Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Và Tình Địch He

Rất Sớm


trước sau

Đàm Trì không để ý tới anh.

“Trì Trì,” Trình Hoài ngồi xuống bên cạnh cậu, kiên nhẫn nói: “Mất thính giác không phải lỗi của em, người chữa cho em không có quyền lợi đòi hỏi, em muốn làm cái gì thì làm cái đó, không phải chuyện trái pháp luật gì, đừng bắt làm chuyện mình không thích.”

Đàm Trì cắn môi, lẩm bẩm: “... Tôi không bắt mình làm chuyện không thích.”

Dưới dự hiếu thắng, cậu đã hạ một quyết định không thể cứu vãn, dùng vô số thủ đoạn lấp kín những ý niệm rục rịch, dù không bị trôi mất cũng sẽ bị che giấu kín kẽ.

Trước khi mất trí nhớ cậu luôn làm rất tốt, ai ngờ sau khi mất trí nhớ lại tự phá vỡ lời thề “không ca hát nữa”.

Trình Hoài biết cậu mạnh miệng, xoa mái tóc mềm mại của cậu, mím môi hỏi: “Em thích ca hát không?”

Đàm Trì không có biện pháp đưa ra một đáp án phủ định, trầm mặc không nói lời nào.

“Tôi thích đóng phim, rất thích,” Trình Hoài nhìn cậu khẽ nói: “Ba mẹ tôi và Trình Mặc đều không coi trọng, nhưng bọn họ vẫn lựa chọn ủng hộ tôi. Mẹ tôi nói không hy vọng tôi chịu ấm ức, bà sẽ đau lòng khổ sở còn hơn từ bỏ thứ mình thích.”

“... Trì Trì, mẹ em đau lòng em.”

“Tôi cũng vậy.”

Đàm Trì vùi mặt trong đầu gối giật giật, vội vàng đứng dậy đi vào phòng nhạc, sau đó đóng cửa lại, ngồi xổm dưới đất bực bội vò đầu, hơi ấm len lỏi khắp cơ thể, từng câu từng chữ của Trình Hoài vang lên bên tai.

Cậu biết mình không nên nghe.

Chẳng qua lỗ tai nhịn không được, chúng như một viên kẹo ngọt từng bước dụ dỗ cậu phá hủy nguyên tắc, không ngừng làm cậu dao động. Cho cậu biết trên thế giới này còn có người để tâm đến cậu, thích cậu chứ không phải không người hỏi thăm.

Sau một lúc lâu, cậu lấy di động tìm số di động của Ôn Nhược Lan, chần chờ hồi lâu mới chịu gọi qua, tiếng loa tập thể dục giữa giờ truyền đến làm cậu thoáng hoảng hốt.

“Trì Trì, sao vậy?” Ôn Nhược Lan nghe điện thoại, nhàn nhạt cười.

Đàm Trì thấy mình ra vẻ, kéo kéo dây lưng áo hoddie, mím môi nói: “Không có gì, đột nhiên muốn gọi điện thoại thôi.”

Khi cậu 18 tuổi, Ôn Nhược Lan gả chồng, cùng chú Nghiêm đưa cậu tới Đàm gia, Đàm Trì giãy giụa rời khỏi bị Đàm Diêm Hồng khóa cửa nhốt lại, cậu xé khăn trải giường trong phòng leo xuống bị té gãy chân, lảo đảo muốn đi chung với Ôn Nhược Lan.

Nhưng hai người kia lại nắm tay nhau rời đi trong đêm tuyết, rõ ràng nghe thấy cậu khàn giọng gọi, vậy mà không quay đầu nhìn một cái, sau đó cậu bị bảo tiêu bắt lấy.

Người bị vứt bỏ là cậu.

“Ngày mai thi đấu nên căng thẳng hả?” Ôn Nhược Lan khẽ cười, an ủi: “Đừng lo lắng, chỉ cần Trì Trì muốn hát sẽ có thể hát rất hay, bởi vì con là con của mẹ.”

“Mẹ...” Đàm Trì không biết sao hốc mắt nong nóng, một câu cũng nói không nên lời.

Ôn Nhược Lan nghe thấy giọng cậu không thích hợp, “Làm sao vậy?”

“Con không hiểu vì sao mẹ lại đưa con về Đàm gia trị lỗ tai,” Đàm Trì tận lực làm giọng mình trông bình thường, duy trì bình tĩnh nói: “Rõ ràng không cần lỗ tai con vẫn rất xuất sắc.”

Thế nên cậu tình nguyện chịu đựng nỗi đau người bình thường không chịu nổi.

Bên kia trầm mặc, một lát sau, giọng nói bình tĩnh và ôn hòa của người phụ nữ vang lên: “Bởi vì mẹ muốn cho con thứ tốt nhất, 18 tuổi thành niên, là người trưởng thành, mẹ không thể ích kỷ cắt đứt tương lai của con, khôi phục thính lực chính là món quà tốt nhất mà mẹ dành cho con.”

Diều hâu vứt chim non xuống vực sâu để nó học cách bay, cách thức tàn nhẫn nhưng có hiệu quả nhanh chóng.

Không phải chúng không yêu con mình mà chúng biết con mình không bay được thì sẽ rơi xuống vực sâu.

Đàm Trì cúp điện thoại, không dám kiềm nén nước mắt cuồn cuộn nữa, vùi đầu vào đầu gối khóc lên.

Không phải vứt bỏ cậu, là vì đau lòng, là vì trưởng thành có nghĩa là tự độc lập.

Cậu không muốn, cậu lùi bước, cậu quy định phạm vi của mình, mà Ôn Nhược Lan ngày thường dịu dàng cũng hệt như cậu, không hề chừa đường sống cho mình, cùng Đàm Diêm Hồng đàm phán, cùng Thẩm Giai Tuệ hòa giải...

Đây là tất cả ôn nhu và tình yêu mà bà có thể cho cậu khi trưởng thành.

Dù rất tàn nhẫn.

Kỳ 3《Ca Vương hôm nay》tiến hành chọn 45 người trong top 60, Đàm Trì hát rap bài《Hoàng tộc》, khóe mắt ba phần mỉa mai ba phần thờ ơ, ca từ vui nhộn, tràn đầy hăng hái.

Đến câu “Tôi không kế thừa vương vị, tôi không nghe lời”, cậu ngả ngớn nhìn màn ảnh, làn đạn bị spam ngất trời.

Giáo viên hướng dẫn dồn dập cho điểm cao, cậu xếp hạng tư, thuận lợi tiến vào kỳ 4.

Bài hát mới của Trình Tranh Tranh không được các giáo viên hướng dẫn thích, xếp hạng 46, bị loại.

Văn Yến Bác miễn cưỡng nằm trong top 20, địa vị lúng túng, khi nhận phỏng vấn cười nói: “Tôi hi vọng các nhóm nhạc nam có thể thoát khỏi mác không có năng lực sáng tạo, thực ra tôi chỉ phát huy 60%.”

【60%? Làm tròn lên không phải anh ta có thể đứng mấy vị trí đầu sao?】

【Nói thật nhá, Văn Yến Bác đừng tùy tiện đại diện cho nhóm nhạc nam có được không? Không phải không có nhóm nhạc nam có năng lực sáng tác, cần anh ta chứng minh sao?】

【Văn Yến Bác chạy tổng nghệ thì được, cơ mà gần đây xem chương trình yêu đương hơi xấu hổ, lúc trước đạo diễn cho hắn kịch bản vạn nhân mê, ai cũng thổ lộ với hắn, hệt như ai cũng có tình cảm với hắn... Nhưng không thấy có ưu điểm để thích hết.】

【Vạn nhân mê? Cái này không phải của Đàm Trì sao?】

【Phát huy 60%, thi đấu không nghiêm túc không cố gắng hết sức, thái độ có lệ.】

Ghi hình kết thúc, Đàm Trì thay quần áo sau cánh gà thì gặp Nhung Túc dựa vào tường, Nhung Túc vừa thấy cậu lập tức tươi cười chào hỏi, đề nghị đưa cậu về nhà.

Đàm Trì ôm ngực lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, môi mỏng khẽ mở: “Cậu cảm thấy tôi sẽ để một kẻ từng có bỏ thuốc muốn quấy rối mình đưa về nhà?”

Lúc FOX mới debut, Đàm Trì và Nhung Túc đều là tiểu trong suốt, công ty sắp xếp hai người ở chung ký túc xá. Với quan hệ cộng sự, hai người nhanh chóng quen nhau, cậu có thể nhận thấy ánh mắt Nhung Túc nhìn mình không bình thường.

Trước concert mấy hôm, Nhung Túc bất ngờ thổ lộ, sau khi Đàm Trì lấy lại bình tĩnh, nhanh chóng từ chối. Ngày kế, Đàm Trì lo lắng hai người trở mặt khó ở chung, Nhung Túc lại giống như trước nên làm gì làm gì đó, tựa như chưa từng thổ lộ.

Đàm Trì thả lỏng. . Ngôn Tình Hài

Một đêm trước concert, Nhung Túc nói mình căng thẳng, đề nghị hai người đến khu trò chơi thả lỏng. Dù sao cũng là concert đầu tiên, nói Đàm Trì không căng thẳng là giả.

Khi đang chơi hăng say, Nhung Túc đưa chai nước cho cậu uống, uống xong mơ mơ màng màng, cả người khô nóng khó nhịn, mặt bỏng như uống rượu.

Phản ứng kì lạ làm cậu phát giác không thích hợp.

Cậu bị Nhung Túc đỡ lên xe ngồi trên ghế phụ, cấu mạnh đùi duy trì lý trí, run rẩy kiếm số điện thoại Trình Hoài gửi tin nhắn cầu cứu.

Trong chớp mắt đó, Đàm Trì chưa từng nghĩ vì sao mình chỉ gửi tin cho Trình Hoài.

Có lẽ là đã từng là anh em, hiện tại đối thủ một mất một còn, cũng có lẽ là kẻ thù vĩnh viễn hiểu mình nhất, như Đàm Trì không thể nhìn đối phương rơi vào vũng lầy, không thể nhìn đối phương bị người khác nhục nhã.

Đàm Trì bị Nhung Túc đưa tới khách sạn, đặt trên giường, đối phương cúi người cởi cúc áo, trong mắt là dục niệm mãnh liệt, một câu thâm tình, một câu thật lòng, làm tim cậu lạnh lẽo, sờ gạt tàn thuốc trên tủ đầu giường, nhân lúc Nhung Túc cúi đầu muốn hôn cậu đập lên.

Máu tươi nhỏ xuống ròng ròng, hắn đau đớn ôm đầu dừng lại, kế đó bị Trình Hoài xông vào kéo ra, đạp lên bụng một cái, rồi nắm cổ áo đấm một cú.

Nhung Túc bị đánh hôn mê.

Ý thức của Đàm Trì bắt đầu mơ màng, được Trình Hoài bế ra khỏi khách sạn, Đàm Trì gắng gượng bảo anh đưa ra biển, dựa vào ý chí xuống xe, thất tha thất thểu xuống biển, dập tắt cơn nóng trong lòng, sóng biển từng đợt đánh tới, cậu như bị ai đó ôm lấy từ phía sau, giam cầm động tác của cậu...

Buổi concert diễn ra không thuận lợi, Đàm Trì ngâm mình trong biển bị cảm, giọng nói khàn đặc, vất vả đến hiện trường lại không thể phát huy trình độ tốt nhất.

Một tháng sau, FOX tách ra.

Đàm Trì không ngờ đến bây giờ Nhung Túc vẫn mặt dày xin cậu tha thứ.

“... Cậu còn trách tôi.” Nhung Túc bước lên giữ chặt bờ vai cậu, bị Đàm Trì lui ra sau né tránh, trông hắn vô cùng hối hận khổ sở, giọng điệu nghẹn ngào như sắp khóc, tràn đầy thâm tình nói: “Tôi thật sự biết lỗi rồi, tôi tỏ tình với cậu cậu từ chối, cậu luôn miệng nói thích Văn Yến Bác, nhưng cậu và tôi ở Berkeley mấy năm cũng chưa từng nhắc tới cậu ta, cậu không thích cậu ta, cậu chỉ cảm thấy... chỉ cảm thấy cậu ta cứu cậu nên cậu thích cậu ta, cậu ta là hình mẫu trong lòng cậu...”

Đàm Trì lạnh lùng nhìn hắn.

“Cậu chỉ không muốn thích tôi, không muốn thừa nhận thích tôi!” Nhung Túc dần dần kích động, đôi mắt đỏ đậm ẩn chứa tức giận, nào còn dáng vẻ ôn hòa, “Chỉ có như vậy tôi mới hoàn toàn có được cậu, hoàn toàn thay đổi cậu! Hơn nữa chỉ có tôi mới có thể truyền tải ý nghĩa trong ca khúc của cậu một cách hoàn mỹ, chúng ta là một đôi trời sinh, sớm muộn gì cậu cũng thích tôi!”

Đàm Trì híp mắt, nhếch môi mỉa mai: “Buồn cười.”

Nhung Túc bước lên trước một bước, thẹn quá hóa giận muốn ôm người vào lòng, nghiến răng nói: “Lát nữa sẽ buồn cười!”

Đàm Trì thấy hắn nhào lên, kéo tay hắn rồi đá một cái lên bụng, nghe thấy đối phương kêu rên, phủi tay nói:

“Thứ nhất, truyền tải của cậu chỉ bình thường mà thôi;”

“Thứ hai, đừng dùng lý do của mình che giấu hành vi trái pháp luật, tôi không kiện cậu là vì nể tình chúng ta từng là anh em.”

“Thứ ba, tôi ghét người dây dưa.”

Nhung Túc ôm bụng nằm phịch xuống, từng câu từng chữ làm hắn như rơi vào hầm băng.

Đàm Trì xoay người nhấc chân rời đi, thấy Trình Hoài âm u đứng cách đó sáu bảy mét, ánh mắt trốn tránh, có chút mất tự nhiên bước về phía thang máy, xụ mặt không kiên nhẫn nói: “Không phải bảo cậu đừng tới sao?”

Trình Hoài cởi áo khoác phủ thêm cho cậu, nhàn nhạt “ừm” một tiếng, nắm tay cậu đi tới thang máy.

Chán ghét dây dưa thì thế nào, sao anh nỡ từ bỏ hi vọng cuối cùng chứ?

Bởi vì từng yêu sâu sắc, thực tủy biết vị, tình nguyện sa ngã cũng không muốn mất đi.

Đàm Trì trầm mặc cùng anh vào thang máy, sau một lúc ngầm nói: “... Cảm ơn lần đó cậu cứu tôi.”

Cậu ngâm trong biển đến hôn mê. Khi tỉnh lại, cậu đã nằm trong nhà Trình Hoài, không phát hiện thân thể có gì khác thường, không đợi Trình Hoài tắm rửa đi ra, mặc áo ngủ chạy mất.

Ngay
cả câu cảm ơn cũng chưa nói.

Trình Hoài không biết nghĩ đến cái gì, nắm tay cậu thật chặt, nhìn cậu nói: “... Cảm ơn em chọn tôi.”

Không phải người khác.

Đàm Trì rũ mắt không nói lời nào.

Đến kỳ 10 chương trình yêu đương, các MC lục tục trở về biệt thự, cơm nước xong tụ tập trong phòng khách nói chuyện phiếm, Mặc Tô Tô trò chuyện một hồi liền đề nghị chơi một chút kích thích —— Truth or date.

Không ai phản đối.

Vòng thứ nhất, chai rượu chỉ về hướng Mặc Tô Tô, Đàm Trì hứng thú xoa tay hỏi: “Vì sao cô thích Ngụy Yến?”

Không có Ngụy Yến làm cộng sự, thường thấy không thú vị.

“Thích cần gì lý do,” Mặc Tô Tô nhún vai, không che giấu mà sảng khoái nói: “Đơn giản là bị hấp dẫn, lúc anh ấy ở bên cạnh nghĩ về anh ấy, không ở bên cạnh cũng nghĩ về anh ấy, cứ thế là thích.”

“Vậy cô phát hiện mình thích anh ta là khi nào?” Đàm Trì lại kịch bản nàng hỏi.

“Hai nhà chúng tôi là hàng xóm, tôi quen anh ấy từ hồi cấp hai, khi ấy tôi còn ngu ngốc kêu anh anh, lên cấp ba hiểu chuyện hơn một chút, có một ngày lấy sách trong thư viện, anh ấy đứng đằng sau giúp tôi lấy sách trên kệ, trong khoảnh khắc đó tự nhiên biết mình rơi vào lưới tình rồi.” Mặc Tô Tô uống một ngụm nước, thở dài: “Ai biết kêu anh nhiều quá, anh ấy coi tôi thành em gái luôn! Thất sách thật!”

Tạ Ly bát quái hỏi: “Cảm giác kỳ quái kia là gì?”

Mặc Tô Tô dựa vào sofa, chớp mắt cười nói: “Choáng váng.”

“... Choáng váng?” Đàm Trì trố mắt lẩm bẩm, ánh mắt trốn tránh, tay bấu chặt sofa.

Hình như cậu cũng từng có cảm giác này, có điều khác với Mặc Tô Tô, còn có cảm giác thoáng trống rỗng.

“... À, còn có chút trống rỗng, hệt như không nghe thấy gì, hai mắt chỉ nhìn thấy anh ấy.” Mặc Tô Tô hệt như một giáo viên tình cảm bổ sung.

Đàm Trì ngừng thở, không dám tin nhìn cô, tâm trạng rối như tơ vò.

Mặc Tô Tô cầm chai rượu xoay, chơi thêm mấy vòng, toàn bị hỏi vài vấn đề kỳ quái hoặc đại mạo hiểm, lần thứ sáu chai rượu xoay về phướng Đàm Trì, cậu nhận mệnh nhún vai chọn lời thật lòng.

Lúc này, Mặc Tô Tô khẽ nhấp trà xanh, ho khan trộm hỏi: “Đối tượng lần đầu tiên cậu mộng tinh là ai?”

Đàm Trì hô hấp đình trệ, có vài phần không biết làm sao, nhíu mày khó xử.

Văn Yến Bác nhíu mày, uống trà che giấu cảm giác không vui, giương mắt nhìn Đàm Trì đang mím môi, cho cậu một ánh mắt “Không được nói”, song Đàm Trì không thèm nhìn y.

Làm y bực bội không lý do.

“Em ấy không nhớ rõ, trừng phạt đi.” Trình Hoài bên cạnh ôm lấy eo Đàm Trì, cầm rượu trắng trên bàn ngửa đầu uống, giơ chén rượu lên: “Tôi thay.”

Hai cô gái liếc nhìn nhau, Mặc Tô Tô chậc chậc ghét bỏ: “Chưa gì đã ghen, đối tượng lần đầu tiên mộng tinh của Đàm Trì nhà cậu chắc chắn là mối tình đầu, đã qua bao nhiêu năm rồi?”

Cẩu nam nam, cả người hôi thối!

“Các người chơi trước đi, tôi đi vệ sinh.” Đàm Trì mỉm cười, sắc mặt lại không tốt, đứng dậy cúi đầu chào rồi đi lên lầu.

Cậu cắn môi chạy trốn, lại thấy nước trong nhà vệ sinh cũng không làm giảm cơn nóng nảy trong người, bèn lên sân thượng, cuối cùng cũng thoát khỏi chiến trường, khẽ thở phào, khoan thai ngồi lên ghế xích đu, giương mắt nhìn chân trời tối đen, nặng nề không biết làm sao.

Những ký ức bị che giấu kỹ càng như bị lời Mặc Tô Tô đâm thủng, câu “mối tình đầu” không ngừng quanh quẩn trong đầu cậu.

Lần đầu tiên cậu cảm thấy choáng váng và trống rỗng là vì Trình Hoài.

Cảm giác kia xuất hiện lúc cậu 17 tuổi, Trình Hoài đè cậu trong hành lang khuất, bắt cậu gọi anh.

Đối tượng lần đầu tiên mộng tinh cũng là Trình Hoài.

Là đêm cùng Trình Hoài diễn vở《Mỹ nhân ngủ trong rừng》sau khi bị mất thính giác, trong mộng là hình ảnh ôm nhau trên sân khấu, đêm khuya bật dậy quần đã bị bẩn, cậu vừa xấu hổ vừa tức giận, chật vật bò dậy giặt quần cả đêm.

Huyệt thái dương giần giật, cậu giơ tay che mặt đau khổ muốn phong ấn chúng lần nữa, nào ngờ tiếng bước chân rất nhỏ phía sau từ từ tới gần, cậu hoảng sợ quay đầu thì thấy Trình Hoài nhàn nhạt đi tới trước mặt cậu, xoa đầu cậu nói: “Sân thượng lạnh lắm, sao lên đây?”

“Ngắm sao,” Đàm Trì ngừng lại, có chút chột dạ: “Cậu xuống dưới chơi đi.”

Trình Hoài không đi mà ngồi xuống bên cạnh cậu: “Cùng nhau ngắm.”

Không trăng không sao, bóng đêm như một sân khấu đen khổng lồ che khuất nhân gian, không hề có một chút ánh sáng.

Rốt cuộc mắt cậu mù hay mắt tôi mù?

Đàm Trì thầm chửi, ngồi xổm trên ghế xích đu, cắn môi chần chừ nói: “Trình Hoài, thật ra người cậu thích không phải là tôi.”

“Tôi thích em.”

Đàm Trì cảm thấy đã đến lúc nói chuyện rõ ràng, hai bên lại hiếm khi hòa thuận thế này, tự mình lẩm bẩm: “Đó là ảo giác của cậu, là do hormone tạo thành tình yêu giả dối, hơn nữa tôi còn đẹp trai như vậy, tôi không biết khi nào thì cậu để ý tôi, muốn yêu đương với tôi...”

Nói đến đây, cậu dừng lại, không tự nhiên dịch ra xa Trình Hoài, tận lực ra vẻ tiêu sái, mặt dày nói: “Tôi thấy cậu không phải thích tôi, cậu chỉ muốn... chỉ muốn... đè tôi.”

“Tôi thích em.” Trình Hoài nghiêng đầu thấy sự kiên định của cậu, gần như bài xích tiếp thu chuyện anh thích cậu, xoay mặt cậu qua, ép cậu nhìn anh, gần như cầu xin: “Trì Trì, chúng ta nói lý có được không?”

“... Tôi đang nói lý với cậu mà.” Đàm Trì cắn môi, không muốn nhìn đôi mắt đen láy sâu hút kia, nó mãnh liệt đến mức làm cậu muốn chạy trốn, căng da đầu lặp lại: “Cậu hi vọng tôi hôn cậu, ôm cậu, còn hy vọng tôi đè cậu, cậu chỉ là cầu mà không được nên mới kiên trì cho rằng thích tôi...”

“Tôi thích em, thích muốn điên rồi.” Trình Hoài nặng nề bật thốt, gằn từng chữ ngắt lời Đàm Trì, ngón cái vuốt ve môi cậu: “Vì sao em luôn một mực phủ định, không muốn thừa nhận sự thật tôi thích em.”

Trước kia anh còn cảm thấy may mắn vì Đàm Trì chối bỏ tình cảm của Nhung Túc, hiện tại anh mới sâu sắc nhận ra, Đàm Trì như người trốn trong phòng, có trần trụi bày tỏ trước mặt cậu cậu cũng sẽ theo bản năng ngụy biện và trốn tránh.

Người bên ngoài xếp hàng gõ cửa, cậu lại tự mình tu sửa phòng ốc kiên cố, có lẽ nghe thấy nhưng vẫn không ngừng tu sửa.

“Tôi không có,” Đàm Trì không biết sao luống cuống cãi lại: “Tôi dùng lý tính phán đoán.”

“Nếu tôi chỉ thích mặt em, đêm đó cứu em vì sao không nhân lúc cháy nhà hôi của? Trong phòng tắm hôm trước, tôi cũng có thể làm vậy, thậm chí trước khi mất trí nhớ, bất cứ buổi tối nào tôi cũng có thể... Chẳng lẽ trong lòng em, tôi là người như vậy?”

“Tôi, tôi không biết...” Đàm Trì luống cuống đẩy anh ra, đứng bật dậy, ánh mắt trốn tránh, nghĩ đến cái gì hùng hổ nhìn chằm chằm anh: “Cậu dám nói không nghĩ hôn tôi ôm tôi! Dám nói không hề mơ ước tôi một chút nào?”

Trình Hoài đương nhiên không phải người tùy tiện động dục, nhưng không thể tin.

Không có khả năng, Trình Hoài không có khả năng thật sự thích cậu, sao có thể thích cậu?

Trình Hoài quyết không cho cậu lùi bước, chậm rãi đứng dậy, bước một bước về phía cậu, duỗi tay xoa mặt cậu nói: “Bởi vì thích, cho nên khát vọng thân mật, khát vọng đụng chạm, không phải là chuyện hiển nhiên sao? Em có thể không thích tôi, nhưng em không thể phủ định chuyện tôi thích em.”

Hiếm khi anh nói nhiều như vậy, hận không thể khảm chúng vào lòng Đàm Trì.

Đàm Trì lui về phía sau một bước, nhìn vào đôi mắt chân thành mãnh liệt của anh, không hề có một chút giả dối, gần như bức cậu không có đường lui, hoảng hốt ôm đầu, hô hấp lộn xộn, đẩy Trình Hoài ra chạy xuống lầu.

Trình Hoài không định buông tha cậu, đuổi theo túm chặt tay cậu ôm người vào lòng, trầm thấp nói:

“Tôi thích em, là kiểu muốn ở cùng nhau cả đời, không phải một sớm một chiều, không phải một năm hai năm; là kiểu cố chấp chỉ muốn một mình em, muốn tự tay tạo cho em một tương lai...”

Đàm Trì không động đậy, cậu ngơ ngác nhìn về phía trước, tim đập như trống.

Từ từ thành hình.

Trình Hoài phát hiện người trong lòng ngừng giãy giụa, lặng lẽ ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người cậu, biết Đàm Trì đã chân chính đối diện với tình cảm của anh, cả người thả lỏng.

Sau một lúc lâu, Đàm Trì mới hỏi: “Khi nào bắt đầu?”

“Rất sớm.”

“Sớm bao nhiêu?”

“... Cấp ba.” Trình Hoài ôm chặt cậu, trong lòng thấp thỏm.

Đàm Trì như bị sét đánh, chợt nhớ tới bức thư tình tìm thấy trong phòng ngủ Trình Hoài, trên đó viết “Nhất kiến chung tình”, chần chờ hỏi: “Cấp ba không phải cậu... Thích Văn Yến Bác sao?”

Truyện convert hay : Siêu Cấp Thần Y Con Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện