Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?

Vuốt Tóc


trước sau

Hầu Mạch – người vừa bị mắng sấp mặt – vẫn đang cười đắc ý, trốn trong chăn gõ chữ trả lời: Nếu cậu ngủ không được thì lên giường tôi đi, tôi chừa chỗ cho cậu.

Hạt Đậu Nhỏ Hung Thần Ác Sát: Ờ, để tôi thử đã.

Tiền Vào Như Nước: Vậy tôi ngủ trước đây.

Hạt Đậu Nhỏ Hung Thần Ác Sát: Ừ.

Hầu Mạch tắt điện thoại đặt sang bên cạnh, nhìn xuống giường đối diện bên dưới, thấy Tùy Hầu Ngọc hình như vẫn còn nằm chơi di động.

Hắn chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng từ điện thoại hắt vào mặt Tùy Hầu Ngọc, chóp mũi và vài sợi tóc của cậu phản chiếu ánh sáng, ngón tay lướt lướt, không biết là đang xem cái gì.

Hầu Mạch híp mắt lại, đột nhiên muốn nhìn xem thử Tùy Hầu Ngọc đang chơi cái gì, chẳng biết vì sao, hắn rất hiếu kỳ.

Nhưng mà rất nhanh hắn đã từ bỏ, nằm thẳng người ra ngủ.

Buổi sáng.

Tang Hiến đứng chống nạnh nhìn giường trên, hơi chần chừ.

Đặng Diệc Hành cũng dậy rồi, vội vàng tắt chuông báo thức đi, nhìn thấy giường bên cạnh có hai người nằm ngủ cũng hoang mang không kém.

Đây là tình song phương à?

Tùy Hầu Ngọc sao lại ngủ ở đây nữa?

Tang Hiến chỉ chỉ, hỏi Đặng Diệc Hành: “Có phải là tao nên đánh thức cả hai người?”

Đặng Diệc Hành vuốt mặt, gật đầu: “Đúng rồi, bây giờ Ngọc ca cũng là người của chúng ta, phải dậy tập thể dục buổi sáng.”

Tùy Hầu Ngọc nằm ngoài, Tang Hiến muốn đánh thức cậu nhưng vừa mới giơ tay lên lại chần chừ, hỏi Đặng Diệc Hành: “Tao có nên đụng vào cậu ấy không?”

“Để tao đánh thức đại sư huynh.” Đặng Diệc Hành thò tay qua lay lay Hầu Mạch.

Lúc rời giường Hầu Mạch ít nhiều vẫn bị gắt ngủ, mơ màng một lúc mới tỉnh, chẳng vui vẻ gì.

Kết quả vừa mở mắt ra đã nhìn Tùy Hầu Ngọc nằm bên cạnh, hắn theo phản xạ nuốt nước miếng, cách xa đối phương ra, sợ mùi hôi trong miệng sau khi ngủ một đêm làm ảnh hưởng đến đối phương.

Hôm qua sang giường hắn lúc nào thế?

Làm sao mà vô thanh vô tức được như vậy? Hắn hoàn toàn không biết gì cả!

Hầu Mạch chống tay ngồi dậy, vẫn chưa tỉnh táo, nghe Đặng Diệc Hành vừa gập chăn vừa nói, ngữ khí cực kỳ chân thành: “Đại sư huynh, hai người đã muốn ngủ cùng nhau thì mày trực tiếp chuyển xuống giường dưới luôn đi, đỡ cho Ngọc ca mỗi ngày phải trèo lên trèo xuống giường mày, quá vất vả.”

Tang Hiến giơ di động lên cho Hầu Mạch xem: “Tao mua cho mày một cái rèm phòng ngủ này nhá? Có thể bao kín giường của bọn mày lại, bọn tao sẽ không biết bọn mày làm gì ở bên trong, đừng phát ra âm thanh là được…”

“Cút!” Hầu Mạch ngắt lời Tang Hiến.

Tang Hiến không trả lời, bắt đầu lục lọi lung tung, tìm đâu ra một cái thước dây, bắt đầu đo giường của Tùy Hầu Ngọc.

Hầu Mạch được một đám bạn “chăm sóc” nhiệt tình, khóc không ra nước mắt.

Loại chuyện này thật sự không biết phải giải thích như thế nào.

Hắn đẩy Tùy Hầu Ngọc một cái, mà đương nhiên cái sự gắt ngủ của Tùy Hầu Ngọc so với Hầu Mạch còn lớn hơn nhiều, lập tức lật người, nhíu mày ngủ tiếp.

Hầu Mạch tự cho rằng mình không phải là kẻ nhát gan nhưng thực sự không dám gọi lần hai.

Hắn suy nghĩ một lúc, quyết định sang giường của Đặng Diệc Hành rồi mới trèo xuống, chỉ lo đụng phải Tùy Hầu Ngọc làm cho Tùy Hầu Ngọc tức giận.

Hầu Mạch xuống giường đánh thức Nhiễm Thuật.

Sau khi Nhiễm Thuật rất không tình nguyện trèo xuống giường, Hầu Mạch nói: “Cậu đánh thức Ngọc ca đi, tôi đi rửa mặt đây.”

Nhiễm Thuật vừa mới ngủ dậy, vẫn chưa hiểu tại sao Tùy Hầu Ngọc lại đang ngủ trên giường của Hầu Mạch, mơ màng đi tới gọi: “Ngọc ca, dậy thôi.”

Nhiễm Thuật dùng tay đẩy Tùy Hầu Ngọc, lập tức bị Tùy Hầu Ngọc vỗ bép một phát.

Cậu ta ngây người, nhìn Tùy Hầu Ngọc uể oải ngồi dậy nhìn xung quanh, cuối cùng nhìn thấy mình.

“Đi, đi tập thể dục buổi sáng.” Nhiễm Thuật giải thích.

“Ò…” Tùy Hầu Ngọc xốc lại tinh thần, trèo xuống giường, quay đầu lại hỏi Nhiễm Thuật: “Tôi đánh cậu à?”

“Vỗ một cái bép.”

“Lát tôi mua cho cậu một cái mặt nạ.”

“Ừa.” Nhiễm Thuật chẳng để ý, ngáp một cái rõ to rồi lấy đồ đi vệ sinh cá nhân.

Nhóm học sinh thể dục cho dù ngày nào cũng phải dậy sớm nhưng cũng không khá khẩm hơn là bao.

Có người ngủ thêm một lát nên lúc rời giường mặt cũng không thèm rửa, trực tiếp xuống sân tập thể dục luôn, chờ đến khi tập xong mới quay về phòng làm vệ sinh cá nhân rồi đi ăn sáng.

Phòng Hầu Mạch coi như là đã dậy sớm rồi nhưng cũng không có thời gian chăm chút quá tỉ mỉ, ít nhất là có Tùy Hầu Ngọc chưa sấy xong tóc đã phải xuống tầng.

Quần áo của Tùy Hầu Ngọc và Nhiễm Thuật hôm quá giặt xong, phơi ở ban công một đêm là khô.

Hai người lần đầu được mặt bộ đồ này, cảm thấy vẫn có chút gì đó mới mẻ.

Hai người mặc bộ đồ màu đen này lên, toàn thân như được tăng thêm một tầng khí thế, nhất là còn đi cùng đám học sinh thể dục xuống tầng, đi ra sân vận động, một đám người “chân không chạm đất” bước đi loạng choạng cùng nhau, mây rền gió cuốn.

Người không biết còn tưởng cả lũ kéo bè đi đánh nhau.

Lúc xếp hàng, Hầu Mạch giúp hai người sắp xếp vị trí, Tùy Hầu Ngọc đứng ở giữa đội, Nhiễm Thuật lại đứng ở hàng cuối cùng.

Đội hình này toàn là thành viên của đội tennis, không giống đội hình lúc tập quân sự.

Trong đội điền kinh ít ra vẫn có vài nam sinh cao mét bảy, nhưng trong đội tennis thì Nhiễm Thuật vinh hạnh trở thành người lùn nhất. Điều này làm cho Nhiễm Thuật cực kỳ tủi thân.

Đang lúc không vui thì Hầu Mạch đi tới dặn: “Nếu không theo kịp thì đừng cố chạy, cứ đi từ từ cũng được.”

“Xem thường ai vậy? Tôi có thể tập nhảy cả ngày đó!” Nhiễm Thuật ưỡn ngực trả lời, thần sắc quật cường.

Hầu Mạch bật ngón cái: “Lợi hại!!”

Chờ đến khi Hầu Mạch rời đi Nhiễm Thuật mới hỏi Đặng Diệc Hành đứng ở đằng trước, “Chạy bao nhiêu mét thế?”

“Còn tùy, thời gian khác nhau cường độ khác nhau. Mấy ngày nay cơ bản chạy 2000m là đủ, đội điền kinh chạy 4000m.”

“Là, là đủ?!” Nhiễm Thuật hơi hoảng loạn.

“Ừa. Có lúc đeo đồ nặng chạy lên dốc 5000m mới gọi là đau đến không thiết sống, hoặc là nhảy cóc 3000m.”

Nội dung tập thể dục buổi sáng ngày hôm nay chỉ là chạy 2000m, sau đó đi ăn sáng.

Nhưng mà đối với Nhiễm Thuật – người lần đầu tiên tập thể dục buổi sáng – vẫn hơi quá sức.

Tùy Hầu Ngọc chạy xuống hàng cuối, đẩy sau lưng Nhiễm Thuật mới giúp Nhiễm Thuật kiên trì được tới cuối cùng.

Sau khi giải tán, mặt Nhiễm Thuật đỏ bừng, hùng hổ oán giận với Tùy Hầu Ngọc.

Những người khác làm động tác thả lỏng tại chỗ, hai người bọn họ lại đi một mạch về phía cantin.

Hầu Mạch đi tới giữ lại, làm mẫu cho hai người: “Làm theo tôi đi, làm vậy cơ bắp sẽ không biến thành khối rắn, về sau trước khi tập buổi sáng kéo duỗi khởi động y như vậy là được.”

Tùy Hầu Ngọc làm mấy động tác theo
Hầu Mạch, sau đó chú ý thấy Hầu Mạch liên tục nhìn mình.

“Nhìn cái gì thế?” Tùy Hầu Ngọc khó chịu hỏi.

“Sợi tóc này của cậu đang bay.” Hầu Mạch vươn tay ấn tóc của Tùy Hầu Ngọc xuống nhưng không ấn được.

Lúc Tùy Hầu Ngọc xuống tầng tóc vẫn chưa sấy khô hoàn toàn.

Chạy bộ 2000m xong, tóc tai nổ tung luôn, toàn bộ tóc đều dựng lên. Tóc Tùy Hầu Ngọc vốn đã dày, lần này nổ tung thành một cục lông, nhìn giống hệt một quả cầu dây thép.

Hầu Mạch kéo Tùy Hầu Ngọc về phía cantin, nhờ Nhiễm Thuật đi lấy cơm cho Tùy Hầu Ngọc, sau đó ấn Tùy Hầu Ngọc ngồi xuống một cái ghế.

Hắn lấy trong balo ra một chai nước, vặn nắp, đổ một ít ra lòng bàn tay, sau đó rắc lên đỉnh đầu Tùy Hầu Ngọc, vuốt vuốt quả đầu nổ tung của Tùy Hầu Ngọc xuống.

Hầu Mạch cố gắng ấn xuống, vừa nhấc tay lên thì tóc của Tùy Hầu Ngọc lại dựng lên.

Tiếp tục ấn xuống, nhấc tay, sợi tóc lại quật cường dựng lên.

“Mái tóc xoăn này của cậu thực chất là lò xo à?!” Hầu Mạch vẫn vuốt tóc cật lực.

Tùy Hầu Ngọc lấy điện thoại ra mở cam trước xem thử, nhìn lại quả đầu của mình, lấy tay cùng vuốt, trả lời: “Tôi cũng hết cách rồi, ngày trước đã từng tỉa bớt nhưng sau hai tuần lại dày như cũ.”

Nhiễm Thuật đặt khay đồ ăn xuống bàn, nhìn hành động của Hầu Mạch, trong lòng đột nhiên cảm thấy chua xót: “Tôi còn chưa bao giờ được chạm vào tóc của Ngọc ca…”

Hầu Mạch buông tay ra, nhìn tóc của Tùy Hầu Ngọc tạm thời ổn rồi, cười ha ha hỏi: “Sao thế?”

“Tôi chạm vào cậu ấy là cậu ấy sẽ đánh tôi.”

Tùy Hầu Ngọc nhìn thái độ của Nhiễm Thuật có hơi đổ giấm, vội vàng giải thích: “Chỉ vuốt tóc một lúc thôi mà.”

“Ò…” Nhiễm Thuật cúi đầu ăn cơm.

Không lâu sau, Tang Hiến cũng đặt khay bữa sáng của Hầu Mạch xuống bàn.

Phân công công việc rất gọn gàng.

Chẳng cần Hầu Mạch nói gì, Tang Hiến tự động đi lấy cơm giúp Hầu Mạch luôn.

Nhiễm Thuật ăn vài miếng hỏi: “Học sinh thể dục mấy cậu ăn bao nhiêu cũng không phải trả tiền à?”

Đây là lần đầu tiên cậu ta được trải nghiệm cảm giác lấy cơm mà không cần quẹt thẻ cơm, chỉ cần mặc bộ đồ này thì cứ tới quầy lấy cơm là được.

“Đúng vậy!” Đặng Diệc Hành vừa trả lời vừa ngồi xuống, “Học sinh khối 10 không có bộ đồ này nên bọn họ không được miễn phí đâu.”

“Bọn, bọn họ không khiếu nại à?” Nhiễm Thuật hỏi.

“Đây là đặc quyền riêng của Phong Hoa bọn tôi, bây giờ đổi thành Phong Dữ thì cũng không liên quan gì, vậy nên chẳng thể khiếu nại. Hai người các cậu được dính ánh hào quang của huấn luyện viên Vương đấy, nếu không thì cũng không được hưởng loại đãi ngộ này đâu.”

Hầu Mạch thấy cháo hơi đặc nên đổ thêm một ít nước lọc vào, vừa trộn vừa nói: “Ban đầu Phong Hoa dùng một vài đãi ngộ làm mánh lới, cướp học thể dục của Đông Thể và Tỉnh Thể, đặc biệt là tennis. Học phí miễn giảm, miễn phí tiền ăn, ở, đồng phục, một ngày bao ba bữa, đưa tới tận nơi.”

Tùy Hầu Ngọc định lấy quả trứng gà trong khay thì bị Hầu Mạch cầm đi trước, bóc vỏ trứng giúp cậu.

Tùy Hầu Ngọc cũng không từ chối, hỏi: “Tại sao phải làm căng như vậy?”

“Trường học của bọn tôi có nhiều lớp quốc tế, du học sinh rất thích học tennis, vậy nên nhà trường rất chăm chút cho tennis, muốn mời chào một số tuyển thủ có thực lực về, thu thập ít thành tích, như vậy sẽ có lợi cho việc chiêu sinh sau này. Huấn luyện viên Vương cũng là huấn luyện viên đặc biệt được mời về, được hưởng đãi ngộ đặc thù của trường. Năm ngoái thành tích của đội tennis rất xuất sắc, không còn cần phải mời chào học sinh nữa nên thừa dịp sáp nhập hai trường mà bỏ cái đãi ngộ đặc biệt kia đi.”

Hầu Mạch bóc xong trứng gà, đặt lại vào khay của Tùy Hầu Ngọc, sau đó mới bóc quả của mình.

Tùy Hầu Ngọc rất tự nhiên cầm trứng gà lên cắn.

Trường Phong Hoa cũ chỉ có 11 lớp, bộ quần áo thể dục này của học sinh thể dục đã trở thành một bộ đồ đặc biệt.

Đám học sinh thể dục cũng có một khái niệm rất đơn giản, chỉ cần mặc bộ quần áo này lên thì chính là người của mình rồi.

Tùy Hầu Ngọc ăn xong quả trứng gà, cầm thìa lên định ăn cháo thì nghe Nhiễm Thuật u oán hỏi: “Trứng gà của người khác bóc cho ăn có ngon không?”

Tùy Hầu Ngọc nghe cái ngữ khí của oán phụ này mà suýt nghẹn.

Nhiễm Thuật dứt khoát bóc vỏ quả trứng của mình đặt vào khay của Tùy Hầu Ngọc: “Ăn đi!”

Tùy Hầu Ngọc ăn một thìa cháo rồi yên lặng ăn trứng gà.

Đều là bạn thân, không được đối xử thiên vị.

Hiếm khi Tùy Hầu Ngọc lúng túng như lúc này.

*** Hết chương 36

Truyện convert hay : Tinh Lạc Ngưng Tụ Thành Đường

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện