Săn Tình (Nhật Ký Tình Nhân)

Cậu Ba tha mạng


trước sau

Advertisement

Đám vệ sĩ bên ngoài lập tức đứng sang hai bên, cung kính cúi đầu chào “Cậu ba”. Tôi ngẩng phắt đầu lên, nhìn thấy Lục Kính Đình. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng không cài ba cúc trên cùng, để lộ ra vùng xương quai xanh đẹp mắt, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt toát ra khí thế lấn át người khác.

Anh ta liếc tôi một cái, chậm rãi đi đến, “Gì thế này? Người phụ nữ của tao bị chúng mày chói như vậy ư?”.

“Cậu ba, đây, đây là, người, người phụ nữ của ngài?” Gã mặt sẹo kinh hãi, suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi.

“Nếu không thì mày hỏi cô ấy xem?” Lục Kính Đình nhướn mày, không biết là vui | hay giận, nhưng cũng đủ để dọa đám mặt sẹo sợ hết hồn.

Lời vừa dứt, lập tức có người gỡ băng dính khỏi miệng tôi, gã mặt sẹo cuống quít bỏ tay khỏi người tôi.

Tôi nhìn thấy Lục Kính Đình nhìn tôi bằng ánh mắt bỡn cợt, yên lặng chờ câu trả lời của tôi. Dáng vẻ anh ta giống như nếu tôi phủ nhận thì anh ta lập tức quay người vào trong không màng quan tâm nữa.

Tôi tức đến nghiến răng treo trèo, nhưng không còn cách nào. Nếu bị đám người này mang đi, không biết sẽ làm gì tôi. Tôi đành cắn răng thừa nhận.

Lục Kính Đình nghe thấy đáp án mà mình muốn, cười tươi như gió xuân. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ta tỏ ra ấm áp như vậy. Anh ta vẫy tay với tôi, “Qua đây”

Tôi chần chừ một lúc rồi bước đến cạnh anh ta. Gã mặt sẹo lập tức sợ hãi quỳ mộp xuống đất, mắng mình có mắt mà không nhìn thấy thái sơn, không ngừng xin tha mạng.

“Xin tao cũng vô dụng” Lục Kính Đình cong miệng, tỏ ý giao quyền quyết định. cho tôi. Thấy thế, đám người kia lập tức quay sang cầu xin tôi.

Cái tát của gã không hề nhẹ, với tính cách của tôi, người không phạm tội, tôi không phạm người, người chọc vào tôi thì tôi nhất định sẽ trả lại. Nhưng ngại kim chủ chú trọng sự kín đáo, tôi không muốn làm lớn chuyện. Nếu để kim chủ biết Lục Kính Đình ra mặt vì tôi, thì sẽ gây bất lợi cho tôi.

Tôi lắc đầu nói bỏ đi.

Gã kia sững sờ, chắc hẳn không ngờ tôi lại bỏ qua cho gã dễ dàng như vậy. Sau khi gã tỉnh táo lại, lập tức dập đầu hai cái, lảo đảo dẫn đám người định đi xuống.

“Tao cho bọn mày đi rồi hả?” Đúng lúc này Lục Kính Đình lại lên tiếng, giọng nói toát ra sự hung ác trái ngược lúc trước. | Tôi quay lại, ngỡ ngàng nhìn anh ta.

Anh ta bỗng duỗi tay về phía mặt tôi, tôi định lùi lại thì bị anh ta ôm lấy eo. Ngón tay thon dài chạm vào gò má nóng rát của tôi, sắc mặt u ám, “Cái tát trên mặt cô ấy, là kẻ nào đánh?”.

| Đám thuộc hạ của gã mặt sẹo đồng loạt lắc đầu, bắt đầu phủi sạch liên quan, | khai gã mặt sẹo ra.

“Bàn tay nào đánh thì tự chặt đi” Giọng của Lục Kính Đình rất khẽ, nhưng đầy uy nghiêm.

“Cậu Ba tha mạng, Cậu Ba tha mạng” Gã mặt sẹo sợ hãi quỳ mọp xuống. Lục Kính Đình lặng thinh, gã mặt sẹo vẫn dập đầu không ngừng.

“Cậu Ba à, việc gì phải tức giận vì tên nhãi nhép đấy” Một người đàn ông được mấy thuộc hạ dìu từ trong phòng đi ra. Ông ta ngoài năm mươi tuổi, cặp kính gọng vàng trên sống mũi không thể che được vẻ uy nghiêm trong đôi mắt ông ta. Chỉ cần nhìn là biết đó là một nhân vật không tầm thường.

Thấy ông ta, gã mặt sẹo như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng mà bỏ qua, kêu Ngài Lâm cứu mạng.

Lúc đánh bạc, tôi nghe thấy người cùng bàn nhắc đến ông ta. Đứng sau sòng bạc này có hai ông chủ chống lưng. Người đến đây chơi, bất kể hắc đạo hay bạch đạo đều không dám gây chuyện. Từ đó có thể thấy thế lực của hai ông chủ đứng sau. Một người trong đó được gọi là Ngài Lâm.

Tôi kéo tay áo Lục Kính Đình, muốn khuyên anh ta bỏ qua, không nên vì tôi mà gây chuyện ở địa bàn của người khác, đắc tội với người không nên đắc tội.

Nhưng tôi không ngờ anh ta lại ngông cuồng đúng như biệt danh mà người khác đặt cho anh ta. Bỏ ngoài tại lời cầu tình của Ngài Lâm, anh ta rút súng, bắn thủng bàn tay của gã mặt sẹo.

| Gã mặt sẹo rú lên đau đớn, rúm ró nằm trên đất, máu chảy lênh láng, có vài giọt bắn lên giày của Ngài Lâm, ông ta nhíu mày.

Lục Kính Đình thu súng lại đưa cho vệ sĩ bên cạnh, liếc xuống giày của Ngài Lâm, "Ây da, kỹ năng bắn súng hơi kém, không cẩn thận làm bẩn giày của Ngài Lâm rồi, | hôm khác tôi nhất định bảo thuộc hạ tặng ông một đôi giống hệt”

Tuy miệng anh ta nói xin lỗi, nhưng

Advertisement
vẻ mặt lại dửng dưng giống như không thèm | bận tâm.

Tôi nhìn anh ta, hoài nghi người đàn ông máu me khắp người mà tôi gặp ngày hôm đó có phải là anh em sinh đôi của anh ta không. Tôi cảm thấy trên thế giới này dường như không có chuyện gì anh ta không dám làm. Dáng vẻ coi mình là nhất đó đúng là nguồng cuồng không ai bì được.

Ngài Lâm trầm ngâm, bầu không khí chìm trong tĩnh lặng. Tôi đứng cạnh Lục Kính Đình, trong lòng thầm lo lắng thay anh ta, kết quả nghe thấy Ngài Lâm nói: “Phu nhân của tôi trước giờ tin Phật, nên lúc tôi và A Mãnh mở sòng bạc này đã định ra quy tắc không được đổ máu ở sòng bạc. Ra khỏi sòng bạc này, muốn giết hay đánh tàn phế tôi không quan tâm. Nhưng đã ở địa bàn của tôi thì phải tuân thủ quy tắc của tôi, cậu là người đầu tiên phá vỡ nó.”

Ngài Lâm thoáng ngừng lại, liếc mắt đánh giá tôi, đổi giọng, “Có điều, A Kiệt là người sai trước khi động vào người phụ nữ của cậu. Là đàn ông thì không thể để người phụ nữ của mình chịu uất ức. Tôi coi trọng điểm này của cậu, rất giống phong cách thời trai trẻ của tôi”

Ông ta cười ha hả, VỖ vai Lục Kính Đình, ánh mắt đầy sự tán thưởng, không những không truy cứu mà còn tự mình tiên tôi và Lục Kính Đình đi xuống, dặn dò Lục Kính Đình mấy ngày nữa đưa tôi đến dự tiệc sinh nhật của ông ta.

| Cả quá trình tôi đều bị Lục Kính Đình ôm, chỉ biết cười gượng, nhưng vô cùng bất an, chỉ sợ bất cẩn chạm mặt người của kim chủ. Cho đến khi tôi cùng Lục Kính Đình lên xe anh ta, xe lái đến khúc cua, tôi nhìn thấy Ngài Lâm đã đi vào, tôi mới kêu tài xế dừng xe, định quay lại trước khi kim chủ tìm tôi.

Tài xế lái chậm lại, xe từ từ tấp vào vệ đường. Nhưng tôi còn chưa kịp mở cửa xe,

Lục Kính Đình đã lôi tôi lại.

| Hơi thở mạnh mẽ của anh ta nhanh chóng bủa vây lấy tôi. Tôi giãy giụa thì bị anh ta nhốt giữa hai tay anh ta và cửa xe. Khuôn mặt lạnh lùng của anh ta phóng to trước mắt tôi, “Chưa có người phụ nữ nào có thể chiếm lợi từ tối hết lần này đến lần khác mà không phải trả giá gì cả. Tôi để cô chạy thoát một lần, cô liền coi tôi thành nhà từ thiện miễn phí hử?”.

| Có lẽ là do hai người chúng tôi dựa sát vào nhau, nên anh ta vừa cất lời, hơi thở nóng bỏng liền phả vào mặt tôi, khiến mặt tôi nóng ran, cổ họng trở nên khô khốc.

“Không, không phải” Tôi lên tiếng, nhưng đầy ấp úng.

“Không phải?” Anh ta cười giễu, ánh mắt càng thêm lạnh lùng, “Chính miệng cô thừa nhận là người phụ nữ của tôi. Nếu đã là người phụ nữ của tôi, hẳn là cô biết nên làm cái gì chứ?”

Tôi nửa nằm nửa ngồi, nửa trên bị anh ta đè lên cửa xe, thân dưới bị anh ta đè trên ghế xe. Cổ áo hình chữ V khoét sâu, bộ ngực phập phồng vừa vặn dán sát vào lồng ngực nóng hầm hập của anh ta. Tôi khó chịu cựa quậy một chút, lập tức cảm nhận được chỗ đó của anh ta chọc vào tôi, vừa nóng vừa cứng.

Anh ta chửi thề một tiếng, ra lệnh cho tài xế xuống xe. Tài xế tức tốc đẩy cửa xuống xe. Mặt tôi đỏ bừng, cuống quít kêu lên, Cậu Ba đừng như vậy. Anh ta bỗng cúi đầu xuống, cánh môi nóng rẫy khóa chặt môi tôi.

| Tôi nghiêng đầu giẫy giụa, nhưng không chống lại được sự cướp đoạt suồng sã của anh ta. Cuối cùng tôi chuyển sang cắn, giữa hai đôi môi là vị máu rỉ ra từ đầu lưỡi bị cắn, nhưng anh ta vẫn không buông tôi ra, ngược lại hô hấp càng trở nên nặng nề, sau đó cầm tay tôi ấn vào giữa hai chân anh ta. | Cứ tưởng của kim chủ đã đủ to rồi, không ngờ còn có người đàn ông có chỗ đấy khủng bố như vậy, một tay không thể nắm trọn. Cách một lớp vải mỏng, tôi có thể cảm nhận được huyết mạch sung mãn của nó, không ngừng lớn mạnh.

Tôi kinh hãi mở to mắt, bất an muốn vùng tay ra nhưng lại bị bàn tay to của anh ta ấn chặt lại. Bên tại vang lên hơi thở nặng nề của anh ta.

“Làm nó bắn ra liền thả cô đi.”

- ----------------------

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện