Săn Tình (Nhật Ký Tình Nhân)

Đêm nồng say


trước sau

Advertisement

Bình thường cảnh sát sẽ không đến hội sở này, vì ông chủ hội sở này có chỗ dựa vững chắc. Có mối quan hệ này, những người quen biết ông chủ càng thích đến đây bàn chuyện làm ăn, vì vậy nơi này tụ tập đủ loại người, vô cùng loạn lạc.

Qua cửa kính, tôi nhìn thấy thứ người đàn ông đang cầm là súng thật liền bủn rủn tay chân, sợ hãi van nài: “Đại ca, đừng giết tôi”

Bên ngoài, cảnh sát càng lúc càng đến gần. Tôi thầm đấu tranh có nên chạy trốn hay không. Dù sao bị phát hiện chơi trai bao cũng sẽ mất mạng. Nhưng người đàn ông không cho tôi cơ hội chạy trốn. Anh ta lôi thẳng tôi vào nhà vệ sinh rồi khóa trái cửa phòng lại.

“Không muốn chết thì phối hợp với tôi”

Giọng anh ta rất lạnh, giống như băng giá đêm đông mang theo cái lạnh thấu xương.

Tôi gật đầu lia lịa, trong đầu chỉ tồn tại một ý nghĩ: Giữ mạng mới quan trọng.

Anh ta đẩy tôi vào một góc, nhanh chóng xé rách váy tôi, chĩa súng vào giữa hai chân tôi.

“Kêu!” Anh ta khẽ nói.

Đó là chỗ yếu ớt nhất của phụ nữa. Anh ta ra tay không hề nhẹ, khiến tôi đau đến xuýt xoa, nhưng nhiều hơn là cảm giác nhục nhã.

Cảnh sát đã gõ cửa phòng vệ sinh, “Có ai ở trong không? Mở cửa!”

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi, tựa như chỉ cần tôi không phối hợp thì viên đạn sẽ xuyên thủng chỗ kia của tôi. Tôi không dám cãi lời anh ta, đành hạ giọng rên rỉ như đang làm tình.

Người đàn ông cảnh giác nhìn ra bên ngoài. Vì mất quá nhiều máu mà khuôn mặt anh ta trắng bệch.

| Cửa nhà vệ sinh không phải loại kín hoàn toàn. Bên dưới có những khe thông gió, có thể nhìn thấy chân của người bên trong.

Người bên ngoài vẫn đẩy cửa. Tôi đoán người đàn ông này chắc chắn là tội phạm, nên anh ta mới phải trốn cảnh sát như này. Nhưng lỡ như cánh cửa mở ra, bị bọn họ nhìn thấy tôi đang làm chuyện này với người ta thì tôi cũng toi đời.

| Tôi nghiến răng đẩy anh ta đến cửa, cởi dây nịt tụt quần anh ta xuống tận đùi, rồi đập rầm rầm lên cửa, tiếng kêu rên càng phóng đãng hơn.

Cuối cùng có người lên tiếng: “Làm tình trong nhà vệ sinh? Chất chơi thật” | “Chơi cái gì mà chơi, hôm nay mà không bắt được hắn, quay về cục chờ phê bình đi."

Người bên ngoài vẫn không chịu bỏ qua, tiếp tục đập cửa. Tôi dứt khoát đạp đổ thùng rác, lên tiếng mắng mỏ giống như một ả gái làng chơi: “Mở cái gì mà mở, không có mắt à, khách của tôi bị các người dọa sợ đến nỗi mềm xuống rồi, các người đền tiền cho tôi đi”.

| Người bên ngoài lập tức im thin thít. Tôi cảm thấy có người đang nhìn vào bên trong qua khe cửa.

Hô hấp của tôi trở nên gấp gáp, tim như vọt lên tận cổ họng. Thấy người đàn ông kia đã móc súng ra, đột nhiên có người xen ngang bọn họ.

“Được rồi được rồi, thằng nhãi kia bị thương nặng như vậy, sao có thể cứng lên được. Dù gì đây cũng là địa bàn của Lưu lão đại, nếu đắc tội với khách quý thì chúng ta gánh không nổi đâu”.

Địa vị của người nọ hẳn là cao hơn mấy người ở đây, đoán chừng đó là người thường xuyên qua lại những nơi như thế này. Anh ta vừa nói như vậy, những người khác cũng lập tức ngậm miệng lại. Người nọ nói một câu xin thứ lỗi, đã làm phiền rồi. Sau đó dẫn đám người đi khỏi đó.

| Nghe thấy tiếng bước chân đi xa, tôi mới

Advertisement
thả lỏng người, quay lại định hỏi lại lịch của người đàn ông kia, thì bất cẩn chạm môi vào một nơi ấm áp.

Tôi giật mình, mở to mắt, đẩy mạnh anh ta ra.

Tôi không nghĩ anh ta lại bị thương nặng đến vậy. Bị tôi đẩy một cái, anh ta ôm vết thương dựa vào tường, không còn mạnh mẽ như ban nãy nữa.

Ánh đèn trên đầu sáng choang, ở khoảng cách gần như vậy tôi mới phát hiện ra tướng mạo của anh ta rất đẹp, là khuôn mặt khiến người ta nhìn một lần mà không thể quên. Ngũ quan của anh ta rất sắc nét, giữa hai hàng lông mày không thể giấu nổi sự xuất chúng.

. Nhất là gò núi lớn giữa hai chân anh ta, nằm giữa lớp lông rậm rạp của anh ta, còn cuốn hút hơn cả tên trai bao hot nhất ở đây, khiến tôi nhìn đến ngây ngẩn.

“Nhìn đủ chưa?” Đôi mắt sắc lạnh của anh ta quét qua.

“Đủ rồi, đủ rồi” Tôi lúng túng quay mặt đi. Đột nhiên sau lưng thoáng lạnh, gáy tôi bỗng đau đớn rồi bất tỉnh nhân sự.

| Cánh chị em kể với tôi là phát hiện tôi ở trong phòng bao, tưởng tôi uống say đi nhầm chỗ nên đưa tôi về nhà. Chuyện xảy ra vào ngày hôm đó tôi cũng chỉ coi như là | một giấc mơ, không nhắc lại nữa. Một tuần sau, kim chủ đến chỗ tôi qua đêm.

Kim chủ nói tôi rất giống với mối tình đầu của anh ta. Hai năm trước, khi tôi bị | bán vào hộp đêm, anh ta đã bao tôi, rồi nuôi tôi trong một căn hộ mấy trăm triệu một mét vuông, sống một cuộc sống nhung lụa xa hoa.

| Hôm nay đến chỗ tôi anh ta vẫn mặc cảnh phục, chưa tắm rửa gì đã gấp gáp đè tôi lên sofa làm tình. Anh ta làm rất thô bạo, dã man, mỗi một cú thúc đều đâm mạnh vào tử cung của tôi.. Đây là năm thứ hai tôi ở bên anh ta. Tôi hiểu rõ tính cách và thói quen của anh ta. Một khi anh ta có tâm sự thì sẽ trút bỏ trên người tôi. Tôi bám vào eo anh ta, cố gắng phối hợp theo, cảm nhận sự nóng bỏng mà anh ta dấy lên trong tôi.

Làm xong, tôi nép vào ngực anh ta, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh ta. Nhìn mặt anh ta, lòng tôi có chút kích động.

| So với những ả nhân tình khác, tôi khá là may mắn. Đa số kim chủ bao gái không phải những lão già năm mươi sáu mươi tuổi thì cũng là loại vớ vẩn muốn chơi nhiều phụ nữ đế chứng minh sức hút của mình.

Còn kim chủ tôi cũng được coi là một người giỏi giang. Anh ta ba mươi sáu tuổi, tướng mạo cũng không tệ lắm. Khi anh ta mặc cảnh phục toát ra khí chất chính trực cương nghị. Nói theo cách của Tiêu Dao thì chính là nhìn một cái chân liền nhũn, dù có mất tiền cô ấy cũng bằng lòng.

Không biết anh ta mở mắt nhìn tôi từ lúc nào. Ánh mắt anh ta rất nóng bỏng, cất giọng trầm khàn gọi tôi: “Phương”

Tôi biếng nhác trả lời: “Hửm?”

“Trần Dương nói với tôi lần trước nhìn thấy em ở Thành Kích Tình”

Người tôi bỗng cứng đờ, Trần Dương chính là người dẫn đội đi càn quét tệ nạn ngày hôm đó.

- ----------------------

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện