(Quyển 2) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Mặt Nạ Của Tư Phượng ( Nhị )


trước sau

Mặt nạ bị nàng lấy xuống rồi, như thế nào trái lại lại vui mừng? Toàn Cơ nhớ tới chuyện bị rớt mặt nạ bốn năm trước của hắn, khi đó hắn nhưng là uể oải muốn chết a, còn vì việc này mà bị bọn người cung chủ đáng sợ kia trách phạt.

Nàng hơi hơi động động, Vũ Tư Phượng lập tức buông nàng ra, ở trên mặt lau một cái, yếu ớt cười nói: "Thật có lỗi, ta nhất thời hưng phấn."

Toàn Cơ khó hiểu nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn, một đôi mắt thu thủy tựa như trong suốt so với bốn năm trước còn muốn sáng hơn, chuyên chú nhìn nàng, nàng nhất thời bị nhìn đến tâm khẩu tắc nghẽn, nghĩ nửa ngày, mới nghĩ đến chuyện mình muốn nói.

"Ta tự ý tháo mặt nạ của huynh xuống, cung chủ các huynh có phải lại sẽ trách huynh không? Lần trước. . . Ông ta có trách phạt huynh không? Nếu không huynh hay là cứ đeo lại đi, ta, ta sẽ làm bộ như không nhìn thấy."

Nàng bịt kín mắt, bộ dạng tự lừa dối mình, chọc hắn cười ha hả. Toàn Cơ mờ mịt thả tay xuống, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hắn, hắn chậm rãi ngừng cười, cặp mắt hơi hơi cong lên, đưa tay sờ sờ đầu tóc rối bù của nàng, nói : "Ta không sao, ông ấy sẽ không trách phạt ta nữa. Sau này. . .Cũng có thể không cần lại mang mặt nạ."

Cái này lại là tại sao vậy chứ? Toàn Cơ nghĩ không ra, cái mặt nạ kia, rất kỳ quái, giống như biết tự thay đổi. Nàng cảm thấy có chút ý tứ bất lương, nhưng hắn cái gì cũng không nói.

Vũ Tư Phượng cầm mặt nạ lên, đặt ở trong tay vuốt ve một chút, có chút hương vị không đành lòng, phảng phất như là phải vứt bỏ lão hữu lâu năm, ngón tay ở bên mép lưu luyến di chuyển, một mặt nói nhỏ: "Cái mặt nạ này, là dùng vỏ cây bất tử của núi Côn Lôn làm thành, linh lực dồi dào. Một khi đeo vào, sẽ không thành người bình thường nữa. Hiện tại gỡ xuống, đúng lúc. . ."

Hắn cầm mặt nạ khẽ lật. Chỉ vào nó, lại nói: "Muội xem. Nó có phải đang cười không?"

Toàn Cơ chăm chú nhìn một hồi, lắc lắc đầu: "Không có a, nó là đang khóc."

Vũ Tư Phượng cười nói: "Lúc trước là khóc, nhưng trước mắt được muội tháo xuống, tự nhiên là cười."

"Không. . . Nó là đang khóc a . . ." Toàn Cơ khó xử nói. Cái mặt nạ này rõ ràng là vẻ mặt đau khổ, của một bộ dáng rơi lệ, làm sao lại là cười.

Vũ Tư Phượng dại ra một chút, chính mình cúi đầu nhìn kỹ lại, quả nhiên mặt nạ vỏ cây bất tử lộ ra một bộ dáng bi ai rơi lệ, hai bên khóe miệng đều là cụp xuống, cau mày, không có cả nửa điểm ý cười.

Chính hắn cũng không hiểu. Chỉ là dùng tay càng không ngừng vuốt khóe miệng cụp xuống kia, dường như muốn vuốt nó đi lên, khiến nó biến thành khuôn mặt tươi cười.

". . . Kỳ quái. . ." Hắn thấp giọng nói. "Cho tới bây giờ. . . Chưa từng có chuyện như vậy phát sinh. Như thế nào lại như vậy. . . Như thế nào lại như vậy. . ."

Toàn Cơ thấy hắn tâm tư đại loạn, không khỏi vội la lên: "Tư Phượng . . . Nó muốn khóc huynh để cho nó khóc đi. . . Huynh, huynh đừng quản nó. Dù sao chỉ là một cái mặt nạ mà thôi."

Vũ Tư Phượng sắc mặt tái nhợt. Thấp giọng nói: "Nó không chỉ là mặt nạ bình thường. . . Nó. . . Vì sao được muội tự tay tháo xuống, nó vẫn còn khóc?"

"Tư Phượng?" Nàng không biết an ủi như thế nào.

Vũ Tư Phượng sợ run nửa ngày. Rốt cuộc vẫn phải suy sụp thở dài một tiếng, mím môi, nói nhỏ: "Mặt nạ này, là đặc biệt vì đệ tử Ly Trạch cung bị ruồng bỏ giới thứ mười ba chuẩn bị. Sau khi đeo, trừ mình ra, chỉ có người đặc biệt mới có thể tháo xuống. Nó sẽ từ từ biến thành mặt khóc, trừ phi được người kia tháo xuống, nếu không nó vẫn sẽ khóc, thẳng đến. . ."

Thẳng đến cái gì? Toàn Cơ khẩn trương nhìn hắn.

Hắn cũng không nói, kinh ngạc đem cái mặt nạ kia lật qua lật lại nhìn hồi lâu, thế này mới cẩn thận dùng vải bố gói lại, nhét vào trong tay áo, ngẩng đầu mỉm cười với nàng, ôn nhu nói: "Không có gì, trừng phạt nho nhỏ của Ly Trạch cung mà thôi. Nếu mặt nạ đã lấy xuống, cũng không cần nghĩ nhiều như vậy. Muội yên tâm đi."

Cái người này chính là như vậy, ngay cả trước kia cũng vậy, chỉ cần hắn không muốn nói, vậy tuyệt đối sẽ không nói, bất luận kẻ nào cũng hỏi không ra được kết quả. Hắn cũng không nói giới thứ mười ba là cái gì, cũng không nói mặt nạ này vừa khóc vừa cười có nghĩa là gì, Toàn Cơ tự biết hỏi không ra, chỉ có thể cùng hắn ngẩn người.

Vũ Tư Phượng chính mình trầm ngâm một hồi, sắc mặt rất nhanh liền khôi phục như thường, trước từ trong túi da phía sau thắt lưng mạ vàng của mình lấy ra băng vải, toàn bộ đều là ướt sũng, trải ra trên mặt đất, lại chọn lấy hai cây cành cây thẳng nhất, ngoắc Toàn Cơ, "Lại đây, ta thay muội nối xương băng bó."

Toàn Cơ ngoan ngoãn chìa tay phải cho hắn, hắc hắc ngây ngô cười, hỏi: "Làm sao huynh biết tay phải ta bị gãy xương?" Hắn cúi đầu tỉ mỉ thay nàng nhắm ngay xương gãy, hàng mi dài thanh tú khẽ chớp, bên tai nghe được tiếng nàng hô đau, vì thế nói nhỏ: "Kiên nhẫn một chút, lập tức sẽ ổn thôi."

Một lát nữa, lại nói: "Muội lúc ấy bị thương, ta tự biết không đối phó được những con yêu đó, vì thế ôm muội dứt khoát nhảy vào trong hồ. Theo mạch nước ngầm lặn xuống dưới đáy hồ, lúc lên bờ không chú ý, đạp trúng cái động này, liền ngã xuống. Cánh tay của muội bị đập xuống đất, lại không thể động, nhất định là gãy xương." Khi nói chuyện, hắn đã tay chân lanh lẹ thay nàng nối xương băng bó, dùng hai cành cây gắt gao bó lại, bảo đảm chắc chắn sẽ không rơi ra, thế này mới mồ hôi đầy mặt buông tay.

Xương sườn của chính hắn cũng bị gãy, còn chống đỡ đến bây giờ. Toàn Cơ bất đắc dĩ nhìn hắn, hắn lại không cho nàng động thủ thay
hắn nối xương, chẳng lẽ lại đực mặt ra ở bên cạnh nhìn? Nàng duỗi tay cầm mảnh lụa lên, nhẹ nhàng thay hắn lau mồ hôi, thấy hắn thỉnh thoảng ngẩng đầu cười với chính mình, nàng nhịn không được nói: "Ta còn tưởng rằng chúng ta sẽ chết, thì ra là còn sống."

Vũ Tư Phượng dụng công phu thật lớn mới thay mình chuẩn bị tốt cho đoạn xương sườn, vừa đau vừa mệt, cả người đều là mồ hôi. Hắn nằm xuống lại, nhìn cửa động xa xa trên đỉnh đầu, nhẹ giọng nói: "Miễn là còn sống thì có hy vọng. Trước mắt cứ ở nơi này dưỡng thương trước đi, trong túi vẫn còn có nước, cũng đủ cầm cự vài ngày."

Toàn Cơ vô sự tái sinh, phía sau lưng cũng vô cùng đau đớn, liền theo nằm ở bên cạnh hắn, hai người không có việc gì cùng nhìn cửa động sáng ngời. Đột nhiên cảm giác có người đang nhìn mình, nàng quay đầu, liền chống lại hai mắt cười của Vũ Tư Phượng.

"Trên mặt ta có cái gì không bình thường sao?" Nàng theo bản năng sờ sờ, nữ hài tử đều là chú trọng dung mạo, nàng cũng không ngoại lệ.

Hắn cười lắc đầu, đại khái là tác động đến miệng vết thương, đau đến lại là mồ hôi chảy ròng ròng. Nàng cho tới bây giờ đều là bộ dạng phong khinh vân đạm, sạch sạch sẽ sẽ, áo trắng tóc đen, màu da như tuyết, tựa như thiên tiên không ăn nhân gian khói lửa. Lúc này thiên tiên rơi xuống mặt đất, rơi đến bùn đất đầy người, tóc cũng giống như tổ chim, trên mặt còn có một vết bùn, nói thật, vừa nhìn tới thật đúng là làm cho hắn hoảng sợ.

Nhưng không biết tại sao, đột nhiên cảm giác được lại đến gần nàng hơn một chút, nghĩ đến mình là kẻ đầu tiên nhìn thấy nàng bộ dáng lôi thôi lếch thếch như vậy, hắn có chút vui sướng.

Có người đã từng nói, áo mũ chỉnh tề vĩnh viễn chỉ có thể đả động người xa lạ, lôi thôi lếch thếch mới là tượng trưng cho thân mật. Hắn giữa lúc không tự chủ, lại nhích đến gần nàng một bước, thân ảnh đã từng là hư ảo dưới đáy lòng, rốt cuộc chứng thực thành thân thể.

"Toàn Cơ." Hắn gượng gạo sáp tới gần hơn một chút, hai cái đầu cơ hồ muốn đụng vào nhau, "Muội đói không?"

Hắn nói chưa dứt lời, vừa nói nàng liền đói bụng, ôm cái bụng trống trơn, suy sụp xụ mặt nhìn hắn, gật gật đầu, "Đói bụng, bất quá nơi này cũng không có cái gì ăn nha."

Hắn híp mắt cười, đưa tay ở trong túi da móc a móc, móc nửa ngày, rốt cuộc lấy ra một khối bánh bao toàn là nước, nhét vào trong tay nàng.

"Này, không có gì thứ gì ngon cả, chỉ có hôm kia còn lại một cái bánh bao. Muội ăn đi."

Nàng đem cái bánh bao đặt ở trước mắt, trừng mắt nhìn hồi lâu, giống như nó không phải là một cái bánh, mà là một đóa hoa. Cuối cùng nàng duỗi tay bẻ bánh bao thành hai nửa, một nửa cho hắn, một nửa chính mình nhét vào miệng.

"Huynh cũng ăn chung đi." Nàng hàm hàm hồ hồ nói, đã đói đến dạng này, bánh bao toàn là nước cũng cảm thấy vô cùng ngọt.

Nhưng hắn lại không ăn, chỉ là chống đầu nhìn nàng, ánh mắt như nước, thật lâu sau, thấy nàng khó hiểu nhìn sang, hắn liền nhếch môi, thực bắt bẻ cười, "Ta nhưng ăn không vô thứ cứng như vậy, bánh bao ta chỉ ăn của Vĩnh Phương các."

Hắn không khỏi cũng quá đại thiếu gia chứ. . . Toàn Cơ giận dỗi, đoạt bánh bao lấy chính mình ăn hết, nghẹn thẳng đến nấc cục, cuối cùng khó khăn duỗi thẳng cổ, bỗng nhiên vươn một ngón tay, rất chân thành đối với hắn nói: "Huynh có biết ta hiện tại muốn ăn cái gì không?"

"Cái gì?"

"Lần trước bọn người Linh Lung xuống núi, mua tao áp chưởng ở Tình Hương lâu, ăn ngon đến ta đây ba ngày đều ăn không vô những món khác. Hiện tại ta rất muốn ăn a." Nước miếng đều muốn chảy xuống.

"Đây tính là cái gì, muội có biết canh hạt sen quế hoa của Lục Phượng trai không? Đó mới gọi là thơm ngọt ngào mềm dẻo, ngửi mùi một chút cho dù muội ăn nhiều hơn nữa, cũng nhịn không được thèm thuồng."

"A, ta còn muốn ăn đào nhân sơn kê đinh."

"Ta đây muốn bát bảo áp tử."

"Ta còn muốn. . . Thịt hươu nướng."

"Ta đây lại muốn một phần mỳ thịt bò."

Hai người đột nhiên hứng thú kể ra mỹ thực các nơi, tại địa phương không một bóng người như vậy, cuối cùng nói đến nước miếng tràn ra, bụng kêu càng lợi hại hơn.

Toàn Cơ thở dài một hơi, nhắm mắt lại, lẩm bẩm nói: "Ta hiện tại. . . Cho dù chỉ có sữa đậu nành bánh quẩy, cũng là tốt. . ."

Vũ Tư Phượng đợi thật lâu, thấy nàng không nói chuyện nữa, quay đầu nhìn lại, nàng đã ngủ rồi, hơi thở ngọt ngào. Hắn rũ mắt xuống, trong lòng không biết là tư vị gì, rốt cuộc nhịn không được, nhích lại gần nhẹ nhàng hôn lên mặt nàng.

"Toàn Cơ. . ." Hắn nhẹ nhàng gọi tên này, âm thanh vang vọng trong sơn động trống rỗng, cũng tại trong lòng và trên lưỡi hắn, từng vòng từng vòng lan tỏa.

Truyện convert hay : Tu La Võ Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện