(Quyển 2) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Tu Hành Cổ Quái


trước sau

Dứt lời, nàng đứng dậy mỉm cười. Mọi người chỉ cảm thấy nàng dung mạo thanh tú, nhìn hình dáng này thì mang máng chính là Toàn Cơ như trong ấn tượng, nhưng nhìn kỹ thì thấy thế nào cũng không giống.

Thiếu nữ này tóc đen da trắng, tươi cười ôn nhu, tại thời tiết lạnh thấu xương như hiện tại lại khiến người ta giống như tắm trong gió xuân, cảm thấy khoan khoái dễ chịu.

Linh Lung phản ứng đầu tiên, kêu to một tiếng: "Toàn Cơ!" Nhưng dưới chân lại có chút do dự, không thể giống với trước đây thân thiết khắng khít nhào tới. Bốn năm chia lìa, rốt cuộc hiển lộ tài hoa, nàng đột nhiên cảm thấy không biết làm sao thân cận được với người thiếu nữ trước mặt.

Toàn Cơ đối với nàng mỉm cười, tay giang ra, ôn nhu nói: "Linh Lung, sao lại không tới?"

Lúc này nàng đã không còn nghi vấn, lòng tràn đầy vui mừng tiến lên, một phát bắt được tay nàng, vội la lên: "Muội. . . Muội là Toàn Cơ? Muội là Toàn Cơ? ! Trời ạ, như thế nào biến thành như vậy! Ta, ta vừa rồi cũng không dám xác định có phải muội không!"

Nàng lôi kéo Toàn Cơ chạy đến, dường như đang hiến vật quý ra sức ồn ào: "Là Toàn Cơ nha ~! Phụ thân, tiểu Lục tử, đại sư huynh, nhị sư huynh! Thật là Toàn Cơ!"

Kêu gào xong lại từ đầu đến chân đem Toàn Cơ sờ soạng một lần, nhìn rất linh hoạt.

"Cao lớn! Cũng cao bằng ta!"

Linh Lung cùng nàng so đo chiều cao, mọi người thấy hai nàng một ngân một lục đứng ở trong tuyết, đều là thiếu nữ kiều diễm, cảnh này quả là cảnh đẹp ý vui.

Chử Lỗi cười khụ một tiếng, rốt cuộc cũng bình ổn cơn sóng kinh hỉ khi lần đầu gặp lại, đối với Toàn Cơ vẫy vẫy tay, "Toàn Cơ, con lại đây cho cha nhìn thật kỹ xem. Vừa rồi sao lại không thông báo một tiếng chạy lên đây, hại chúng ta lo lắng."

Toàn Cơ đi đến trước mặt hắn, nàng cũng là bốn năm không thấy người nhà, lần này vừa thấy, chỉ cảm thấy Linh Lung trở nên càng xinh đẹp, mà phụ thân lại là tóc hoa râm, có chút già đi.

Nàng nói khẽ: "Con vội vã đến gặp mọi người, đã quên thông báo. Lần sau sẽ không."

Nàng trái lại không có tính lười biếng khiến người khác cảm thấy bất đắc dĩ như lúc nhỏ, trả lời cũng phải phép khiến mọi người cười nói: "Cái này nhìn qua quả thực có chút hương vị nữ hiệp! Sư thúc thực dạy dỗ tốt nha!"

Đỗ Mẫn Hành thấy nàng ở trong gió tuyết y sam đơn bạc, chỉ mặc bộ xuân trang xanh biếc, tay áo bị gió thổi phất phơ phất phơ, không khỏi hòa nhã nói: "Như thế nào lại mặc ít như vậy, bị cảm lạnh thì làm sao?"

Nàng cũng không để ý cười: "Không có việc gì, tuyệt không lạnh."

Linh Lung bắt lấy tay nàng, quả nhiên rất ấm áp cùng mềm mại, ngạc nhiên nói: "Muội bây giờ thân thể so với trước kia đã tốt hơn nhiều sao?" Nàng nhớ rõ trước kia vừa đến mùa đông, Toàn Cơ sẽ quấn thành một con cẩu hùng (gấu chó), còn ra sức kêu lạnh, nàng vốn lười, vì thế càng không muốn động đậy.

Toàn Cơ cũng không nói gì, bên cạnh Trần Mẫn Giác cười nói: "Sư muội hỏi lời này là không hay rồi, Toàn Cơ sư muội đi Tiểu Dương phong bốn năm, nhất định theo sư thúc học được rất nhiều bản lĩnh. Nội công thâm hậu, chút lạnh giá này tính là cái gì nha!"

Linh Lung trợn tròn cặp mắt: "Muội học Dương Khuyết công? Làm sao muội. . . Học nhanh như vậy được!"

"Không biết có phải là Dương Khuyết công không . . ." Toàn Cơ nghĩ nghĩ, "Muội nhớ rõ khi mới tới Tiểu Dương phong, không phải kêu nóng chính là kêu lạnh, khí hậu ở đó không quá giống Thiểu Dương phong. Sau lại sư phụ liền hỏi muội muốn học nhàn hạ biện pháp đông ấm hạ mát hay không, muội liền hỏi đông ấm hạ mát còn có gì gọi là nhàn hạ biện pháp? Người nói có a, mùa đông mặc quần áo nhiều rất phiền toái, học biện pháp này rồi, là có thể nhàn hạ không cần mặc áo bông vẫn không cảm thấy lạnh. Mùa hè chảy mồ hôi nhiều, hao tổn tinh thần, học biện pháp này thì không cảm thấy nóng nữa. . . Cho nên muội liền theo người học, lúc mới đầu thì không thấy gì, sau quả thật đông ấm hạ mát hẳn lên."

Mọi người nghe nói đều là cười ngất, nguyên lai Sở sư thúc chính là dùng phương pháp này để câu dẫn Toàn Cơ học nội công! Khó trách người nói cái gì không thể dùng lẽ thường đối đãi, ngẫm lại đức hạnh của Toàn Cơ, cùng nàng nói cái gì tu tiên nội pháp, một bước lên mây, chỉ sợ nàng đã sớm ngủ rồi. Cũng chỉ có Sở sư thúc có thể nghĩ ra chủ ý xảo quyệt như vậy, cư nhiên đem Toàn Cơ dạy ra hình ra dáng.

Ngay cả Chử Lỗi nghe nàng nói như vậy, đều nhịn không được vừa cười vừa lắc đầu. Hắn quả thật không thể tưởng được dùng loại phương pháp này dạy đồ đệ, càng không nghĩ ra Toàn Cơ chỉ có dạy như vậy mới có thể học được.

"Vậy muội còn học cái gì nha? Nói nhanh lên!" Linh Lung lắc lắc tay nàng, rất ngạc nhiên.

Toàn Cơ lại suy nghĩ, "Uhm, muội đi rồi, chuyện thứ nhất chính là học thải kiếm phi.. . Sư phụ kêu ngự kiếm. Bắt đầu muội bay không nhanh, sư phụ nói, nếu muội có thể trong vòng một canh giờ qua lại Lộc đài sơn cùng Thủ Dương Sơn ba lần, người liền cho muội nghỉ ba ngày. Số lần qua lại càng nhiều số ngày nghỉ càng nhiều. . ."

Mọi người lại là cười ngất. Đỗ Mẫn Hành cười khổ nói: "Thật không nghĩ tới, sư thúc cư nhiên như vậy. . . Dụ dỗ tiểu sư muội học công phu."

Toàn Cơ nhìn hắn, tựa hồ đang hỏi "Đây là dụ dỗ ta học công phu sao?" Đỗ Mẫn Hành chạm vào ánh mắt của nàng, trong lòng thế nhưng run lên, có chút lúng túng vội vàng tránh đi, trên mặt đã từ từ đỏ lên.

"Nói như vậy, con chỉ học được Dương Khuyết công cùng ngự kiếm phi hành?" Chử Lỗi hình như cảm thấy bất mãn, nội công cùng ngự kiếm tự nhiên là phải học, nhưng người tu tiên thường xuyên phải chém yêu trừ ma, một chút công phu phòng thân đều không có, tương đương nửa bước cũng khó đi.

Toàn Cơ lắc đầu: "Con còn học rất nhiều. . . Không biết tên. Sư phụ cũng không nói qua."

Nàng nhíu mày lại, tựa hồ ngay cả Dương Khuyết công cũng không biết là cái gì.

"Vậy nói nhanh lên nha, mau! Còn có cái gì?"

Linh Lung so với ai khác đều gấp hơn, trong ấn tượng muội muội cái gì cũng không biết, bốn năm không thấy, nàng lại đột nhiên trở nên cái gì cũng biết, ngay cả mình cũng không học được Dương Khuyết công cho ra hình ra
dạng. Nàng vừa vội lại vừa muốn nghe, muội ấy rốt cuộc còn học cái gì mình chưa học qua.

"A, còn có biến pháp thuật!" Toàn Cơ còn thật sự suy nghĩ một lát, rốt cuộc nhớ tới, vội vàng nói, "Lúc muội tới, trong phòng ngay cả ánh nến cũng không có, thỉnh cầu sư phụ, người lại nói cho muội biết thiệt nhiều chú ngữ huyên thuyên, nói để cho muội tự mình đốt lửa chiếu sáng. Muội niệm có hơn nửa tháng, cuối cùng có thể biến ra lửa, đốt nến sáng lên."

Mọi người lần này ngay cả cười cũng không cười nổi nữa, một đám nghe trợn mắt há hốc mồm. Một là không nghĩ tới Sở Ảnh Hồng lại như vậy dạy nàng học công phu, hai là không nghĩ tới Toàn Cơ thậm chí ngay cả tiên pháp đều học xong.

Đệ tử Thiếu Dương phái luyện công phu quyền cước chỉ cần khổ công, trong vòng ba năm sẽ có chút thành tựu. Luyện nội công tâm pháp Dương Khuyết công chỉ cần vùi đầu không ngóng chuyện bên ngoài, mỗi ngày toàn tâm nghiên cứu, cuối cùng cũng có thể đột phá tầng thứ nhất. Nhưng tiên pháp này, không phải ai cũng đều có thể học được. Có người phải học cả đời, mỗi ngày đọc chú ngữ vẽ chú phù, môi niệm tay vẽ, cũng gọi không ra một đốm lửa nhỏ. Đây là tiên duyên của mỗi người, người không có tiên duyên, cả đời cũng chỉ có thể làm người tu tiên gà mờ, đối với người dễ dàng học được tiên pháp thì chỉ có theo không kịp.

Chử Lỗi lúc này mới thật sự là vừa mừng vừa sợ, vội la lên: "Con học xong Ngũ Hành thuật? ! Lời này là thật sao?"

Toàn Cơ khó xử vặn vẹo vạt áo —— nàng từ nhỏ vừa gặp phải chuyện sẽ có thói quen làm động tác như vậy, đến bây giờ cư nhiên cũng không sửa.

"Ngũ Hành thuật là cái gì con cũng không rõ lắm. . . " Nàng chậm rì rì nói xong, "Bất quá biến pháp thuật bản thân con là học xong, sư phụ nói cũng không phải rất khó, chỉ cần mỗi ngày niệm mấy lần chú ngữ, đừng quên là được. . ."

Nàng thấy mọi người sắc mặt kỳ quái, lập tức im miệng, cảm thấy mờ mịt không biết mình không phải đã nói sai cái gì rồi.

"Nói miệng không bằng chứng, con làm cho ta xem xem." Chử Lỗi còn có chút không tin, ước chừng là tiểu nữ nhi cái gì cũng không biết ấn tượng quá sâu, lúc này biến thành biết rất nhiều, nhất thời không dám nhận.

Toàn Cơ "A" một tiếng, chầm chậm nâng tay lên, cũng không thấy nàng vẽ bùa chú ném chú phù, chỉ ngửa lòng bàn tay hướng lên trời, trong miệng nhanh chóng niệm cái gì đó, đã thấy bông tuyết từ trong không trung bay xuống, bay đến gần nàng liền bị hút vào, đều tụ lại trong lòng bàn tay nàng, cuối cùng ngưng kết thành một tuyết cầu lớn cỡ bằng bàn tay, chậm rãi dừng lại trong lòng bàn tay nàng, bị nàng khẽ sờ một cái, vỡ nát.

Chử Lỗi vươn người đứng dậy, cao giọng nói: "Hảo! Tốt lắm!" Hắn cười ha ha, trong lòng vui sướng vô cùng, nhiều năm qua trong lòng có một nút thắt đó là tiểu nữ nhi không thành tài, rốt cục vào lúc này mới cởi bỏ.

"Muội không có vẽ bùa, nơi nào lại có pháp lực?" Trần Mẫn Giác hãy còn kinh ngạc không thôi, lắp bắp hỏi.

Bất quá hỏi xong hắn liền minh bạch, thì ra bộ xuân trang xanh biếc trên người Toàn Cơ kia, nhìn kỹ lại, phía trên là dùng ám ngân tuyết thêu chi chít hoa văn từ đầu đến chân một chút cũng không có kẽ hở, không biết có bao nhiêu chủng loại chú phù, nàng căn bản không cần vẽ bùa, chỉ cần niệm động chú ngôn, tiên pháp tự nhiên tùy tâm mà động.

Hắn lúc này rốt cuộc bái phục, cười thán: "Tiểu sư muội thật sự thành nữ hiệp rồi! Đáng mừng! Đáng mừng!"

Toàn Cơ cười hắc hắc hai tiếng. Nói thật, sư phụ mang nàng đi Tiểu Dương phong, hình như quả thật dạy nàng rất nhiều thứ, nhưng muốn nàng nói hết mọi chuyện, lại nói không nên lời. Dù sao người thượng vàng hạ cám dạy, nàng liền thượng vàng hạ cám học, huống chi trong lòng nàng, có nhiều thứ căn bản không phải học, mà là chơi. Cho nên càng về sau, nàng cũng nói không rõ mình rốt cục biết cái gì, không biết cái gì.

Chử Lỗi tâm tình thật tốt, vỗ vỗ vai nàng, hòa nhã nói: "Đi thôi, đến Mai đình viện phía sau núi gặp nương con. Người mấy ngày nay đều nhớ đến con đó. Mẫn Giác, con cũng gọi tới vài huynh đệ đi, buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm."

Trần Mẫn Giác lập tức đáp ứng một tiếng, kích động đi gọi người.

Linh Lung thấy muội muội được phụ thân ôm vai đi trước, không biết làm sao, nghĩ tới muốn giống như trước đây nói chuyện tiếu lâm, cùng Toàn Cơ thân thân thiết thiết, nhưng nàng dưới chân cư nhiên bước không tới.

Thiếu nữ kia bóng dáng thon thả mảnh khảnh lại có chút xa lạ, cứ xa xôi như vậy, nàng tựa hồ đuổi theo không kịp.

Nàng mấp máy môi, cúi đầu đi theo phía sau. Trên vai bỗng nhiên bị người vỗ, ngẩng đầu, đã thấy Chung Mẫn Ngôn mỉm cười, ôn nhu nói: "Chậm quá, đi nhanh đi. Có chuyện gì muốn nói, buổi tối lại lén nói cũng không muộn."

Trong nội tâm nàng khẽ động, rốt cuộc mỉm cười gật đầu, cùng hắn tay trong tay, bước về phía hậu sơn.

Truyện convert hay : Siêu Việt Cuồng Bạo Thăng Cấp

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện