(Quyển 2) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Chân Tướng Cù Như (Tứ)


trước sau

Hai người dựa vào thân cây ngồi một hồi, thể lực cũng dần dần khôi phục.

Vũ Tư Phượng thử động động cánh tay, đem áo khoác mặc vào, một mặt nói : "Muội bốn năm này hình như học được không ít thứ. Mới vừa rồi Ngự Hỏa Thuật, rất được."

Toàn Cơ đột nhiên được khen, nhịn không được dương dương đắc ý, cười hắc hắc nói : "Kia. . . Đó là!"

Nàng không phải không biết xấu hổ hỏi cái gì gọi là "Ngự Hỏa Thuật", càng không phải không biết xấu hổ nói cho hắn biết kỳ thật bình thường nàng nhiều nhất chỉ có thể gọi ra ba bốn con hỏa long. Tư Phượng rất ít khen người khác, nàng mới không muốn lại bị hắn chê cười.

Hắn lại cười, bỗng nhiên duỗi tay ra nhéo mũi nàng: "Xem muội đắc ý kìa."

Toàn Cơ giúp hắn thắt đai lưng lại, rịt thuốc lên vết thương, sau khi hết thảy xong xuôi, bóng đêm đã sâu hơn, mặt trăng tròn trắng bạc đã leo lên giữa không trung, giống như cái mâm ngọc con con chụp lên đỉnh đầu.

Vũ Tư Phượng đột nhiên hỏi: "Hiện tại là giờ nào?"

"Ưm, đại khái. . . quá giờ tý một chút."

"Bọn Mẫn Ngôn sao còn chưa trở lại?"

Bị hắn vừa nói như thế, Toàn Cơ mới đột nhiên nhớ tới lời nói của bọn người Chung Mẫn Ngôn trước khi đi đã dặn đi dặn lại, nhịn không được vội la lên: "Ai nha! Không tốt! Bọn họ nói nếu qua giờ tý vẫn chưa trở lại, chính là gặp phải nguy hiểm! Chúng ta. . . Chúng ta phải làm sao. . . . . "

"Đừng nóng vội." Vũ Tư Phượng thử đứng lên, chỉ cảm thấy tay chân mềm nhũn, không có một chút khí lực, khó khăn mới có thể đứng thẳng, nhưng muốn ngự kiếm vẫn là tuyệt đối không thể, "Hắn có dặn dò gì không?"

"Có. . . Hình như là nói, nếu gặp phải nguy hiểm sẽ phóng tín hiệu, bảo chúng ta nhìn thấy tín hiệu thì nhanh chóng quay về Triệu gia trang. . ." Toàn Cơ do dự nói.

Vũ Tư Phượng trầm ngâm sau một lúc lâu, "Còn chưa có tín hiệu gì, có lẽ. . ."

Lời còn chưa dứt, lại nghe không trung "phanh" một tiếng, một trái pháo hoa đỏ tươi nổ tung, liên tục rơi xuống, đỏ như máu. Bọn họ đều nhận ra loại pháo tín hiệu này, gặp phải thời điểm nguy cấp mới có thể bắn ra báo động.

Bọn người Linh Lung quả nhiên gặp phải nguy hiểm ở phía trước núi!

Hai người hoảng sợ nhìn nhau, lập tức rốt cuộc bất chấp tay chân mềm yếu vết thương đau đớn, vội vàng ngự kiếm hướng phía trước núi bay tới.

****

Mặt trước núi Hải Oản không bằng phẳng nhiều cây cối như phía sau núi, mà là mọc đầy quái thạch lởm chởm, ở giữa rậm rạp, không biết ẩn dấu bao nhiêu sơn động. Bốn người Linh Lung quanh quẩn trước núi nửa ngày, cũng không làm rõ được người Vũ Tư Phượng mới vừa rồi một phen quái múa đến tột cùng là người nào, cuối cùng đều bay đến có chút mệt mỏi, đành phải dừng lại trên một tảng đá to tạm thời nghỉ ngơi.

"Quả thực so với sơn động ở Thái Dương phong còn nhiều hơn, cứ tìm như vậy, một năm cũng tìm không ra." Linh Lung đấm đấm cẳng chân căng cứng mỏi nhừ, tháo xuống túi nước bên hông, ngửa đầu hớp một ngụm.

Chung Mẫn Ngôn quan sát xung quanh một phen, trầm ngâm nói: "Nơi này có chút không bình thường. hậu sơn náo loạn lợi hại như vậy, bên này cư nhiên một chút tiếng động cũng không có, không khỏi yên tĩnh đến cổ quái. Có lẽ kẻ thao túng phía sau này đang ở ngay tại phụ cận, vẫn là thêm chút sức tiếp tục tìm đi."

Linh Lung nghe hắn nói như vậy, liền phấn chấn tinh thần, lại hớp một ngụm nước, vỗ vỗ bụi đất trên quần áo, nói : "Đi thôi! Chúng ta tiếp tục! Đêm nay không thể không tìm ra hắn ta!"

Lục Yên Nhiên tựa vào trên tảng đá, yếu ớt than một tiếng, "Nơi này sơn động nhiều như vậy, làm sao tìm được a. . .Chi bằng hôm nay trước quay về, đêm mai lại đến tìm."

Chung Mẫn Ngôn còn chưa kịp nói chuyện, lại nghe Linh Lung cười nhạo nói: "Thể lực tệ như thế, còn tu tiên gì chứ!"

Lục Yên Nhiên hừ một tiếng, từ từ nói: "Đúng nha, ta chỉ là tiểu nữ tử, làm sao so được với nữ dã nhân tinh lực tràn đầy, nhảy tưng tưng."

"Ngươi nói ai là nữ dã nhân? !" Linh Lung chĩa về phía mũi nàng, lông mày dựng đứng.

Lục Yên Nhiên lại thản nhiên cười, "Ta là nói ngươi sao? Sao lại nhạy cảm như vậy."

Linh Lung lại nhảy dựng lên.

Bên này hai tiểu nữ tử đấu khí múa mép khua môi, bên kia Chung Mẫn Ngôn nghe đến không kiên nhẫn, chỉ quay đầu hỏi Nhược Ngọc: "Mới vừa rồi Tư Phượng như thế nào tìm ra người thao túng phía sau?"

Nhược Ngọc cười nói: "Đó là một loại vu thuật, Tư Phượng theo cung chủ học vài ngày, chỉ là học không tinh, khiến thể lực bị cạn kiệt."

"Hắn còn có thể vu thuật? !" Chung Mẫn Ngôn vừa kinh ngạc vừa bội phục, huynh đệ này tuy rằng nhỏ hơn mình một tuổi, nhưng biết được thật không ít thứ, hắn tự đắc cho rằng mình bốn năm chăm chỉ tu hành, rốt cuộc có thể vượt qua hắn, ai ngờ vẫn là thấp hơn so với hắn.

"Nhược Ngọc cũng biết chứ? Không bằng thử tìm ra đến tột cùng là sơn động ở chỗ nào?"

Nhược Ngọc vội vàng lắc
đầu, liên thanh nói : "Hổ thẹn. . . Tại hạ không biết thứ đó. Tư Phượng thiên phú dị bẩm, ta chỉ là đệ tử tầm thường của Ly Trạch cung, theo không kịp."

Linh Lung đang cùng Lục Yên Nhiên đấu võ mồm đến mệt mỏi, nghe hắn khiêm nhường như vậy, không khỏi cười nói: "Nhược Ngọc rất khiêm tốn, lại nói tiếp, Thiết cung của ngươi rất lợi hại đó. Đúng rồi, Tư Phượng trước kia cũng dùng qua cung, hắn là học với ngươi a?"

Nàng nhớ tới chuyện hoang đường trước đây, chỉ bởi vì Tư Phượng làm cái ná cho nàng, tâm hồn thiếu nữ của nàng liền đại động, ai ngờ hắn lại là người xấu tính, khiến mình tức chết đi được, hảo cảm đột nhiên xuất hiện kia cũng nhất thời vô ảnh vô tung biến mất. Chuyện trước đây thật đúng là lộn xộn rối tinh rối mù.

Nhược Ngọc gật đầu nói: "Không sai, Tư Phượng là một người ham học hỏi, ngày đó hắn thấy cái ná ta làm thật xinh xắn, liền xin chơi vài ngày. Ai ngờ chơi vài ngày xong, bản thân hắn liền cũng làm. Nghĩ đến cung chủ cùng phó cung chủ đối với Tư Phượng có phần coi trọng, cũng không phải là không có duyên cớ."

Mọi người nghe hắn nói như vậy, cũng nhịn không được cảm khái. Lục Yên Nhiên lại vui mừng lộ rõ trên nét mặt, nàng vốn là đối Vũ Tư Phượng thần thần bí bí cổ cổ quái quái kia rất có hảo cảm, trước mắt lại nghe nói sự tích lợi hại thế này của hắn, mừng đến mức trong lòng ngọt lịm, hận không thể lập tức gặp được hắn, cùng hắn nói dăm ba câu.

Linh Lung rất không muốn thấy bộ dáng xuân tâm bừng bừng phấn chấn này của nàng, lúc này cười lạnh nói: "Cũng không biết Tư Phượng cùng muội muội bây giờ đang làm gì nha. . . A, bọn họ bốn năm không gặp, nhất định có rất nhiều chuyện riêng muốn nói. Hừ hừ, người nào đó cũng đừng vọng tưởng nữa."

"Mắc mớ gì tới ngươi!" Lục Yên Nhiên thẹn quá hóa giận.

"Xì, ngươi kích động cái gì, cũng không phải nói ngươi!"

"Ngươi. . . "

Chung Mẫn Ngôn nghe đến đau cả đầu, đang muốn kêu các nàng không nên lại ầm ỹ, chợt nghe cạnh phía Đông Nam truyền đến một trận thanh âm vỗ cánh, làm như có một đàn chim lớn đang di chuyển. Mọi người nhất thời im bặt không tranh cãi ầm ĩ nữa, đều tránh ở phía sau tảng đá lớn nhìn lại, chỉ thấy mấy chục con chim Cù Như lúc trước chạy trốn, lúc này lại tụ lại với nhau, quanh quẩn dưới một quái thạch lởm chởm, tựa hồ là muốn đi vào, lại không dám, chỉ ở chỗ đó nhốn nha nhốn nháo, bay loạn vòng quanh.

"Ta nhớ rõ bên đó có sơn động !" Linh Lung đột nhiên nhớ tới dưới đám nham thạch sắc nhọn có ẩn dấu một sơn động nho nhỏ, chỉ vì nó quá mức nhỏ hẹp, người bình thường phải khom lưng hóp bụng mới có thể miễn cưỡng chui vào, bọn họ liền bỏ qua lùng sục ở trong đó, "Kẻ xấu nhất định là tránh ở trong động kia!"

Chung Mẫn Ngôn trên dưới nhìn nhìn, trầm giọng nói: "Linh Lung, muội cùng ta đi trước động khiêu khích. Nhược Ngọc ngươi mang theo Lục cô nương vòng đến mặt sau, xem có cửa động thông nhau nào khác không, đừng cho hắn chạy thoát!"

Mọi người đồng loạt đáp ứng, lúc này liền phân công nhau hành động.

Linh Lung sớm đã nhịn không được, ở phía trước Chung Mẫn Ngôn, thân hình như điện, bay thẳng tới. Cù Như quanh quẩn trước cửa động không ngờ tới bên cạnh bỗng nhiên xuất hiện một người, đều rối loạn đầu trận tuyến, bị Đồng Tâm trong tay nàng vung lên hai ba nhát, nhất thời chết hơn phân nửa.

Chung Mẫn Ngôn theo thật sát phía sau nàng, đem hơn mười con Cù Như còn lại đang muốn trốn vào trong động trảm dưới kiếm, hai người trên không trung giống như tâm hữu tương thông, đồng thời thay đổi phương vị, Chung Mẫn Ngôn đứng ở cửa động, từ trong lòng lấy ra một chuỗi pháo, sau khi đốt xong dùng sức ném vào trong động.

Chỉ nghe vang lên một trận nổ kinh thiên động địa, khói xanh dày đặc, một bóng đen từ cửa động đột nhiên thoát ra, động tác nhanh như tia chớp, trong chớp mắt liền muốn hướng sơn động bên cạnh chui vào.

Truyện convert hay : Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện