[Quyển 2] Ảnh Hậu Giới Giải Trí Trọng Sinh

Tiểu yêu tinh Y Hạ, đùa giỡn Ayri


trước sau

Advertisement
Trong lúc mọi người còn đang sửng sốt, chiếc trực thăng đã từ từ đáp xuống khoảng không phía trước, chỉ nhìn thấy một người đàn ông mặc áo gió màu đen chậm rãi bước ra, dáng người cao lớn, tỷ lệ cơ thể cân đối đến hoàn mỹ, trời sinh cho vóc dáng mặc kiểu gì cũng đẹp, đúng là giá treo đồ di động.

Anh ta có mái tóc ngắn ngang với phần đuôi tóc xoăn nhẹ. Một chiếc kính râm lớn trên sống mũi cao thẳng che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ vầng trán sáng và đôi môi cười như không cười.

"Trời ạ! Thật sự là Ayri! Anh ta thực sự đã xuất hiện?! Nhanh lên! Mau véo tôi một cái đi..."

"Có thật là Ayri không? Tôi, tôi không phải đang mơ, đúng không?!"

Người đàn ông chậm rãi tháo kính râm xuống, trong phút chốc, một đôi mắt trong xanh có thể sánh với ngọc bích hàng đầu thế giới, trong vắt như mặt hồ, như cây lá đầu xuân!

"Aaaa! Là anh ấy! Là anh ấy thật kìa!"

"Eli! Nam thần của em! Đột nhiên cảm thấy đời này sống không uổng phí rồi..."

Ngay cả Dạ Vị Ương, người trong cuộc cũng không khỏi kinh ngạc, "Trời ạ! Thực sự là anh ấy... "

Trong khoảnh khắc nhìn thấy Ayri xuất hiện, Diệp Nhĩ cũng phải sửng sốt, nhưng cô đã nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc lại, bước tới hai bước, tác phong chuyên nghiệp mỉm cười, "Anh Ayri, chào mừng anh.”

Đôi mắt của Ayri nhìn người phụ nữ phương đông duyên dáng và quyến rũ từ đầu đến chân, ánh mắt đầy vẻ dò xét gắt gao, hàng lông mày cau lại, “Cô là… ‘Áo Tím’?”

Anh ta nói ba từ ‘Áo Tím’ bằng tiếng Trung Quốc cực chuẩn khiến Diệp Nhĩ có chút sửng sốt. Sau đó cô chậm rãi lắc đầu, trong tiềm thức ánh mắt chợt nhìn sang Dạ Cô Tinh, đang ngồi ngay ngắn làm tóc.

Eli theo ánh mắt của cô liếc nhìn sang, chỉ thấy một khuôn mặt thanh tú gần như hoàn hảo, với đôi lông mi dày, mũi cao và đôi môi quyến rũ. “ChinaDoll!” Tiếng huýt sáo vang lên, đôi mắt của người đàn ông mang màu sắc tuyệt đẹp không chút che đậy.

Dạ Cô Tinh hơi nhíu mày, àm như không nghe thấy gì, người của gia tộc Rothschild, cô không thể động vào, cũng không muốn động!

Kể từ lần đầu ra mắt cách đây năm năm, một show diễn thời trang đã khiến anh ta trở thành "siêu mẫu nam" đình đám tại Đức. Dù phải tạm rời sàn diễn vì lý do gia đình, nhưng anh ta đã có sự trở lại đầy ngoạn mục trong năm qua. Không dám nói là nhà nhà đều biết, nhưng cũng không tới mức bị người khác làm lơ như thế này?

Hay là người phụ nữ này đang cố làm ra vẻ lạt mềm buột chặt?

Dù thế nào đi nữa, một cô búp bê phương đông xinh đẹp và tinh tế như vậy, đã thành công khơi dậy hứng thú của anh ta!

Tin rằng chuyến đi đến Trung Quốc lần này sẽ không quá nhàm chán!

Ngoại hình cao ráo và bảnh bao của Ayri đã gây xôn xao trong đám nhân viên phía dưới, nhưng với tư cách là một đội ngũ quay quảng cáo chuyên nghiệp do Cố Khuynh Minh dẫn đầu, thành tích cá nhân và phẩm chất chuyên môn của những nhân viên này cũng rất đáng nể, sau đó bọn họ cũng đã nhanh chóng bắt tay vào việc chuẩn bị cho công việc.

Nội dung của đoạn quảng cáo lần này kể về một người mẫu nữ không bao giờ tin vào tình yêu. Cô ấy sống tự do và không bị gò bó. Cô ấy làm việc, dắt chó đi dạo, ghé thăm các hộp đêm và sau đó đưa những người đàn ông khác nhau về nhà. Đây là cuộc sống mà cô ấy lặp đi lặp lại hàng ngày. Tuy nhiên, một ngày nọ, bên hồ ước nguyện, cô ấy nhặt được một chiếc vòng cổ hình hoa trà, trên đó có dòng chữ - To, my, lovely, girl!

Chỉ bốn chữ vỏn vẹn nhưng đã hoàn toàn chiếm được trái tim lạnh giá của cô, và cô đã yêu chủ nhân của sợi dây chuyền này đến điên cuồng.

Cô nghĩ, anh hẳn là một người đàn ông rất dịu dàng và ấm áp.

Sau đó, cô bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm tình yêu. Trong bảy năm, cô đã đi khắp Châu Âu và thậm chí đến thăm cả Châu Mỹ. Cô không còn đến hộp đêm và cũng không còn thích tình một đêm nữa. Cô bắt đầu sống một cuộc sống bình thường như bao người khác. Hi vọng vào khoảnh khắc hai người gặp nhau, cô có thể cho anh thấy khía cạnh đẹp đẽ và tuyệt vời nhất của con người mình.

Cô chưa bao giờ che đậy, nhưng đã yêu sâu đậm, cô không phải là một người phụ nữ tin vào tình yêu, nhưng đối với anh, cô sẵn sàng đem phần mềm yếu nhất trong trái tim mình ra không chút giấu diếm. Sau cùng, bọn họ cũng đã gặp nhau tại hôn lễ của anh, anh đã tự tay đeo một chiếc vòng cổ bằng hoa trà giống hệt như cái của cô cho người mình yêu thương trong bộ váy cưới màu trắng.

Anh ta nói: To, my, lovely, girl.

Câu chuyện lẽ ra phải kết thúc ở đây, nhưng Dạ Vị Ương thật tài tình, cuối cùng đã thiết kế cảnh cô ngã trên giường lớn, tay cầm mặt dây chuyền hoa trà, giọt nước mắt trong veo lặng lẽ rơi xuống, bữa tiệc bi thương này hoàn toàn kết thúc.

Trà Liễm- tình yêu mong manh, nhưng rất mãnh liệt!

Trên thực tế, Dạ Cô Tinh là nhân vật chính chủ đạo trong toàn bộ đoạn quảng cáo này, cô xuất hiện trong hầu hết các cảnh quay và nam diễn viên bí ẩn tên Ayri kia chỉ xuất hiện trong cảnh đám cưới cuối cùng, nhưng nó giống như vẽ mắt cho rồng, nó đóng một vai trò vô cùng quan trọng, chẳng trách quản lý cấp cao ở bên Pháp đã không ngần ngại mời anh ta.

Dạ Cô Tinh thay một chiếc váy dài màu bạc đến mắt cá chân. Thiết kế rỗng hình chữ V ở phía sau làm lộ tấm lưng trắng ngần như tuyết và mịn màng như da em bé. Tất cả quần áo mà cô cần trong quá trình quay hôm nay đều do Diệp Nhĩ chuẩn bị, để khiến cô không chỉ trở nên xinh đẹp, mà còn có thể che đi phần bụng hơi nhô lên một cách hoàn hảo.

Ngay cả mỹ phẩm cũng được Diệp Nhĩ vận chuyển đặc biệt từ Pháp đến, chuyên gia trang điểm nhìn thấy cũng phải cảm thán: "Chúa ơi! Dòng son trang điểm này được biết đến là dòng son có thiết kế tự nhiên nhất của Chanel, thân thiện với làn da, vô cùng mềm mại, và điều quan trọng nhất là nó không chứa hóa chất và phù hợp nhất với phụ nữ mang thai, tuy nhiên giá cả cũng rất đắt đỏ, một cây nhỏ xinh thế này cũng có giá lên đến hàng ngàn đô, nhưng bây giờ lại được bày nguyên một bàn trước mặt...”

Mọi thứ đã sẵn sàng, khi Dạ Cô Tinh xuất hiện trước mặt tất cả mọi người. Cả trường quay đột ngột im lặng, tất cả đều nín thở, đôi mắt mở to ngước nhìn màu sắc tuyệt đẹp trước mặt không chút giấu diếm.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu bạc, trước ngực không có bất kỳ phụ kiện gì, đó là vẻ đẹp giản dị mà Chanel luôn theo đuổi, mái tóc đen xoăn buông xõa như thác nước sau chiếc lưng, chỉ che đi khung cảnh tuyết trắng. Khi cô bước đi, màu trắng tuyết mờ ảo hiện ra giữa lớp lụa khiến người ta không thể rời mắt.

Ham muốn nhưng che đậy, dục vọng nhưng nghỉ ngơi, đó là trạng thái "nửa kín nửa hở" vô cùng đẹp!

Eli cũng không ngoại lệ, anh ta không ngờ lại có một người phụ nữ, có thể mặc lên người bộ quần áo với màu sắc anh ta đặc biệt yêu thích... trở nên vô cùng quyến rũ và có mị lực đến như vậy!

Cô giống như một yêu tinh, khoác lên mình chiếc áo yêu tinh, nhưng sự phong tình trong khí chất vẫn toát lên được sự hấp dẫn đến mức! Phần dưới nóng như lửa đốt, khi nhận thấy cơ thể mình bắt đầu thay đổi, Ayri nở nụ cười xấu xa, anh ta cũng không ngại có một mối tình đẹp ở nước ngoài...

Cố Khuynh Minh cầm máy quay, "Ready? Action!"

Trong cảnh đầu tiên, là cuộc sống của một cô người mẫu.

Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên của ngày mới đánh thức cô khỏi giấc ngủ, Y Hạ mặc một chiếc váy dài màu bạc, vén lại mái tóc bù xù sau giấc ngủ say, tự mình lái xe đến trường quay.

Người chụp ảnh là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai, và cũng là một trong số bạn tình trên giường của cô. Lưới cửa sổ theo phong cách Châu Âu là nơi làm việc thường xuyên của cô, ở đây là một studio rất đặc biệt.

Là một người mẫu chuyên nghiệp, cô tạo nhiều tư thế phù hợp với chủ đề của nhiếp ảnh gia, ánh mắt hoang dại, dáng người quyến rũ, từng bước đi, từng cử động, từng nụ cười, như thể gửi đi những lời mời gọi đầy ngông cuồng, ái muội mà lại tràn đầy.

Tạo ra một bầu không khí như vậy đối với Dạ Cô Tinh mà nói chỉ là chuyện nhỏ. Xét cho cùng, sự nghiệp mười năm của Diệp Tử với tư cách là một ngôi sao khiêu dâm không phải là vô ích!

Cô Khuynh Minh điêu luyện trong việc điều khiển chiếc máy trên tay. Mặc dù Dạ Cô Tinh là thủ phạm quyến rũ chú mèo con của anh ta, nhưng anh ta cũng phải thừa nhận rằng sự chuyên nghiệp và thành thạo của người phụ nữ này trước ống kính máy quay, cũng phải khiến anh ta thán phục.

Trong bảy năm trong nghề, có vô số người đã từng làm việc với anh ta, kể cả nam diễn viên từng đoạt giải Oscar, bọn họ dù ít dù nhiều cũng sẽ gặp một chút trục trặc nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên Cố Khuynh Minh dùng một từ "hoàn hảo" để mô tả một diễn viên.

Ánh mắt liếc nhìn sang chú mèo con của mình, khuôn mặt nghiêm túc của đạo diễn Cố đột nhiên tối sầm lại.

Chỉ thấy cô bạn nhỏ Dạ Vị Ương chớp mắt không ngừng, mê mẫn, ngưỡng mộ, suýt nữa thì lao tới, la lớn hai tiếng nữ thần! Nữ thần! Nữ thần của em...

Eli, người đang nhàn nhã thưởng thức rượu vang ở bên cạnh, đột nhiên tỉnh rượu, đôi mắt của anh ta chợt lóe lên một tia kinh ngạc, đó là biểu cảm chỉ xuất hiện khi người thợ săn tìm thấy con mồi của mình!

"OK! qua!" Cố Khuynh hô to, Dạ Cô Tinh ra khỏi khung hình, đẩy vị "nhiếp ảnh gia" đang ngày càng tiến lại gần cô, mỉm cười nhắc nhở, “Xong rồi."

Nói xong cô cũng chút do dự mà rời đi, để lại anh chàng quay phim người ngoại quốc một mình thờ thẫn.

Diệp Nhĩ lắc đầu, bước lên hai bước vỗ vỗ vào vai người người đàn ông an ủi, tựa hồ cảm khái nói: “Tương vương có mộng, nữ thần lại vô tình… tiếp tục làm việc!”

Người đàn ông này là từ đoàn độ của Diệp Nhĩ được tạm thời đưa đến cho đủ quân số, cũng là một nhà thiết kế nhỏ nổi tiếng.

“Two, có thể cho tôi biết tên của cô ấy không?” Anh ta đưa mắt nhìn về phía bóng lưng mờ người phụ nữ đã đi xa không chút lưu tình, đôi mắt xanh nhạt của người đàn ông không giấu được vẻ u ám.

Diệp Nhĩ mỉm cười, "Cần gì phải vậy? Nếu đã định sẵn là không phải của mình, không phải tốt hơn là nên đưungf nghĩ về nó nữa sao?"

"Không! Không!" Người đàn ông vội vàng giải thích, "Cô ấy giống như một thiên thần, mà tôi chỉ là một người phàm. Làm sao một người phàm lại có thể thèm muốn một thiên thần được chứ? Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy sẽ là của tôi, tôi, tôi chỉ... chỉ muốn trân trọng nó... "

"Tên của cô ấy là Dạ Cô Tinh "

“Dạ, Cô, Tinh...… " Người đàn ông cười híp mắt, đôi mắt thoáng qua nỗi buồn, "Two, cảm ơn cô! Tôi đi làm đây! "Anh ta vừa nói vừa chạy đi.

Cảnh thứ hai là cảnh Y Hạ đến câu lạc bộ để ‘săn chuối’.

Các nhân viên nhanh chóng sắp xếp xong hiện trường, Dạ Cô Tinh lúc này cũng đã vào phòng thay đồ để phù hợp cho cảnh tiếp theo.

Quần skinny tôn lên đôi chân thon của cô, áo khoác da màu đen, hơi phóng túng và nam tính, áo ống màu đen bên trong, lộ ra hai xương đòn tinh xảo, tất cả đều thể hiện phong cách quyến rũ, đặc biệt là đôi xăng đan cao gót năm phân, càng thêm tương xứng tỷ lệ vô cùng hoàn hảo!

Quần là do chính tay Diệp Nhĩ cắt may, được làm từ chất liệu thông thường, thoáng khí tốt, mặc vào vô cùng thoải mái không hề có cảm giác gò bó, thay vào đó, còn khiến đôi chân của cô trông trở nên dài và thon hơn.

Đôi xăng đan cao gót năm phân có đệm khí cố ý chèn vào vị trí bàn chân trước, giúp giảm đáng kể cảm giác khó chịu và nguy hiểm.

Theo lời của Diệp Nhĩ, phụ nữ mang thai luôn cần được chăm sóc đặc biệt, mà cô ấy lại là một nhà thiết kế nổi tiếng, trong tương lại cũng sẽ là dì của đứa bé, cô đương nhiên phải chịu trách nhiệm!

Điều này đã khiến cho Dạ Cô Tinh đột nhiên nảy ra ý tưởng, cô phải tìm cho mình một nhà thiết kế chuyên dụng. Dù sao, sau này cô cũng cần phải tham dự nhiều sự kiện khác nhau, cũng không thể tùy tiện trong việc ăn mặc được.

Người đẹp vì lụa mà, không phải sao?

Về mặt này Diệp Nhĩ cũng được coi là người phù hợp, nhưng cô ấy thân là thiết kế trưởng của Chanel, lấy đâu ra thời gian ở bên cạnh cô mãi được chứ, nhưng Diệp Nhĩ đã hứa sẽ giúp cô tìm được ứng viên phù hợp, đảm bảo chất lượng tuyệt đối.

Với mái tóc dài buông xõa, Dạ Cô Tinh chậm rãi mỉm cười khi ngắm nhìn mình với kiểu trang điểm khói đen và đôi môi đỏ rực trong gương, màu sắc hoang dã, cá tính lộ ra rõ rệt.

Đột nhiên, nụ cười của cô dịu đi, nhìn thấy
Advertisement
người đàn ông không mời mà tới ở trong gương, Dạ Cô Tinh khẽ liếc nhìn, “Anh Ayri có chuyện gì vậy?”

Bóng người cao lớn của Ayri lúc này đang đứng sau lưng cô, hai người đồng thời xuất hiện trong gương, kẻ trước người sau, thoạt nhìn trong giống như vô cùng thân thiết.

“Em không cảm thấy… chúng ta rất xứng đôi sao?” Ayri nở nụ cười quyến rũ, đôi mắt xanh lục của anh ta dịu dàng, giống như một vũng nước trong veo.

Một tia giễu cợt lướt qua mắt Dạ Cô Tinh, nụ cười của cô vẫn không thay đổi, nhướng mày hỏi: "Lẽ nào mỗi lần anh Ayri tiếp xúcvới phụ nữ, đều sẽ dùng kiểu mở đầu như thế này sao?”

Nhưng Ayri cười càng lúc càng mê mẩm, chậm rãi cúi người, ghé sát vào tai Dạ Cô Tinh, khẽ thở dài nói: “Không phải, tôi chỉ nói như vậy với mình em thôi.”

“Vậy sao?” Dạ Cô Tinh quay người lại, lúc này một đôi mắt trong veo và đen láy dịu dàng nhìn vào anh ta, biểu tình có chút e thẹn, rụt rè. “Vậy thì tôi…”

“Xuỵt!” Ayri mỉm cười từ từ tiến lại gần, nhắm mắt lại rồi hít thật sâu, “Bé cưng, em thật thơm…”

Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua mắt, rồi một tia xấu xa hiên lên, Dạ Cô Tinh nhanh chóng cụp mắt xuống, dáng vẻ đó, ẩn chứa sự nũng nụi e thẹn, hồn xiêu phách lạc khó thể tả nỗi, cứ như thể cô chỉ là một cô gái e thẹn và xấu hổ.

Tà hỏa bất thình lình bùng lên ở thân dưới, Ayri rất muốn ngay lập tức ấn người cô xuống dưới thân mình, bắt đầu hành sự, anh ta bắt đầu tưởng tượng ra cảnh một người phụ nữ có đôi chân thon dài trắng nõn quấn lấy chiếc eo rắn chắc của mình, thân dưới mềm mại của anh ta vuốt ve, rồi bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ mây mưa điên cuồng cực độ...

"Bé cưng, em cũng thích anh, không phải sao? Anh không chỉ có thể khiến em đạt được khoái cảm thể xác cực độ, còn có thể khiến em trở thành người đại diện toàn cầu của Chanel, không chỉ giới hạn ở Châu Á, tất nhiên, đổi lại, em phải trở thành đối tác trên giường của anh, cho đến khi anh chơi chán mới thôi. "

Dạ Cô Tinh do dự một lúc rồi từ từ ngước mắt lên, “Được thôi!”

Trong ánh mắt Ayri phát ra một trận cuồng hỏa, anh ta trực tiếp đưa tay ra, chuẩn bị ôm lấy cô.

Dạ Cô Tinh tránh né linh hoạt, “Anh có chắc muốn ở đây không?”

Eli nhướng mày cười nói, “Ở đây, thú vị hơn.” Nói xong, một sự kích động vồ vập ào tới.

“Chờ đã!” Dạ Cô Tinh cười đến mê hồn, sắc mặt Ayri đột nhiên trầm xuống, giống như muốn trở mặt.

"Ở đây làm sao có thể coi là thú vị được chứ? Tôi có một màn còn thú vị hơn. Anh có muốn chơi thử không?" Đôi mắt của người phụ nữ cực kỳ quyến rũ, tin rằng có phải lên núi đao biển lửa, có lẽ vẫn sẽ có người nguyện đi theo.

Một tia thú vị bật ra trong ánh mắt Ayri, "Ồ... tiểu yêu tinh! Nói nghe xem."

Đôi môi đỏ mọng của Dạ Cô Tinh khẽ nhích lên, thuận tay kéo một mảnh vải đen trên bàn trang điểm, cười duyên dáng và chu môi nói, “Anh che lại trước đi!”

Eli cầm lấy sợi vải tự bịt mắt lại, nhưng anh ta cũng không phải kẻ ngốc, anh ta vẫn để lại một khoảng trống đủ để nhìn.

Dạ Cô Tinh dẫn anh ta đi thẳng đến một cánh cửa sắt màu đen, cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra, một nhà kho nhỏ chứa đầy đạo cụ hiện ra trước mặt hai người, còn có một cánh cửa gỗ dẫn thẳng đến địa điểm quay phim để tiện cho nhân viên công tác lấy đạo cụ, bất cứ lúc nào cũng có thể bị mở ra.

Eli sửng sốt nuốt nước bọt, “Chỗ, chỗ này?”

“Ừm.” Dạ Cô Tinh cười một cách phóng đãng. Eri đột ngột dừng động tác, nhíu chặt hai hàng lông mày có chút cáu kỉnh. Cùng với bộ quần áo màu đen bó sát, như thể muốn đoạt mạng của người đàn ông!

"Tiểu yêu tinh, xem anh làm sao thu phục em..." Nói xong, anh ta vồ lấy Dạ Cô Tinh như một con báo. Nếu cô đã muốn chơi thì anh ta sẽ chơi với cô tới cùng. Dù sao cảm giác kích thích như vậy, không có người đàn ông nào là không thích!

“A—” Dạ Cô Tinh đột ngột hét toáng lên một tiếng, Ayri đột nhiên dừng cử động, nhíu chặt lông mày có chút cáu kỉnh, “FUCK! Em lại sao nữa?!”

“Có, có chuột, tôi, tôi vừa nhìn thấy nó.… Mau đuổi nói đi, chính là chỗ đó! Ngay sau đó!” Dạ Cô Tinh chỉ tay về phía trước cách đó không xa, ánh mắt kinh hoàng khiến người khác có chút thương sót.

Eli đè nén sự háo hức trong lòng, tự nhủ phải nhẫn nhịn, muốn ăn ngon thì phải ăn từ từ từng miếng một, không được vội! Anh, ta, không, vội!

Nghiến răng nghiến lợi!

"Được, được, được, bé ngoan đừng sợ, anh sẽ đi đuổi nó ngay..." Nói xong, anh ta xoay người đi về hướng Dạ Cô Tinh đang chỉ, nhưng bỗng cảm thấy có một cơn đau từ phía sau truyền đến.

Người đàn ông cao lớn ngay lập tức ngã xuống đất, mất hết ý thức.

Dạ Cô Tinh thu tay lại, phản ứng đầu tiên của cô là run rẩy nổi da gà khắp người. Con lợn hôi hám chết tiệt này mở miệng ra là bé này bé nọ, cô nghe tới mức ớn lạnh, thức ăn thừa mấy trăm năm trong dạ dạy cũng phải nôn thốc nôn tháo ra hết.

Gia tộc Rothschild, cô không muốn dây vào, không có nghĩa là cô không đủ khả năng! Tuy không dám ngang nhiên khiêu khích, nhưng dùng thủ đoạn phía sau thì cũng không thành vấn đề!

Cô nhanh chóng lột trần người đàn ông ra, rồi ném thẳng vào trong góc tường. Cô nhớ lại trong nhà kho hình như có một con búp bê bơm hơi, cả hiện trường đều bị cô lật tung lên cải trang thành trông giống như một nơi vừa mới xảy ra tai nạn, nơi "những người đàn ông cô đơn tìm kiếm niềm an ủi", rồi cô móc điện thoại di động ra.

Tách!

Hoàn hảo!

Sau đó cô khóa chặt cánh cửa sắt lại, vui vẻ bước ra ngoài, trong miệng còn ngân nga một bài hát.

Có lẽ nhờ bài tập khởi động vừa rồi, cảnh đi ‘săn chuối’ ở quán bar đã được Dạ Cô Tinh diễn giải một cách sinh động, một cô gái mê hoặc như lửa, một tiểu yêu tinh cuồng nhiệt điên dại! Thứ cảm giác đê mê say sưa toát ra từ tận xương tủy ấy khiến toàn bộ khán giả không khỏi choáng ngợp và ngưỡng mộ.

Sự hâm mộ của Dạ Vị Ương đối với cô cũng không hề giảm đi, ngược lại còn có chiều hướng tăng lên không ngừng, sau khi Dạ Cô Tinh quay xong, cô gái nhỏ giống một chú chim ríu rít không ngừng quấn lấy cô, cả ngày hôm nay sắc mặt Cố Khuynh Minh đều tối sầm.

“Tôi thấy cô là đang muốn cố ý chọc tức anh ta.” Dạ Cô Tinh liếc nhìn về phía Cố Khuynh Minh.

Dạ Vị Ương cong môi siết chặt ngón tay, "Ai ảo anh ấy độc đoán như vậy chứ! Đáng đời!"

Dạ Cô Tinh cười cười, ngừng phát biểu ý kiến. Cô trước giờ cũng không phải là người hay tọc mạch.

Ai biết được Dạ Vị Ương lại cô kéo ngồi xuống bên cạnh mìm, thở dài nhìn xa xăm, dường như có chút sầu muộn, nhưng rất nhanh sau đó đã được che dấu một cách sạch sẽ, cô ấy khịt khịt mũi, than thở, "Chị không biết anh ấy quá đáng thé nào đâu, lúc nào cũng cứ gọi em là mèo con mèo con, còn chuẩn bị cho em một cái ổ cho mèo, thức ăn cho mèo, anh ấy rõ ràng là coi em như con thú cưng của mình mà..."

"Nhưng em là người! Làm sao có thể đối xử với em như một con mèo được chứ?"

"Cho nên, mỗi lần bọn em cãi nhau đều là vì mấy chuyện mèo người này... nhưng lần nào anh ấy cũng thắng. Nghĩ lại, thật sự rất quá đáng. Dựa vào đâu mà lần nào em cũng phải nhường anh ấy, lần này em nhất định sẽ không nhường nữa...”

Dạ Vị Ương luyên thuyên nói rất nhiều về chuyện giữa cô và Cố Khuynh Minh, trong khi đó Dạ Cô Tinh luôn ngồi yên lắng nghe, không ngắt lời, không mở miệng, chỉ im lặng lắng nghe.

Thở dài ra một hơi ngột ngạt, cô gái nhỏ quay đầu lại cười ngọt ngào, "Nữ thần, cảm ơn chị. Chị càng ngày càng trở nên hoàn hảo ở trong tim em!”

"Dạ Cô Tinh, em cũng có thể gọi chị là Cô Tinh. Nữ thần nghe có chú xa lạ, nó không thích hợp với chúng ta.” Cô chủ động đưa tay ra.

Vẻ mặt Dạ Vị Ương đầy vẻ nịnh nọt, cô ấy cũng nhanh chóng đưa tay ra, "Dạ Vị Ương, Cô Tinh, chị cũng có thể gọi em là Vị Ương, Ương Ương, hoặc là, ừm... mèo con cũng được! Dù sao thì, em cũng bị gọi thành quen rồi!"

Sau khi quay xong ba phân cảnh, đến bốn giờ chiều mới kết thúc công việc. Tất cả các nhân viên đều mỉm cười vui vẻ nhìn Dạ Cô Tinh với ánh mắt cảm kích, bọn họ cuối cùng cũng có thể tan làm sớm!

Cố Khuynh Minh nhanh chóng cất máy quay, quay người lại quàng lấy con mèo con dưới cánh tay mình, rời đi như một cơn gió, Dạ Cô Tinh có chút sững sờ.

Đúng thật là yêu đến mức xem như thú cưng luôn rồi...

Trong số các nhân viên tại trường quay, có một vài bóng đen bước qua bọn họ, trên người mặc vest, đeo kính râm, khí thế ngời ngời. Những người đó đều là vệ sĩ đi theo Ayri bước xuống từ chiếc trực thăng. Nhìn thấy mọi người đều đã tan làm nhưng ông chủ của bọn họ tại sao lại không thấy đâu nữa?

Người đàn ông mặc đồ đen bày tỏ sự nghi ngờ và khổ não của mình!

Khi bắt gặp ai đó cũng đều sẽ hỏi: “Có nhìn thấy anh Ayri không?”

Đột nhiên, có một tiếng hét vang lên, ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, chỉ nhìn thấy một nhân viên đang đứng trước cánh cửa gỗ nhỏ, xung quanh cô ta là những chiếc đạo cụ rơi vãi khắp nơi. Tay chỉ vào trong cửa, mặt đỏ bừng lên, trời ơi! Cô ta, cô ta đã nhìn thấy thứ gì...

Cánh cửa gỗ bị che kín một nửa bị bọn họ đẩy ra, đột nhiên một tiếng thở hổn hển cùng với tiếng la hét thảm thiết nối tiếp nhau vang lên, trong nhà kho, một người đàn ông trần như nhuộng, đang ôm một con búp bê bơm hơi bị vỡ kẹp giữa hai chân. Khuôn mặt điển trai đó rất dễ để nhận ra, nếu không phải là siêu mẫu Ayri thì còn có thể là ai được nữa?!

Nhìn thấy điều này, đám vệ sĩ mặc áo đen biến sắc, nhanh chóng bước lên trước, vây quanh lấy mọi người, một người bước vào nhà kho, kéo một tấm chăn mỏng sang một bên, quấn lấy thân thể lõa lồ của Ayri rồi vội vàng đưa người rời đi. Chỉ để lại vài ba người mặc đồ đen, đập vỡ hết thiết bị quay phim chụp ảnh trong tay của những người xem, sau đó đe dọa bọn họ mấy câu rồi cũng bỏ đi!

Dạ Cô Tinh ở trong đám đông trước một giây sau khi sự hỗn loạn xảy ra, cô đã kịp chụp lại hiện trường, một nụ cười ranh mãnh trên khóe môi cô dần dần hiện lên, giống như một đóa hoa mạn đà la nở rộ trong đêm tối, nguy hiểm và xinh đẹp, xinh đẹp nhưng chết người..

Đêm đông lạnh lẽo mang theo chút hoang vắng, quanh co mang theo dấu vết sầu muộn, nhưng nhà họ Kỷ vẫn không hề bị ảnh hưởng, không khí náo nhiệt xen lẫn vào nhau, làm gì có sự ảm đạm của đêm động lạnh lẽo.

Tất cả đều lên men trong cơn say, những nhân vật nổi tiếng trong chính trị và kinh doanh, giới tinh hoa từ mọi tầng lớp tụ tập lại với nhau, thêm nữa ba gia tộc lớn đều đang có mặt ở đây, cho nên tất cả mọi người đều đang tìm kiếm cơ hội cho riêng mình, hoặc rơi xuống vũng bùn, hoặc nhảy vào bể rồng.

Cơ hội ở khắp mọi nơi.

Quy tụ anh tài, mỹ nữ tuyệt sắc, đêm nay đích thị không phải một đêm bình thường!

Mà khí thế hừng hực trước mắt chính là để chào đón người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực nhà họ An...
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện