(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Giao Nhân (Người Cá)


trước sau

*

Muốn đi Lộc đài sơn, phải qua Lộc đài trấn. Đây là câu tục ngữ rất nhiều lữ nhân cùng thương nhân đều yêu thích.

Lộc đài trấn nổi tiếng thiên hạ dựa vào không chỉ là Lộc đài sơn quái thạch lởm chởm, khó như lên trời, lại thêm bởi vì Lộc đài trấn sản xuất nhiều rượu ngon -- trái cây vàng.

Nghe nói rượu này chính là dùng một loại quả chỉ mọc độc nhất ở dưới chân núi Lộc đài sản xuất, đóng kín miệng để vào trong hầm, được hơn một năm lại lấy ra, vớt bọt nổi, đổ vào trong chén ngọc lưu ly, sắc rượu giống như hổ phách, vàng sẫm xinh đẹp, lại thêm trái cây mùi thơm lạ lùng xông vào mũi, cho nên cổ nhân liền gọi là: trái cây vàng. Thông tục diễn ý.

Lúc mọi người đi vào Lộc đài trấn đã là qua giờ ngọ, trên trấn chỉ có tốp năm tốp ba người đi đường, cùng cảnh tượng phồn hoa ngày xưa dị thường khác xa. Có lẽ là bởi vì dạo gần đây yêu ma quấy phá ăn thịt người, cho nên lòng người hoảng sợ, ngay cả tiểu thương bán hàng rong cũng mặt ủ mày ê, than thở dạo này kiếm không được tiền.

Chử Lỗi nhìn xung quanh một phen, thấy cảnh tượng tiêu điều này cũng nhịn không được thở dài: "Yêu ma quấy phá, liên lụy dân chúng cũng không thể sống yên ổn."

Đông Phương Thanh Kỳ vỗ vỗ vai hắn, "Chử lão đệ sao lại mặt ủ mày ê, hôm nay bọn ta tới đây không phải là vì trảm yêu trừ ma sao?"

Đang khi nói chuyện, Sở Ảnh Hồng sớm ở chỗ tiểu thương nghe ngóng

tin tức, trở về cười nói: "Sư huynh không cần sầu lo. Mới vừa rồi ta hỏi tiểu ca kia, hắn nói hai yêu ma kia bình thường vào ban đêm mới xuất hiện, ban ngày rất ít đả thương người. Chúng ta không bằng trước tìm khách điếm nghỉ ngơi một chút, đêm đến lên núi dò hỏi cũng không muộn."

Mọi người gật đầu đồng ý. Chung Mẫn Ngôn thấy mọi người đều đi lên phía trước, Toàn Cơ lại còn đang đứng trước quầy hàng bán đồ ăn vặt ngẩn người, liền đi qua đẩy nàng một phen, thấp giọng nói: "Phát ngốc gì đó! Đi mau !"

Toàn Cơ"A" một tiếng, cũng không chút hoang mang, từ trong túi nơi tay áo lấy ra một đồng tiền, chỉ vào trong nồi bánh, nghiêm trang nói: "Lão bản, cho ta hai cái."

Chung Mẫn Ngôn cau mày nói: "Lúc này lại ăn bánh hấp! Đến khách điếm còn phải ăn cơm đó! Ngươi thật là nhiễu sự!"

Toàn Cơ nâng niu túi giấy đựng bánh hấp trong tay, nhẹ nhàng cắn một ngụm, nóng thiếu chút muốn phun ra, miệng hàm hồ nói: "Ăn cơm. . . Cùng đồ ăn vặt là hai việc khác nhau."

Chung Mẫn Ngôn bị nàng làm cho tức giận đến không còn lời nào có thể nói, chỉ ra sức trợn trắng mắt.

Toàn Cơ nhẹ nhàng thổi thổi hơi nóng trên bánh hấp, chợt phát hiện Vũ Tư Phượng đi ở phía trước thường quay đầu nhìn mình, cách một chiếc mặt nạ đều có thể cảm giác được ánh mắt của hắn rất là không tốt. Nàng giơ cao bánh hấp trong tay, cho là hắn cũng muốn ăn, hắn lại chán ghét vứt cho nàng một cái liếc mắt, sau đó lặng lẽ thả chậm cước bộ, thối lui đến bên cạnh Toàn Cơ, nói nhỏ vào tai nàng: "Ác nữ nhân, thật có thể ăn, giống heo."

Nàng lại vô duyên vô cớ bị mắng, đáng tiếc miệng ngậm đầy bánh hấp, nói không ra lời, đành phải trợn tròn cặp mắt mờ mịt nhìn lại hắn.

Hắn lại giống như tâm tình đột nhiên tốt lên, nhẹ nhàng cười, bước nhanh đuổi kịp Chử Lỗi, ôm quyền nói: "Chử chưởng môn, vãn bối bất tài, từng ở, Lộc đài trấn, ở qua một, thời gian. Nếu không chê, vãn bối, nguyện vì, chư vị tiền bối, chỉ đường."

Chử Lỗi còn chưa nói gì, Sở Ảnh Hồng bên cạnh

liền cười nói: "Vậy làm phiền ngươi, ngươi tên là. . ."

"Vãn bối Vũ Tư Phượng."

"Tốt lắm, Tư Phượng." Nàng nói, "Mang bọn ta đến quán rượu ngon nhất trên trấn, chúng ta muốn nếm thử trái cây vàng nổi tiếng thiên hạ."

"Dạ, tiền bối, xin mời đi theo ta."

Ơ? Không đi khách điếm sao? Toàn Cơ khó khăn nhét hết bánh hấp, lúc này mới phát hiện bọn họ vào một quán rượu có treo lá cờ màu vàng. Chung Mẫn Ngôn thấy bộ dạng ngờ nghệch của nàng, nhịn không được ở trong lòng thở dài. Nghĩ đến chính mình đáp ứng sư phụ, dọc đường phải chiếu cố tiểu sư muội này, đành phải nói: "Ngươi a, nếu có thể có một nửa cơ trí của Linh Lung, ta cũng không đến mức vất vả quản ngươi như vậy."

Toàn Cơ mỉm cười, không nói gì.

Lại nói mọi người vào quán rượu, vốn tưởng rằng cùng bên ngoài tiêu điều quạnh quẽ giống nhau, ai ngờ đúng là "khách quý chật nhà", người đến người đi, thật là náo nhiệt.

Vũ Tư Phượng cùng tiểu nhị trò chuyện vài câu, liền dẫn bọn họ lên một gian phòng trang nhã trên lầu hai. Chính hắn lại đi xuống, chỉ chốc lát liền dẫn lên một trung niên nam tử, là thợ săn trên trấn, nghe nói bọn họ đến đây trừ yêu, liền đáp ứng Vũ Tư Phượng, đặc biệt đến đây để chỉ đường cho bọn họ vào ban đêm.

"Vị này là, Vương đại thúc, ở trên trấn, làm, mười mấy năm, thợ săn. Hắn, từng chính mắt, gặp qua, hai yêu ma, kia, cũng, tham dự qua, mấy lần trước , tiễu sát, hẳn là, sẽ đối với chúng ta, có giúp."

Vũ Tư Phượng nói xong, quay lại khẽ gật đầu với thợ săn họ Vương, người nọ mới nói: "Lại nói tiếp, mấy ngày nay đã không có người nói muốn trừ yêu. Mấy lần trước thật sự ầm ĩ quá lớn, đã chết thật nhiều người, mọi người đều thất vọng đau khổ. Những người đi săn như chúng ta cũng thế, ban ngày còn có thể kết giao lên núi. Thương nhân qua đường thì thảm rồi, không có đường có thể đi, nếu là đại đội ngũ mấy chục người thì còn tốt, nếu gặp là một tiểu thương nhân, nói trắng ra là dâng vào miệng yêu quái a! Trên trấn rất nhiều người không thể quay trở về, lộ phí cũng đã tiêu hết, đây không phải là muốn bức tử người ta sao!"

Sở Ảnh Hồng ôn nhu nói: "Vị đại ca này chớ lo lắng, chúng ta lần này tới là vì trừ yêu, trả lại an bình cho Lộc đài trấn. Sự tình trọng đại, còn cần đại ca chỉ điểm cho chúng ta bến mê."

Thợ săn họ Vương gãi gãi cái mũ da hổ, cười một cách chất phác, "Đại muội tử nói chuyện dễ nghe, ta là người thô kệch, nghe không hiểu. Tóm lại các ngươi là đến trừ yêu, giúp người trên trấn, có chuyện gì muốn ta làm, chỉ cần phân phó là được. Đừng khách khí khách khí!"

Chử Lỗi hỏi: "Vậy làm phiền vị đại ca này ban đêm thay chúng ta chỉ đường, không biết hai yêu ma kia thường xuyên xuất hiện ở nơi nào? Hang ổ ở đâu?"

"Chúng nó bình thường vào giờ hợi giờ tý là xuất hiện, vừa quá giờ tý liền quay về sào huyệt. Thường xuyên xuất hiện ở một vài chỗ, bất quá đều là nơi có nước. Con quạ kia rất lợi hại, chuyên môn trốn trong nước kéo người! Sào huyệt của Thiên cẩu ở phía sau sườn núi, con quạ kia thực tinh ranh vô cùng, mỗi ngày đổi một chỗ, không cố định!"

Chử Lỗi nghe xong liền trầm ngâm một lúc lâu. Sở Ảnh Hồng nói : "Chưởng môn là lo
lắng nhất thời tìm không thấy bọn chúng?"

Hắn khẽ gật đầu: "Không nghĩ tới cổ điêu giảo hoạt như vậy, như thế cho dù dùng nước muối đâm bị thương mắt nó, cũng không biết có tìm được sào huyệt triệt để trừ hại không nữa."

Sở Ảnh Hồng cười nói: "Bản thân ta có một biện pháp. Nếu chúng nó ẩn núp bí ẩn, chúng ta muốn tìm vẫn phải tốn nhiều khí lực, chi bằng dẫn dụ chúng nó đi ra."

Nàng vỗ vỗ tay kêu ba tiểu hài tử đối diện đang vùi đầu ăn, lần lượt phân phó: "Toàn Cơ ngươi đi mua ba cái nồi, ngoài ra còn mua một lọ mật ong cùng hai mươi cây đuốc tẩm nhựa thông. Mẫn Ngôn cùng Tư Phượng hai nam hài tử này cùng nhau đến chợ mua muối cùng dấm chua, có bao nhiêu mua bấy nhiêu, lại mướn một vài thanh niên can đảm, buổi tối thay chúng ta khiêng lên núi."

Nói xong nàng lấy từ trong hầu bao ra một xấp ngân phiếu, chia mỗi người một ít, lại phân phó: "Lúc mới tới ta thấy ngay góc quẹo có một tiền trang, trước tiên đổi ngân phiếu rồi đi mua những thứ này. Phải chi tiêu cẩn thận, không được cắt xén!"

Nói xong, nàng khanh khách nở nụ cười.

Đông Phương Thanh Kỳ thấy nàng phân công cẩn thận, bộ dạng trong lòng đã có dự tính, không khỏi ngạc nhiên nói: "Sở nữ hiệp chính là có diệu kế?"

Sở Ảnh Hồng cười nói: "Diệu kế thì chưa nói tới. Ta chỉ là muốn, thiên cẩu kia nổi tiếng là một con quỷ tham ăn, so với việc chúng ta xuôi ngược tìm nó, không bằng ở mép nước nướng thịt, dùng mùi khiến nó tự mình mò ra. Mặc kệ cổ điêu có đi theo hay không, chúng ta dầu gì trước tiên cũng trừ được một yêu quái."

Nàng từ trong bao quần áo lấy ra giấy mực, dựa theo lời thợ săn họ Vương vẽ một bản đồ thô sơ trên giấy. Ba người một bên uống trái cây vàng, một mặt thương thảo bố trí hành động ban đêm.

Bên này ba hài tử đã đi xuống lầu đổi thành bạc ở tiền trang phân công nhau làm việc. Toàn Cơ sớm đã mua xong những thứ Sở Ảnh Hồng phân phó, trong lòng ôm một đống đồ, khó khăn đi trở về.

Đi được nửa đường, chợt nghe chỗ góc đường ầm ĩ, có người kêu to: "Đến xem đi! Yêu quái sống đây! Đến đây đến đây! Yêu quái sống đây!"

Toàn Cơ tuy rằng ở trong môn phái tu tiên, từ nhỏ vạn yêu danh sách đã đọc làu làu, nhưng chân chính yêu quái nàng thật đúng là một lần cũng chưa gặp qua. Mắt thấy trên đường người đi đường không nhiều lắm đều bị hấp dẫn đi tới đó, nàng cũng nhịn không được ôm đồ đạc đi lên phía trước, cố gắng vươn cổ hướng vào trong đám người nhìn xung quanh.

Thân hình nhỏ bé, nàng chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy trên đầu lộ ra một mép ngọc lưu ly, lờ mờ là một hồ cá vừa to vừa cao hơn người, bốn gọc được bọc bằng đồng đen, bên trong đầy nước. Trong nước không biết nuôi con gì, ở bên trong điên cuồng quẫy đạp, bọt nước văng khắp nơi, người chung quanh một hồi phát ra kinh hô, một hồi lại phát ra cảm khái, nhưng lại không có người dám đến gần.

"Oa. . . Thật là cái đuôi. . . Đuôi cá. . . A, là con hùng!" (con đực)

"Nó nhìn qua rồi! Nhìn về phía này!"

Đám người bỗng chốc phát sinh xao động, nhao nhao lui về phía sau. Toàn Cơ bị va vào thất điên bát đảo, đồ đạc trong tay suýt nữa toàn bộ rơi vỡ, người chung quanh chen chúc khiến nàng bị đẩy về phía trước, chỉ cảm thấy phía sau bỗng nhiên bị người đẩy, bình mật ong móc trên cánh tay thoáng chốc rơi xuống mặt đất, "choang" một tiếng -- vỡ toang.

"A." Nàng ngơ ngẩn nhìn mật ong chảy đầy đất, không biết như thế nào cho phải.

Đang lúc do dự, chỉ nghe phía trên đỉnh đầu một trận bọt nước nổ tung tóe, nàng còn chưa kịp ngẩng đầu, chỉ cảm thấy cả người mát lạnh, bị nước trong vạc lớn ngọc lưu ly bắn tung tóe ướt đẫm.

Hôm nay trên đầu nàng có sao chổi bay qua sao?

Toàn Cơ lặng lẽ lau vết nước trên mặt, khóe mắt dư quang liếc qua thứ đang quẫy đạp trong vạc lớn lưu ly bên cạnh, hình như là một con cá thật lớn màu trắng.

Vừa quay đầu lại, đối diện là một gương mặt tái nhợt. Toàn Cơ trong lòng đột nhiên cả kinh, đồ đạc trong tay rốt cục cầm không nổi, "xoảng" một tiếng toàn bộ mật bị rơi xuống.

Ở trong vạc điên cuồng va đập, lại là người. . . Không, cũng không hẳn là người. Hắn nửa người trên là một nam nhân bình thường, vai rộng eo nhỏ, một đầu tóc dài đen nhánh xõa tung trong nước, tựa như rong biển, khuôn mặt tái nhợt ẩn hiện sau mái tóc dài, mặt mày nhìn không rõ lắm, mơ hồ chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn sáng quắc, sáng như vì sao.

Mà từ thắt lưng trở xuống, liền hợp thành một cái đuôi cá thật dài. Trên cái đuôi là vảy màu bạc, vây cá tựa như tấm lụa mỏng, hơi hơi phe phẩy trong nước làm cuộn lên vô số vòng xoáy bọt khí.Lưu ly mỹ nhân sát - Thập Tứ Lang ( quyển 1 ) - Chương 8 : Giao nhân (người cá)

Hắn chợt phát hiện thấy nàng, chậm rãi bơi tới, hai tay chống trên vạc lưu ly, ẩn ở phía sau mái tóc dài như rong biển là đôi mắt đang lẳng lặng nhìn nàng.

Cứ như thế nhìn nàng, nhìn chằm chằm.

Giống như từ rất lâu rất lâu về trước, hắn cũng đã quen thuộc nàng, biết rõ nàng, hay dùng loại ánh mắt yên lặng ấm áp này nhìn nàng. Ở trong đó ẩn dấu vô số bí mật cùng thiên ngôn vạn ngữ.

Toàn Cơ sững sờ tại chỗ, trong tâm vừa quen thuộc lại vừa hoang mang, chỉ có thể mắt ngơ ngẩn cùng hắn nhìn nhau, trong lúc nhất thời đã quên hết thảy xung quanh.

Truyện convert hay : Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện