(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Mặt Nạ


trước sau

Advertisement
Chung Mẫn Ngôn nghe thấy Toàn Cơ cũng bị rút trúng, sắc mặt càng trắng. Hắn len lén nhìn thoáng qua sư phụ, trên mặt người tuy không có dao động gì, nhưng trong mắt lại nổi lên bão táp.

Mọi người thấy nhiệm vụ hái hoa lần này chỉ có ba cao nhân đắc đạo, hai người khác vẫn là hài tử, không khỏi xôn xao nghị luận. Hơn nữa năm người trong nhóm thì có bốn người là người của Thiếu Dương phái, nhiệm vụ hái hoa này có thể nói là do Thiếu Dương phái đảm trách.

Lại nói tên của Toàn Cơ cũng bị rút trúng, người khác còn tạm được, nhưng phản ứng kịch liệt nhất vẫn là Hà Đan Bình. Nàng một là kinh hãi hai là ngoài dự đoán ba là giận. Kinh hãi là lại có thể rút trúng hai tiểu bối; ngoài dự đoán là tên Toàn Cơ làm sao có thể xuất hiện trong giỏ trúc; giận là nếu không có Tống đạo trưởng ở đây khiêu khích, chuyện sẽ không phát triển đến mức này.

Nghĩ đến Toàn Cơ gầy yếu cái gì cũng không biết lại phải xuất hành làm nhiệm vụ hái hoa, trong lòng người làm mẫu thân như nàng như kim châm xát muối. Toàn Cơ ngay cả trung bình tấn cũng không ngồi được! Chuyến đi này rõ ràng chính là chịu chết. Rốt cục là kẻ nào đã viết tên Toàn Cơ bỏ vào?

Sở Ảnh Hồng thấy nàng thần sắc không bình thường, vội vàng bước nhanh tới đỡ lấy, ôn nhu nói: "Bình tỷ, không có việc gì đâu. Ta cùng chưởng môn nhất định liều chết bảo hộ bọn Toàn Cơ, không để hai hài tử này chịu một chút thương tích gì."

Một bên Linh Lung lại náo loạn vội vàng la lên: "Thế nào lại là muội muội! Muội muội cái gì cũng không biết, nàng sao có thể đi? ! Vì sao không phải ta? Phụ thân, mẫu thân! Ta có thể thay muội muội đi nha! Để ta đi đi!"

Chử Lỗi sắc mặt khó coi, chậm rãi lắc lắc đầu, thấp giọng nói: "Ngươi không thể đi, ngoan ngoãn ở lại Thiểu Dương Phong luyện công. Mẫn Ngôn ——" hắn quay đầu gọi thiếu niên sắc mặt tái nhợt kia, "Đi Minh Hà động, mang Toàn Cơ tới đây."

Chung Mẫn Ngôn đành phải đáp ứng, "dạ" một tiếng, xoay người bước ra khỏi trâm hoa sảnh.

Nghĩ không ra vì sao sư phụ bảo hắn đổi tên Linh Lung thành Toàn Cơ. Đồng dạng đều là nữ nhi của người, người dường như bất công quá mức . Tuy rằng chính hắn ngày thường có quan hệ thân thiết với Linh Lung, đối với Toàn Cơ kỳ quái không có thiện cảm, nhưng nghĩ đến nữ hài tử kia trong bóng đêm cuộn mình run rẩy trên giường đá, trong lòng hắn nhịn không được liền khó chịu. Chẳng lẽ. . . Chẳng lẽ chưởng môn cảm thấy để cho Toàn Cơ đi chịu chết tương đối có thể chấp nhận được sao. . . ? !

Hắn nghĩ không ra. Chung Mẫn Ngôn liền vì Toàn Cơ mà bất bình một chút, nghĩ đến là mình viết tên nàng lên nan tre, lại càng thêm hối hận. Trong nội tâm hắn âm thầm thề, cho dù liều mạng cũng phải bảo vệ Toàn Cơ an toàn, nàng là người vô tội bị liên lụy vào, hắn cũng có một phần trách nhiệm.

Đương nhiên, hắn còn không biết, trong lòng hắn cô gái số khổ "đáng thương run rẩy trong bóng đêm " kia, bởi vì chờ không được cơm trưa, liền ăn hết lương khô, ôm cái bụng tròn vo nằm trên giường thảnh thơi ngủ trưa.

Chung Mẫn Ngôn khua nước cùng kêu la đem Toàn Cơ từ mộng đẹp miễn cưỡng kéo ra. Nàng dụi dụi mắt ngồi lên, hãy còn mơ mơ màng màng, bên tai chỉ nghe tiếng hắn ồn ào: "Chử Toàn Cơ! Chử Toàn Cơ! Mau cùng ta đi ra ngoài!"

Cách hắn gọi tựa như gọi hồn khiến cho Toàn Cơ luống cuống, nhanh chóng thắp sáng ngọn nến để nhìn là đã xảy ra chuyện gì. Đã thấy Chung Mẫn Ngôn từ trên thuyền nhảy xuống, nhanh như chớp chạy tới, lôi cánh tay của nàng kéo ra ngoài, miệng la lên: "Đừng ngủ! Có gì ủy khuất buổi tối nói sau, tùy ngươi quở trách ta tuyệt không phản kháng. Mau! Hiện tại đi cùng ta."

Toàn Cơ nghĩ đến đã xảy ra chuyện đại sự, bị hắn lôi lảo đảo vài bước, thật cẩn thận hỏi: "Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì? Bốn phái khác tấn công núi Thiểu Dương của chúng ta sao?"

"Hừ! Ngươi. . . . . . Miệng không phun được ngà voi . . . . . ." Chung Mẫn Ngôn thuận miệng mắng nàng, không biết như thế nào lại rụt lại, chỉ nói: "Lần này nhiệm vụ hái hoa có ngươi. Cùng ta lên đỉnh núi Thiểu Dương sẽ biết."

Toàn Cơ tỉnh tỉnh mê mê, nhưng nhìn ý tứ của hắn hình như là lúc này muốn dẫn mình rời khỏi nơi này, cái này vừa lúc, nàng cũng chịu đủ sơn động âm lãnh này rồi. Sợ Chung Mẫn Ngôn tức giận đổi ý không mang nàng ra ngoài, Toàn Cơ gắt gao ngậm chặt miệng, một chữ cũng không còn hỏi.

Lại nói trong trâm hoa sảnh trên đỉnh núi còn đang hỗn loạn không chịu nổi, Hà Đan Bình lo lắng quá độ hôn mê bất tỉnh, Sở Ảnh Hồng vội vàng chăm sóc nàng. Linh Lung đang quấn cha nàng muốn đi thay muội muội, tiếc rằng hắn nhất định không đáp ứng.

Chử Lỗi lúc trước bảo Chung Mẫn Ngôn đổi tên Linh Lung thành Toàn Cơ, đều có suy nghĩ của hắn.

Nữ nhi của mình như thế nào sao hắn lại không hiểu rõ. Linh Lung thích làm việc lớn, thích nổi bật, hơn nữa thường không biết tự lượng sức mình. Nếu viết tên của nàng, không rút trúng thì thôi, nếu rút trúng thì..., nàng đi theo, thấy yêu ma há có chuyện không động thủ sao? Lấy tính cách của đứa nhỏ này, chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn núp ở phía sau. Nàng tuổi còn quá nhỏ, công lực còn yếu, cùng yêu ma đối trận chỉ là đường chết. Hắn sao có thể trơ mắt nhìn nàng chịu chết!

Mà Toàn Cơ lại bất đồng. Đứa nhỏ này sợ phiền toái, chuyện gì cũng đều thích trốn ở phía sau, hơn nữa tính tình lười biếng, sẽ không hỏi lung tung tìm phiền toái. Hắn bảo Chung Mẫn Ngôn thay tên của Toàn Cơ, đương nhiên cũng không hy vọng có thể rút trúng nàng, nhưng nếu rút trúng, Toàn Cơ so sánh với Linh Lung, là lựa chọn tốt nhất. Ít nhất nàng sẽ trốn, sẽ không xông lên liều mạng, như vậy mạng nhỏ có thể bảo trụ, hắn cũng có thể chuyên tâm chiến đấu.

Mặt khác, Toàn Cơ tính tình chây lười, không cầu tiến, lần này mang nàng đi ra ngoài, kíƈɦ ŧɦíƈɦ nàng một chút, cũng là chỗ tốt.

Trong phút chốc, hắn xoay chuyển rất nhiều suy nghĩ trong đầu, mới hạ quyết tâm ám hiệu Chung Mẫn Ngôn viết tên Linh Lung thành Toàn Cơ. Giờ phút này ván đã đóng thuyền, thì càng không đổi ý.

Hắn thấy Linh Lung quấn quít dữ dội, không khỏi cau mày nói: "Ta còn không truy cứu việc ngươi một mình lên đỉnh núi rình coi rút thăm! Còn dám già mồm với ta! Từ đêm nay bắt đầu phạt ngươi không thể ra hậu viện, luyện công cũng luyện trong nhà, không được bước ra cửa phòng nửa bước!"

Linh Lung "oa" một tiếng khóc lên, Sở Ảnh Hồng vội vàng lại gần cười cười khuyên nhủ: "Vậy là tốt rồi còn khóc cái gì? Giữ tinh thần xem trâm hoa đại hội đi! Hồng cô cô nhất định bắt về cho các ngươi một yêu ma cực phẩm!"

Linh Lung chính là không thuận theo, vân vê chéo áo đã rách bươm, dường như còn khóc. Sở Ảnh Hồng nói nhỏ: "Mau, đi xem nương ngươi! Bọn ta lo lắng muốn chết đây! Không muốn nương sao?"

Linh Lung lúc này mới chạy đến bên cạnh Hà Đan Bình, ôm cổ nàng khóc kể lể ủy khuất, cũng không dám náo loạn nữa.

Lúc này một lão đạo nhân vẫn còn tráng kiện, thần thái trầm tĩnh tiến lại thi lễ nói: "Chử chưởng môn, lần này nhiệm vụ hái hoa không giống bình thường, mang theo hai tiểu bối quả thật không dễ, chi bằng rút thăm lại một lần nữa đi? Yêu ma hung mãnh, nếu không dốc lòng chuẩn bị nghiêm mật, gia tăng phòng bị, chỉ sợ sinh bất trắc."

Chử lỗi thấy là Điểm Tình cốc Hằng Tùng đạo trưởng, không khỏi hoàn lễ nói: "Đa tạ ý tốt của đạo trưởng. Chuyện rút thăm này nhất định là ý trời, rút lại một lần nữa cũng không có ý nghĩa. Tin tưởng dựa vào thực lực của ba người chúng ta, tróc nã một yêu ma còn không đến nỗi quá mức phí lực."

Hằng Tùng biết rõ hắn cứng rắn kiên quyết, đặc biệt vừa rồi Tống đạo trưởng náo loạn như vậy, lúc này muốn hắn một lần nữa rút thăm tự nhiên là tuyệt không đáp ứng. Ông thờ dài một tiếng, lại nói: "Thiếu Dương phái cùng Phù Ngọc đảo đều là thiên hạ đại phái, bần đạo tuyệt không có ý tứ khinh thị. Nhưng sự tình nguy cấp, bần đạo không thể không dông dài. Chử chưởng môn có biết lần này các vị sẽ ứng phó loại yêu ma nào không?"

Chử Lỗi nói : "Chẳng lẽ không phải thiên cẩu sao? Bỗng nhiên thường hay xuất hiện ở núi Lộc Đài bắt người ăn thịt. Lần này bắt nó, cũng là thay trời hành đạo."

Hằng Tùng nghiêm mặt nói: "Thiên cẩu chỉ là con thứ nhất. Theo bần đạo biết, nay nơi đó lại tới một yêu ma nữa gọi là Cổ điêu, cánh dài chừng năm trượng, tiếng kêu giống như tiểu nhi khóc đêm, ngày thường chuyên tránh ở dưới nước, thừa dịp người không phòng bị xông tới bắt người quay về sào huyệt ăn. Người ở Lộc đài sơn mời tới không biết bao nhiêu thợ săn cùng người tu tiên, có một lần thành công bắt được thiên cẩu, nửa đêm không đề phòng khiến nó chạy thoát, từ ngày đó nó bắt đầu liên thủ cùng Cổ điêu. Nay đã ăn không dưới trăm người, rốt cục không có người nào có thể thu phục được hai con yêu ma đó. Nay tham dự nhiệm vụ hái hoa lần này thật sự chỉ có ba người, ba người thu phục hai đại yêu ma. Chử chưởng môn, thỉnh cân nhắc!"

Chử Lỗi nghe lão nói vậy, không khỏi trầm ngâm. Ai ngờ đối diện bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười nhạo, một thanh âm nam không ra nam nữ không ra nữ nói: "Thật cẩn thận! Còn nói là cái gì yêu ma lợi hại, thì ra chỉ là thiên cẩu cùng cổ điêu nho nhỏ. Lại còn muốn rút thăm một lần nữa! Buồn cười buồn cười!"

Hai người nhìn lại, đã thấy là phó cung chủ Ly Trạch cung. Ly Trạch cung xuất đạo cực muộn, lại phát triển nhanh chóng, trong mấy chục năm ngắn ngủi liền thay thế được Thanh Trúc sơn nguyên bản, trở thành một trong ngũ đại phái. Tạm thời không nói tới bọn họ có phương thức tu hành khác với người thường, chỉ là cách ăn mặc kia lộ ra mười phần quỷ dị. Bất luận già trẻ cao thấp thống nhất đều mặc áo bào xanh, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ Tu La, nhìn không ra nam nữ, cũng không phân biệt được tôn ti. Mọi người biết rõ tính tình của người trong Ly Trạch cung, kỳ thật không có ác ý, lập tức cười cười, cũng không so đo. Ngược lại Linh Lung thấy người trong bang phái bọn họ đeo mặt nạ quỷ quái, chiều cao lại thấp, nhìn qua rất là dọa người, không khỏi trốn ở phía sau mẫu thân nhìn lén.

Hằng Tùng đạo trưởng hỏi: "Phó cung chủ nếu nói như thế, chắc là đã có biện pháp đối phó. Mong chỉ giáo."

Phó cung chủ cười khanh khách quái dị, nói : "Bổn cung làm sao có thể chỉ giáo! Đạo trưởng làm giảm thọ rồi! Chỉ là bổn cung khi còn bé từng nghe nói một phương thuốc cổ truyền có thể đối phó với một số yêu ma hung mãnh, nghĩ là đạo trưởng cùng Chử chưởng môn kiến thức sâu rộng nhất định là đã nghe qua, vì vậy không dám bêu xấu. Nếu hai người chưa từng nghe qua, bổn cung lại không dám keo kiệt."

Lời nói của hắn vừa nhanh lại mau, miệng lưỡi lanh lợi, ngôn ngữ lại uyển chuyển điêu ngoa, rõ ràng là tác phong của nữ tử. Nhưng nhìn bề ngoài của hắn, vai rộng eo hẹp, hầu kết khẽ run, lại rõ ràng là nam
Advertisement
tử. Linh Lung làm sao gặp qua loại quái nhân này, không khỏi nhìn đến ngây người.

Nghe hắn nói như vậy, Chử Lỗi cùng Hằng Tùng đạo nhân không khỏi liếc mắt nhìn nhau một cái, đều nói : "Thỉnh cung chủ chỉ giáo." Phó cung chủ cũng sảng khoái, thuận miệng nói: "Thiên cẩu sợ dấm chua, chỉ cần dùng một nồi dấm chua hất lên đầu nó, nó sẽ ngất đi. Cổ điêu kia ngày thường tránh ở trong nước, chỉ cần dùng vài bao tải làmthành hình dáng con người, bên trong chất đầy muối quăng vào trong nước. Nó thấy sẽ đến mổ. Nhưng nước muối sẽ đâm bị thương mắt của nó, khiến nó nhìn không nhìn thấy gì. Chờ nó thoát ra tkhỏi mặt nước, liền có thể bắt giữ."

Ngay cả Hằng Tùng đạo trưởng kiến thức rộng rãi như vậy, cũng là lần đầu tiên nghe nói phương thuốc cổ truyền này, mặc dù nhịn không được hoài nghi, nhưng hắn nói có trật tự, quả thật có tính thuyết phục cao.

Phó cung chủ kia lại nói: "Cổ điêu hết sức giảo hoạt, sẽ khó bắt hơn một chút. Nếu lo lắng ra khỏi nước bắt không được nó, liền chuẩn bị cây đuốc, thừa dịp lúc ban đêm đi đến sáo huyệt bắt nó. Mắt của nó trong vòng 3 ngày sẽ không lành được, sẽ ở trong sào huyệt dưỡng thương. Mắt nó không thể lộ ra ngoài ánh sáng, các vị chỉ cần dùng đuốc quăng vào chỗ nó ở, che lại cửa động đừng làm cho nó chạy thoát, như vậy liền dễ như trở bàn tay."

Chử Lỗi chắp tay thi lễ với phó cung chủ, nói : "Đa tạ cung chủ! Tại hạ vô cùng cảm kích!"

Phó cung chủ cười quái dị vài tiếng, cũng không nói gì.

Vừa lúc Chung Mẫn Ngôn dẫn theo Toàn Cơ tới đây phục mệnh. Tiểu nha đầu kia bộ dạng uể oải, tóc cũng không chải, chỉ buộc lỏng lẻo phía sau lưng, khuôn mặt ngái ngủ, đoán chừng là lúc ngủ bị cưỡng ép kêu dậy. Nàng tiến vào ai cũng không nhìn, chỉ dụi mắt, bỗng nhiên nhìn thấy Chử Lỗi ở phía trước, không khỏi ngẩn ra, lập tức sắc mặt khổ sở cùng Chung Mẫn Ngôn cùng nhau quỳ xuống, nói : "Tham kiến chưởng môn nhân."

Chử Lỗi mặc dù không thích thấy loại bộ dáng bại hoại này của nàng, nhưng vài ngày không gặp, sắc mặt nàng tái nhợt, gầy đi rất nhiều, chắc hẳn ở Minh Hà động chịu khổ. Hắn cũng nhịn không được có chút đau lòng, hỏa khí không tự chủ liền tiêu tan, hòa nhã nói: "Đứng lên đi. Toàn Cơ, ngươi từ hôm nay không cần ở Minh Hà động. Ngày mai theo chúng ta xuống núi làm nhiệm vụ hái hoa, tối nay nhanh chóng thu thập đồ đạc, hiểu rõ chưa?"

Hắn nghĩ tiểu hài tử đều thích đi chơi, tất nhiên vui mừng vô cùng. Ai ngờ Toàn Cơ sửng sốt nửa ngày, mới nhỏ giọng nói: "Ơ? Ta cũng phải đi sao? Tại sao là ta. . . Việc này. . . Ta có thể không đi không?"

Chử Lỗi ngạc nhiên nói: "Ngươi không muốn xuống núi mở mang kiến thức sao?" Nàng rất thống khoái lắc đầu: "Không muốn."

Chử Lỗi lúc này mới nhớ tới tiểu nữ nhi này tác phong trước sau như một. Tỷ tỷ của nàng cùng các sư huynh khác đều xuống núi dạo chơi rất nhiều nơi, muốn dẫn nàng đi, mỗi lần chỉ trả lời một câu: lười, không muốn động. Hắn không khỏi phát cáu, cau mày nói: "Không đi cũng không được, đã rút thăm trúng, há lại là trò đùa sao? Ngươi nếu còn bại hoại như vậy, liền vào ở Minh Hà động cả đời đừng ra nữa!"

Toàn Cơ vừa nghe cả đời phải ở trong Minh Hà động, sợ tới mức hấp tấp gật đầu đáp ứng.

Chử Lỗi tràn đầy từ ái đều bị nàng làm cho chướng khí mù mịt, không kiên nhẫn phất tay bảo nàng lui xuống, mình và những người khác thương nghị chuyện trâm hoa đại hội.

Toàn Cơ chậm rì rì đi đến góc phòng, Linh Lung đang ôm nương làm nũng, thấy nàng tới, vội vàng xông tới, cầm tay nàng kêu lên: "Hảo muội muội! Ngươi được ra ngoài rồi! Mấy ngày nay có vất vả lắm không?"

Toàn Cơ khẽ gật đầu, lại lắc đầu, nói : "Lúc đầu rất cực khổ, sau cũng thành thói quen. Mỗi ngày chỉ ngủ rồi ăn, không sao cả."

Hà Đan Bình vừa thấy Toàn Cơ xuất hiện, nhịn không được liền lệ như suối trào. Nàng lại không muốn nói rõ cho Toàn Cơ lần đi này nguy hiểm cỡ nào, chỉ có thể vuốt vuốt đầu nàng, yên lặng thở dài, trong lòng âm thầm thầm oán Chử Lỗi ý chí sắt đá.

Linh Lung trước thân thiết nói chuyện với Toàn Cơ một hồi lâu, chợt nhớ tới điều gì, liền lôi kéo tay nàng, nhỏ giọng nói: "Toàn Cơ, nếu muội không muốn xuống núi thì nói với phụ thân đi, hai ta thay đổi, ta thay muội đi."

Toàn Cơ lắc đầu như trống bỏi: "Không nên không nên, cha vừa mới nói rồi, nếu ta không đi thì cả đời phải ở trong Minh Hà động! Hảo tỷ tỷ, ta không muốn cả đời đều ở cái loại địa phương đó. Vừa lạnh lại ẩm ướt, đen thủi đen thui, ta ở đó mấy ngày nay, cả người đều đau."

Linh Lung nghe nàng nói như vậy, gấp đến độ hung hăng dậm chân, vung tay, ngoảnh mặt chạy. Toàn Cơ không biết làm sao lại đắc tội với tỷ tỷ của mình, lại không đuổi theo, chỉ có thể ngồi trong góc phòng ngẩn người.

Nàng vốn đang ngủ trưa, lúc này gọi nàng đến đây cũng không còn chuyện gì, không khỏi tựa vào trên người nương ngủ gà ngủ gật, đầu óc mơ hồ, mắt thấy sẽ lại ngủ. Trong lúc mơ màng, dưới chân tựa hồ có một cái gì đang di chuyển, nàng lười xem, nhắm mắt lại ngủ. Nhưng vật kia lại theo ống quần nàng bò lên, qua lớp quần lụa mỏng manh mùa hè, nó lạnh buốt mà lại mềm mại.

Nàng không khỏi trợn mắt nhìn, đã thấy một con rắn nhỏ toàn thân màu trắng bạc đang bò trên đầu gối nàng, cái lưỡi đỏ tươi run rẩy, cái đầu tam giác lúc thì nghiêng bên này lúc lại lệch bên kia, mang lại cảm giác rất khả ái. Toàn Cơ giật nảy mình, vội vàng muốn kêu mẫu thân, ai ngờ quay đầu lại thi không nhìn thấy ai, nguyên lai những người lớn đều đang bận rộn bàn bạc nhiệm vụ hái hoa cùng trâm hoa đại hội.

Không có cách nào khác, nàng đang muốn bắt nó quẳng đi, lại nghe trên đỉnh đầu truyền đến một thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: "Đừng đụng nó, sẽ cắn ngươi. Có kịch độc."

Toàn Cơ sớm đã ra tay nắm con rắn bảy tấc kia, nghe hắn nói như vậy, mới ngẩng đầu, chỉ thấy đứng đối diện là một người có chiều cao cùng mình không sai biệt lắm, mặc áo bào xanh, dáng người gầy yếu, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ Tu La.

Nàng cũng không biết đây là người nơi nào, đành phải ngây ngốc nhìn mặt nạ của hắn. Người nọ thấy tiểu ngân xà bị nàng thờ ơ nắm trong tay, mắt thấy sẽ mất mạng, không khỏi vội la lên: "Buông nó ra!"

"Là của ngươi hả?" Toàn Cơ nhìn con rắn nhỏ trong tay, nó giống như không được thoải mái, vì thế vội vàng ném cho người nọ, "Cho ngươi ."

Người nọ nhanh chóng nâng con rắn bảo bối lên xem, cũng may không chết, còn giữ một hơi. Hắn cẩn thận thả con rắn lại vào túi da bên hông, thế này mới quay đầu cả giận nói: "Vì sao lại, muốn bắt nó? !"

Toàn Cơ nghe hắn nói không thuần thục lắm, đều là thốt ra ba chữ, chắc hẳn không phải người Trung Nguyên, vì thế bắt chước giọng điệu của hắn, nói: "Bởi vì nó, là tự mình, bò qua đây. Ta cho rằng, nó nhất định, sẽ cắn ta."

Người nọ lạnh nhạt nói: "Không thấy được, tiểu ngân hoa, là ta sai. Nhưng ngươi cũng. Bất khả dĩ (không được), gϊếŧ chết nó. Ác nữ nhân!"

Toàn Cơ vô duyên vô cớ bị chửi ác nữ nhân, không khỏi kinh ngạc không hiểu. Cũng may nàng trời sanh tính chây lười, căn bản không nghĩ về việc tốn tinh lực này, bị mắng cũng nhún nhún vai, hoàn toàn không để trong lòng. Nếu là Linh Lung, chỉ sợ lúc này đã sớm đã đánh nhau.

Người nọ thấy nàng chẳng những không nói lời nào, ngược lại bắt đầu buồn ngủ, không khỏi càng xấu hổ, lạnh nhạt nói: "Làm sao lại, cho ngươi đi, hái hoa."

Toàn Cơ bỗng nhiên mở mắt ra, ngạc nhiên nói: "Ồ? Ngươi vừa rồi không phải nói ba chữ sao! Thì ra ngươi còn có thể nói hai chữ !"

Người nọ chỉ cảm thấy cùng nàng hoàn toàn không thể khai thông, còn cho rằng nàng là cố ý giả ngu khoe mẽ, không khỏi chỉ vào mặt nạ của mình cả giận nói: "Ngươi cho rằng, ta là ai? ! Cư nhiên dám, cười nhạo ta!"

Toàn Cơ không để ý hỏi: "A, ngươi là ai nha?"

Người nọ cả giận nói: "Nhìn mặt nạ!"

Toàn Cơ bị hắn làm cho mờ mịt, đành phải ngoan ngoãn nhìn mặt nạ của hắn.

Người nọ cười lạnh nói: "Cái này, biết không? Nói, ngươi đối với nó, cái nhìn."

Tu La mặt nạ của Ly Trạch cung nổi tiếng khắp thiên hạ, kẻ khác nghe tiếng đã sợ mất mật, hắn cũng không tin có người không biết nó.

Toàn Cơ rất nghiêm túc nhìn một lúc lâu, lúc này mới cẩn thận nhỏ giọng nói: "Quá xấu."

Xoẹt xoẹt —— hắn nghe âm thanh huyết quản nổ tung của chính mình, "Ngươi. . . Ngươi cho ta, nhớ kỹ!" Ngón tay hắn run run chỉ vào cái mũi của nàng, tức giận đến giọng nói đều thay đổi, "Ngươi. . .Ngươi tên gì? ! Tên!"

Toàn Cơ lắc lắc đầu, đang muốn nói cho hắn biết nương nói không thể tùy tiện nói cho người lạ biết tên của mình, lại nghe phía trước có người dùng âm tiết cổ quái kêu một câu gì đó, người nọ lập tức xoay người muốn đi, ngẫm lại lại không cam lòng, quay về lạnh lùng nói với nàng: "Nhớ kỹ cho ta! Ta, kêu, Vũ Tư Phượng!

Chử Toàn Cơ, ta đã nhớ, của ngươi, tên! Ngươi cho ta, chờ!"

Toàn Cơ đầu đầy mờ mịt nhìn hắn đi theo mấy người cũng mặc áo bào xanh đeo mặt nạ ra khỏi trâm hoa sảnh, đến bây giờ cũng không hiểu được vì sao hắn lại phát hỏa lớn như vậy.

Kỳ quái, rõ ràng là chính hắn hỏi nàng cách nhìn đối với mặt nạ kia, nàng chỉ là ăn ngay nói thật nha. . . Những người ở bên ngoài, thật sự thật là phiền phức.

Truyện convert hay : Tiên Võ Đế Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện