(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Rút Thăm


trước sau

Hai người kia chạy đến trước mặt, mới nói: "Mới vừa rồi chúng ta hình như thấy Ảnh Hồng sư thúc đi theo chưởng môn cùng chưởng môn phu nhân tiến vào Trâm hoa sảnh rồi, là lúc nào sư thúc bảo các ngươi truyền lời ?"

Chung Mẫn Ngôn cười lớn nói : "Đó là chuyện của buổi sáng, chỉ vì ta có chuyện khác cần làm, cho nên chưa kịp đi tìm chưởng môn phu nhân."

Hai người kia nói : "Đã là như thế thì không cần vào trong. Chưởng môn phu nhân cùng Ảnh Hồng sư thúc nếu đều ở Trâm hoa sảnh, có lời gì muốn nói cũng đã nói rồi. Hai ngươi trở về đi, sắp rút thăm rồi, chưởng môn cùng trưởng lão các đại môn phái đều đã ở bên trong, không thể quấy nhiễu bọn họ."

Chung Mẫn Ngôn mồm mép nhưng cũng không thể nghĩ ra được lấy cớ gì, đành phải ảo não xoay người định đi. Ai ngờ Linh Lung lạnh lùng nói: "Thật sự là không biết tốt xấu a. Hồng cô cô nếu có chuyện gì muốn nói có thể giáp mặt nói với nương ta, cần gì phải tới phiên chúng ta đi truyền lời? Đạo lý này cũng không hiểu, nhất định phải để người ta nói ra sao!"

Hai người kia thấy là Linh Lung, không khỏi hụt hơi. Nghĩ lại có lẽ Ảnh Hồng sư thúc cùng chưởng môn phu nhân trong lúc đó có chuyện gì không vui, liền để cho chưởng môn chi nữ Linh Lung đến truyền lời, đây cũng không phải là không có. Nữ nhân luôn rầy rà, thích vòng vòng vo vo không nói rõ ràng, lợi hại như chưởng môn phu nhân cùng Ảnh Hồng sư thúc cũng không thể thoát tục.

Nghĩ đến đây, bọn họ đành phải lại tránh ra, do dự mà để hai người đi qua.

Đi qua đài ngọc bích, vòng qua cửa đại sảnh đi đến hậu viện, Chung Mẫn Ngôn mới khì khì một tiếng bật cười, nhẹ nhàng gõ đầu nhỏ của Linh Lung, nói: "Ngươi thật đúng là làm liều! Hại Ảnh Hồng sư thúc vô duyên vô cớ vì ngươi mà bị gánh danh tiếng đa nghi oan ức."

Linh Lung bĩu môi, tức giận: "Ai bảo bọn họ cầm lông gà làm lệnh tiễn (*)! Cho dù là rút thăm thì thế nào? Cũng không phải chuyện ám muội, như đề phòng cướp vậy. Chúng ta có thể làm gì a!"

* Lệnh tiễn/ thẻ lệnh: Còn gọi là cờ lệnh/ cờ chỉ huy. Ngày xưa cờ nhỏ, với đầu cán có gắn thêm mũi tên bằng kim loại được dùng để phát lệnh trong quân đội. Cho nên nó được gọi là lệnh tiễn ( Tiễn: mũi tên). Ý nghĩa của nó suy rộng ra là hiệu lệnh, chỉ thị của cấp trên. Hiểu nôm na là thấy lệnh tiễn như thấy cấp trên

Mặt khác, thời xưa khi truyền lệnh người ta thường cắm vào giấy viết thư lông vũ của một loài động vật nào đó coi như là dấu hiệu, số lượng lông vũ càng nhiều chứng tỏ sự kiện càng cấp bách.

"Lông gà" là thứ vô dụng, trong khi lệnh tiễn là thứ mà ta có thể dựa vào nó để ra lệnh, là thứ vô cùng quan trọng. Về sau người ta dùng câu tục ngữ "Cầm lông gà làm lệnh tiễn" này để mô tả một người dựa vào thủ trưởng ( hoặc là một người nào đó), lợi dụng quyền uy để sai khiến việc này, điều khiển việc kia.

Khi nói chuyện, Trâm hoa sảnh đã gần ngay trước mắt. Nó mặc dù đặt tên là sảnh, kì thực làm một tòa lầu cao. Trước lầu có một dòng sông xanh biếc uốn lượn, một mảnh rừng trúc, thon dài thanh nhã bạch hạc tốp năm tốp ba ở trong nước kiếm ăn nghỉ ngơi. Ước chừng là bởi vì đài ngọc bích canh gác thập phần nghiêm mật, nên trước Trâm hoa sảnh lại không có một người.

Chung Mẫn Ngôn thấy Linh Lung nghênh ngang muốn xông vào bên trong, nhanh chóng kéo lại, nói : " Không thể quấy nhiễu mọi người. Chúng ta nghe lén ở dưới cửa là được."

Nói xong hai người khom lưng nhẹ chân nhẹ tay đi đến cửa sổ ở mái hiên phía Tây. Cửa sổ khép hờ, hương trà thanh nhã cùng trầm thủy hương từ trong khe hở tỏa ra, mùi hương thật dễ chịu.

Lại nghe bên trong có người nói chuyện, đúng là chưởng môn Thiểu Dương Phong Chử Lỗi.

". . Chuyện rút thăm, vẫn là dựa theo quy củ năm rồi mà làm chứ? Chư vị xin viết tên lên trên nan tre, sau đó sẽ do hiền thê của ta tới rút. Năm người đầu tiên sẽ phụ trách hái đóa hoa kia."

Hái hoa? Linh Lung nhất thời không kịp phản ứng. Chung Mẫn Ngôn dùng khẩu hình không tiếng động nói: yêu ma. Nàng lập tức hiểu ý, thì ra là rút thăm ai có tư cách đi bắt yêu ma quan trọng.

Chử Lỗi vừa dứt lời, lại nghe một âm thanh có chút khàn khàn cười nói: "Chử chưởng môn rất hẹp hòi a, lần trâm hoa đại hội này tổ chức ở Thiếu Dương phái các ngươi thì thôi, thế nhưng rút thăm cũng muốn để quý phu nhân đến rút, thật sự là thiên thời địa lợi a."

Chử Lỗi bị người này ôn hoà nói vài câu, lại bất động thanh sắc, chỉ cười nói: "Tống đạo trưởng nói quá lời, chuyện rút thăm tất nhiên là quang minh chính đại được an bài ở đây, hiền thê lại không phải là người tham gia, nên mới để nàng đến rút. Nếu ngài cho rằng không ổn, không bằng đề cử một vị khác rút thăm, tại hạ tuyệt không dị nghị."

Người nọ lại nói: "Chúng ta đều là khách, khách tùy chủ tiện (khách nên theo ý chủ), làm sao có thể có cái gì dị nghị! Đến đây! Nhanh chóng rút thăm đi! Sớm hoàn thành trâm hoa đại hội này xong xuôi, về nhà ngủ một giấc!" Nói xong, dừng một chút, lại nói: " Thiếu Dương phái bắt đầu cũng không tính người tham gia. Mấy lần trước hái hoa không có ai tham gia, lần này cũng thế chứ!"

Chử Lỗi nghe thấy ý tứ trong lời nói của hắn lại là chỉ trích bọn họ vì tình riêng mà gian lận, trong lòng không khỏi giận dữ. Nhưng hắn tu dưỡng vô cùng tốt, trên mặt lại không chút nhúch nhích nào, đang muốn thản nhiên phản bác lời này, lại nghe trong góc phòng một âm thanh trầm thấp hùng hậu nói: "Tống đạo trưởng không cần nóng vội, dù sao thẻ tre ở trong này, ngươi còn sợ bọn họ không có mắt trốn tránh hay sao. Hiên Viên phái các ngươi có từ lâu đời, đệ tử mạnh, tất nhiên là không đem hái hoa để vào mắt, chi bằng đem cơ hội này nhường cho Ngọc Phù đảo chúng ta đi?"

Tống đạo trưởng cười âm hiểm, cũng không nói gì.

Chử Lỗi cũng là cười, cũng không nói gì. Hà Đan Bình liền đem nan tre phát đến trước bàn của mọi người, cười nói: "Thỉnh chư vị viết danh tính lên trên nan tre, sau đó bỏ vào trong giỏ trúc lớn này. Năm vị đầu tiên được rút trúng, thì phải cảm phiền các vị đi hái hoa." Nàng nói cười uyển chuyển tựa như căn bản không nghe thấy Tống đạo trưởng kêu ca.

Linh Lung nghe được không rõ ràng lắm, còn muốn ngẩng đầu lên một chút, Chung Mẫn Ngôn nhanh chóng nhẹ chân nhẹ tay kéo nàng xuống, thấp giọng nói: "Đừng nhúc nhích, bên trong đều là cao nhân đắc đạo, cẩn thận kẻo bị phát hiện. Bây giờ ta đố ngươi, thiên hạ ngũ đại phái gồm những phái nào?"

Nguyên lai hắn sợ Linh Lung hiếu kỳ quá mức, bị người ta phát hiện bọn họ ở đây nhìn lén, vì thế đặc biệt kiếm chuyện phân tán sự chú ý của nàng. Nàng quả nhiên trúng chiêu, rung đùi dương dương đắc ý nói: "Ngươi ngay cả chuyện này cũng không biết sao? Ta cho ngươi biết. Ngũ đại phái chính là Trung Nguyên Thiểu Dương Phong, Nam Sơn Hiên Viên phái, Bắc Dương Phù Ngọc đảo, Tây Hoang Điểm Tình cốc, Đông Hải Ly Trạch cung. Ngũ đại phái đều có lịch sử lâu đời, đệ tử đông đảo, người trong thiên hạ đều đổ xô theo học. Chỉ là gần đây Hiên Viên phái có dấu hiệu suy thoái, đệ tử năm này không bằng năm trước. Nhưng võ công của bọn họ dù sao cũng là thuyết pháp thiên đạo, công lực thâm hậu, vẫn như cũ không nên xem nhẹ. Ly trạch cung là tân phái mới phát triển trong vòng năm mươi năm nay, hiện tại thế lực càng ngày càng mạnh mẽ, thoạt nhìn đã muốn đuổi kịp và vượt qua Thiểu Dương Phong chúng ta. Ta cảm thấy người trong cung kia thật cổ quái, muốn làm rõ rốt cục là nam hay nữ. . . Phù Ngọc đảo cùng Điểm Tình cốc chúng ta lại cực kỳ quen thuộc, cũng không cần ta nói cho ngươi chứ?"

Chung Mẫn Ngôn mặt mày hớn hở, làm bộ làm tịch liên tục gật đầu, bỗng nói nhỏ: "Những thứ khác không nói, còn nhớ rõ năm trước hai chúng ta đi Phù Ngọc đảo du ngoạn không? Không nghĩ tới trên hòn đảo nhỏ lại có biển hoa mỹ lệ như thế. Nhưng đảo chủ phu nhân kia vừa ra tới, tất cả hoa dường như đều không có màu sắc. . ."

Linh Lung nheo mắt nhìn hắn, "Được lắm, thì ra các sư huynh ngươi, bình thường đều chú ý tới những thứ này! Để hôm nào ta nói cho phụ thân biết, nói các ngươi không tập trung, mỹ nữ trước mặt sẽ không chú ý luyện công!"

Chung Mẫn Ngôn biết là nàng nói giỡn, lúc này cũng không nên cùng nàng đùa giỡn, chỉ có thể cười nói: "Còn nói ta sao, lúc trước là ai nhìn đến ngây ngốc?"

Linh Lung thở dài một hơi: "Thật là. Ta rốt cục chưa thấy qua người nào xinh đẹp hơn nàng. . ." Nói xong hãy còn không phục, lại bĩu môi nói : "Đương nhiên ngoại trừ nương ta ra!"

Chung Mẫn Ngôn cố ý muốn trêu chọc nàng, liền làm bộ muốn nhoài người lên cửa sổ nhìn vào trong, trong miệng nói: "Ta đây nhìn xem đảo chủ phu nhân lần này có tới hay không, lại đem nàng xem đủ!"

Linh Lung bật cười khanh khách, vội vàng đẩy hắn, nói : "Cẩn thận một chút kẻo mấy lão gia tử Điểm Tình cốc kéo ngươi ra ngoài đánh đấy!"

Nàng còn chưa nói hết, chỉ nghe bên trong truyền đến "A" một tiếng. Hai người sợ tới mức vội vàng núp dưới cửa sổ, nín thở chờ đợi, động cũng không dám động.

Hà Đan Bình lúc này nói: "Thỉnh các vị bỏ nan tre vào trong giỏ trúc này."

Vì thế mọi người đều viết danh tính lên nan tre bỏ vào trong giỏ trúc, đến trước mặt Tống đạo trưởng, hắn cũng không động, chỉ đem nan tre kia cầm trên tay thưởng thức, uốn cong thành đủ loại hình dạng.

Hà Đan Bình liền cười hỏi: "Tống đạo trưởng còn chưa viết xong sao?"

Tống đạo trưởng lắc đầu, nói giọng khó nghe: "Nghĩ đến Hiên Viên phái vốn là khách, không nên nói gì. Nhưng Thiểu Dương Phong lần này là nơi tổ chức trâm hoa, thì không nên che giấu. Rõ ràng Thiếu Dương phái các ngươi còn có hai người không viết tên lên nan tre, lại bảo chúng ta bỏ vào trước, rốt cục là có ý gì?"

Hà Đan Bình sắc mặt khẽ biến, nghiêm mặt nói: "Không biết Tống đạo trưởng có ý gì? Bảy đại đường Thiếu Dương phái ta, bảy người đều ở đây, hai người trong miệng Tống đạo trưởng không biết là ai?"

Tống đạo trưởng cười lạnh nói: "Thì ra không phải đệ tử Thiểu Dương Phong! Nói vậy bọn chuột nhắt kia là rình coi rồi! Bản thân ta muốn nhìn xem là loại người nào lại lớn mật như thế!"

Đạo bào rộng thùng thình của hắn hơi hơi phất một cái, trong tay áo bắn ra hơn mười đạo hàn quang kiếm khí, phát ra âm thanh chói tai, thẳng tắp hướng nơi cửa sổ bọn Linh Lung đang trốn chém tới. Chiêu thức này tên là Tụ Vạn Kiếm, chính là một trong những tuyệt kỹ tâm đắc nhất của Hiên Viên phái. Mọi người đang ngồi cũng không nghĩ đến hắn nói động thủ liền động thủ, vừa ra tay lại là chiêu thức sắc bén như thế, không khỏi đều hoảng sợ.

Mắt thấy bức tường này đều phải bị kiếm khí làm vỡ nát, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một bóng người màu xám nhanh như thiểm điện lùi về phía sau, lại đứng ở phía trước chặn kiếm khí! Chỉ nghe "ầm một tiếng, vách tường trong đại sảnh bị kiếm khí đập nát, bụi bay mịt mù, mọi người đều kinh hãi, không nghĩ tới một chiêu kia lại lợi hại như vậy.

Tống đạo trưởng xanh cả mặt, sau một lúc lâu mới cười lạnh nói: "Không hổ là Chử chưởng môn, thân pháp tốt, thật bản lãnh!" Hắn trừng mắt nhìn trong bụi mù nam tử tựa như thiên thần kia, người nọ không hề hấn gì, sắc mặt như cũ, nhưng lại giống như ung dung thoải mái dạo bước trong đình vắng. Trong tay hắn dắt theo hai tiểu hài nhi xanh cả mặt, đúng là Linh Lung cùng Chung Mẫn Ngôn.

Hà Đan Bình vừa thấy ái nữ không việc gì, trong lòng kích động quên cả trách cứ, vội vàng chạy tới vỗ về đầu nàng, luôn miệng hỏi: "Không sao chứ? Có bị thương không?"

Linh Lung bị kinh hãi, toàn thân run rẩy một chữ cũng không nói được, Hà Đan Bình đau lòng vội vàng ôm nàng đến bên cạnh trấn an. Chung Mẫn Ngôn bên cạnh lại không may mắn như vậy, vừa thấy

Chử Lỗi mặt không thay đổi nhìn mình, hắn không tự chủ được chân mềm nhũn quỳ xuống, trong miệng chỉ thấp giọng nói: "Sư phụ. . ."

Chử Lỗi nhíu mày, trầm giọng nói: "Đứng lên, qua một bên đi! Đợi nói sau."

Chung Mẫn Ngôn trong lòng trầm xuống, biết rõ sau khi rút thăm sư phụ tất nhiên sẽ nghiêm khắc truy cứu việc này. Linh Lung cũng thế, nhiều nhất là mắng nàng một chút, chỉ sợ mình cùng Toàn Cơ sẽ giống nhau, đến Minh Hà động ngây ngốc mấy ngày.

Vừa nghĩ tới Toàn Cơ hắn mới đột nhiên nhớ tới giữa trưa mình còn chưa đưa cơm cho nàng, mắt thấy sắc trời đã rất nhanh tới xế chiều, tiểu nha đầu kia chắc đã đói bụng đến hoảng sợ, nàng lại một người lẻ loi giữa nơi âm u im ắng kia, còn đói bụng nữa. . . Hắn không khỏi hối hận, lúc trước không nên đáp ứng Linh Lung làm càn.

Hắn không tiếng động thối lui đến góc phòng, chỉ thấy Hà Đan Bình đang nhỏ giọng trách cứ Linh Lung. Trên mặt nàng còn mang theo vẻ kinh hãi, nhưng đã không tái nhợt như lúc trước, tựa hồ đối với việc mẫu thân trách cứ còn có chút không phục, một hồi bĩu môi một hồi nhe răng.

Lại nói Chử Lỗi vô thanh vô tức dưới uy lực của Tụ Vạn Kiếm cứu hai người, chiêu thức ấy tự nhiên khiến cho mọi người trong lòng tán thưởng không thôi, không hổ là chưởng môn Trung Nguyên Thiếu Dương phái, danh bất hư truyền! Hắn trên mặt không lộ ra biểu tình gì, chỉ đem
cái bọc chứa đầy nan tre trong giỏ trúc phóng tới trên bàn gỗ lim, cười nói: "Tiểu đồ nghịch ngợm, làm cho các vị chê cười. Nan tre đã viết xong, vậy bây giờ liền bắt đầu tiến hành rút thăm."

Mọi người biết hắn mặt lãnh, xưa nay là một người nghiêm túc đứng đắn, trên mặt càng thản nhiên, trong lòng chỉ sợ càng bực tức. Lần này đệ tử của hắn rình coi rút thăm, có thể nói là khiến cho Thiếu Dương phái bị bẽ mặt. Mọi người cho dù muốn làm dịu không khí, nhưng cũng không biết nên nói gì, mắt thấy Hà Đan Bình lại gần muốn rút thăm, liền đều ngậm miệng không nói.

Ai ngờ Hà Đan Bình vừa muốn duỗi tay vào trong giỏ trúc, lại nghe Tống đạo trưởng cười lạnh nói: "Tốt tốt! Giữa thanh thiên bạch nhật trước đông đảo quần hùng, Thiểu Dương Phong cũng bắt đầu chơi xấu rồi! Ngươi vô duyên vô cớ để cho hai đệ tử đến rình coi rút thăm chính là quản giáo không nghiêm! Đã đến đây rồi lại làm việc bao che không cho bọn chúng rút một phần, chính là không hợp quy củ! Ta thấy trâm hoa đại hội này cũng không cần tổ chức nữa!"

Chử Lỗi không khỏi giận dữ, người này ba lần bốn lượt khiêu khích, nói năng lỗ mãng, nếu không phải nể hắn là một trong tứ đại trưởng lão của Hiên Viên phái, hắn đã sớm trở mặt. Trước đây chưởng môn nhân cùng chưởng môn Hiên Viên phái Trụ Thạch đạo nhân mặc dù ngoài miệng đáp ứng hai phái từ nay về sau trên dưới là một khối, đồng khí liên chi, nhưng đã hơn trăm năm mâu thuẫn, vài thập niên làm sao có thể tiêu trừ!

Hắn lập tức điềm nhiên nói: "Không biết Tống đạo trưởng có gì chỉ giáo?"

Tống đạo trưởng vuốt chòm râu dê trắng bóc thưa thớt được chăm sóc kỹ lưỡng của mình, trên mặt mang theo vài tia cười quái dị, nói: "Chỉ giáo thì không dám. Nhưng quy củ của trâm hoa đại hội cho tới nay chưa từng thay đổi, phàm là người trình diện đều có quyền lợi rút thăm. Nếu có việc không thể đến dự, thì người khác có thể đăng ký thay. Ta muốn hỏi Chử chưởng môn, mới vừa rồi hai đệ tử Thiếu Dương phái kia chẳng lẽ ngươi xem bọn chúng như tượng gỗ, cướp đoạt quyền lợi rút thăm của bọn chúng sao?"

Chử Lỗi đè nén phẫn nộ, trầm giọng nói: "Hai tiểu đồ kia tuổi còn quá nhỏ, một đứa mười bốn, còn đứa khác chỉ mới mười một. Ngay cả ngự vật phi hành còn không thuần thục, làm sao có tư chất rút thăm được! Cho dù rút trúng, nhiệm vụ hái hoa giao cho bọn chúng cũng là đi chịu chết vô ích thôi!"

Tống đạo trưởng lắc đầu nói: "Không phải vậy! Tấm lòng che chở tiểu đồ của Chử chưởng môn chúng ta cũng hiểu được . Nữ oa kia là ái nữ của ngươi sao? Sớm nghe nói Chử chưởng môn có hai nữ nhi tuổi còn nhỏ công lực đã phi phàm, Thiếu Dương phái trên dưới đều yêu quý không thôi, chắc chắn là trò giỏi hơn thầy. Tiểu oa nhi phải tôi luyện mới có thể thành tài được, ngươi sao lại vô duyên vô cớ che chở quá đáng như vậy? Ngươi đem quy củ rút thăm này đặt ở đâu đây?"

Chử Lỗi vẫn luôn là nhẫn nại chịu đựng, lúc này bị hắn mỉa mai vài câu, làm sao còn nhịn được, lạnh lùng nói: "Tống đạo trưởng có ý tứ là ta bao che che chở sao? ! Hôm nay ta liền. . . . . ." Lời kia còn chưa nói xong, lại bị Hà Đan Bình giữ chặt, cương quyết kéo trở về. Nàng ôn nhu nói: "Đại ca, đừng tức giận. Đừng làm cho thiên hạ quần hùng chê cười Thiểu Dương Phong chúng ta!"

Trên trán Chử Lỗi gân xanh đều nổi lên, hít một hơi thật sâu, đang muốn nói chuyện, lại nghe bên cạnh truyền tới một thanh âm non nớt: "Ta viết! Ta muốn tham gia rút thăm!"

Mọi người quay đầu nhìn lại, là Linh Lung. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng có chút tái nhợt, nhưng trong mắt tràn đầy hưng phấn nóng lòng muốn thử, đúng là là xem chuyện hái hoa như một nhiệm vụ đầy tính kíƈɦ ŧɦíƈɦ. Nàng thấy cha mẹ không phản ứng, không khỏi vội la lên: "Ta muốn rút thăm nha! Cha! Nương! Quy củ không phải như thế sao? Có người là có phần! Ta vì sao không thể tham gia?"

"Càn quấy!"

Chử Lỗi chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra, thật muốn đem gặp hai tiểu quỷ rắc rối này quăng xuống Thiểu Dương Phong cho bọn chúng tự sinh tự diệt. Hà Đan Bình thở dài: "Linh Lung, nhiệm vụ hái hoa không phải trò chơi. Đại yêu ma hơn một ngàn năm ngay cả cha con đều phải cật lực đối phó mới được, huống chi là các con? Đừng tùy hứng nữa, mau xuống núi đi!"

Linh Lung tính tình nóng nảy, làm sao hiểu được nỗi lo lắng của cha mẹ. Nàng chạy đến trước giỏ trúc, vội la lên: "Không! Con muốn tham gia! Nương, con cũng có tư cách tham gia nha! Mấy ngày trước không phải người đem đồng tâm truyền thụ cho con sao? Chẳng lẽ người cũng là gạt con sao? Con không muốn cả đời sẽ để cho phụ thân phải chiếu cố bảo vệ nha!"

Tống đạo trưởng vỗ tay cười nói: "Nói hay lắm! Quả nhiên hổ phụ vô khuyển tử! Chử tiểu thư thật khiến cho người ta kính nể!"

Hà Đan Bình thấy tình thế này, nếu không để cho bọn Linh Lung rút thăm, chỉ sợ trâm hoa đại hội này làm không được. Trong nội tâm nàng thật không muốn để cho nữ nhi cùng ái đồ mạo hiểm, đành phải nhìn trượng phu cầu cứu.

Chử Lỗi trầm ngâm một phen, thấy Linh Lung vẻ mặt hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn đều đỏ bừng, hoàn toàn không hề để tâm đến nguy hiểm, trong lòng không khỏi thầm than, bỗng nhiên nảy sinh một kế.

Hắn quay đầu gọi Chung Mẫn Ngôn, nói : "Để cho các ngươi cũng tham gia rút thăm đi, viết tên lên đi. Ngươi tới viết, Mẫn Ngôn." Dứt lời hắn vỗ lên vai Mẫn Ngôn hai cái.

Chung Mẫn Ngôn cẩn thận nghiền ngẫm ý tứ của hắn, lờ mờ cảm thấy là ý tứ kia, nhưng chính hắn không thể lý giải lại không dám xác định, đành phải do dự mà từ từ đi tới, cầm lấy bút, lại ngẩng đầu liếc mắt nhìn

Ch

Lỗi một cái. Hắn khẽ gật đầu, Chung Mẫn Ngôn rốt cục hiểu rõ, trong lòng không khỏi nghi hoặc càng sâu, cũng không dám hỏi nhiều, đành phải vùi đầu viết hai cái tên, bỏ vào trong giỏ trúc.

Tống đạo trưởng cũng không còn gì có thể nói, Linh Lung lại cao hứng phấn chấn, chính mình mạc danh kỳ diệu có được một cơ hội lớn như vậy, nói không chừng có thể theo mọi người xuống núi bắt đại yêu trong truyền thuyết.

Hà Đan Bình tâm trạng không yên thò tay vào giỏ trúc, căn bản không dám đụng vào nan tre ở mặt trên, sợ không cẩn thận rút trúng Linh Lung, vất vả từ bên trong nhón lấy một nan, mở ra xem: "Phù Ngọc đảo chủ Đông Phương Thanh Kỳ."

Một đại hán từ trong góc phòng bước ra, mái tóc dài xõa ngang vai, mày rậm mũi kiếm, thân hình cao lớn, quả nhiên là tướng mạo oai hùng. Hắn ha ha cười, sửa sang lại tay áo, tiến lên vái chào, cất cao giọng nói: "Thật để cho tại hạ giành trước rồi! Đa tạ các vị!" Thanh âm trầm thấp hùng hậu kia, cũng là thanh âm của người mới vừa rồi trách móc Tống đạo trưởng.

Mọi người đều đáp lễ, Tống đạo trưởng cười nói: "Chúc mừng Đông Phương lão đệ, được rút trúng đầu tiên."

Đông Phương Thanh Kỳ cười trả lời: "Không sai, nhờ phúc của Tống đạo trưởng . Chỉ mong tiếp sau lại trúng vài người Phù Ngọc đảo mới tốt! Nhiệm vụ hái hoa đều do chúng ta bao hết."

Khi nói chuyện, nan tre thứ hai đã rút ra, Hà Đan Bình thì thầm: " Ngọc Dương Đường chủ Thiếu Dương phái Sở Ảnh Hồng."

Tiếng nói vừa dứt, liền có một thân ảnh thon thả đi đến chính giữa đại sảnh bốn phía chắp tay thi lễ, thanh thúy nói : "Đa tạ! Đa tạ!" Âm thanh mọi người chúc mừng càng vang. Sở Ảnh Hồng lúc còn trẻ vốn là mỹ nhân trứ danh, nay tuổi gần bốn mươi lại vẫn còn bộ dáng thướt tha, da như tuyết mặt như hoa, nhiều

năm từng trải càng làm cho nàng giơ tay nhấc chân có một loại nhanh nhẹn lão luyện, quả nhiên là bậc nữ nhân không thua đấng mày râu.

Nàng đi thẳng đến hàng năm ghế bành được đặt chính giữa đại sảnh, ngồi đối diện Đông Phương Thanh Kỳ ở ghế thứ nhất chắp tay cười nói: "Lần này cần phải nhờ Đông Phương đại hiệp chỉ giáo."

Đông Phương Thanh Kỳ vội vàng đáp lễ nói : "Sở nữ hiệp quá khen! Tại hạ hổ thẹn. Lần này tiêu diệt yêu ma, mọi người cần phải đồng tâm hiệp lực."

Bên này hai người hàn huyên, bên kia Hà Đan Bình đã rút ra nan tre thứ ba, vừa lật qua, sắc mặt lại đại biến, một lúc lâu, mới thì thào thì thầm: " Đệ tử Thiếu Dương phái. . . . . . Chung Mẫn Ngôn." Nói xong, nàng dường như nhìn về phía

Ch

lỗi cầu cứu, không biết nên làm sao bây giờ.

Mọi người đều ồ lên, không nghĩ tới thực rút trúng tiểu bối đệ tử này. Trong phút chốc đều im lặng, hơn mười đạo ánh mắt đồng thời dán lên người Chung Mẫn Ngôn. Cũng may hắn sắc mặt tuy tái nhợt, nhưng vẫn còn duy trì phong thái, nghe thấy tên mình liền không chút do dự đi đến hàng ghế kia, chắp tay khép mắt nói : "Đệ tử bất tài, thỉnh chư vị tiền bối thứ lỗi!" Mọi người thấy hắn không hoảng không loạn như thế, trong lòng sinh cảm thán, kẻ này ngày sau tất thành đại tài.

Chử Lỗi vốn tưởng rằng rút nan tre ngẫu nhiên này, cơ hội của bọn chúng quá xa vời, ai ngờ vận mệnh trêu người, ngươi càng không muốn nó đến, nó càng xảy ra nhanh nhất. Cũng may tiểu đồ đệ bình thường cợt nhả này vào lúc này lại bình tĩnh chững chạc, làm tăng thêm không ít thể diện, trong lòng hắn không khỏi nổi lên ý luyến tiếc nhân tài, đang muốn về sau khuyến khích hắn một phen, lại nghe Hà Đan Bình đọc đến nan tre thứ tư: " Chưởng môn Thiếu Dương phái Chử Lỗi."

Hắn vừa nghe là mình, tâm đang treo lên liền thả xuống một nửa, hướng một hàng ghế bành kia đi đến. Sở Ảnh Hồng đang vuốt đầu Chung Mẫn Ngôn cùng hắn nhẹ lời nói chuyện, thấy Chử Lỗi

đến đây, liền cười nói: "Chưởng môn, có người ở đây ta liền yên tâm. Bằng không chỉ sợ không thể bảo vệ đứa nhỏ này."

Chung Mẫn Ngôn vội vàng quỳ gối trước mặt Chử Lỗi, không dám nói lời nào.

Chử Lỗi lạnh nhạt nói : "Đứng lên. Ngươi không cần sợ, cũng không cần động thủ, chỉ để ý đi theo sau ta là được rồi. Lần này cũng coi như để ngươi mở rộng tầm mắt, chỉ là sau khi trở về phạt ngươi bị giam giữ ở Minh Hà động một tháng."

Chung Mẫn Ngôn trong lòng cảm động, rưng rưng nói dạ, sau khi đứng dậy liền bị Sở Ảnh Hồng cười cười lôi kéo cùng Đông Phương Thanh Kỳ nói chuyện.

Bên này mọi người đều nhao nhao cổ vũ, còn đùa nói lần này nhiệm vụ hái hoa đều do Thiếu Dương phái bao hết. Tống đạo trưởng kia sắc mặt rất khó coi, cứ ngậm miệng một chữ cũng không nói.

Hà Đan Bình hơi yên lòng một chút, biết trượng phu đi lần này, tất nhiên có thể toàn lực che chở Chung Mẫn Ngôn, hắn luôn là người mặt lạnh tim nóng, nan tre cuối cùng này không biết rút trúng ai. Hai ngón tay nàng nhẹ nhàng linh hoạt từ trong giỏ trúc moi lên một nan tre, lật qua, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

Nàng không thể tin trừng mắt nhìn nan tre kia, giống như muốn dùng ánh mắt để nhìn thấu nó.

Mọi người rốt cục đã phát hiện thấy nàng bất thường, Sở Ảnh Hồng khẽ hỏi: "Bình tỷ? Làm sao vậy?" Trong nội tâm nàng cũng có dự cảm không tốt, sẽ không phải xui xẻo như vậy chứ, ngay cả Linh Lung cũng bị rút trúng sao?

Thật lâu sau, Hà Đan Bình mới ngẩng đầu lên, trong mắt lệ quang lóng lánh, bả vai mảnh khảnh đã hơi hơi run rẩy, bộ dáng kia lại giống như cầm cự để không bị ngất xỉu ngay tại chỗ. Nàng lật nan tre, thì thầm đứt quãng: " Đệ tử Thiếu , , . Thiếu Dương phái. . . Chử. . . Toàn Cơ."

Mọi người ồ lên.

Truyện convert hay : Diệu Thủ Hồi Xuân

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện