(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Cáo Biệt Năm Tháng Thơ Dại (Nhị)


trước sau

Advertisement
"Cho ta xem, cho ta xem!"

Linh Lung kêu nửa ngày, cuối cùng từ trên tay Chung Mẫn Ngôn đoạt lấy Vạn Hoa Đồng, đối với bên trong say mê nhìn nửa ngày, không nỡ buông tay.

"Nhị sư huynh ngươi vật ly kỳ cổ quái thật đúng là nhiều!" Nàng kêu, "Còn có cái gì khác không?"

Trần Mẫn Giác cười nói: "Còn nhiều! Linh Lung tiểu sư muội nếu thích, lần sau liền đến chỗ ta xem một chút đi. . . Đúng rồi, mấy thứ này chỉ có thể mượn, không cho."

"Cái gì nha, quỷ hẹp hòi!"

Linh Lung xoay người liếc hắn một cái, rốt cuộc vẫn phải lưu luyến đem Vạn Hoa Đồng đưa cho Toàn Cơ.

Bên này Trần Mẫn Giác lấy ra đồ chơi, bên kia những người khác cũng đều lấy ra những thứ mình mang theo bày lên giường, có đồ chơi làm bằng gỗ, có sách, còn có một cửu liên hoàn (*) tinh xảo.

(*) Cửu liên hoàn là đỉnh cao của các trò giải móc khóa IQ, rèn luyện tính kiên nhẫn, quan sát và phân tích. Mục đích của trò chơi này là bạn phải giải thoát cho chiếc thanh dài ở giữa bị khóa lại bởi 9 vòng tròn liên tiếp.

Linh Lung tinh mắt, chợt phát hiện bên trong đống lễ vật có một thanh chủy thủ hết sức xinh xắn. Nàng lập tức nhấc lên, lật qua lật lại nhìn hồi lâu. Vỏ thanh chủy thủ kia được mạ vàng, mặc dù nhỏ, hoa văn lại rất tinh xảo. Trên vỏ có khắc một cái đầu hổ, hổ nha hổ nhãn (răng hổ mắt hổ) trông rất sống động, đáng nói hơn là hai mắt hổ được làm bằng ngọc lưu ly xanh biếc, khi chuyển động sẽ phát sáng lấp lánh, tựa như một sinh vật sống.

"Cái này rất đẹp nha!" Nàng rút thanh chủy thủ ra, lấy tay búng vào, vang lên tiếng ong ong thanh thúy, thân chủy thủ trong vắt như thu thủy, thật không phải là một vật bình thường.

"Ai tặng nha? Thanh chủy thủ này thật tốt!"

Linh Lung yêu thích không dứt ra được.

Chung Mẫn Ngôn ho một tiếng, thấp giọng nói: "Là ta tặng."

Linh Lung trợn tròn cặp mắt: "Tiểu Lục tử, ngươi khi nào thì có đồ tốt như vậy chứ? Ta trước kia sao lại không thấy qua?"

Chung Mẫn Ngôn đỏ mặt, trong ánh mắt cũng có chút đắc ý, cố ý làm bộ thực tự nhiên cười nói: "Đồ tốt nếu dễ dàng bị ngươi nhìn thấy, cũng không phải là đồ tốt. Ngươi cho là Lục sư huynh không có gì cả sao?"

Linh Lung khẽ đánh hắn một cái, lại nhìn chủy thủ hồi lâu, thế này mới đưa cho Toàn Cơ, một mặt ngạc nhiên nói: "Tại sao ngươi lại tặng môt thanh chủy thủ chứ?"

Chung Mẫn Ngôn cười cười: "Lần trước cùng bọn người sư phụ đi Lộc đài sơn bắt yêu, ở vũ khí điếm trên trấn nhìn thấy thanh chủy thủ này. Nói là hai năm trước đã có người tới đặt làm, nhưng vẫn không có người tới lấy. Thợ rèn sư phó không có biện pháp, mới lấy nó ra bán nửa giá.

Dù sao người dùng chủy thủ không nhiều lắm, giá lại giảm một nửa, bất quá lúc ta mua, không ngở là đồ quý, thương lượng với hắn nửa ngày hắn mới hạ giá. Đó là đồ tốt chứ!"

Toàn Cơ cẩn thận xem xét thanh chủy thủ, đặt trong tay vuốt ve nửa ngày, mới ngẩng đầu cười nói: "Cám ơn Lục sư huynh, chủy thủ này thật đẹp."

Chung Mẫn Ngôn lại nghiêm mặt nói: "Không phải tặng cho ngươi chơi. Ngươi suy nghĩ một chút đi, lần trâm hoa đại hội này, ngươi bị thương mấy lần? Còn lúc chúng ta đi Lộc đài sơn bắt yêu, ngươi biểu hiện như thế nào? Không nói tu hành như thế nào, tốt xấu gì ngươi cũng là người tu tiên, trên người ngay cả dụng cụ phòng ngự cũng không có, vạn nhất gặp phải nguy hiểm gì, chỉ có chịu chết. Chủy thủ này tặng cho ngươi làm binh khí phòng thân, đừng giống lần này. . . Bị người đâm một kiếm lại không có thứ để chống lại."

Toàn Cơ bình thường rất không kiên nhẫn nghe những đạo lý lớn này, cho dù từ trong miệng hắn nói ra cũng giống nhau. Lập tức chỉ thản nhiên "A" một tiếng, không thèm nhắc lại.

Chung Mẫn Ngôn biết đức hạnh này của nàng, chỉ có thể thở dài một hơi, lại nói: "Ta mới lười giống như sư phụ đại sư huynh giáo huấn ngươi. Tặng ngươi chủy thủ bất quá là hi vọng ngươi lấy ra phòng thân, cũng không có ý tứ gì khác. Ngươi đừng không kiên nhẫn."

Toàn Cơ mím môi, ngẩng đầu đối với hắn có chút thẹn thùng cười, thế này mới thật lòng thật dạ tạ ơn: "Cám ơn Lục sư huynh."

Chung Mẫn Ngôn hừ một tiếng, đối với tính nết của nàng quả thực không lời nào để nói.

Linh Lung gõ lên đầu hắn một cái, dẩu môi nói : "Ngươi hừ cái gì! Không cho phép ngươi khi dễ Toàn Cơ!"

Chung Mẫn Ngôn nhìn thấy nàng, cả người liền thoải mái, lập tức nở nụ cười, "Ai dám khi dễ muội muội của Linh Lung đại tiểu thư, đó chính là không muốn sống a! Mau, nói cho ta biết là người nào không có mắt, sư huynh thay ngươi giáo huấn hắn!"

Linh Lung cũng bị hắn chọc cười, chỉ quản bắt lấy hắn hồ nháo.

Trần Mẫn Giác đi theo giúp vui trêu ghẹo: "Oa, Linh Lung sư muội ra chiêu rồi! Hay cho một chiêu cá vượt Long Môn! Thẳng đến Lục sư đệ sử nhất song chiêu tử. . .Ách ách? Lục sư đệ phản kích một chiêu hầu tử thâu đào, cư nhiên đánh tan đại bộ phận công lực! Hảo oa, hảo oa!"

Mọi người biết đều biết công phu miệng lưỡi của hắn từ trước đến nay là hạng nhất, lại nói Toàn Cơ bởi vì bị thương, không thể thấy phần đặc sắc nhất của trâm hoa đại hội, liền nhao nhao kêu hắn thuyết minh.

Trần Mẫn Giác hào phóng vô cùng, lại càng không chối từ, lập tức hắng giọng một cái, bày ra tư thế thuyết thư, cất cao giọng nói: "Như vậy, liền nghe tiên sinh ta nhất nhất nói đi ~~! Nói trận chung kết ngày đó, được kêu là một cái phấn khích. . . "

Hắn nói đến nước miếng tung bay, cao trào thay nhau nổi lên, so với ngày đó công phu đồ mặt dầy Chung Mẫn Ngôn quả thực không thể so sánh nổi. Kia nguyên bản trận chung kết có thập phần phấn khích, từ trong miệng hắn nói ra liền biến thành trăm phần, ngay cả các đệ tử đã xem qua trận chung kết cũng đều nghe đến phấn khích, Chung Mẫn Ngôn cùng Linh Lung lại vò đầu bứt tai, lâu lâu lại nhảy dựng lên.

Suốt cả buổi chiều trôi qua trong sự sinh động thuyết thư của hắn.

Cuối cùng vẫn là sở Ảnh Hồng nhìn không được, tiến vào đuổi khách.

"Bọn tiểu quỷ này, không phải kêu các ngươi không được làm ồn ào phiền tiểu sư muội sao? Đều là
Advertisement
gió thoảng bên tai!"

Mọi người thấy sư thúc tiến vào đuổi khách, đành phải im tiếng đứng dậy. Vừa vặn Trần Mẫn Giác cũng nói đến miệng đắng lưỡi khô, lập tức liền cười nói: "Muốn biết về sau như thế nào, xin nghe hạ hồi phân giải! Hôm nay cần phải thu quán về nhà, các huynh đệ, đừng làm phiền tiểu sư muội, chúng ta đều rút đi!"

Các sư huynh đệ đều gật đầu, lại cùng Toàn Cơ nói bảo trọng, thế này mới đi ra ngoài. Linh Lung vẫn còn chưa thỏa mãn, lôi kéo tay áo Trần Mẫn Giác, liên thanh nói : "Nhị sư huynh! Nhị sư huynh! Ngày mai lại đến nói nha! Nhớ đừng quên."

Trần Mẫn Giác thầm nghĩ, làm sao còn có lần sau! Trên mặt lại gật đầu liên tục, cười đáp: "Thưa vâng thưa vâng! Ngày mai tiếp tục!"

Linh Lung thế này mới hài lòng thả người.

Sở Ảnh Hồng tiến vào, cười cười gõ lên đầu nàng: "Con cũng đi ra ngoài đi, ở đây khiến muội muội con không ngủ được. Nương con còn chờ con đi ăn cơm đó!"

Linh Lung bị nàng vừa nói ăn cơm, mới phát giác bụng sớm đã kêu ọc ọc. Nàng thè lưỡi cười, quay đầu lôi kéo tay Toàn Cơ, nói : "Toàn Cơ, tỷ đi ăn cơm. Muội cũng sớm một chút nghỉ ngơi đi! Ngày mai tỷ lại đến nói chuyện với muội!"

Nói xong nàng nhanh như chớp chạy đi, để lại Toàn Cơ đối mặt với đống lễ vật đầy giường ngẩn người.

"Ta xem đã." Sở Ảnh Hồng cười dài ngồi vào bên giường, cầm lấy những lễ vật kia từng cái một đặt ở trong tay thưởng thức, cười nói: "Đám hài tử này, rất hào phóng đây! Tặng nhiều thứ tốt như thế này."

Toàn Cơ gật gật đầu, bỗng nhiên lại lắc lắc đầu, thở dài: "Nhiều thứ như vậy, con phải chơi tới khi nào nha. . ."

Sở Ảnh Hồng đem thanh chủy thủ kia đặt ở trong tay xem, một mặt không chút để ý nói: "Làm sao có thể không có thời gian để chơi, con có nhiều đó chứ."

"Con không phải rất nhanh sẽ cùng Hồng cô cô. . . Không, cùng sư phụ đi Tiểu Dương phong sao? Muốn bắt đầu tu hành, đại khái sẽ không có thời gian để chơi a."

Toàn Cơ vẻ mặt đau khổ, trong lòng nàng, cái gọi là tu hành chính là cơm cũng không có thời gian ăn, ngủ cũng không có thời gian ngủ, làm sao còn có thời gian chơi đồ chơi.

Sở Ảnh Hồng sửng sốt: "Tu hành là tu hành, chơi đùa là chơi đùa mà."

Nàng đột nhiên hiểu rõ, bật cười sờ sờ tóc Toàn Cơ: "Con nha đầu này, sẽ không cho rằng ta là ác ma sư phụ chứ? Cả ngày dùng roi ở phía sau hối thúc các ngươi tu hành?"

Không sai biệt lắm chính là dạng này. . . Toàn Cơ ở trong lòng vụиɠ ŧяộʍ nói, bất quá nàng một không dám nói ra miệng.

"Toàn Cơ, cái gọi là tu hành, đầu tiên con phải thích nó mới được. Người không thể làm chuyện mà bản thân mình không thích làm, bởi vì khẳng định không lâu dài, cũng khẳng định làm không tốt." Sở ảnh Hồng điểm điểm cái mũi của nàng, "Con cũng không phải chán ghét luyện công, chỉ là phương pháp dạy dỗ của chưởng môn nhân không thích hợp với con, cho nên làm con không thích tu hành. Nếu Hồng cô cô khiến con cảm thấy, tu hành là một chuyện rất thú vị, con còn có thể không muốn sao?"

Tu hành tại sao có thể thú vị chứ? Toàn Cơ trợn tròn đôi mắt to đen láy, thẳng tắp nhìn nàng.

"Sao lại không thú vị?" Sở Ảnh Hồng cười nói: "Con suy nghĩ một chút đi, học được ngự kiếm, là có thể bay lên trời, thích đi chỗ nào thì đi chỗ đó, nháy mắt đã đến. Con có thể buổi sáng đi Lộc đài sơn ăn trái cây hoàng, giữa trưa quay về Thiểu Dương phong ăn trưa, buổi chiều lại đi Phù Ngọc đảo ngắm biển hoa. Thiên hạ ngũ hồ tứ hải kỳ sơn tú thủy, đều tùy con xem lần ngoạn lần.

Học xong tiên pháp rồi, con có thể tự mình săn thú bắt yêu, thấy người không thuận mắt, còn có thể trừng phạt bọn họ một chút. Chờ con trở thành người có bản lĩnh, sẽ cảm thấy trên đời có rất nhiều điều thú vị, chuyện trước kia chưa từng nghe qua nhiều lắm. Con không bao giờ sợ người khác khi dễ nữa, cũng không cần lo lắng một chút phong hàn nho nhỏ liền phát sốt, thích không thích, có thể lớn tiếng nói ra. . . . . . Những chuyện này, còn không phải thú vị sao?"

Nghe nàng vừa nói như thế, giống như quả thật rất thú vị . Bất quá. . .

"Hồng cô cô, con rất lười. Con không muốn nơi nơi du ngoạn, con chỉ thích ở nhà ngẩn người. Con cũng không thích cùng người tranh cãi, cùng người nhà đánh nhau gì gì đó. . . . . ."

Nàng càng nói âm thanh càng nhỏ, chính mình cũng hiểu được mình thật sự quá lười.

Sở Ảnh Hồng lơ đễnh cười: "Con muốn nhàn hạ, cũng phải có vốn để nhàn hạ nha. Người có bản lĩnh nhàn hạ, được gọi là thú vị, người không có bản lĩnh nhàn hạ, lại gọi là không có thuốc nào cứu được. Chờ con học thành tài rồi, lại có người kêu con làm cái này làm cái kia, con liền ngự kiếm, vèo một tiếng bay mất, bay đến nơi khác nhàn hạ, cũng coi như đúng lý hợp tình thôi!"

Bay đi nơi khác nhàn hạ, ý nghĩ này rất không tồi. Toàn Cơ thoáng cái bị chạm đúng khẩu vị, cười khanh khách, lôi kéo tay nàng, nói : "Hay lắm! Hồng cô cô, con đây muốn tu hành! Người chừng nào thì mang con đi Tiểu Dương phong a?"

"Phải đợi thương thế của con hoàn toàn khỏe hẳn." Nàng bưng thuốc đã để trên bàn lại, đút Toàn Cơ uống, lại nói: "Trước mắt con cần phải làm là nghỉ ngơi dưỡng thương thật tốt, không nên lộn xộn. Khỏe càng sớm, Hồng cô cô lại càng sớm dẫn con đi Tiểu Dương phong."

Truyện convert hay : Võ Linh Thánh Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện