(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Trâm Hoa Đại Hội (Mười Một)


trước sau

Advertisement
Toàn Cơ không nhớ được mình đã vượt qua buổi tối kia như thế nào. Nàng vẫn còn bị vây trong trạng thái chấn kinh cùng mờ mịt, còn có chút hoài nghi mình đã nhìn lầm.

Nàng không thể tin được, Đông Phương đảo chủ nếu biết thê tử của mình cùng người khác yêu đương vụиɠ ŧяộʍ, mà người vụиɠ ŧяộʍ lại là đại quản sự của mình, sẽ có biểu hiện gì. Trên đường mọi người đi bắt yêu, Toàn Cơ biết hắn là người hiền hoà vui tính, hắn nếu biết được việc này, nhất định sẽ rất thống khổ.

Đại khái là bởi vì Toàn Cơ rất ít có tâm sự có thể nghĩ, thậm chí nghĩ đến ngay cả ăn cơm cũng không ngon. Linh Lung rốt cuộc nhìn không được nữa, dùng đũa gõ lên trán nàng, cau mày nói: "Muội ngây ngốc gì nữa đó? Nghĩ gì thế! Cơm cũng không ăn, ra sức cắn bát làm gì?"

Toàn Cơ ngẩn ngơ, lúc này mới phát hiện mình theo bản năng đang cầm bát, không có ăn cơm, lại đang cắn bát.

Nàng vội vàng cười ha ha, gắp một đũa đồ ăn nhét vào miệng, nói: "Muội. . . Muội rất đói a . . ."

Linh Lung trừng nàng, "Muội rất không thích hợp nha, buổi chiều rốt cuộc cùng Tư Phượng làm cái gì?" Nói xong nàng thực hoài nghi nhìn về phía Vũ Tư Phượng, hắn vẻ mặt vô tội, mãnh liệt nhét cơm trắng vào miệng.

"Muội. . . Muội là lo lắng, Ô Đồng phát hiện là chúng ta lập kế." Toàn Cơ rốt cuộc nghĩ ra một lý do tốt.

Vũ Tư Phượng rất phối hợp gật đầu, "Đúng vậy a, đúng a! Hắn, cũng coi như, là một, người thông minh. Cũng không phải, không nghĩ đến."

Chung Mẫn Ngôn thấy hai người bọn hắn kẻ xướng người hoạ, trong lòng buồn cười, liền nói : "Sợ cái gì nha. Hắn nếu như đến, chúng ta đến chết cũng không nhận, xem hắn có thể làm gì!"

Linh Lung hếch mũi lên trời, hừ một tiếng: "Đúng vậy! Nơi này chính là địa bàn Thiểu Dương! Xem hắn dám làm gì!"

Vừa dứt lời, chợt nghe bên ngoài truyền đến một trận tiếng đập cửa. Linh Lung có tật giật mình, thoáng cái nhảy dựng lên tránh ở phía sau Toàn Cơ, vội la lên: "Là hắn tới? ! Thật nhanh!"

Vũ Tư Phượng buồn cười liếc nhìn nàng một cái, đặt đũa xuống đi mở cửa, tiếp theo cũng là ngẩn ra. Thật đúng là Linh Lung nói trúng rồi, người đứng trước cửa quả nhiên là Ô Đồng.

Cũng không biết hắn xài bao nhiêu công phu mới có thể thoát thân, đại khái khi thoát thân liền đến đây, cả người chật vật không chịu nổi, tóc tai rối bời, trên quần áo là cỏ dại, lá cây, bùn. . . cái gì cũng có.

Nhưng mà hắn bề ngoài chật vật, biểu tình lại tuyệt không chật vật.

Hắn cư nhiên đang mỉm cười, băng lãnh mỉm cười.

"A," hắn nói, "Nguyên lai là có chuyện như vậy. Ly Trạch cung khi nào thì cùng Thiếu Dương phái thân mật như vậy ."

Vũ Tư Phượng thấy mưu kế bị người nhìn thấu, liền rõ ràng bình nứt không sợ bể, trực tiếp mở lời.

"Làm trò, là ta. Ngươi nếu không phục, có thể đi, chỗ sư phụ ngươi, khóc kể lể. Để hắn tới tìm, sư phụ ta, trừng phạt ta."

Ô Đồng nhìn thoáng trong phòng, Chung Mẫn Ngôn cùng Linh Lung khiêu khích hướng hắn nhăn mặt, chỉ có Toàn Cơ, ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, cũng không thèm nhìn hắn.

Hắn cười lạnh một tiếng, nói : "Thiếu Dương phái tài nghệ không bằng người, thì ra là đem tinh lực vào những trò lừa bịp này. Cũng khó trách!"

Linh Lung nhất thời nhảy dựng lên, cả giận nói: "Ngươi tôn trọng một chút! Bày kế chỉnh ngươi là ta, đừng lôi người Thiếu Dương phái vào đây! Ngươi đả thương muội muội ta, tưởng không nói câu nào khoe mẽ sao? ! Trên đời nào có loại chuyện tốt này!"

Ô Đồng cao thấp liếc nhìn nàng một cái, nửa ngày không nói gì, cuối cùng vừa chắp tay, lãnh đạm nói: "Như thế, được Thiếu Dương phái đại tiểu thư khoản đãi, Ô mỗ khắc trong tâm khảm, ngày khác tất nhiên hoàn trả gấp bội! Cáo từ!"

Nói xong hắn hai chân nhất điểm, cả người giống như một con tiên hạc, nhẹ nhàng bay ra viện lạc của Vũ Tư Phượng.

"Ta sợ ngươi sao! Mau trở lại đây!" Linh Lung đuổi theo, chửi ầm lên.

Chung Mẫn Ngôn kéo nàng lại, cau mày nói: "Linh Lung! Không nên vọng động. Ta xem người này lòng dạ hẹp hòi, âm hiểm giả dối, ngươi trăm ngàn lần cẩn thận, không cần nói với hắn."

"Ta mới không sợ! Hắn tới một lần ta đánh một lần!" Nàng còn đang khoe tài.

"Ngốc tử!" Chung Mẫn Ngôn nhịn không được gõ lên đầu nàng một cái."Nói đến cùng, ngươi chỉ là nữ hài tử. Ổn trọng chút không thì hỏng đó. Ngươi xem Toàn Cơ người ta, là muội muội của ngươi đó. Ngươi làm tỷ tỷ nên học hỏi người ta mới phải."

Đần a. . . . . . Toàn Cơ cùng Vũ Tư Phượng đồng thời ở trong lòng thầm than, đây không phải lửa cháy đổ thêm dầu sao!

Quả nhiên Linh Lung tức giận đến mày liễu dựng đứng, hung hăng đánh hắn một chưởng, làm như muốn mắng
Advertisement
to, không biết như thế nào, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên, nức nở nói: "Ta chính là không tốt bằng nàng! Không cần ngươi lo cho ta!"

Nàng dậm chân, xoay người bỏ chạy.

"Ách, Linh Lung!" Chung Mẫn Ngôn cực hiếm thấy loại bộ dáng này của nàng, nhất thời lại ngây người, không thể phản ứng.

Vũ Tư Phượng vỗ vỗ bả vai hắn, "Còn không, mau đuổi theo. Nói ngươi ngốc, thật đúng là, đồ ngốc nha."

Chung Mẫn Ngôn gãi gãi tóc, thở dài: "Nàng tính tình thật xấu, như thế nào mỗi lần đều như vậy!"

Vũ Tư Phượng nhún nhún vai, dù sao cũng là một kẻ nguyện đánh một kẻ nguyện chịu.

"Mau đi đi." Hắn đẩy hắn ta một phen.

Chung Mẫn Ngôn trầm mặt xuống, nói : "Ta mới không đi! Mỗi lần đều không nghe người ta khuyên, dựa vào cái gì đều là ta đi làm lành!"

Hắn cư nhiên cũng dỗi xoay người bỏ đi, bất quá là phương hướng ngược lại.

Lần này đến phiên Vũ Tư Phượng ngây ngốc.

"Hai người bọn họ, thật sự là." Vũ Tư Phượng cười khổ một tiếng, quay đầu nhìn về phía Toàn Cơ, nàng lại bắt đầu ngẩn người cắn bát, thần tình trên mặt mê mê mang mang, cũng không biết đang nghĩ gì.

"Còn đang suy nghĩ, chuyện buổi chiều?" Hắn sáp lại gần, ôn nhu hỏi.

Toàn Cơ "A" một tiếng, như ở trong mộng mới tỉnh, vội vàng bới mấy hột cơm, liên thanh nói : "Không có không có, ta đang dùng cơm!"

Chợt phát hiện trong phòng chỉ còn mình và Vũ Tư Phượng, nàng ngạc nhiên nói: "Ơ? Linh Lung cùng Lục sư huynh đâu?"

Nàng quả nhiên là một con heo. Vũ Tư Phượng ở trong bụng cười thầm, hắn nhẹ nhàng vỗ lên lưng nàng, cười nói: "Sớm đi rồi! Lúc ngươi, ngẩn người. Thật kỳ quái, làm sao ngươi, dễ dàng như vậy, liền ngẩn người."

Toàn Cơ buông bát, sầu mi khổ kiểm, "Ta, ta là nghĩ, nếu Đông Phương đảo chủ biết thê tử mình như vậy. . . . . . Hắn sẽ làm sao. Ta không hy vọng hắn khổ sở, bởi vì Đông Phương đảo chủ là một người tốt."

Vũ Tư Phượng thở dài một tiếng, "Còn có thể, làm gì bây giờ. Hưu thê, ngậm miệng không nói gì, hoặc là, gϊếŧ gian phu. Ta xem, hắn bây giờ còn, không biết. Nếu, không muốn hắn, khổ sở, cũng đừng nói với, bất luận kẻ nào, chuyện này. Bằng không, ta và ngươi, gặp đại phiền toái."

Toàn Cơ bắt chước hắn, cũng thở dài một hơi, "Ý của ngươi là, Đông Phương đảo chủ sẽ cảm thấy bẽ mặt, thậm chí giận chó đánh mèo đến trên người chúng ta?"

Hắn gật đầu, rồi lắc đầu, lãnh đạm nói : "Đảo chủ, chưa hẳn, sẽ làm như vậy. Nhưng nếu là, đảo chủ phu nhân, thì cái gì, cũng đều có thể. Người làm chuyện xấu, vì che dấu, chuyện xấu, của mình, thường sẽ làm, chuyện tệ hơn, là đi che dấu."

Toàn Cơ cái hiểu cái không, nói khẽ: "Tư Phượng ngươi biết rất nhiều thứ, rất nhiều đạo lý ta trước kia cũng chưa nghe qua, cho tới bây giờ không có người cùng ta nói qua những chuyện này. Ngươi có thể hay không cảm thấy ta thực vô tri, thực chán ghét, thực cố chấp?"

Vũ Tư Phượng nheo mắt lại, chợt nhớ tới ngày ấy hắn nhìn thấy sư tôn, hoang mang lo sợ, cùng đợi sau khi hồi cung sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Tất cả mọi người không dám cầu tình, chỉ có một mình nàng đứng ra vì hắn biện hộ.

Hắn rốt cuộc không quên được một khắc kia, thân ảnh màu trắng mảnh khảnh của nàng quả thực giống như ánh sáng bừng lên chiếu xuyên qua ánh mặt trời mờ nhạt, không sợ hãi, lưu loát thẳng thắn. Mái tóc dài của nàng lay động trong gió, từng sợi từng sợi nối tiếp nhau, mỏng manh tựa như dùng một đầu ngón tay là có thể bẻ gãy nàng.

Nhưng là chỉ có nàng, chính là nàng. Hắn cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới, thế nhưng sẽ là nàng.

Hắn cười cười, thấp giọng nói: "Cố chấp là, có chút. Bất quá, ta một chút, cũng không để ý."

Nói xong, ngón tay quyến luyến nhẹ nhàng ở trên gương mặt lưu ly trong suốt của nàng vừa chạm vào, giống như chạm đến một báu vật vô giá, không dám lưu lại, rất nhanh liền rụt trở về.

Truyện convert hay : Xấu Nữ Làm Ruộng: Trong Núi Hán Sủng Thê Vô Độ
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện