(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Trâm Hoa Đại Hội (Nhị )


trước sau

Tảng sáng ngày thứ hai, Hà Đan Bình liền cùng trượng phu đi đỉnh núi mua sắm cho việc trâm hoa đại hội.

Một bang tiểu hài tử ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới dậy, ăn qua loa điểm tâm liền dẫn Vũ Tư Phượng ra ngoài thưởng thức phong cảnh Thủ Dương sơn.

Thủ Dương sơn sở hữu lớn nhỏ bảy chi Phong, lớn nhất là Thiểu Dương Phong. Nơi từng giam cầm Toàn Cơ - Minh Hà động lại tọa lạc tại phía bắc Thái Dương Phong, nơi đó quái thạch lởm chởm, địa thế hiểm yếu, người bình thường leo lên khó như lên trời. Chưởng quản hình phạt Chẩm Hà Đường cũng ở trên Thái Dương Phong, do Hòa Dương trưởng lão chấp chưởng.

Trong bảy Phong, phong cảnh tú lệ nhất là Tiểu Dương Phong. Nơi đó mặc dù không cao ngất như sáu Phong khác, nhưng lại là lục ý nhân nhân, cảnh sắc tú mỹ cực kỳ, thường có kỳ trân dị thú thường xuyên lui tới, phía sau núi có linh tuyền xuất hiện, xung quanh linh tuyền mọc đầy Côn Luân ngọc chi thảo quả vàng óng, u hương ấm áp.

Sở Ảnh Hồng chấp chưởng Ngọc Dương đường tọa lạc trên đỉnhTiểu Dương.

Năm Phong khác gồm có Thanh Dương, Bính Dương, Quý Dương, Việt Dương, Trọng Dương, phân biệt có năm vị trưởng lão chấp chưởng, phân công quản lý các phân đường khác nhau.

Lục phong lục đường gắt gao vây quanh đỉnh cao nhất của Thiểu Dương Phong, môn phái trên dưới phòng thủ kiên cố đâu vào đấy. Vũ Tư Phượng đi dạo một vòng xuống dưới, cũng nhịn không được phát ra tán thưởng từ nội tâm, cũng coi như minh bạch vì sao trong ngũ đại môn phái Thiếu Dương phái lại đứng vị trí hàng đầu.

"Trước kia sư phụ, thường nói, thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Ba thứ, thiếu một cũng không được. Thiếu Dương phái, ba dạng đều có, khó trách, danh quán thiên hạ."

Hắn lắp ba lắp bắp nói xong, một bên Linh Lung không có việc gì liền hướng về phía hắn cười, cười hắn khẩu âm cổ quái.

Toàn Cơ đem Linh Lung kéo trở về, kẻo nàng cười Vũ Tư Phượng thẹn quá hóa giận.

"Linh Lung đừng cười nữa, Tư Phượng hắn không phải người Trung Nguyên, có thể nói như vậy là giỏi lắm rồi. Chúng ta ngay cả nửa câu phương ngôn phía tây cũng nghe không hiểu ấy chứ."

Toàn Cơ nhìn về phía Vũ Tư Phượng, cười hỏi: "Tư Phượng, Ly Trạch cung có hình dáng như thế nào? Phong cảnh đẹp không?"

Vừa nhắc tới môn phái của mình, Vũ Tư Phượng không tự chủ được ưỡn ngực.

"Ly Trạch cung, là xây ở, cạnh biển khơi." Hắn nói, "Tuy rằng, không giống Thiểu Dương, nhiều phân đường, như vậy. Nhưng trong cung, trên dưới đồng lòng, giống như, người một nhà. Trước cung hướng biển, xây một chi, thật lớn, Bạch Ngọc Khuyết. Ta cùng, sư huynh đệ, thường xuyên, leo lên, ngắm biển. Có đôi khi, còn có thể xuống biển, bắt một ít, cá tôm, cổ quái hiếm lạ, làm bữa ăn ngon."

Hắn vẻ mặt vui vẻ, làm như đang nhớ lại hồi ức gì tốt đẹp lắm, khóe môi khẽ nhếch.

Linh Lung vỗ tay cười nói: "Nghe qua rất rất hay a! Tư Phượng, lần sau ta cùng Toàn Cơ đi Ly Trạch cung các ngươi chơi được không? Ngươi bắt cá tôm tươi ngon, chúng ta cùng nhau làm bữa ăn ngon! A, còn phải mang theo Tiểu lục tử nữa!"

Vũ Tư Phượng thần sắc vi diệu biến đổi, lắc đầu: "Không thể. Ly Trạch cung, chưa bao giờ cho phép, nữ tử đi vào."

Linh Lung không phục dẩu môi: "Quy định kỳ quái! Ta không tin Ly Trạch cung không có nữ đệ tử!"

Phía sau Đỗ Mẫn Hành chen lời nói: "Ly Trạch cung quả thật không thu nữ đệ tử, hơn nữa nghe nói quy củ cực nghiêm, bình thường đệ tử không được tùy ý cùng nữ tử ngoại giới tiếp xúc. Nghĩ đến cung chủ là một quân tử nghiêm cẩn thủ lễ. Thực khiến người ta khâm phục."

"Cái gì a ~~" Linh Lung chính là không phục, "Cái gì quân tử, căn bản là khinh thường nữ nhân thôi! Ta không tin bọn họ không kết hôn không sinh con!"

"Quả thật, vào, Ly Trạch cung , chẳng khác nào, cả đời không được, thành thân."

Vũ Tư Phượng lời nói thản nhiên, khiến mọi người ở đây ngây ngẩn cả người.

Chung Mẫn Ngôn nhịn không được vội la lên: "Này, Tư Phượng! Chẳng lẽ ngươi cũng. . . ?"

Hắn yên lặng gật đầu, theo bản năng nhìn thoáng về phía Toàn Cơ, nàng lại chuyên chú thưởng thức Côn Luân ngọc chi thảo quả trên tay, giống như căn bản không nghe thấy. Trong lòng hắn buồn bã, lại cảm thấy chua xót.

Chung Mẫn Ngôn khoa trương kêu lên: "Khó trách các ngươi mỗi người đều phải mang mặt nạ! Là vì nguyên nhân này? Nếu để cho người nhìn thấy hình dáng, có phải hay không cũng bị trách phạt? Không thể nào ~~ chẳng lẽ người đầu tiên nhìn thấy phải gả cho ngươi? Trời ạ, ta. . . Ta đây. . . ."

Hắn sợ tới mức mặt vàng ệch. Hắn chính người đầu tiên nhìn thấy hình dáng Tư Phượng! Hai nam nhân như thế nào thành thân? !

Vũ Tư Phượng hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, "Không có, loại quy củ này! Chẳng qua. . .

Chẳng qua, hắn mất tư cách mang mặt nạ nữa mà thôi. Nhưng là hắn không muốn để cho bọn họ biết, không muốn bọn họ vì mình mà lo lắng.

Hắn lắc lắc đầu, cười nói: "Người đầu tiên, nhìn thấy, dung mạo ta. Sẽ là, huynh đệ, cả đời, của ta."

Chung Mẫn Ngôn lộ vẻ xúc động, nắm thật chặt tay hắn, "Được! Tư Phượng, chúng ta là hảo bằng hữu cả đời, hảo huynh đệ!"

Toàn Cơ khẽ kéo kéo tay áo Vũ Tư Phượng, chỉ vào mặt mình, nhỏ giọng hỏi: "Ta đây đâu? Ta đâu?"

Linh Lung cười dài nhào tới, "Đúng rồi! Còn có ta! Chúng ta
đều thấy được a!"

Chung Mẫn Ngôn cười ha ha: "Vậy còn không đơn giản! Chúng ta bốn người đều là hảo bằng hữu cả đời, hảo. . . Huynh đệ tỷ muội!"

Mọi người cười một trận, Đỗ Mẫn Hành sớm tại phụ cận linh tuyền đốt một đống lửa lớn, đang ở trên đất nướng mấy con cá, quay đầu gọi bọn hắn: "Cười đủ rồi liền tới ăn đi! Ngươi ngươi ta ta nói một mạch, cũng không ngại miệng khô đi."

Bọn họ cùng nhau chạy tới, thấy trên giá nướng ba con cá nhỏ, Chung Mẫn Ngôn nói: "Ít đồ ăn như vậy sao đủ a. Đại sư huynh, tốt xấu gì cũng nên bắt nhiều một chút nha!"

Đỗ Mẫn Hành cười nói: "Mới vừa rồi bảo các ngươi bắt cá, lại đều nhàn hạ ở bên kia chơi, giờ ăn thì lại chê ít. Tự mình đi bắt đi!"

Linh Lung thần khí vỗ vỗ đồng tâm giắt ngang hông, nhăn mũi: "Xem chúng ta bắt chim trĩ thỏ hoang tới cho ngươi xem! Tiểu lục tử, chúng ta đi!"

Săn thỏ chim trĩ dùng đồng tâm bảo kiếm? Vũ Tư Phượng không nói gì lắc lắc đầu, vỗ vỗ vai nàng, "Đợi một chút, ta trước, làm thứ này."

Trước mắt bao người, hắn trước từ trên cây bẻ một nhánh, lấy tay thử một chút độ mềm và dai, tiếp theo từ trong túi da nhỏ lấy ra mấy dây gân bò thô thô, chặt chẽ cột ở phía trên. Tiếp theo nữa cầm lên một hòn đá nhỏ, sắp xếp, kéo căng, nhắm ngay một thân cây, khẽ buông tay.

Chỉ nghe vèo một tiếng, trên cây đối diện lập tức thủng một lỗ, vỏ cây nứt ra, lộ ra thân cây tuyết trắng bên trong.

Linh Lung không khỏi há to miệng, nửa ngày không khép được.

Vũ Tư Phượng đem cái ná mình làm tốt đưa cho

nàng, cười: "Dùng này, dễ dàng hơn."

Linh Lung nhận lấy, lật qua lật lại nhìn hồi lâu, mới ngẩng đầu đối với hắn cười ngọt ngào, ôn nhu nói: "Tư Phượng ngươi thật sự biết thiệt nhiều thứ nha. Cám ơn."

Hắn hơi hơi mỉm cười, cũng không thèm để ý. Chính mình lại bẻ vài nhánh cây, dùng chủy thủ gọt hình dạng, chia mỗi người một cái, cùng nhau cực kì hứng thú đi cánh rừng bắt chim trĩ thỏ hoang.

"Tròng mắt cũng muốn rơi xuống rồi!" Chung Mẫn Ngôn thấy Linh Lung thái độ khác thường, dường như theo đuôi phía sau Vũ Tư Phượng, ánh mắt không rời mặt hắn ta, trong lòng không khỏi giận dữ, "Không phải là làm cái ná thôi sao! Ta cũng làm được!"

Linh Lung liếc hắn một cái, "Mau bắt thỏ đi! Vô nghĩa nhiều như vậy!"

Nói xong nàng chạy đến bên cạnh Toàn Cơ, lôi kéo nàng nói khẽ.

"Này, Vũ Tư Phượng kia. . . Người cũng không tệ."

Toàn Cơ đang cố gắng bỏ cục đá vào ngay gân bò, một mặt đáp: "Đúng nha, Tư Phượng thật là người tốt."

"Muội cũng thích hắn?" Linh Lung nhíu mày.

"Thích nha."

Toàn Cơ nói một tiếng, đợi nửa ngày, Linh Lung lại không nói tiếng nào. Ngẩng đầu nhìn lên, nàng đang khoanh tay, vẻ mặt buồn bực.

"Tỷ làm sao vậy?" Nàng kỳ quái.

Linh Lung dậm chân, dẩu môi nói : "Hừ, mới không cùng nha đầu như ngươi tranh đoạt! Tặng cho ngươi là được!"

Nói xong đã muốn chạy, Toàn Cơ vội vàng bắt lấy nàng, "Tỷ đang ở đây nói cái gì? Ta như thế nào nghe không hiểu, cái gì tặng hay không tặng?"

Linh Lung đỏ mặt, xấu hổ nửa ngày, "Chính là. . . Ngươi không phải thích hắn sao. . . Ta tặng cho ngươi. . ."

Toàn Cơ mờ mịt trợn tròn cặp mắt, "Ta thích hắn, vì sao tỷ phải tặng? Ta cũng thích tỷ cùng Lục sư huynh nha! Làm sao tỷ

đem mình tặng cho ta. . . Thật kỳ quái. . ."

Linh Lung trên mặt nhất thời khôi phục thần thái, cười khanh khách xoa đầu nàng, "Ngươi thật là một tiểu nha đầu! Nương nói không sai, ngươi là tiểu hài nhi vĩnh viễn chưa trưởng thành! Được rồi, không nói cái này, chúng ta bắt thỏ đi!"

Nàng kéo Toàn Cơ hướng Vũ Tư Phượng chạy tới, trực tiếp không đếm xỉa gì đến Chung Mẫn Ngôn ở phía sau, hắn tức giận đến nỗi quăng cái ná đi, xoay người ngồi cùng đại sư huynh, không cùng bọn hắn hồ nháo.

"Làm sao vậy?" Đỗ Mẫn Hành thấy hắn thần sắc buồn bực, nghĩ đến bắt thỏ không thuận lợi.

"Không có việc gì! Dù sao ta cũng không được hoan nghênh !" Hắn lạnh như băng nói, một mặt dùng sức ném nhánh cây vào trong đống lửa.

Đỗ mẫn hành ở phương diện này cũng không am hiểu cho lắm, chỉ đảm vài người náo loạn, không đảm một sự việc, lập tức phân cho hắn một con cá, hai người ăn.

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Chí Tôn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện