(Quyển 1) Lưu Ly Mỹ Nhân Sát

Trân Châu Sự Kiện ( Nhất )


trước sau

Advertisement
Bởi vì trâm hoa đại hội thời gian cấp bách, không nên ở trên đường trì hoãn nhiều, Chử Lỗi liền trước tự trói yêu ma ngự kiếm quay về Thiếu Dương phái. Sở Ảnh Hồng cùng Đông Phương Thanh Kỳ đều mang thương tích, không nên động nhiều, liền lưu lại Lộc đài trấn, sau nửa tháng lại quay về Thiếu Dương phái quan sát trâm hoa đại hội.

Chử Lỗi vừa đi, nhóm tiểu hài tử nhất thời cảm thấy thoải mái không ít. Chưởng môn nhân Thiếu Dương phái này, cho tới bây giờ đều là không nói cười tùy tiện, giống một thạch đầu đáng sợ, có hắn ở đây, nhóm hài tử cũng không dám đùa giỡn. Lưu lại Sở Ảnh Hồng cùng Đông Phương Thanh Kỳ, một người dí dỏm một người hài hước, cũng chưa từng tự cao tự đại bao giờ, cho nên lá gan nhóm hài tử cũng lớn thêm không ít.

Chuyện tình bắt yêu được giải quyết, liền đến phiên nhóm hài tử bí mật hành động —— cứu vớt Giao nhân bị oan ức kia.

Lúc trước đám thợ săn đi theo bọn họ lên núi sau khi trở về đem tin tức yêu ma đã trừ truyền ra ngoài. Cư dân trên trấn tự nhiên là có tin có không, lúc trước ra sức tìm nhiều người như vậy cũng không trừ yêu ma được, làm sao có thể đến hai ba người liền thoải mái thu phục? Huống chi cái vạc lưu ly giam Giao nhân kia còn đang triển lãm trước nha môn, nghe nói yêu ma quấy phá trong đó có một con chuyên môn tránh ở trong nước, tất nhiên là nói nó rồi.

Đám thợ săn bất hạnh không có chứng cớ, tranh cãi mấy ngày không có kết quả, cũng lười nói.

Lại nói Toàn Cơ này ước chừng ngủ đã hai ngày, ngủ thẳng về sau, Sở Ảnh Hồng đều nóng nảy, nghĩ đến nàng lại xảy ra tình trạng gì. Chính là nhìn sắc mặt nàng có hồng có trắng, mời người đến bắt mạch cũng nói không phải sinh bệnh, vậy nàng vì sao còn không tỉnh?

Đến lúc mọi người hết đường xoay xở, Toàn Cơ rốt cục ở trưa ngày thứ ba đã tỉnh lại. Luôn luôn tại bên cạnh chăm sóc nàng Sở Ảnh Hồng vô cùng vui mừng, liên thanh hỏi nàng thân thể thế nào.

Tiểu nha đầu có chút mờ mịt mở trừng hai mắt, mày bỗng nhiên vừa nhíu, thở dài: "Hồng cô cô, con rất đói."

Sở Ảnh Hồng cười nói: "Đương nhiên sẽ đói! Con ngủ ba ngày rồi còn gì !" Nàng giúp Toàn Cơ ngồi dậy, lại nói: "Muốn ăn cái gì? Nói cho Hông cô cô, ta sai người làm cho con."

"Tùy tiện cái gì cũng được, chỉ cần có thể lấp đầy bụng."

Toàn Cơ xuống giường mang giày, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện gì, hỏi: "Tư Phượng cùng Lục sư huynh đâu? Đúng rồi, Hồng cô cô các người rốt cục có bắt được hai yêu ma kia không?"

Sở Ảnh Hồng một mặt thay nàng búi tóc, một mặt nói : "Đã sớm bắt được ! Hai người bọn chúng ở phía dưới ăn cơm rồi, vừa vặn con rửa mặt chải đầu xong, đi xuống cùng ăn luôn."

Lúc này, Chung Mẫn Ngôn cùng Vũ Tư Phượng đúng là đang ở dưới lầu, bất quá không phải ăn, mà là đang bí mật bàn bạc kế hoạch buổi chiều cứu vớt Giao nhân. Vốn Chung Mẫn Ngôn không nguyện ý dính vào việc này, nhưng bị Vũ Tư Phượng một trận âm điệu cổ quái thao thao bất tuyệt thuyết phục.

Bọn họ tuy rằng lấy tu tiên làm mục tiêu cả đời, lại trước giờ sẽ không quên hành hiệp trượng nghĩa. Nay Giao nhân chính là kẻ yếu, toàn bộ người trong thôn trấn chỉ có mấy người bọn hắn biết rõ chân tướng yêu ma, không phải là thời cơ tốt làm anh hùng sao!

Nói đến cùng, bọn chúng vẫn là tiểu hài nhi, không thể an phận, bắt được cơ hội đã muốn làm một ít đại sự.

"Vậy, liền định rồi!" Vũ Tư Phượng hạ giọng, thậm chí ngay cả đầu đều chôn xuống dưới, lộ ra bộ dáng thần bí "Chúng ta đang bàn bạc đại sự quốc gia", "Như thế này, ta, đi trước hấp dẫn, chú ý, của bọn họ. Ngươi liền đi qua, đánh nát, cái vạc kia!"

Chung Mẫn Ngôn liên tục gật đầu, bồi hắn cùng nhau vùi đầu nói sự nghiệp anh hùng to lớn, "Nếu có quan sai lại ngăn trở, ngươi bắn ra yên vụ đạn. Ta mang theo Giao nhân rời đi. . . .Đúng rồi, đừng quên che mặt, vạn nhất bị người nhận ra, là một chuyện phiền toái!"

"Ngươi nói, đúng! Không thể bị người, nhận ra!" Vũ Tư Phượng cúi đầu sờ soạng trong chiếc túi da nhỏ đeo bên hông nửa ngày, lấy ra hai miếng vải đen, đưa cho hắn một cái, "Ngươi một cái, ta một cái. Chúng ta, cơm nước xong, liền hành động!"

"Hành động cái gì a?" Phía sau giòn giã vang lên câu hỏi làm cho hai thiếu niên thoáng chốc cứng đờ.

Vũ Tư Phượng quay đầu miễn cưỡng cười nói: "Không, không có gì. . ." Bỗng nhiên nhìn thấy người đứng phía sau xinh xắn lanh lợi, làn da nhẵn bóng trong suốt, không phải Toàn Cơ thì là ai? Hắn nhịn không được kinh hỉ: "Ngươi, ngươi đã tỉnh nha!"

Toàn Cơ gật gật đầu, ngồi đối diện hai người, "Mới vừa tỉnh. Các ngươi đang nói chuyện gì?"

Vũ Tư Phượng vốn là không quá muốn mang nàng cùng nhau hành động, lần trước nói những lời đó chính là lừa nàng. Dù sao chuyện cứu Giao nhân cần phải có thân thủ nhanh nhẹn, nha đầu kia cái gì cũng không biết, am hiểu nhất chính là cản trở.

Vì thế hắn nghĩ nghĩ, mới do dự mà nói: "Là . . . Ừm. . . Là . . ."

Toàn Cơ lại vỗ tay một cái, cười nói: "Là nói đi cứu Giao nhân phải không? Khi nào đi? Ta cũng cùng đi được không?"

Nàng cảm thấy việc này rất vui vẻ, cư nhiên không muốn nhàn hạ.

Vũ Tư Phượng vẻ mặt đau khổ, nhìn về phía Chung Mẫn Ngôn, ai ngờ hắn ta sắc mặt khác thường, tựa hồ có chút khẩn trương, thậm chí còn mang theo một chút sợ hãi, nhìn chằm chằm Toàn Cơ. Hắn ngạc nhiên nói: "Ngươi, nhìn cái gì?"

Chung Mẫn Ngôn hơi kinh hãi, vuốt mặt, nói nhỏ: "Không có gì. . . Thêm một người là thêm một sức mạnh, mang theo nàng cũng tốt."

Chung lão huynh, cái này không giống tác phong trước giờ của ngươi nha! Vũ Tư Phượng giật mình nhìn hắn, hắn lại khẳng định gật gật đầu:
Advertisement
"Mang nàng theo đi. Bằng không để nàng lại một mình, nói ra cho bọn người sư thúc biết, càng phiền toái."

Vũ Tư Phượng đành phải chấp nhận.

Toàn Cơ cười dài muốn vỗ bả vai Chung Mẫn Ngôn, một mặt nói: "Khó được ngươi sảng khoái đáp ứng như vậy. . . . . ."

Lời nói còn chưa dứt, chỉ thấy hắn cực kì sợ hãi co rụt lại, giống như nàng đưa qua không phải là tay, mà là móng vuốt quái vật gì đó.

Toàn Cơ sửng sốt, Vũ Tư Phượng cũng sửng sốt. Nhưng mà phản ứng lớn nhất vẫn là Chung Mẫn Ngôn, hắn ho một tiếng, có chút chật vật: "Ta. . . Ách, đại khái là ngày đó bắt yêu quá khẩn trương, bây giờ còn chưa khôi phục. . . Chúng ta ăn cơm đi! Ăn xong rồi liền hành động."

Trên tay nàng có cái gì sao? Toàn Cơ nhịn không được cúi đầu nhìn tay mình, giống như trước, nho nhỏ, mềm mềm, không có gì khác nhau a. Chung Mẫn Ngôn làm sao vậy?

Lúc này Sở Ảnh Hồng đã ăn xong, ngồi lại gần cười nói: "Mấy đứa nhỏ các ngươi, giống như đang bàn bạc chuyện đại sự cơ mật gì đó a. Chưởng môn đi rồi, mọi người đều vui vẻ như hầu tử."

"Ơ? Phụ thân đã đi rồi?" Khó trách không thấy được người. Toàn Cơ nhất thời cảm thấy một trận thoải mái khó hiểu.

Sở Ảnh Hồng gật đầu: "Trâm hoa đại hội quan trọng hơn, hắn thân là trưởng của một phái, tương đối vội a. Đúng rồi, buổi chiều ta muốn cùng Đông Phương đảo chủ đi sơn động lúc trước kia một chuyến, cổ điêu mạc danh kỳ diệu biến mất, nhất định phải tra ra nguyên nhân. Các ngươi liền ở lại khách điếm, đừng có chạy lung tung, chớ chọc phiền toái, biết không?"

Trời giúp ta rồi! Ba đứa nhỏ lòng mang bí mật, đều cố nén không biểu hiện ra ngoài, ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng. Lần này trong nhà hoàn toàn không người lớn, Lộc đài trấn còn không phải thiên hạ của bọn hắn sao?

Quả nhiên, sau khi ăn xong Sở Ảnh Hồng cùng Đông Phương Thanh Kỳ đã sớm ra khỏi cửa.

Ba đứa trẻ ở trong phòng một lần nữa sắp xếp kế hoạch cứu vớt, còn đặt tên cho kế hoạch: Trân châu sự kiện. Bởi vì Giao nhân khóc lên nước mắt sẽ biến thành trân châu.

"Kế hoạch hơi chút thay đổi. Ta cùng Toàn Cơ tránh ở một nơi không xa vạc lưu ly, Tư Phượng ngươi giả làm người qua đường bình thường, thừa dịp mọi người không chú ý, dùng đạn chỉ công của ngươi bắn nát vạc lưu ly. Lúc này mọi người nhất định sẽ thất kinh, Tư Phượng ngươi xem đúng thời cơ, phóng vân vụ đạn, ta cùng Toàn Cơ liền thừa dịp hỗn loạn, ra ngoài đem Giao nhân cứu đi. Một lát sau chúng ta ở trước hồ nước dưới chân núi Lộc đài kia tụ họp."

Chung Mẫn Ngôn nghiêm trang vạch ra kế hoạch, vừa nói còn vừa phác thảo sơ đồ lên giấy. Cuối cùng ba người đều đem chuyện mình đảm nhiệm học thuộc làu, Vũ Tư Phượng lại phân cho Toàn Cơ một miếng vải đen che mặt.

Chính hắn thử trước một chút, bịt kín miếng vải đen, quay đầu chợt thấy Toàn Cơ nhìn mình cằm chằm, trên mặt hắn đỏ lên, lắp bắp nói: "Ngươi, ngươi nhìn, nhìn cái gì!"

Toàn Cơ nghiêng đầu đánh giá hắn nửa ngày, "A, ngươi khi nào thì tháo mặt nạ xuống rồi? Không phải nói không thể tháo sao?"

Vũ Tư Phượng sắc mặt tối sầm lại, "Mặt nạ, hỏng rồi. Bị yêu ma, làm hư." Hắn thấy trong đôi mắt to tròn long lanh của Toàn Cơ còn dính trên mặt mình, không khỏi vừa xấu hổ vừa thẹn thùng, "Ngươi, làm sao ngươi, nhìn người như vậy! Nữ hài tử, Trung Nguyên, thật sự là!"

Huống chi hắn đã sớm không còn đeo mặt nạ nữa chứ! Vừa rồi ở dưới lầu nàng nhìn thấy, lại một chút phản ứng cũng không có, hại hắn thấp thỏm nửa ngày, cho là mình bộ dạng xấu xí, ai ngờ thì ra nàng căn bản là không chú ý tới! Trời biết ánh mắt nha đầu chết tiệt này ngày thường rốt cục nhìn cái gì!

Toàn Cơ lại nhìn hắn hồi lâu, khi hắn sắp thẹn quá hóa giận, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Tư Phượng, thì ra ngươi bộ dạng tốt như vậy. Ta thích ngươi như vậy, về sau đừng mang mặt nạ ! Che đi rất đáng tiếc?"

Lời vừa nói ra, toàn trường tĩnh mịch.

Vũ Tư Phượng sắc mặt thoắt xanh thoắt đỏ, cái này đúng là một chữ đều nghẹn không nói ra được.

Sau một lúc lâu, hắn mới phun ra một chuỗi ngữ điệu cổ quái quỷ dị mà nói, chắc hẳn là ngôn ngữ địa phương của quê nhà hắn. Nói xong hắn đứng dậy bước đi, đi tới cửa, đưa lưng về phía bọn họ xua tay: "Mau, đi thôi!"

Toàn Cơ chậm rì rì theo sau, chợt nghe Chung Mẫn Ngôn ở phía sau kêu nàng một tiếng.

"Toàn Cơ, ngươi. . ." Hắn thấp giọng nói, trong lời nói có một loại cảm xúc không nói rõ, tối tăm, u ám.

Cái gì? Nàng tò mò nhìn hắn.

"Không, không có gì." Chung Mẫn Ngôn vỗ vỗ vai nàng, "Đi thôi. Lần này không được kéo chân chúng ta nữa."

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh: Nữ Xứng, Bình Tĩnh Một Chút
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện