Quy Luật Hấp Dẫn

Chương 3: Carlos


trước sau

Advertisement

“Em không cần bạn hướng dẫn.”

Đây là những lời đầu tiên tôi nói khi thầy House, Hiệu trưởng trường cấp ba Flatiron, giới thiệu tôi với Kiara Westford.

“Chúng tôi tự hào về chương trình hướng dẫn của mình,” thầy House nói với Alex. “Chúng giúp quá trình chuyển tới ngôi trường mới được thuận lợi hơn.”

Anh trai tôi gật đầu. “Em thì không có vấn đề gì. Em cũng thích ý tưởng đó.”

“Em thì không,” tôi lầm bầm. Tôi chẳng cần bạn hướng dẫn chết tiệt gì cả vì (1) qua cái cách Alex chào Kiara vài phút trước thì rõ ràng là anh tôi biết cô ta, và (2) cô gái này chẳng nóng bỏng gì cả; cô ta buộc tóc đuôi ngựa, đi đôi bốt leo núi bằng da, mặc quần ngố với cái logo Under Armour(1) đằng sau mông, và cái áo phông của cô ta thì trùm từ cổ đến mông với chữ “DÂN LEO NÚI” ở mặt áo, và (3) tôi không cần một người trông trẻ, đặc biệt khi đó là người mà anh trai tôi sắp xếp.

(1) Under Armour: Thương hiệu thời trang nổi tiếng thế giới.

Thầy House ngồi trên chiếc ghế da to màu nâu và đưa cho Kiara một bản copy thời khóa biểu của tôi. Tuyệt, vậy là bây giờ cô gái này biết tôi phải làm gì mỗi giây trong ngày. Nếu tình huống này không được gọi là nhục nhã, thì ít ra nó cũng thật là nực cười.

“Đây là một ngôi trường lớn, Carlos,” thầy House nói như thể tôi sẽ không thể tự tìm được đường vậy. “Kiara là một học sinh gương mẫu. Em ấy sẽ chỉ cho em tủ đựng đồ và đưa em tới từng lớp học của em trong suốt tuần đầu tiên em ở đây.”

“Cậu đã sẵn sàng chưa?” Con nhỏ hỏi tôi với nụ cười toe toét. “Chuông reo rồi đấy.”

Liệu tôi có thể yêu cầu một bạn hướng dẫn khác không, ai đó không tỏ ra vui vẻ khi phải ở trường vào lúc 7h30 sáng?

Alex vẫy tay chào tạm biệt tôi, và tôi cực kỳ muốn được giơ ngón tay giữa với anh ấy, nhưng tôi không chắc là thầy hiệu trưởng sẽ đánh giá cao điều đó.

Tôi đi theo học sinh gương mẫu vào trước tiền sảnh trống không và tôi nghĩ rằng tôi vừa tiến vào địa ngục. Tủ đựng đồ xếp thành từng dãy ở trong sảnh và các chữ ký ở trên khắp các bức tường. Chỗ này thì “ỦNG HỘ KAHN! – HÃY BẦU CHO MEGAN KAHN TRỞ THÀNH CHỦ TỊCH HỘI HỌC SINH” và chỗ kia thì “JASON TU – THỦ QUỸ HỘI HỌC SINH CỦA BẠN!” đang hiện lên với các chữ ký còn lại từ những người thực sự muốn “TẠO DỰNG NHỮNG TIÊU CHUẨN CHO BỮA TRƯA CỦA HỌC SINH CÓ ĐẦY ĐỦ DINH DƯỠNG HƠN – HÃY BẦU CHO VIỆC TẠO DỰNG TIÊU CHUẨN.”

Bữa trưa dinh dưỡng hơn á?

Hừ, ở Mexico thì học sinh phải ăn những gì mà mình mang từ nhà hoặc bất cứ thứ gì được đặt trước mặt bạn. Chẳng có sự lựa chọn nào khác. Nơi mà tôi sống ở Mexico thì bạn phải ăn để sống chứ đừng nói đến chuyện còn lo lắng về calo hay carbohydrate. Người ta không sống như vua chúa ở Mexico. Nói cho cùng thì cũng như ở Mỹ, trong ba mươi mốt bang ở Mexico cũng có những khu giàu có ở mỗi bang… nhưng gia đình tôi không sống ở những khu đó. Tôi không thuộc về trường cấp ba Flatiron, và tôi cũng chắc rằng mình không muốn đi theo cô bạn này suốt cả tuần. Tôi tự hỏi học sinh gương mẫu này có thể cố gắng nhiều thế nào trước khi quyết định bỏ cuộc và biến đi. Cô ta chỉ cho tôi tủ đựng đồ của mình và tôi nhét đồ của mình vào trong.

“Tủ đồ của tớ cách cậu hai tủ,” con nhỏ thông báo cứ như thể đó là chuyện gì tốt lắm vậy. Khi tôi cất đồ xong thì cô ta cũng đã nghiên cứu xong thời khóa biểu của tôi và đi về cuối sảnh. “Lớp của thấy Hennesey ở ngay đây thôi.”

“Dosnde estas el servicio?” Tôi hỏi cô ta.

“Hả? Tớ không biết tiếng Tây Ban Nha. Je parle francais – tớ nói tiếng Pháp cơ.”

“Tại sao? Có rất nhiều người Pháp sống ở Colorado à?”

“Không, nhưng tớ muốn đi du học một học kỳ vào năm hai đại học như mẹ tớ đã làm.”

Mẹ tôi thì thậm chí còn chưa tốt nghiệp trung học. Bà mang thai Alex và cưới bố tôi.

“Cậu học một thứ tiếng mà cậu sẽ chỉ dùng cho một học kỳ thôi ư? Với tôi thì điều này nghe thật ngớ ngẩn.” Tôi dừng lại khi đi tới cánh cửa có ký hiệu nam được vẽ ở trên. Tôi chỉ vào cánh cửa. “Servicio là nhà vệ sinh… Tôi muốn hỏi nhà vệ sinh ở đâu.”

“Ồ.” Trông con nhỏ hơi bối rối, như thể cô ta không biết chính xác làm sao để xoay xở với sự khác biệt của thời khóa biểu. “À, tớ nghĩ là tớ sẽ chờ cậu ở đây.”

Đã đến lúc vui đùa một chút với cô bạn hướng dẫn của tôi rồi. “Trừ khi cậu muốn vào bên trong và dẫn tôi đi xung quanh… ý tôi là, tôi không biết liệu việc của bạn hướng dẫn có bao gồm việc đó không.”

“Không bao gồm đâu.” Cô ta bĩu môi như một cô nàng chanh chua và lắc đầu. “Đi đi. Tớ sẽ đợi.”

Trong nhà vệ sinh, tôi đặt tay mình lên bồn rửa tay và hít hột hơi sâu. Tất cả những gì tôi thấy trong tấm gương đặt trên bồn rửa là một cậu trai có một gia đình chẳng ra sao. Đáng lẽ ra tôi nên nói thẳng với mẹ tôi sự thật là tôi đã bị sa thải khỏi nhà máy vì bảo vệ con bé Emilie Juarez mười lăm tuổi thoát khỏi sự quấy rối từ một trong những người giám sát. Đã quá tệ cho con bé khi phải bỏ học đi làm để nuôi sống gia đình rồi. Khi ông ta nghĩ ông ta có thể đặt bàn tay bẩn thỉu của mình lên người con bé chỉ bởi ông ta là sếp, thì tôi nổi điên lên. Ừ thì hành động đó làm tôi mất việc… nhưng nó đáng, và nếu quay ngược lại thời gian thì tôi vẫn sẽ làm vậy dù có biết trước hậu quả.

Tiếng gõ cửa mang tôi về lại thực tại, và thực tại là tôi được hộ tống đến lớp học bởi một cô gái ăn mặc như sắp đi leo núi. Tôi không thể tưởng tượng được rằng một cô gái như Kiara sẽ có lúc cần một chàng trai bảo vệ, bởi nếu bị gã nào đe dọa thì cô nàng hoàn toàn có thể làm gã ta chết ngạt với cái áo rộng thùng thình kia.

Cánh cửa kẽo kẹt hé ra một tẹo. “Cậu có ở đó không?” Giọng của Kiara vang vọng khắp nhà vệ sinh.

“Có.”

“Cậu sắp xong chưa?”

Tôi đảo mắt. Khi tôi ra khỏi nhà vệ sinh một phút sau đó và đi lên cầu thang, tôi nhận ra rằng người hộ tống của tôi không đi theo tôi. Cô ta đứng ở cái sảnh trống rỗng và cái nhìn đanh đá vẫn hiện hữu trên khuôn mặt. “Cậu không cần phải đi nữa đâu,” con nhỏ nói, có vẻ như đang rất khó chịu. “Cậu đang cố trì hoãn.”

“Cậu đúng là thiên tài,” tôi nói thẳng, sau đó lại đi lên cầu thang. Một điểm cho Carlos Fuentes.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân của cô ta ở đằng sau khi cố gắng bắt kịp tôi. Tôi đi lên sảnh thứ hai, nghĩ làm thế nào để cắt đuôi cô ta.

“Cảm ơn vì đã khiến tớ bị muộn học quá lâu mà chẳng vì lý do gì cả,” con nhỏ nói khi đang bước vội vàng đằng sau tôi.

“Đừng đổ tội cho tôi. Tôi có muốn một người trông trẻ đâu. Và cậu nên nhớ là tôi có thể tự tìm đường được.”

“Thật ư?” Con nhỏ hỏi. “Bởi vì cậu vừa đi qua phòng học của thầy Hennesey rồi.”

Chết tiệt.

Một điểm cho học sinh gương mẫu.

Điểm số bây giờ là 1-1. Vấn đề là tôi không muốn hòa. Tôi muốn thắng… mà phải là thắng đậm. Tôi không thể không cảm thấy khó chịu khi thấy tia vui sướng lóe lên từ đôi mắt của cô bạn hướng dẫn. Tôi bước lại gần cô ta, cực kỳ gần. “Cậu đã bao giờ trốn học chưa?” Tôi hỏi cô nàng, sự tinh quái và ve vãn hiện lên trong giọng nói của tôi. Nếu tôi muốn thoát khỏi cô ta, tôi cần phải giành lấy quyền kiểm soát.

“Chưa,” con nhỏ nói thật chậm, trông có vẻ lo lắng.

Tốt. Tôi thậm chí tiến lại gần hơn. “Thỉnh thoảng chúng ta cũng nên thử,” Tôi nói nhỏ, sau đó mở cửa lớp học.

Tôi nghe thấy tiếng cô ta hít vào thật sâu. Nghe này, tôi không yêu cầu có được một khuôn mặt và hình thể mà mọi cô gái đều thấy hấp dẫn. Nhưng cảm ơn sự pha trộn ADN của bố mẹ tôi, tôi có những thứ đó, và tôi không cảm thấy xấu hổ khi sử dụng chúng. Có khuôn mặt mà ngay cả Adonis(2) cũng phải ngưỡng mộ là một trong những lợi thế tôi có trong cuộc đời, và tôi tận dụng lợi thế đó bất kể khi nó là tốt hay xấu.

(2) Adonis: Trong thần thoại Hy Lạp, Adonis được miêu tả là chàng trai có khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú.

Kiara nhanh chóng giới thiệu tôi với thầy Hennesey, sau đó cũng lại nhanh chóng bước ra khỏi lớp. Tôi hy vọng là chiêu tán tỉnh của tôi đã đuổi được cô ta. Nếu không thì tôi sẽ phải cố gắng hơn vào lần sau. Tôi ngồi trong lớp toán và nhìn một lượt qua cả phòng học. Tất cả những học sinh ở đây đều trông như thể họ đến từ những nhà ở tầng lớp thượng lưu. Ngôi trường này không giống như Fairfield ở ngoại ô Chicago, nơi mà tôi đã sống trước khi chuyển đến Mexico. Ở trường Fairfield, chúng tôi có cả những đứa giàu và nghèo. Còn trường Flatiron giống như một trong những trường tư đắt tiền ở Chicago, nơi mà tất cả học sinh đều mặc đồng phục được thiết kế và lái những chiếc xe đẹp đẽ.

Chúng tôi đã từng đem những đứa đó ra làm trò cười. Và bây giờ thì tôi lại được bao quanh bởi những đứa như thế.

Ngay khi tiết toán kết thúc, Kiara đã đứng đợi ở ngoài cửa lớp. Không thể tin nổi.

“Thế nào rồi?” Con nhỏ cố hỏi to để át đi tiếng ồn của những học sinh đang vội vàng đi đến lớp học tiếp theo.

“Cậu không muốn tôi trả lời thật đâu, phải không cưng?”

“Chắc chắn là không rồi. Thôi nào, chúng ta chỉ có năm phút thôi.” Cô ta vẫy tay qua đám đông học sinh. Tôi đi theo sau, ngắm nhìn túm tóc đang đung đưa như đuôi ngựa theo mỗi bước đi của cô ta.

“Alex đã cảnh báo tôi rằng cậu là một kẻ nổi loạn.”

Cô ta chưa được nhìn thấy đâu. “Làm thế nào mà cậu biết anh trai tôi?”

“Anh ấy là một trong những học sinh của bố tớ. Và anh ấy cũng giúp tớ với con xe tớ đang sửa nữa.”

Cô gái này lại xạo quần rồi. Sửa xe á? “Cậu biết gì về sửa xe chứ?”

“Hơn cậu đấy,” cô ta nói vọng lại từ đằng trước.

Tôi cười. “Muốn cá không?”

“Được thôi.” Cô ta dừng trước một lớp học. “Đây là lớp Sinh học của cậu.”

Một cô nàng siêu nóng bỏng đi qua chúng tôi và bước vào lớp. Cô ấy mặc một cái quần jean bó sát, và cái áo phông còn bó hơn. “Wow, ai thế?”

“Madison Stone,” Kiara nói khẽ.

“Giới thiệu tôi với cô ấy đi.”

“Tại sao?”

Bởi vì tôi biết điều đó sẽ làm cậu khó chịu. “Tại sao không?”

Con nhỏ ghì chặt quyển sách ở trước ngực như thể chúng là chiếc khiên của tấm áo giáp. “Có năm lý do nhảy ra trong đầu tớ.”

Tôi nhún vai. “Ok, liệt kê đi.”

“Không có thời gian đâu, vì chuông sắp reo rồi. Cậu có thể tự giới thiệu bản thân với cô Shevelenko được không? Tớ vừa nhớ ra là mình đã bỏ quên bài tập tiếng Pháp ở tủ đựng đồ.”

“Thế thì cậu đi nhanh đi.” Tôi nhìn vào cổ tay, mặc dù không có đồng hồ nhưng tôi không nghĩ là cô ta sẽ để ý. “Chuông sắp reo rồi đấy.”

“Tớ sẽ gặp cậu ở lớp học sau.” Con nhỏ chạy xuống sảnh.

Trong lớp, tôi đợi cô Shevelenko ngẩng đầu lên khỏi mặt bàn và nhận ra tôi. Cô đang nhìn vào máy tính, trông như đang gửi email cá
Advertisement
nhân.

Tôi hắng giọng để cô giáo chú ý tới mình. Cô nhìn thấy tôi thì thay đổi chương trình trên máy tính. “Ngồi chỗ nào cũng được. Tôi sẽ điểm danh trong một phút nữa.”

“Em là học sinh mới,” tôi nói. Lẽ ra cô ấy nên tự phát hiện bởi vì tôi đâu có ở trong lớp vào hai tuần trước, nhưng thôi sao cũng được.

“Em là học sinh trao đổi từ Mexico à?”

Không hẳn. Tôi là học sinh chuyển đến, nhưng tôi không nghĩ là cô ấy quan tâm đến chi tiết đó.

“Vâng ạ.”

Tôi không thể không chú ý đến những giọt mồ hôi lấm tấm trên ria mép của cô. Tôi khá chắc chắn rằng thể nào cũng sẽ có người chú ý đến điều đó. Dì Consuelo của tôi có vấn đề tương tự như thế cho đến khi mẹ tôi tẩy lông cho dì.

“Em nói tiếng Tây Ban Nha hay tiếng Anh khi ở quê nhà?” Cô Shevelenko hỏi.

Tôi thậm chí còn không chắc rằng liệu câu hỏi này có được phép không, nhưng thôi sao cũng được. “Cả hai ạ.”

Cô ngẩng cổ và nhìn khắp lớp. “Ramiro, qua đây.”

Một thằng nhóc Mỹ Latin đi đến bên bàn giáo viên. Nó là một phiên bản cao hơn của bạn thân Alex, Paco. Alex và Paco đã bị bắn, và cuộc sống của toàn bộ chúng tôi đã bị đảo lộn từ đó. Paco chết. Tôi không biết liệu có ai trong số chúng tôi biết được đầy đủ chuyện gì đã xảy ra. Ngay sau khi anh trai tôi ra viện, chúng tôi chuyển đến Mexico sống với gia đình. Sau phát đạn đó, không có điều gì tương tự xảy ra nữa.

“Ramio, đây là…” Cô Shevelenko nhìn qua tôi. “Tên em là gì?”

“Carlos.”

Cô đảo mắt qua thằng nhóc Ramio. “Cậu ấy và em đều là người Mexico. Các em sẽ trở thành một cặp nói tiếng Tây Ban Nha.”

Tôi theo Ramiro ngồi vào một trong những chiếc bàn thí nghiệm. “Cô ấy nói thật hả?” Tôi hỏi.

“Đại khái là thật. Năm ngoái tớ nghe nói Shevy Bự đã gọi một đứa là Ivan “người Nga” trong suốt sáu tháng trước khi cô thuộc được tên của cậu ta.”

“Shevy Bự?” Tôi hỏi.

“Đừng nhìn tớ,” Ramiro nói. “Có phải tớ đặt ra nó đâu. Cô ấy có biệt danh đó từ hai mươi năm trước rồi.”

Chuông vào lớp reo lên nhưng mọi người vẫn nói chuyện. Shevy Bự đã quay trở lại với máy tính của cô, bận rộn với cái email.

“Tên tớ là Ramiro, nhưng nghe nó đặc sệt Mexico nên mọi người gọi tớ là Ram.”

Tên tôi cũng đặc sệt Mexico, nhưng tôi không cảm thấy là mình cần phải xem thường những gì thuộc của mình và đổi tên thành Carl để có thể hòa hợp. Khi mọi người nhìn tôi thì họ sẽ biết tôi là người Mỹ Latin, vậy sao phải vờ như mình không phải?

Tôi luôn luôn cho rằng Alex muốn trở thành người da trắng bởi anh ấy không để mọi người gọi bằng cái tên khai sinh, Alejandro.

“Tên tớ là Carlos. Và cậu có thể gọi tớ là Carlos.”

Bấy giờ tôi mới chú ý tới cậu ấy, tôi nhận ra Ram đang mặc một cái áo phông chơi golf với một cái logo của người thiết kế. Gia đình cậu ấy có thể ở Mexico nhưng tôi dám cá là chẳng ở nơi nào gần với gia đình tôi đâu.

“Vậy ở đây có gì vui không?” Tôi hỏi cậu ấy.

“Đi chơi ở Trung tâm thương mại Pearl Street, đi xem phim, đi bộ đường dài, trượt tuyết, chèo thuyền, leo núi, tiệc tùng với mấy cô nàng từ Niwot và Longmont.”

Trong những thứ đó chả có thứ gì vui, trừ phần tiệc tùng.

Phía chéo bàn chúng tôi là cô nàng nóng bỏng Madison. Cùng với cái áo bó sát, cô nàng có mái tóc dài màu vàng hoe, một nụ cười rạng rỡ thậm chí có thể sánh ngang với Brittany. Không phải tôi có ý gì với bạn gái của anh trai, nhưng họ đều thuộc kiểu khó có thể quên được. Madison trườn qua bàn. “Tớ nghe nói cậu là học sinh mới,” cô nàng nói. “Tớ là Madison. Và cậu là…”

“Carlos,” Ram buột miệng trước khi tôi kịp nói bất cứ thứ gì.

“Tớ chắc rằng cậu ấy có thể tự giới thiệu bản thân mà Ram,” cô nàng xì một tiếng, sau đó vén tóc ra sau tai, để lộ ra đôi khuyên tai bằng kim cương mà thực sự có thể làm chói lòa mắt mọi người nếu ánh mặt trời chiếu đúng vào góc độ của chúng. Cô ấy trườn qua bên tôi và cắn môi dưới. “Cậu là học sinh mới từ Meh-hee-co phải không?”

Tôi luôn phát cáu khi những đứa da trắng cố gắng phát âm như thể chúng nó đến từ Mexico. Tôi tự hỏi cô nàng còn nghe được những gì về tôi nữa. “Phải,” tôi nói.

Cô nàng nhoẻn miệng cười gợi cảm với tôi rồi trườn người sát hơn vào. “Cậu gớt núng bủng.” Tôi nghĩ là cô nàng nói tôi nóng bỏng. Đấy không phải là cách chúng tôi nói ở Meh-hee-co, nhưng tôi biết đại ý là thế. “Tớ cần một gia sư tiếng Tây Ban Nha. Gia sư lần trước hoàn toàn là một kẻ thất bại.”

Ram hắng giọng. “Thất bại gì chứ! Cậu không cần phải đoán đâu, tớ chính là gia sư lần trước đấy.”

Tôi vẫn ngắm nhìn Madison. Cuộc sống của cô nàng thật dễ dàng, và hiển nhiên cô nàng chẳng có vấn đề gì với việc phô trương những gì mình có. Ngoài làn da bánh mật, những cô gái Mexico ngoại lai là kiểu ưa thích của tôi, tôi đoán chẳng thằng nào có thể chống cự trước Madison. Và cô nàng cũng biết điều đó.

Khi một cô gái khác gọi cô nàng qua bàn bên, tôi quay sang Ram. “Cậu làm gia sư cho cô ấy hay hẹn hò cô ấy thế?” Tôi hỏi cậu ấy.

“Cả hai. Đôi khi là cùng một lúc. Nhưng chúng tớ đã chia tay từ hai tháng trước. Nghe lời khuyên của tớ và tránh xa cô ấy ra. Cô ấy sẽ cắn đấy.”

“Theo đúng nghĩa đen á?” Tôi hỏi, nhe răng cười.

“Thực sự thì cậu sẽ không muốn đến gần cô ấy để tìm ra câu trả lời cho câu hỏi đó đâu. Chỉ cần biết là cho đến lúc cuối của mối quan hệ, tớ trở thành học sinh và cô ấy trở thành gia sư. Và tớ đang không nói về tiếng Tây Ban Nha đâu.”

Được đấy. Tớ sẽ nắm bắt cơ hội.”

“Cứ tự nhiên,” Ram nói với một cái nhún vai, bởi Shevy Bự đã ngồi thẳng dậy và bắt đầu bài giảng. “Nhưng đừng nói là tớ không cảnh báo nhé.”

Tôi không lên kế hoạch để trở thành bạn trai của ai cả, nhưng tôi không ngại mang một vài cô gái từ trường Flatiron đến chỗ của Alex chỉ để chứng minh rằng tôi hoàn toàn đối lập với anh ấy. Tôi nhìn sang Madison và cô nàng mỉm cười như thể hứa hẹn một điều gì đó hơn thế. Yeah, cô ta thật hoàn hảo để mang về chỗ Alex. Cô ta giống Brittany, nhưng không có vầng hào quang như một vị thánh trên đầu.

Sau khi chịu đựng các lớp học buổi sáng, tôi đã hoàn toàn sẵn sàng cho bữa trưa. Khi chuông reo, tôi thấy mừng khi Kiara không đợi ở ngoài như cô ta nói. Tôi thò tay vào tủ đựng đồ lấy ra bữa trưa tôi gói từ tủ lạnh của Alex.

Có thể là bạn hướng dẫn của tôi đã bỏ cuộc rồi. Điều đó thật tuyệt, ngoại trừ việc tôi mất tới mười phút để tìm thấy căng tin. Khi bước tới phòng ăn, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần là sẽ phải ngồi một mình cho đến khi tôi thấy Ram vẫy tay gọi tôi.

“Cảm ơn vì đã bỏ rơi tớ,” một giọng nói cất lên từ sau lưng tôi.

Tôi quay lại nhìn bạn hướng dẫn của mình. “Tôi cứ nghĩ là cậu bỏ rồi.”

Con nhỏ lắc đầu như thể đó là điều kỳ cục nhất mà nhỏ đã từng nghe. “Tất nhiên là tớ không bỏ. Tớ chỉ là không được ra lớp sớm thôi.”

“Tệ quá,” tôi nói, tỏ vẻ rất thông cảm. “Nếu biết thế thì tôi đã đợi rồi…”

“Ừ phải.” Cô ta gật đầu với bàn của Ram. “Ra ngồi với Ram đi. Tớ thấy cậu ấy vẫy cậu qua.”

Tôi nhìn cô ta bằng vẻ kinh ngạc. “Cậu thực sự đồng ý để tôi ngồi với cậu ấy?”

“Cậu có thể ngồi với tớ,” cô ta nói, như thể tôi sẽ chọn ý tưởng này vậy.

“Ồ không, cảm ơn.”

“Đó đúng là điều tớ nghĩ.”

Khi Kiara đứng trong dãy xếp hàng mua đồ ăn, tôi đi qua bàn của Ram. Tôi đứng sau lưng ghế khi Ram giới thiệu tôi với bạn bè của cậu ấy, tất cả đều là những đứa da trắng trông cứ như bản sao của nhau. Họ đang nói về các cô gái, thể thao và những đội bóng yêu thích. Tôi nghi ngờ là có người nào trong số họ có thể tồn tại dù chỉ một ngày trong nhà máy đường ở Mexico không. Một số đứa bạn của tôi kiếm ít hơn mười lăm đô mỗi ngày. Còn đồng hồ của mấy đứa ở đây chắc hẳn còn có giá trị hơn mấy năm tiền lương của bạn tôi.

Madison xuất hiện ở bàn chúng tôi khi Ram quay lại quầy thức ăn. “Chào các chàng trai,” cô ấy nói.

“Bố mẹ tớ sẽ ra khỏi thị trấn vào cuối tuần này. Tớ có một bữa tiệc vào tối thứ sáu nếu các cậu muốn tới. Chỉ là đừng nói với Ram.”

Madison lấy ví và rút ra một thỏi son bóng. Cô nàng nhúng đầu cọ vào nhiều lần, sau đó chu môi lại và quệt lên môi. Khi tôi nghĩ cô nàng đã quệt xong thì môi cô nàng lại mở miệng ra thành hình chữ O và xoáy cái cọ vòng quanh. Tôi nhìn quanh xem có ai khác cũng đang theo dõi màn trình diễn son bóng gợi cảm này không. Chắc chắn là có, hai người bạn của Ram đã ngừng nói chuyện, hoàn toàn tập trung vào Madison và tài năng đặc biệt của cô nàng. Ram đã quay lại và tập trung vào việc ăn pepperoni trên miếng pizza của cậu ấy.

Mùi hương từ đôi môi của Madison khiến tôi tập trung lại vào cô nàng.

“Carlos, để tớ viết cách liên lạc của tớ cho cậu,” cô nàng nói, sau đó lấy ra một cây bút và cầm lấy tay tôi. Cô nàng viết lên đó số điện thoại và địa chỉ như thể cô nàng là một nghệ sĩ. Khi hoàn thành, cô nàng cử động mấy ngón tay, sau đó tới ngồi cùng mấy người bạn của cô ta.

Tôi cắn một miếng sandwich và nhìn khắp một lượt nhà ăn, tìm kiếm Kiara, kẻ ghét  Madison. Con nhỏ đang ngồi với một gã có mái tóc bù xù rủ xuống mặt. Gã này có chiều cao và dáng người tầm tầm tôi. Đó là bạn trai của nhỏ à? Nếu thế thì tôi thấy tiếc cho anh chàng đó. Kiara là kiểu con gái mong muốn có cậu bạn trai phục tùng và quỳ dưới gối mình. Còn cơ thể và trí óc tôi không phục tùng ai và tôi thà chết khi phải quỳ gối trước ai đó.

***

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện