Quân Lâm Thiên Hạ - Sở Lai Kính

Bài Học Đầu Tiên, Trách Nhiệm


trước sau

Tề Hàm ngẩng đầu nhìn Quân Mặc Ninh. Khuôn mặt y tuấn lãng không cảm xúc, ánh mắt chuyên chú nhìn cửa phòng phảng phất như có thể nhìn đến cảnh tượng bên trong, bình tĩnh như vậy, đạm nhiên như vậy, lạnh nhạt như vậy ra lệnh trừng phạt, sau đó dùng một câu đem toàn bộ sai lầm quy kết trên người nó.

Nhưng y nói hoàn toàn đúng, tất cả đều là nó sai.

"Đi thôi." Quân Mặc Ninh xoay người rời đi.

Tề Hàm không biết Phong ca ca làm sao có thể đè nén âm thanh, trong phòng chỉ còn lại tiếng roi mây gào thét dường như đánh vào lòng nó. Tề Hàm xoay người bước nhanh theo Quân Mặc Ninh, nó vốn cực kỳ sợ hãi nam tử đang đi phía trước nhưng giờ khắc này nó lại có chút hy vọng nhỏ nhoi y sẽ trừng phạt chính mình, như vậy có lẽ tốt hơn việc Phong ca ca thay nó gánh vác tất cả.

Thư phòng, Quân Mặc Ninh ngồi sau án thư, tư thế thoải mái, y trước nay là kiểu người sống sao để chính mình thoải mái nhất. Giống như hiện tại y ngồi nghiêng ngả, một chân gác trên một chân khác, ngữ khí thản nhiên, "Tề Hàm, Tần Phong đã dùng chính tự do của hắn đổi một mạng cho ngươi, sau đó lại không tiếc trả giá cũng muốn bảo vệ ngươi lưu lại nơi này. Thân là chủ tử ta phạt hắn không biết giữ bổn phận nhưng đồng thời thân là chủ tử, ta cũng thưởng thức sự trung thành của hắn đối với ngươi. Cho nên ta lại cho ngươi một cơ hội, chính ngươi nói, ngươi muốn cái gì?"

Trước đây cuộc sống Tề Hàm cũng không hề tốt, thiếu hụt tình thương của phụ hoàng, Lăng phi ngược đãi, cô đơn trưởng thành, đối với tương lai chỉ có hoang mang và tuyệt vọng vô hạn, nhưng nó chưa từng rơi lệ như khoảng thời gian này ở biệt viện. Quân tam thiếu thanh thanh đạm đạm nhưng lại nhất ngôn cửu đỉnh, Sở gia võ công cái thế lúc xuống tay cũng thật vô tình. Bọn họ nửa đêm lỗ mãng xông vào, cho tới bây giờ Phong ca ca trả giá quá nhiều cũng muốn lưu lại. Có phải trong tiềm thức bọn họ đã quyết định chọn lựa nơi này hay không, mái ngói che đầu, lòng người yên ổn?

Phong ca ca đang chịu khổ, âm thanh roi vút sắc bén tựa như tiếng sấm bên tai. Quân tam thiếu nhìn nó, muốn nó nói nó muốn cái gì? Nó muốn cái gì? Nhiều năm khổ sở như vậy Tề Hàm từ lâu đã không biết chính mình muốn cái gì. Mặc dù có đôi khi nó nghĩ nếu mẫu thân có thể cười với nó một chút, có lẽ nó chết cũng sẽ cam tâm tình nguyện? Nhưng tất cả chỉ là ảo tưởng. Dù Tề Hàm vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, nó đều không được mẫu thân đáp lại thậm chí còn phải chịu đánh phạt vô lý nặng nề. Tề Hàm đã hoàn toàn từ bỏ.

Thời gian yên lặng trôi qua, bầu không khí quá mức yên tĩnh. Tề Hàm nhịn không được hồi tưởng lại quãng đời nó từng trải qua, nó vẫn đang khóc, dường như muốn đem tất cả uất ức kiếp này hóa thành nước mắt phát tiết ra ngoài.

Quân Mặc Ninh cũng không nóng nảy, muốn thay đổi một người không phải chỉ dựa vào một câu nói là được. Tề Hàm từ nhỏ không được coi trọng, sau đó lại nhận hết ngược đãi, cuộc sống nó chưa từng được lựa chọn, chỉ có thừa nhận. Cho nên mấy ngày nay ở biệt viện, Quân Mặc Ninh chỉ nhìn thấy nó yếu đuối, do dự, khiếp đảm, tất cả tập hợp lại biến thành những giọt nước mắt vô tri vô tận giờ khắc này. May mà nó còn thiện lương, đối với việc người khác vì nó thừa nhận thống khổ, nó tự trách đau lòng, cũng muốn ngăn cản nhưng chung quy vẫn là bất lực.

Thời gian luôn luôn tàn nhẫn, sẽ không vì ai thống khổ mà chạy nhanh hơn, cũng sẽ không vì ai vui sướng mà dừng lại. Quân Mặc Ninh chán nản nhìn đứa bé trước mặt có lẽ vĩnh viễn khóc không dừng được, một chút kiên nhẫn cuối cùng cũng cạn kiệt.

"Hết thuốc chữa." Quân Mặc Ninh nhàn nhạt nói, đứng dậy rời khỏi thư phòng.

Ngay khoảnh khắc y đi ngang qua đứa bé, Tề Hàm xoay người quỳ xuống ôm chặt lấy chân y.

"Chủ tử..." Tề Hàm học theo cách Tần Phong xưng hô, lần đầu tiên chính thức nói chuyện với Quân Mặc Ninh, "Tề Hàm muốn phụ thân, muốn phụ thân quan tâm ta giống các đệ đệ... Tề Hàm muốn mẫu thân không đánh ta sẽ cười với ta..." Cảm giác được đôi chân bị ôm vào trong ngực không hề có ý đi phía trước, nó giống như được điều gì đó cổ vũ mà ôm càng chặt, tốc độ nói chuyện cũng nhanh lên, "Tề Hàm không muốn chết nhưng mẫu thân luôn muốn ta chết, mẫu thân hỏi ta vì sao không chết đi! Chủ tử... Tề Hàm không muốn chết... Tề Hàm sợ đau... Tề Hàm không muốn Phong ca ca chết, cũng không muốn hắn đau... Nhưng Tề Hàm vô dụng... Tề Hàm chỉ có thể đi tìm chết..."

Đứa bé gầy yếu bi thương mà nói. Lần đầu tiên, đây là lần đầu tiên Tề Hàm đối với người nó vô cùng sợ hãi nói ra khát vọng sâu thẳm nhất trong tim. Nó không phải không có mong muốn không có khát vọng, chỉ là cho tới nay, những gì nó cầu nó muốn vĩnh viễn đều không đạt được.

Quân Mặc Ninh xoay người lại ngồi xổm xuống, nhìn đôi mắt sưng như quả hạch đào của đứa nhỏ, hôm nay nó đã khóc lâu lắm. Quân Mặc Ninh vươn tay nhẹ nhàng giúp nó lau đi nước mắt ràn rụa, hòa nhã nói, "Ngươi không cần chết, Phong ca ca của ngươi cũng không cần chết. Hơn nữa chỉ cần các ngươi không làm sai sẽ không có ai làm các ngươi đau..."

Trước mắt rõ ràng là người nó sợ đến trong xương cốt nhưng tay y ấm áp như vậy, ánh mắt y sáng ngời như vậy, y ngồi xổm xuống nhìn thẳng chính mình còn đang quỳ mà nói chuyện. Ngoại trừ Phong ca ca, Tề Hàm chưa từng cảm nhận cảm giác ấm áp này từ bất kỳ người nào khác, mà
sự ấm áp này lại lần nữa tiếp thêm dũng khí cho nó nói chuyện, "Tề Hàm thật ngốc, luôn hại Phong ca ca chịu đau..."

"Tề Hàm không ngốc chỉ là không biết nên làm như thế nào." Quân Mặc Ninh vừa vuốt gọn mấy sợi tóc hỗn loạn trên mặt Tề Hàm vừa hỏi, "Về sau ta làm tiên sinh ngươi, dạy ngươi làm như thế nào, được không?"

Đôi mắt sưng to vì khóc quá nhiều vậy mà giờ đây sáng ngời ngời, Tề Hàm nhất thời không hiểu rõ những gì Quân Mặc Ninh nói, chỉ ngây ngô nhìn y.

"Không cần lập tức trả lời ta, ta mang ngươi đi tìm Phong ca ca, hắn có lẽ cũng chịu phạt xong. Các ngươi từ từ thương lượng." Quân Mặc Ninh đứng dậy nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh lẽo của Tề Hàm dắt ra thư phòng.

Tề Hàm ngơ ngác đứng dậy đi theo phía sau, ánh mắt nó gắt gao nhìn chằm chằm nơi hai người nắm tay. Một tay của chính mình, vừa nhỏ vừa khó coi; một tay của... y, ấm như vậy lại đẹp như vậy. Đây cũng là lần đầu tiên có người nắm tay nó dẫn nó đi từng bước một về phía trước... Tề Hàm si ngốc nhìn mấy ngón tay thon dài kia, từ bàn tay dõi mắt nhìn lên cánh tay, nhìn đến bóng dáng mặc bạch y tựa tuyết... Nó ngẩng đầu, không cần nhìn đường dưới chân bởi vì có một người cao cao tại thượng như vậy dắt chính mình đi...

Trong phòng, Tần Phong nằm sấp trên giường, khuôn mặt nghiêng sang một bên trắng bệch như tờ giấy, trên trán lẫn khóe môi còn vương máu tươi, vì thế càng nhìn càng ghê người.

Sở Hán Sinh đã điều chế xong thuốc mỡ, nhìn thấy Quân Mặc Ninh dắt tay Tề Hàm tiến vào không khỏi sửng sốt một chút.

"Thế nào?" Quân Mặc Ninh thuận miệng hỏi.

Sở Hán Sinh xốc lên tấm thảm mỏng trên người Tần Phong, vết thương ngang dọc đan xen ngay lập tức hiện ra trước mắt. Cả một đoạn chạy dài từ vòng eo trở xuống đến đầu gối trở lên bị roi mây thon dài quất đánh khắp nơi, từng vết roi tụ máu bầm tím khiến người khác nhìn mà sợ hãi. Mà nghiêm trọng nhất chính là cặp mông, bởi vì đã sưng to sẵn nên hiện tại trầy da chảy máu, miệng vết thương khiến người khác không đành lòng nhìn thẳng.

"Phong ca ca!" Tề Hàm buông tay Quân Mặc Ninh quỳ gối bên mép giường, đôi tay nó không biết nên đặt vào nơi nào, nước mắt vừa mới ngừng lại chảy xuống rào rào.

Quân Mặc Ninh vẻ mặt bình tĩnh, ý bảo Sở Hán Sinh đặt thuốc xuống, hỏi, "Đánh bao nhiêu?"

Sở Hán Sinh nói, "Phán năm mươi, đánh bảy mươi tám, vết thương hôm qua còn chưa lành, có thể không ngã xuống đủ thấy hắn có nghị lực."

Quân Mặc Ninh gật gật đầu, xoay người lại nói, "Tề Hàm, biết trị thương sao?"

Tề Hàm hai mắt đẫm lệ mông lung trong chốc lát mới mờ mịt gật đầu. Nó chưa từng trị thương cho người khác nhưng bệnh lâu thành thầy thuốc, nó biết làm như thế nào.

Quân Mặc Ninh nói, "Cho ngươi ba ngày chăm sóc Phong ca ca của ngươi, đợi hắn tỉnh lại nói với hắn ba ngày sau ta thu ngươi làm học trò, hắn lần này chịu phạt không uổng phí."

Nói xong, y mang theo Sở Hán Sinh rời đi.

Sở Hán Sinh đối với quyết định của Quân Mặc Ninh từ trước đến nay không có dị nghị chỉ là nghi hoặc dò hỏi, "Gia vì sao muốn thu nhận Tề Hàm?"

Quân Mặc Ninh bước chân cũng không dừng lại, ánh mắt y phóng ra xa xa tựa hồ xuyên thấu quãng thời gian hai đời y trải qua, "Bởi vì nó nói, nó muốn có một phụ thân thương nó, một mẫu thân cười với nó."

Sở Hán Sinh dừng bước nhìn theo bóng dáng càng lúc càng xa, trong lòng tràn ngập chua xót.

Ba ngày sau vừa mới miễn cưỡng có thể xuống đất, Tần Phong đã kiên trì đi đến thư phòng lấy thân phận người hầu đứng ở bên cạnh Quân Mặc Ninh. Ngồi trên cao là con trai út của Quân thừa tướng, tuấn lãng vô song trí tuệ khó ai bì kịp; đứng bên dưới là hoàng tử đương triều rơi vào đường cùng sống chết chưa rõ. Giờ khắc này Tề Hàm lấy thân phận học trò quỳ xuống cung kính dập đầu, từ hôm nay trở đi nó đã có người bảo hộ, có người dẫn đường, có người thay nó che mưa chắn gió.

Tề Hàm nhờ vào Tần Phong dùng sinh mệnh bảo hộ, tâm tư Tần Phong không lớn, hắn chỉ cần Tề Hàm cả đời bình an.

"Học trò Tề Hàm, khấu kiến tiên sinh." Đây kỳ thật là người đầu tiên trong đời thừa nhận thân phận của nó, cũng là trưởng bối đồng ý ưng thuận dạy dỗ nó, Tề Hàm đoan chính dập đầu, trong lòng vô cùng sùng kính.

Quân Mặc Ninh mặc một thân bạch y tựa tuyết, dáng ngồi đoan chính thản nhiên không giống vẻ lười biếng ngày thường, gật đầu nói, "Ba ngày trước ngươi dũng cảm nói ra tiếng lòng, đó cũng là nguyên nhân chính khiến hôm nay ta thu nhận ngươi. Hàm nhi, vi sư dạy ngươi bài học đầu tiên, gọi là trách nhiệm."

Giờ khắc này, hai hàng lông mi của Tần Phong treo đầy nước mắt.

Truyện convert hay : Bất Diệt Võ Tôn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện