Quân Lâm Thiên Hạ - Sở Lai Kính

Khai Báo


trước sau

Trong biệt viện, vắng lặng không tiếng động, ngay cả chim chóc trong rừng cũng nóng đến trốn vào ổ không dám thò đầu ra. Lá cây tựa như bị nhúng trong nước, ủ rũ ỉu xìu, phờ phà phờ phạc.

Hai đầu gối Tề Hàm đặt trên những hạt châu của bàn tính, hạt châu tròn xoe dường như khắc vào xương cốt, tiên sinh chưa từng phạt hắn như vậy! Trong mơ màng, hắn không biết mình quỳ bao lâu rồi, dường như mới một lúc, lại dường như đã dài đằng đẵng đến sông cạn đá mòn!

Tần Phong bưng chung trà bước vào hành lang gấp khúc, lòng dạ cứng rắn không nhìn tới thiếu niên trằn trọc đau khổ trên bàn tính, nỗ lực để bước chân của mình ổn định.

Trong thư phòng, Quân Mặc Ninh chống đầu ngủ gật.

Tần Phong rõ ràng nhất chủ tử nhà mình đã trải qua đêm qua như thế nào, Yến Thiên lệnh thần thánh mà quyền uy, là sự tồn tại tôn quý bên trong Yến Thiên Lâu, nhưng ngay tối hôm qua, Yến Thiên lệnh đại diện cho quyền lực tối cao của lâu chủ cách mỗi canh giờ lại gửi đi một đạo! Hơn nữa một đạo so với một đạo đẳng cấp càng cao! Mỗi một lần tin tức trắng tay truyền về, hắn đều có thể nhìn thấy dưới vẻ mặt bất động như núi chủ tử nắm chặt hai tay. Hầu hạ y năm năm, Tần Phong rất rõ ràng tâm trạng này không phải phẫn nộ mà là... lo lắng.

Lo lắng cho thiếu gia nhà hắn... Tề Hàm, hoặc có lẽ là Quân Diệc Hàm.

Tần Phong nhẹ chân nhẹ tay buông chung trà, xoay người rời khỏi.

"Tần Phong." Giọng nói hơi lộ ra mệt mỏi truyền đến từ sau lưng hắn.

"Chủ tử." Tần Phong xoay người, khom người đợi lệnh.

"Đưa giấy bút cho hắn, nói hắn đem từng chuyện trong một ngày một đêm hôm qua viết xuống." Quân Mặc Ninh vẫn chống đầu, nét mặt mệt mỏi mang theo biếng nhác.

Tề Hàm đã trở về, tất cả liền trở về quỹ đạo. Thế nhưng y cần phải biết trong một ngày một đêm đó đã xảy ra chuyện gì, Tề Hàm bị hạ lệnh cấm thanh, không thể nói, chỉ có thể viết.

"Dạ." Tần Phong lấy giấy bút, khom người rời khỏi. Hắn đi vào sân, đến gần mới nhìn thấy sắc mặt Tề Hàm trắng bệch, hắn có đau lòng không nỡ cũng đành chịu, "Thiếu gia, chủ tử bảo ngài đem những chuyện một ngày một đêm hôm qua viết xuống... Thiếu gia, ngài ráng nhịn thêm chút nữa..."

Cổ họng Tề Hàm khô khốc giống như đang bốc khói, trong miệng sót lại mùi máu tươi mà cái tát vừa rồi để lại. Hắn rất muốn hỏi xin Tần Phong một chén nước, hắn cảm giác mình sắp bị phơi khô. Nhưng mà... hắn không dám, cũng biết mình đang cõng tội chờ phạt, làm gì còn có tư cách đưa ra thỉnh cầu.

Bị cấm không thể nói chuyện, Tề Hàm gật đầu, vươn hai tay tràn đầy mồ hôi nhận lấy giấy bút. Quỳ như vậy, cũng chỉ có thể trải giấy trên mặt đất khom người viết, nhưng thân thể khẽ động, mệt mỏi và đau đớn tích cóp từng tí một liền không chút kiêng nể kêu gào khắp người. Giữ thẳng một tư thế quá lâu, dường như tất cả đầu khớp xương đều bị cố định lại, nhúc nhích một chút chính là xé thịt nghiền xương.

Tề Hàm trải giấy trên mặt đất, tay trái chống đỡ toàn bộ thân thể cứng đờ, tay phải cầm bút. Tư thế quỳ rạp như vậy khiến trọng tâm thân thể nghiêng về phía trước, da thịt nơi hai đầu gối lại tì vào bàn tính, đau nhức lại một lần nữa tập kích.

Hắn run rẩy đặt bút viết, không phân lớn nhỏ, bẩm báo từng cái, chỉ là giờ này khắc này tình cảnh này, còn chưa viết được mấy dòng, mồ hôi theo thái dương rơi trên giấy như mưa, mực nước chưa khô nhuộm nhòe một mảnh.

Tiên sinh không thể chấp nhận bài vở như vậy! Tề Hàm theo bản năng cầm tờ giấy trắng vò thành một cục, lại trải một tờ khác đặt bút một lần nữa. Thế nhưng mặt trời chói chang, ngay cả gió thổi lên người cũng mang theo hơi nóng, hắn lại trằn trọc đau khổ trong ngoài đều khốn đốn, vừa mới qua một lúc, tờ giấy trên đất lại nói cho hắn biết đã hỏng!

Tề Hàm ngơ ngác nhìn, đặt bút xuống, hai tay chống đất, từng giọt từng giọt nước rơi xuống.

Tần Phong đứng một bên, đột nhiên cảm giác không đúng, đỡ Tề Hàm dậy mới nhìn thấy hắn nước mắt đầm đìa, trong ánh mắt tràn đầy bất lực, bởi vì bị cấm thanh, ngay cả khóc cũng chỉ còn lại nước mắt giàn giụa.

Hắn không biết tại sao mình muốn khóc, nhưng mỗi khi bị phạt, hắn luôn khóc không ngừng như lúc còn bé. Nhưng mà, hắn nhớ kỹ, khi ở trong cung, ngoại trừ mấy lần lúc đầu, sau đó hắn không khóc nữa; mà lần này bị Cung thân vương quất ba mươi roi da, hắn chật vật thì chật vật, cũng không muốn khóc chút nào, sinh lý tâm lý đều không có.

Chỉ có ở chỗ này, lúc tiên sinh trách phạt, hắn mới phá lệ yếu đuối và mít ướt.

"Thiếu gia, ngài đừng bỏ cuộc!" Trong mắt Tần Phong tràn đầy đau lòng và sốt ruột, nhưng chỉ dám an ủi, "Thiếu gia, ngài viết, ta giúp ngài lau mồ hôi, sẽ không lại làm hỏng, ngài nhất định có thể viết xong, nhất định có thể..."

Tề Hàm chớp mắt, lại là hai hàng nước mắt chảy xuống, hắn khẽ gật gật đầu, nhận lấy khăn tay trong tay Tần Phong, hắn không thể nào để Tần Phong lau mồ hôi cho hắn! Đến lúc đó trước không nói đến mình bị phạt thêm phạt nặng, chỉ sợ Phong ca ca sẽ bị chính mình liên lụy.

Lần này tay trái của hắn không chống nữa, mà yếu ớt đặt bên người, tùy thời thay mình lau đi mồ hôi sắp sửa rơi xuống. Cứ như vậy, ngay cả một chút lực hắn cũng không mượn được, chỉ có thể dựa vào hai đầu gối chống đỡ cả người.

Hắn bức bách chính mình quên đi đau đớn khiến người ta phát điên, lần thứ ba đặt bút...

---------------------

Trên đường cái, nhất kỵ tuyệt trần*.

* Ý chỉ cưỡi ngựa với tốc độ nhanh đến nỗi không thể thấy bóng người.

Sở Hán Sinh vóc người cường tráng nhìn đường cái phía xa kéo dài trước mắt, hạ thấp thân thể vỗ vỗ con ngựa đen lớn, lẩm bẩm, "Tiểu Hắc à Tiểu Hắc, oan ức cho ngươi, nhanh thêm một chút, buổi tối chúng ta liền đến kinh thành, đến lúc đó Sở gia mời ngươi uống rượu, uống rượu ngon!"

Danh câu Đại Uyển* tên là Tiểu Hắc hồng hộc phun ra vài tiếng phì phì trong mũi, không biết là đang khinh bỉ chủ nhân nghĩ một đằng nói một nẻo hay là vì có thể uống rượu ngon mà vui vẻ!

* Câu nghĩa là ngựa còn non còn khỏe. Danh câu Đại Uyển là ngựa khỏe có tiếng ở nước Đại Uyển.

"Gia quả nhiên nói không sai mà," Sở Hán Sinh lấy túi nước từ một bên lưng ngựa nốc ừng ực ừng ực mấy hớp, phóng khoáng dùng tay áo lau mồ hôi trên mặt và nước bên khóe miệng, "Tề gia quả nhiên không có cái gì tốt! Thằng nhóc con Tề Huyên, nói phá đê liền phá đê,
thật sự ăn gan hùm mật gấu rồi!"

"Vẫn là Hàm nhi nhà ta tốt..." Sở Hán Sinh cất túi nước, kéo dây cương, theo một tiếng ngựa hí, một người một ngựa lần nữa nhanh chóng chạy đi, chỉ để lại giọng nói khí phách truyền đến trong gió, "Tiểu Hắc, giá! Nhanh đi cứu Tiểu Hàm nhi nhà ta! Giá!"

---------------------

Tề Hàm không biết mình ngã xuống từ lúc nào, cũng không biết giờ này khắc này tỉnh lại là tối hôm nào. Hắn biết mình lại một lần nữa nằm trên giường trong thư phòng tiên sinh, áo ngoài đã cởi, chỉ còn quần áo trong; trên người cũng không có mồ hôi dinh dính, trên lưng không đau, lành lạnh, đây là... đã bôi thuốc?

Hắn ngạc nhiên chống thân thể ngồi dậy, khẽ động mới cảm giác được toàn thân không chỗ nào không đau, đặc biệt nhất là nơi đầu gối như kim châm muối xát, vén ống quần lên nhìn một cái, quả nhiên đã xanh tím phiếm đen, sưng giống như hai cái bánh màn thầu. Trên lưng đã bôi thuốc, trên đầu gối lại không có...

Tề Hàm hoảng sợ trong lòng, ngay cả giày cũng không mang, chân trần vén rèm lên lảo đảo đi ra ngoài, quả nhiên nhìn thấy tiên sinh nhà hắn đang ngồi trước bàn nhìn "bản cung khai" hắn viết. Hắn đi nhanh vài bước ngã quỳ trên mặt đất, đau đớn trên đầu gối chui vào phế phủ đau đến không muốn sống. Bởi vì bị cấm thanh, hắn dập đầu vấn an, không nói một câu.

Trọn một buổi chiều, Quân Mặc Ninh không bị cấm thanh cũng chưa nói một lời. Sau khi Tề Hàm té xỉu, y nhìn thấy vết roi nhiễm trùng sưng lên trên lưng hắn, cũng biết một ngày một đêm này hắn vậy mà đã cả gan làm ra chuyện như thế.

Ban ngày ban mặt xông vào Cung thân vương phủ!

*** có khí phách năm đó của y! Chỉ là mang theo một thân tổn thương trở về!

Quân Mặc Ninh và Tề Mộ Tiêu là bạn bè "thiên tàn địa khuyết" sống chết có nhau, y đương nhiên biết sau khi Tề Mộ Tiêu biết thân phận Tề Hàm còn quất hắn ba mươi roi da là có dụng ý gì, đơn giản chính là để y không trách phạt hắn nữa mà thôi. Nhưng mà cái này trước trước sau sau sai bao nhiêu cái? Không phạt? Không phạt để lần sau hắn tự ném mình vào cái hố của ai còn không biết sao!

* Thiên tàn địa khuyết ở đây ý chỉ cả hai người này đều khuyết thiếu. Quân Mặc Ninh thì bị câm điếc còn Tề Mộ Tiêu thì chậm phát triển.

Quân Mặc Ninh đặt "bản cung khai" trong tay xuống, ngẩng đầu phân phó nói, "Dời cái bàn con qua đây, đặt giấy bút lên."

Tề Hàm dập đầu, chịu đựng đau đớn dọn một cái bàn con ngang gối, lại đặt bút mực trên đó. Trong lòng hắn hiểu rõ, tiên sinh muốn tra hỏi, hắn bị cấm thanh chỉ có thể viết. Tiên sinh sẽ hỏi cái gì? Hỏi thế nào? Trong lòng Tề Hàm cực kỳ lo sợ, phạt quỳ liền phạt đến hắn té xỉu, tra hỏi...

Quả nhiên, Quân Mặc Ninh đứng dậy lấy roi mây thô đen từ trên giá xuống, lần nữa phân phó nói, "Đứng lên, cởi quần. Ta chỉ hỏi ngươi, một ngày một đêm này ngươi cảm thấy mình phạm sai cái gì? Viết đúng một cái năm lần, viết sai... mười lần! Khi nào viết xong thì thôi! Động tác nhanh lên một chút, hôm qua hôm nay ngươi còn thiếu hai mươi roi mây chưa trả."

Tề Hàm ngơ ngác nhìn tiên sinh nhà hắn lấy gia pháp roi mây xuống, trong lúc nhất thời quên mất hô hấp.

Trong chốc lát kinh hoàng, chợt nghe một tiếng "vút", trên cánh tay cách áo trong mỏng manh liền bị đánh một cái, đau rát nhắc nhở hắn, tiên sinh hoàn toàn không bình tĩnh như nhìn từ bên ngoài!

"Con mắt không tốt, lỗ tai cũng không tốt!"

Tề Hàm không dám lên tiếng, chống đầu gối đau nhức đến chết lặng lảo đảo đứng dậy, há miệng run rẩy cởi đai lưng ra, bởi vì vô cùng khẩn trương, tay vừa buông lỏng, tiết khố trắng như tuyết trượt một mạch đến mắt cá chân. Hắn vốn không mang giày, trong lúc chân tay luống cuống, suýt chút nữa còn tự vấp ngã!

Quân Mặc Ninh chỉ cầm roi mây đứng bên người hắn.

Thắt lưng thiếu niên nhỏ nhắn, da thịt trắng noãn, chỗ lưng gần hông lộ ra vết roi loang lổ, mặc dù đã bôi thuốc, vẫn dữ tợn đáng sợ như cũ; trên mông vốn có tổn thương, vết tích giống nhau, mà ngày hôm nay, tất nhiên lại thêm vào vô số vết thương mới. Hai chân hắn thon dài, lúc này run cầm cập như cầy sấy, chân thật biểu hiện ra sợ hãi trong lòng chủ nhân nó.

"Tay trái sau lưng, viết!" Càng ngày mệnh lệnh càng ngắn gọn .

Tề Hàm liền vội khom lưng chấp bút, tay trái đặt ở sau lưng. Bàn con chỉ vừa ngang gối, chính vì vậy, thân thể hắn gần như tạo thành góc vuông, vết roi trên sống lưng bị kéo duỗi ra lần nữa khơi lên đống tro tàn, cái đầu rũ xuống cũng bởi vì sung huyết mà choáng váng.

Hắn hạ nét bút đầu tiên trên tờ giấy trắng, viết "Lỗ mãng xúc động".

"Chát!" "Chát!" "Chát!"...

Mười roi dứt khoát in lên da thịt, toàn bộ vết thương còn chưa kịp nổi lên, đã từ lần thứ nhất đến lần thứ mười! Lại cách hai ba nhịp thở, toàn bộ vết roi hẹp dài mới gần như bắt đầu sưng lên rướm máu cùng một lúc!

Chỉ nghe Quân Mặc Ninh nói một cách lạnh lùng, "Viết lại."

Truyện convert hay : Mị Y Khuynh Thành: Nghịch Thiên Bảo Bảo Phúc Hắc Cha

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện