Quân Lâm Thiên Hạ - Sở Lai Kính

Kiếp Trước Kiếp Này


trước sau

Biệt viện Kinh Giao nằm ở phía tây đế đô Trung Châu, hướng tây viện là dãy núi Vân Trung hình thành một bức tường chắn bảo vệ đế đô. Bởi vì cách xa trung tâm, dấu chân người rất hiếm.

Sau khi con trai thứ ba của thừa tướng Trung Châu Quân Tử Uyên thiêu núi Lạc Hà, y sai người xây dựng một biệt viện ở chỗ này, giam cầm con trai duy nhất của y và Liên Như Nguyệt ở đó.

Bấm đốt ngón tay tính ra đã được ba năm.

Trong phòng địa long ấm áp cháy, từng đợt hơi ấm tràn ngập trong không khí. Lúc Quân Vũ, Quân Hàn mang Quân Mặc Ninh trở về là ban ngày, đến lúc bóng đêm và mưa lạnh bao phủ khắp trời đất Quân Mặc Ninh vẫn hôn mê như cũ.

Cửa phòng đột nhiên bật mở mang theo một đợt không khí lạnh băng, một đại hán cường tráng một tay bưng chén thuốc một tay nhanh chóng đóng cửa. Đại hán chừng trên dưới ba mươi tuổi, khuôn mặt đoan chính, giờ khắc này nhìn người trên giường không khỏi lo lắng sốt ruột.

Hắn đặt chén thuốc trên tủ cạnh giường, nhẹ nhàng xốc thảm mỏng lên, mông đùi xanh tím sưng to thậm chí trầy da đổ máu thình lình lọt vào trong tầm mắt, được bôi thuốc nên miệng vết thương đã ngừng chảy máu nhưng lại càng có vẻ dữ tợn đáng sợ hơn. Đại hán một lần nữa đắp thảm thật cẩn thận, nặng nề thở dài một hơi.

"Hán Sinh, thở dài mau già, ngươi như vậy ta thật áy náy..." Thanh âm yếu ớt truyền đến, nội dung tuy thoải mái nhưng lại không thể nào che dấu được sự suy yếu bên trong.

Đại hán tên Sở Hán Sinh mừng rỡ nói, "Gia, ngài rốt cuộc tỉnh rồi!"

Quân Mặc Ninh gật gật đầu, tỏ vẻ không sao.

"Gia, mau uống thuốc đi" Sở Hán Sinh bưng chén thuốc lên, "Năm nay đông chí trời mưa, ngài mang theo vết thương sốt đến lợi hại, ta giúp ngài bôi thuốc ngài cũng không phản ứng..."

"Hán Sinh, ngươi thật dông dài..." thanh âm yếu ớt lần nữa truyền đến, "Ài... Bản công tử hào hoa phong nhã, lại bị ngươi thấy hết, Hán Sinh, ngươi phải chịu trách nhiệm với ta..."

Sở Hán Sinh cười khổ, không nói gì.

Quân Mặc Ninh lần này bị thương thật sự không nhẹ, bản tử gây thương tổn bên trong, hơn nữa còn dầm mưa khiến da rách ra, máu thịt bên trong hiện ra, trên đường trở về xe ngựa xóc nảy, lập tức liền nhiễm phong hàn, thế nên mấy ngày kế tiếp đều sốt đến mơ mơ màng màng.

Mãi cho đến năm ngày sau mới có khởi sắc.

Mưa đã tạnh, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi. Trong viện có một cây cây đa lớn, mấy phiến lá thưa thớt quật cường đong đưa. Dưới tàng cây bày một cái ghế mây trải thảm thật dày, một thiếu niên sắc mặt tái nhợt an tĩnh nhắm mắt dưỡng thần.

"Gia, uống thuốc." Sở Hán Sinh bưng chén thuốc vào trong viện.

Quân Mặc Ninh mở to mắt, ánh mắt bình thản, y tựa vào Sở Hán Sinh nâng người ngồi dậy, không do dự một hơi cạn sạch thuốc đắng.

"Hán Sinh, tựa như trở lại Đông Hải, khi đó ngươi cứ như vậy chăm sóc ta." Con ngươi đen nhánh của Quân Mặc Ninh nhìn đại hán trước mắt, kiếp trước kiếp này bọn họ thế mà cứ gặp nhau như vậy.

Sở Hán Sinh quỳ xuống bên giường, ánh mắt nhu hòa, "Có thể đi theo gia, là phúc phận Hán Sinh đã tu luyện mấy đời."

Thiếu niên cười, như một nhánh hàn mai trong tuyết ngày đông, thanh lãnh nhưng không mất đi vẻ rực rỡ.

Sở Hán Sinh tham lam nhìn gia nhà hắn tươi cười, kiếp trước kiếp này hắn khổ sở cầu hai đời.

Kỳ thật Quân Mặc Ninh và Sở Hán Sinh đều không thuộc về thời không này. Kiếp trước, Quân Mặc Ninh sinh ra sau một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai gia đình giàu có, nhưng giữa cha mẹ y không có tình cảm với nhau, sau khi ra đời đứa bé không khác gì cô nhi không cha không mẹ. Quân Mặc Ninh yên lặng lớn lên đến năm mười hai tuổi, cuối cùng cha mẹ ly hôn, toà án tuyên cáo bọn họ từ đây về sau không còn liên quan.

Tám năm sau đó, ở Đông Hải xuất hiện một quân đội đánh đâu thắng đó, bọn họ tự xưng "Mặc quân", tung hoành Đông Hải, khiến bọn hải tặc nghe tiếng sợ vỡ mật. Cũng vào lúc đó, nhà họ Quân và nhà họ Ninh đã từng thịnh vượng cũng vì thình lình xảy ra chút chuyện sét đánh không kịp bưng tai, liền trở nên sa sút khó thể phục khởi.

Chỉ có những cấp trên chân chính ở "Mặc quân" biết, chủ bọn họ khát vọng có thể có được tình cảm chân thành của cha mẹ nhường nào thế nhưng khổ cầu cả đời lại không thể được.

Lại tám năm sau đó, Quân Mặc Ninh không rõ mắc bệnh gì, hai mươi tám tuổi đã qua đời.

May mắn thế nào mà một trận sóng thần đưa linh hồn của y và Sở Hán Sinh luôn làm bạn cạnh y tới thời không chưa bao giờ xuất hiện trong lịch sử này.

Hai người không hẹn mà cùng có hồi ức kiếp trước, cùng nhau cảm khái thế sự huyền bí.

Sở Hán Sinh trở lại hiện thực, lo lắng sốt ruột mà nói, "Gia, mỗi năm đều mang một thân thương trở về, ngài... có thể không đi được không?"

Quân Mặc Ninh nằm trên ghế mây, đôi tay đan vào nhau gối sau đầu nhìn thoáng qua cấp dưới trung thành hai đời cười nói, "Không được."

Sở Hán Sinh bất đắc dĩ, "Vậy để tướng gia và phu nhân tiếp tục hiểu lầm sao? Ta tin tưởng với trí tuệ
của tướng gia, người nhất định sẽ hiểu được."

Quân Mặc Ninh nói, "Phải, ngươi nói rất đúng. Nhưng phụ thân hiểu được là một chuyện, ta có thể nói cho người hay không là một chuyện khác. Tề Phong Vân cầm tù tộc nhân Liên thị của tiền triều ở núi Lạc Hà, chuyện này dường như không có người biết. Người trong thiên hạ từ trước đến nay thờ ơ với việc người khác, hai mươi năm qua không còn ai để ý những người này sống hay chết. Nếu không phải ta tra được năm đó ôn dịch tàn sát bừa bãi Thừa Ân thôn, Hán Sinh, không cần ta phóng hỏa, tộc nhân Liên thị cũng sẽ trải qua cảnh chó gà không tha."

Sở Hán Sinh cũng cảm khái nói, "Tâm tư đế vương thật sự đáng sợ, Kiến Quốc ban đầu không gϊếŧ thị tộc tiền triều là vì chứng tỏ tân triều nhân đức, nhưng chung quy vẫn nghẹn ở cổ họng, không gϊếŧ không hài lòng."

Quân Mặc Ninh gật đầu, "Thừa Ân, Thừa Ân, Tề Phong Vân đặt tên thôn như vậy đúng là tâm tư khó lường, hắn còn ban hôn mẹ ta cho cha ta, thật đáng giận đến tận cùng."

Sở Hán Sinh vừa nghĩ liền hiểu rõ, "Đây là một công đôi việc, phu nhân là huyết mạch duy nhất Mạt đế tiền triều lưu lại, ban hôn cho tướng gia sẽ kiềm chế người Thừa Ân thôn, lại kéo tướng gia công cao chấn chủ xuống nước! Ài..."

"Rõ ràng chưa?" Quân Mặc Ninh ánh mắt xa xăm, "Cha ta cũng là bất đắc dĩ, người chịu đại ân của Tề gia, cả đời này sẽ không có dị tâm đối với Trung Châu, thế nhưng bọn họ không tin người! Hiện tại thật tốt, ta một mồi lửa đốt Thừa Ân thôn, xong hết mọi chuyện! Đúng rồi, bọn họ gần đây khỏe không?"

Sở Hán Sinh gật đầu nói, "Đều tốt, trước đông chí còn truyền đến tin tức, tất cả đều tốt."

Quân Mặc Ninh vẫn là bị thương nặng, hàn huyên lâu như vậy có chút mệt mỏi, nghe được tin tức khiến người an tâm, lần nữa nhắm mắt lại, "Đều tốt thật tốt, cũng không uổng công ta làm một phen. Cho nên Hán Sinh, chuyện của chúng ta có thể nói rõ với phụ thân sao? Phương diện này rất khó giải thích, dựa vào tuệ nhãn cao siêu, phụ thân tìm hiểu nguồn gốc bên trong, suy tính của chúng ta chẳng phải rõ như ban ngày? Thậm chí cả Yến Thiên Lâu đều có khả năng bại lộ."

Sở Hán Sinh nghẹn lời. Đúng vậy, làm sao có thể nói?

Quân Mặc Ninh tiếp tục, "Tình huống hiện tại, ta là một thiếu gia vô ưu vô lự ăn chơi trác táng, núi Lạc Hà là ta phóng hỏa. Ta căn bản không biết Thừa Ân thôn ở núi Lạc Hà đúng hay không? Ta phóng hỏa bất quá là một trò cười... Ừ, nháo thành một trò cười. Ta có thể đem nguyên nhân chân chính ta phóng hỏa thiêu núi nói cho phụ thân sao? Nói cho người, ta chính là muốn cứu Thừa Ân thôn, cứu tộc nhân của mẹ?"

"Nhưng mà, ngài như vậy..."

"Không việc gì, chẳng qua chịu một trận gia pháp mà thôi, phụ thân cũng sẽ không thật sự đánh chết ta." Quân Mặc Ninh cảm nhận được trên người truyền đến từng đợt từng đợt đau đớn, biểu cảm lại vô cùng thản nhiên, "Ta vô tri phạm sai lầm, hiện giờ biết sai sửa sai, ta muốn gặp mẹ cầu tha thứ, phụ thân dựa vào đó phạt nặng, tất cả đều hợp tình hợp lý. Vì Tề Phong Vân, ta từ khi ra đời liền phải giả vờ câm điếc, mẹ lại vì vậy mà càng yêu thương ta, mười mấy năm qua tỉ mỉ chu đáo, ta sao có thể nhìn người vướng bận nỗi lo diệt tộc? Chỉ là hiện giờ người ngày ngày quỳ niệm kinh ở Phật đường, vì ta sám hối chuộc tội, kỳ thật căn bản là không cần đúng hay không?"

Thiếu niên một lần nữa mở hai mắt, bên trong tràn đầy chờ mong và bất đắc dĩ. Y đời trước thiếu hụt tình cảm cha mẹ, đời này rốt cuộc có được, liền bất chấp mọi thứ cũng phải giữ gìn. Quốc gia, thiên hạ, thay đổi triều đại, với y mà nói so ra đều không sánh được một câu phụ thân khen ngợi, một lần mẫu thân tươi cười.

"Phu nhân nhất định sẽ hiểu hiếu tâm của ngài.". Sở Hán Sinh cam đoan vô cùng khí phách.

Thiếu niên vui vẻ một hồi lại nhíu mày nói, "Nhưng nếu mẹ biết ta giấu diếm người chịu nhiều trách phạt như vậy, người sẽ càng đau lòng!"

"Vậy... Gia không đi được không?"

"Không được." thiếu niên vô cùng buồn rầu, "Ta mỗi năm cũng chỉ có thể thấy mẹ một lần!"

Bỏ đi, Sở Hán Sinh không còn muốn ngăn cản. Đây vốn là một cái hố to lại còn là gia chính mình đào, y không nhảy thì ai nhảy?

Truyện convert hay : Bộ Đội Đặc Chủng Vương Ở Sơn Thôn

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện