Quân Lâm Thiên Hạ - Sở Lai Kính

Chấp Niệm


trước sau

Lại một năm trôi qua, đông chí, trời mưa giá rét.

Trong viện, bên ngoài Phật đường tướng phủ, âm thanh "bốp, bốp..." cùng với tiếng mưa rơi tí tách vang lên. Bản tử nặng nề đánh vào thân hình nằm sấp trên ghế dài, hai tay thiếu niên dùng sức nắm chặt chân ghế, nước mưa ướt sũng toàn thân tựa như đau đớn đang lan tràn giờ khắc này. Trước mắt y là một mảnh mơ hồ, đầu óc gục xuống đã có chút hôn mê, tóc tai hỗn độn dán trên khuôn mặt tái nhợt không huyết sắc.

"Tướng gia..." quản gia giám hình tiến vài bước đi đến chỗ một nam tử trung niên bung dù trước mặt xin chỉ thị, "Tướng gia, tám mươi, tam thiếu gia... tam thiếu gia chịu không nổi... ngài..."

Nam tử trên dưới bốn mươi tuổi, một thân quần áo màu tím ung dung, một tay y cầm dù một tay chắp sau lưng, mặc dù đứng dưới mưa to như thác đổ vẫn cao quý bất phàm như cũ. Người này chính là thừa tướng hai triều của Trung Châu, Quân Tử Uyên.

Giờ khắc này trên khuôn mặt y không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ là ánh mắt trước sau vẫn tập trung trên người thiếu niên trên ghế dài, nhìn mông đùi thiếu niên bên dưới lớp quần đơn bạc trắng như tuyết dần dần sưng to rồi phá vỡ dưới sự tàn sát bừa bãi của bản tử, máu tươi theo nước mưa chảy xuống nhiễm hồng mặt đất.

Ý thức được bản tử phía sau ngừng lại, thiếu niên gian nan mở mắt ra. Trước mặt, vạt áo bị nước mưa làm ướt... phụ thân.

"Vi phụ đã cảnh cáo ngươi, vì sao ngươi nhiều lần lặp đi lặp lại, biết rõ cố phạm?"

Thiếu niên gian nan khởi động thân trên, nước mưa lướt qua làm nhạt đi màu máu tươi nơi khóe miệng, lộ ra đôi môi tái đi bởi vì rét lạnh và đau đớn, "Cầu... phụ thân khai ân, cho phép con... gặp mẹ một lần... chỉ một lần là được..."

"Vi phụ đã từng nói, không chuẩn!"

Thiếu niên cười khổ, trong mắt đau đớn dị thường, "Vậy thỉnh phụ thân... tiếp tục đánh đi, con nhất định phải gặp được người..."

"Ngươi... Đánh!" Quân Tử Uyên nắm thật chặt dù trong tay, xoay người ra lệnh.

Hai hộ vệ chấp hình nhìn quản gia, bất đắc dĩ lại giơ lên hình cụ lần nữa đánh xuống thân dưới đã thảm đến không nỡ nhìn của thiếu niên. Mông tuyệt đối không thể đánh tiếp, bản tử dần dần chuyển dời đến chân nhưng vẫn vô ích.

Trong viện chỉ còn lại âm thanh trách đánh đơn điệu. Nặng nề mà tàn nhẫn.

"Dừng tay! Dừng tay!" Đột nhiên hai thanh niên từ ngoài sân vọt vào, chỉ vài bước đi quần áo đã bị nước mưa làm ướt.

Một người chạy trước không nói hai lời trực tiếp nhào lên người thiếu niên đang chịu hình, tỏ rõ muốn đánh liền hướng trên người y mà đánh. Một người khác cũng không nhường một tấc, "bùm" một tiếng quỳ gối trước mặt nam tử cầu khẩn nói, "Cha! Cầu người tha tiểu đệ đi! Con nguyện thế, người đánh con đi! Cha!"

"Vũ nhi, ngươi tránh ra!". Quân Tử Uyên nói với con trưởng Quân Vũ đang che trên người thiếu niên.

Quân Vũ ngẩng đầu sợ hãi nhìn phụ thân nhưng lại quật cường ôm thân thể đệ đệ không động đậy.

"Kéo đại thiếu gia ra!" Quân Tử Uyên hướng quản gia phân phó.

Quân Vũ vội la lên, "Cha, cầu người. Ba năm trước tiểu đệ không hiểu chuyện không cẩn thận thiêu núi Lạc Hà, hắn đã chịu trừng phạt! Cha, hắn bị cầm tù ba năm! Tiểu đệ cái gì cũng không cầu chỉ cầu mỗi năm có thể gặp mẹ một lần, vì cái gì, vì cái gì người không cho phép!"

Thiếu niên còn lại tên gọi Quân Hàn, nghe huynh trưởng nói, hắn thay đổi phương hướng quỳ, cao giọng gọi, "Mẹ, người ra nhìn tiểu đệ đi! Đánh vào thân con, đau lòng người làm mẹ, mẹ... A!"

Lời còn chưa dứt, Quân Hàn đã bị một cái tát đánh ngã dưới mưa.

"Khốn khiếp, dám quấy rầy mẫu thân ngươi!" Quân Tử Uyên lạnh lùng nói.

Quân Hàn bò dậy, quỳ thẳng nói, "Cha, con biết sai rồi."

Đúng lúc này, Phật đường truyền ra thanh âm nữ tử tụng kinh, dịu dàng, bình thản, từ bi.

Không biết là Quân Tử Uyên cho rằng lần này khiển trách đã kết thúc hay vì Phạn âm từ Phật đường khiến y cũng không đành lòng phạt tiếp, y vẫy vẫy tay ý bảo hai tên hộ vệ lui ra.

Quân Vũ thấy phụ thân dừng trách phạt, vội buông tay đứng lên đi đến bên người Quân Hàn cùng nhau quỳ xuống.

Quân Tử Uyên lần nữa đi đến trước mặt thiếu
niên nói, "Ninh nhi, vi phụ lại cảnh cáo ngươi một lần, thành thành thật thật ở biệt viện đọc sách sám hối, nếu sang năm còn dám tự tiện trốn trở về..." Quân Tử Uyên không nói tiếp, mỗi năm đều nói một lần nhưng đứa con út này căn bản không để trong lòng, ngày này sang năm nó vẫn sẽ chạy đến, sau đó thì sao?

Chẳng qua chịu một trận gia pháp mà thôi.

Quân Tử Uyên bất đắc dĩ, y luôn vì tiểu nhi tử này cảm thấy bất lực và không biết làm sao, y phất tay một cái ý bảo quản gia đưa con trai út trở về biệt viện Kinh Giao.

"Phụ thân." Quân Vũ quỳ trên đất dập đầu thỉnh cầu, "Cầu phụ thân cho phép con đưa tiểu đệ trở về đi, tiểu đệ bị thương nặng con thật sự không yên tâm. Con trở về nhất định thỉnh tội hôm nay ngỗ nghịch phụ thân với người, nguyện chịu phạt nặng."

"Cha, cầu người!" Quân Hàn cũng dập đầu thỉnh cầu.

Quân Tử Uyên lại lần nữa phất tay, phảng phất dường như nói thêm một lời sẽ mệt. Y liếc mắt nhìn Phật đường một lần lại cố nén xúc động muốn xem xét thương thế con út, xoay người mà đi.

Trong xe ngựa, con út của Quân Tử Uyên, Quân Mặc Ninh nằm trên đệm ấm đã được hai ca ca trải sẵn, cả người rơi vào hôn mê. Quân Vũ nhìn mặt y ửng hồng không bình thường, dùng tay sờ trán lo lắng nói, "Đưa trở về nhanh một chút, tiểu đệ giống như đang sốt."

Vẻ mặt Quân Hàn đầy căng thẳng, tiện đà oán trách nói, "Cha thật nhẫn tâm..."

"Muốn ăn bạt tay!" Quân Vũ nghiêm giọng, thành công khiến đệ đệ câm miệng, lúc sau lại hỏi, "Trên mặt còn đau không?"

Quân Hàn sờ sờ má trái đã sưng lên nói, "Không đau chỉ là có chút tê dại, đại ca đừng lo lắng. Cha hiếm khi tát miệng chúng ta, hôm nay là do Hàn nhi nói không lựa lời."

"Biết sai là tốt. Đưa tiểu đệ trở về xong cùng ta đi thỉnh tội với phụ thân."

Quân Hàn mấp máy môi, trong mắt có một chút không tình nguyện, có lẽ quy củ hà khắc giáo dưỡng cực tốt nhất quán ước thúc mỗi lời nói hành động, không được sai lầm chút nào, "Vâng, đại ca."

Sau đó hắn nhìn nhìn Quân Mặc Ninh đột nhiên đè thấp giọng nói, "Ca, ca tin tiểu đệ thật sự vì xem pháo hoa liền phóng hỏa thiêu núi Lạc Hà hay không?"

Quân Vũ rùng mình, quát khẽ, "Nói bậy gì đó!"

Quân Hàn không phục, giọng nói tuy rằng đè thấp ngữ khí lại càng thêm mãnh liệt, "Ca ca và ta đều biết, tuy rằng tiểu đệ bướng bỉnh từ nhỏ nhưng chưa từng thương tổn bất luận kẻ nào. Hắn mê chơi nhưng luôn có chừng mực, đâu phải có thể làm ra việc phóng hỏa thiêu núi! Huống chi, trong núi còn có... Thừa Ân thôn!" Quân Hàn dừng một chút cuối cùng vẫn nói ra ba chữ.

"Câm miệng! Quỳ xuống!" Quân Vũ quát một tiếng, biểu cảm lạnh lùng xưa nay chưa từng có.

Khiếp sợ uy nghiêm huynh trưởng, Quân Hàn từ ngồi thành quỳ không chút nào dám phản kháng.

Quân Vũ lãnh đạm nói, "Ta cảnh cáo ngươi Quân Hàn. Lại để ta nghe được ba chữ ngươi vừa nói, đừng nói phụ thân không tha gia pháp cho ngươi, mặc dù ta chỉ là huynh trưởng đến lúc đó ngươi cũng đừng trách ta trước hết đánh nát miệng ngươi!"

Quân Hàn bị ngữ khí huynh trưởng dọa sợ vội nói, "Vâng, ca ca, Hàn nhi biết sai rồi, nhất định không dám nói nữa."

Trong xe ngựa lần nữa yên tĩnh lại, ba huynh đệ một ngồi một quỳ một nằm. Ai cũng không phát giác hai mắt Quân Mặc Ninh nhắm nghiền, khóe miệng lại có chút giương lên.

Truyện convert hay : Nhà Ta Ảnh Hậu Siêu Ngọt

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện