Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 42: Làm bạn gái tôi đi


trước sau

Mạc Ngạn đem những khúc mắc  của mình ra phân tích với Kiều Thanh Vũ, nàng dựa vào ghế chăm chú nghe. Tuy rằng cô đã vi phạm nghiêm trọng kỉ luật của đội nhưng lại thành thật khai báo lại, xem như cũng biết bản thân làm sai.
Nghĩ như vậy Kiều Thanh Vũ cũng bớt tức giận hơn một chút. Nàng không phủ nhận, sâu bên trong nội tâm của mình, nàng  không muốn thừa nhận Mạc Ngạn là người vô kỉ luật, thích hành động cá nhân... Nàng đây là đang muốn biện minh cho Mạc Ngạn sao?
"Người đồng hương kia của Tiểu Võ, hình như có chút không bình thường. Mấy ngày nay tôi đã cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy nên nói cho em một chút. Đại ca của Tiểu Võ tự nhiên cho anh ta  công ăn việc làm, không biết là muốn giúp anh ta có cuộc sống tốt hơn hay là muốn  anh ta nhận tội thay nữa." Mạc Ngạn phân tích cho Kiều Thanh Vũ.
Kiều Thanh Vũ rất nhanh hiểu được ý của Mạc Ngạn, nhẹ nhàng gật đầu, nhìn cô thản nhiên nói:"Theo lời cô nói thì cũng có chút manh mối."
"Cô biết đại ca của Lâm Võ làm gì không?"
Mạc Ngạn lắc đầu:"Tôi chỉ biết anh ta làm chủ quán Mị Dạ, trước kia từng gặp qua một lần, ăn mặc rất sang trọng, thân thế phô trương, sợ là không dễ đối phó."
Kiều Thanh Vũ gật đầu, trầm mặc một chút nói:"Nếu vậy Lâm Võ càng làm người ta thêm nghi ngờ, sao cô biết được anh ta sẽ không bị tiền bạc dụ dỗ mà phạm tội chứ."
Mạc Ngạn thành thực lắc đầu, bất đắc dĩ nói:"Tôi cũng lo lắng như vậy nên mới tới tìm em xin ý kiến." Mạc Ngạn ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Kiều Thanh Vũ, khuôn mặt làm cô vừa yêu vừa oán giận, khẽ cười.
Kiều Thanh Vũ suy nghĩ vài giây, ngẩng đầu lên bắt gặp vẻ mặt tươi cười của Mạc Ngạn, cố ý bơ đi ánh nhìn nóng bỏng hướng về phía mình, cúi đầu trầm giọng nói:"Tôi cho người tìm hiểu lai lịch của người họ Đào kia, cô từng tiếp xúc nhiều với Lâm Võ cố gắng hỏi thêm chút manh mối." Kiều Thanh Vũ có chút mệt mỏi nói:"Đụng tới mấy người này phải cẩm thận kẻo bứt dây động rừng là hỏng hết."


Nghe Kiều Thanh Vũ nói, Mạc Ngạn hồi phục lại tinh thần, mỗi lần đứng trước mặt nàng cô đều nhìn nàng đến thất thần, mặc kệ nàng phản ứng ra sao, trong mắt cô nó vẫn rất đẹp, trong lòng cảm thấy ấm áp, hạnh phúc.
"Tôi đã biết." Mạc Ngạn thu liễm lại, nhìn Kiều Thanh Vũ gật đầu.
Kiều Thanh Vũ cảm thấy đã bàn xong chuyện, lại cúi đầu xem tài liệu, qua vài phút thấy người vãn chưa đi, ngẩng đầu lạnh lùng hỏi:"Còn có việc?"
"Không có, không có." Mạc Ngạn vội xua tay, nhìn Kiều Thanh Vũ, bĩu môi đi ra ngoài.
Cửa phòng vừa đóng lại, người ngồi trên ghế khẽ lắc đầu, thầm cười. Nói chuyện cùng con người kia khiến nàng không sao nổi giận được.
Mạc Ngạn ra khỏi văn phòng của Kiều Thanh Vũ, trong đầu có chút hỗn loạn, lo lắng cho Lâm Võ, trong đầu không ngừng hiện lên vẻ mặt tức giận của Kiều Thanh Vũ, cô biết nàng nhất định sẽ tức giận khi biết mình giấu chuyện lớn như vậy. Lại nhớ tới đêm nàng say rượu, cả hai hôn nhau triền miên, Mạc Ngạn không khỏi nhíu mày, cảm thấy hai người yêu nhau không nên làm cùng một ngành.
Ngồi thất thần ở bàn bàn làm việc, Mạc Ngạn lấy điện thoại ra, quay đầu nhìn phía văn phòng của Kiều Thanh Vũ vẫn đóng cửa, cúi đầu vội bấm một tin nhắn:" Thanh Vũ, làm bạn gái tôi đi."

Đánh dấu chấm hỏi xong liền gửi tin đi, cô sợ nếu chần chừ một giây, Kiều Thanh Vũ có thể sẽ không nhìn thấy được tin nhắn. Trong đầu cô rối loạn, lòng không ngừng nóng như bị lửa đốt.
Nhưng tin nhắn được gửi đi cũng khá lâu rồi vẫn không thấy hồi âm, giống như nó hoàn toàn bị chìm xuống đáy biển vậy. Cửa phòng vẫn đóng chặt, ngăn cách khoảng cách giữa cả hai.
Cô bị từ chối hay sao?
Không biết ngồi thất thần bao lâu, mọi người trong văn phòng tụ tập rất đông, Mạc Ngạn cảm thấy tâm phiền ý loạn, nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết không biết từ khi nào đã bắt đầu rơi bên ngoài.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đánh gãy dòng suy nghĩ của Mạc Ngạn, cô nhìn dãy số lạ trên màn hình, một tia thất vọng khẽ thoáng qua, đưa mắt nhìn cánh cửa vẫn đóng kín, nhấn nghe máy.
Là cậu bé hôm qua gọi đến, Mạc Ngạn giờ mới nhớ hôm qua cô có đưa số điện thoại của mình cho cậu bé, cũng chính cô kêu cậu bé gọi lại cho mình để hỏi chuyện lấy trộm tiền của Tiểu Nhạc. Mạc Ngạn nhìn đồng hồ, vừa đúng giờ ăn trưa, lại nhìn cánh cửa vẫn đóng chặt, cô tự trấn chỉnh lại bản thân, đây không phải lần đầu cô yêu, cô không cho phép mình vì thất tình mà trở nên hèn mọn đến cơm cũng không ăn. Cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi. Nghĩ vậy, Mạc Ngạn đứng lên cầm lấy áo khoác, dù sao cô cũng không có việc gì làm, xem như bản thân ra ngoài hít thở chút không khí.
Bước nhanh xuống cầu thang, Mạc Ngạn híp mắt nhìn tuyết rơi bên ngoài, trời một màu trắng xóa. Mạc Ngạn bước nhanh ra ngoài cổng.
Ở xa có một thân ảnh gầy yếu đang  ngồi xổm chờ ở ngoài cổng,  chân không đeo giày, cả người bị tuyết bám trắng xóa, thấy Mạc Ngạn cậu bé đứng lên tươi cười với cô.
Mạc Ngạn nhìn cậu bé, vẫy tay, đi tới một khách sạn gần đó. Hai người bước vào cửa, Mạc Ngạn quay sang đánh giá cậu bé chỉ thấy cậu bé mặc một bộ quần áo cũ, đôi chỗ còn có mảnh vá, trên mặt có máu chảy, đầu tóc bù xù. 
Mạc Ngạn nhíu mày, nhìn cậu bé xong cô không còn hứng muốn ăn nữa, cô kéo cậu bé ra ngoài.
"Chị gái..." Cậu bé không hiểu, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của Mạc Ngạn, muốn mở miệng nói nhưng lại sợ không dám.
"Tính mời em ăn cơm nhưng bộ dạng của em

không nên vào trong đó ăn, sợ là không chỉ làm chị mất ngon mà cả những người trong đó cũng vậy." Mạc Ngạn vừa đi vừa lẩm bẩm, đón một chiếc xe, trong lòng không khỏi tự chửi:Tự nhiên lại đi xen vào chuyện của người khác, phải làm đứa trẻ này sạch sẽ đã rồi tính tiếp.
Mạc Ngạn vừa giơ tay kêu xe thì một chiếc xe màu đen dừng trước mặt, cửa kính kéo xuống, người ngồi bên trong cười với cô.
"Sao anh ở đây?" Mạc Ngạn thấy người  quen, cười nói.
"Tình cờ đi ngang." Diệp Côn ngoắc tay kêu Mạc Ngạn lên xe.
Mạc Ngạn quay sang nhìn cậu bé có chút không sạch sẽ, có chút do dự.
"Không sao, lên đi."
Thấy Diệp Côn cố chấp, Mạc Ngạn cũng không muốn từ chối, mở cửa cùng cậu bé ngồi vào xe.
"Đi đâu?" Diệp Côn quay đầu hỏi Mạc Ngạn.
"Em muốn đi dẫn thằng bé đi mua ít quần áo." Mạc Ngạn nhìn cậu bé, nói thẳng.
Diệp Côn nhìn cậu bé ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn qua kính chiếu hậu,  bật cười:"Nhặt được sao?  Không nghĩ em lại có tấm lòng từ bi như vậy?"
Mạc Ngạn cười gượng, đáp lại lời  trêu chọc của Diệp Côn:"Đúng là nhặt được."
Ngồi trên xe, Mạc Ngạn cứ nhìn màn hình điện thoại rồi đăm chiêu. Cô cảm thấy rối rắm khi không nhận được câu trả lời từ người kia.
Diệp Côn lái xe tới một khách sạn xa hoa, xe vừa  dừng tiếp tân đã chạy ra mở cửa, cung kính hô:"Ông chủ."
Mạc Ngạn ngạc nhiên, không nghĩ người anh kết nghĩa này lại có gia thế khủng như vậy.
Ba người đi vào trong, Diệp Côn bảo người quản lí dắt cậu bé đi tắm rửa thay đồ, làm xong thì đưa  ra gặp anh ta.
Quản lí gật đầu, dắt cậu bé đi vào trong.
"Em có muốn tắm rửa hay mát xa gì không?" Thấy hai người đi rồi, Diệp Côn quay sang hỏi MẠc Ngạn. Không đợi cô trả lời, lại nói:"Con gái dù sao vẫn  là thích đàn ông. Có cần anh tìm cho một người để hầu hạ không?"
"Ách.." Mạc Ngạn thiếu chút nữa bị sặc , mặt nóng lên, xã hội bây giờ đã hợp pháp hóa chuyện này rồi sao?
Mạc Ngạn cúi đầu nhìn đồng phục cảnh sát chỉnh tề của mình, hình như bước vào những chỗ này không được hay cho lắm.
"Không cần, em còn phải trở về sở, bây giờ vẫn còn trong giờ làm việc."
Diệp Côn tất nhiên nhìn thấy Mạc Ngạn mặc  cảnh phục, thấy cô chuẩn bị rời đi, nhìn cô với vẻ mặt thất vọng, cũng không muốn làm khó cô, cười dẫn cô lên văn phòng ngồi.
Nửa tiếng sau, có tiếng gõ cửa, Mạc Ngạn đặt chén trà xuống, ngẩng đầu lên thấy quản lí bước vào, dẫn theo cậu bé vào. Sau khi được tắm rửa, làm tóc, mặc áo sơ mi quần tây, cậu bé nhìn có vẻ sáng sủa, đẹp trai hơn nhiều.
Mạc Ngạn vừa lòng gật đầu, khẽ cười, giờ mới ưa nhìn.
Quản lí xin phép ra ngoài, Diệp Côn ngồi trên sofa đứng lên, đi một vòng quanh cậu bé đánh giá một lượt, chậm rãi nói:"Như vậy mới không nhìn giống ăn mày." Vỗ vai cậu bé:"Thế nào nhóc con? Được tắm rửa sạch sẽ có cảm thấy tốt hơn không?"
"Cám ơn đại ca." Cậu bé cúi đầu tạ ơn với Diệp Côn, sau đó cũng cúi đầu với Mạc Ngạn:"Cám ơn đại tỷ."
Mạc Ngạn dở khóc dở cười, đứa nhỏ này tự nhiên lại xưng hô cung kính như vậy Thiệt khó nghe.
"Cậu tên gì?" Diệp Côn ngồi lại ghế sofa, muốn tìm hiểu chút lai lịch về cậu bé, hỏi.
"Không có tên, lúc còn ở  cô nhi viện người ta gọi em là Tiểu Cửu." 
Diệp Côn cùng Mạc Ngạn đồng thời nhìn nhau, suy nghĩ, nói:"Tôi đã gặp cậu cùng Mạc Ngạn hai lần, cũng coi như có duyên, cậu lại không có chỗ ở, vậy ở đây làm việc cho tôi, lương trả như những người khác. Thấy sao?."
Tiểu Cửu nghe lời đề nghị của Diệp Côn, vội quay sang cười cảm kích với Mạc Ngạn, gật đầu lia lịa, quỳ xuống, nhanh nhảu nói :"Tạ ơn đại ca, Tiểu Cửu nhất định sẽ không làm mất mặt đại ca, nhất định sẽ dốc hết sức phục vụ đại ca." Nói xong lạy Diệp Côn ba lạy.
"Ha ha ha ha.' Diệp Côn nhìn hành động của Tiểu Cửu, hài lòng cười to, phất tay kêu Tiểu Cửu ra ngoài.
Mạc Ngạn ngồi nhìn bất đắc dĩ lắc đầu.
"Đứa nhỏ này đúng là biết ý tứ, lại có dũng khí, rất vừa ý anh."
Nghe Diệp Côn khen ngợi, Mạc Ngạn mím môi cười miễn cho ý kiến. Cô cảm kích nhìn Diệp Côn:"Không nghĩ sẽ mang đứa nhỏ tới làm phiền anh, thật ngại quá."
"Nói gì vậy đừng khách sáo với anh, với lại đứa nhỏ có tài thì anh mới nhận."
Mạc Ngạn gật đầu, nhìn điện thoại từ lúc gửi tin nhắn đi vẫn không có tin nhắn hồi âm. Mạc Ngạn thất vọng, Kiều Thanh Vũ cứ im lặng mà từ chối tình cảm của cô sao Mạc Ngạn thở dài, đứng lên xin phép ra về, dù muốn hay không cũng phải về sở làm việc.








trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện