Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 4: Gặp gỡ


trước sau

Đi vào Dạ Yến , bị thứ âm thanh đinh tai nhức óc kia ập tới, Mạc Ngạn nhíu mày cô không biết đã bao lâu rồi chưa đến những nơi như vậy. Vi Tiểu Nhạc hiển nhiên là khách quen ở đây, quản lí ở đại sảnh hướng hắn mỉm cười tiêu sái bước tới nói vài câu với hắn rồi mời mọi người lên phòng ở lầu ba.
"Mạc tỷ  , ở đây ồn quá, chúng ta lên phòng cho yên lặng." Tiểu Nhạc một bên đeo kính râm từ nơi đầy tiếng nhạc ồn ào kia bước tới cười hì hì nói cùng Mạc Ngạn có chút lớn tiếng.
Mạc Ngạn gật đầu, nhìn các bằng hữu rõ ràng vì đến nơi này mà hưng phấn lên, cô có cảm giác mình lạc lõng,  quân đội cùng xã hội quả là hai thế giới khác biệt một trời một vực.
Mọi người ngồi trong phòng chưa kịp nóng ghế thì một người phục vụ mặc tây trang mang rượu vao. Hắn hướng đầu nhìn mấy người đang ngồi gật đầu một cái sau đó thì thầm gì đó vào tai Tiểu Nhạc, chỉ thấy Vi Tiểu Nhạc cười xấu xa, hắn quay đầu nhìn mấy người kia ,nói :" Muốn hay không gọi vài người đến bồi rượu?"
Mạc Ngạn nghe xong nhíu mày, nhìn mấy người kia rồi lại nhìn nụ cười xấu xa của Tiểu Nhạc.
"Bồi cái gì mà bồi, nhiều người như vậy chưa đủ để bồi cậu hay sao?" Không đợi mọi người lên tiếng, Khúc Tư Dĩnh liền hướng Tiểu Nhạc rống lên.
Vi Tiểu Nhạc không quan tâm lời nói của Khúc Tư Dĩnh, quay đầu hướng Tề Lượng nói :"Lượng ca tìm vài tiểu muội bồi rượu đi, bọn họ đều già rồi, không biết gì  là hưởng thụ cả."
"Tiểu tử nhà ngươi tự đi mà hưởng thụ, thiệt không biết miệng lưỡi đều biến thành dạng gì rồi.  Còn tìm bồi rượu, đúng là không biết tốt xấu."
" Chính là hôm nay Mạc tỷ trở về, phải tìm cái gì bồi rượu cậu ấy chứ." Ngồi đối diện hắn là Tiết Bằng lên tiếng.
Vi Tiểu Nhạc nhíu mày, nhìn Mạc Ngạn đột nhiên nói:"Tôi chắc Mạc tỷ cũng muốn tìm một cô gái để nói chuyện."
Tiểu Nhạc nói xong, mọi người đều đồng loạt nhìn Mạc Ngạn. Mạc Ngạn không nghĩ Tiểu Nhạc sẽ nói như vậy, lúc đầu có chút sửng sốt sau đó liền cười ha hả, nói:"Tốt. Tiểu tử cậu  vẫn còn nhớ tôi thích gì." Nói xong cô liền nở một nụ cười.
Mạc Ngạn nói một câu làm mọi người kinh ngạc, Khúc Tư Dĩnh cười ha ha hướng Mạc Ngạn ra vẻ chim nhỏ nép vào người, giọng nhỏ nhẹ nói:"Mạc  tỷ, em gái này bồi cậu thì sao?"
Mạc Ngạn nhìn Khúc Tư Dĩnh muốn đùa giỡn, vẻ mặt thuận thế ôm nàng vui đùa nói:"Cầu còn không được."
Đêm nay mọi người đều không có cái gì gọi là bồi rượu tiểu thư, phía trước vài người đã say, trên bàn rượu không ngừng được mang lên, không khí càng thêm vui vẻ.
Nháy mắt cái đã muốn nửa đêm, mọi người đều ngã vào sofa nằm nghiêng ngả, Mạc Ngạn có chút choáng váng đúng dậy lắc đầu, cô trong đầu không ngừng nhắc nhở bản thân, còn tiếp tục như vậy sợ ngày mai không thể đi báo danh được.
Ban đêm thật lạnh, một hàng sáu người cùng Mạc Ngạn đi ra khỏi Dạ Yến. Khác này trên ngã tư người qua lại không nhiều lắm. Mấy chiếc xe đi chậm bên cạnh họ mời họ đi xe.
"Không cần lái xe, đi bộ một chút đi." Mạc Ngạn đón gió đang thổi tóc mình, nhẹ giọng nói.
"Không được mai tôi còn phải đi làm nữa, không có thời gian đi bộ với các ngươi đâu." Khúc Tư Dĩnh nhìn đồng hồ càm ràm.
"Vậy cùng lên xe hết đi, giờ này có ít xe qua lại lắm." Tề Lượng liếc mắt đánh giá mọi người một cái, nhìn Quý Minh Xuyên nói :"Anh  cùng Minh Xuyên lái xe." Nói xong hắn lấy chìa khóa xe từ túi của Vi Tiểu Nhạc.
"Mạc tỷ , Dĩnh tỷ  , em đưa các chị  đi." Quý Minh Xuyên gặp Tề Lượng lên xe dẫn đầu, liền đi đến chỗ Mạc Ngạn nhìn hai người nói.
"Minh Xuyên, em không sao chứ?"Mạc Ngạn nhìn Minh Xuyên hỏi ngược lại.
"Không có việc gì, em uống ít."
" Vậy em đưa  Tư Dĩnh, Tiết Bằng, Vũ Huyên  về đi, chị  với Tiểu Nhạc  cùng đường sẽ về cùng nhau, tiện thể đưa Lượng ca  về luôn." Nói xong Mạc Ngạn tiến về phía xe của Tiểu Nhạc đang chuẩn bị khởi động rồi ngồi lên.
Mạc Ngạn nhìn Quý Minh Xuyên rời đi mở cửa xe, khởi động xe theo cô.
Thật có chút uống hơi nhiều, Mạc Ngạn bắt buộc bản thân tỉnh táo chậm rãi nhìn phía trước lái xe ,đãi xe một nửa Mạc Ngạn đang định hồi luân thì nghe hai tiếng "Bang bang." chói tai vang lên. Mạc Ngạn căng thẳng nắm chặt tay lái, quay đầu thì thấy trước cửa Dạ Yến có vài nam nhân mặt mày hung dữ mà chạy trước họ là một người đàn ông đang ôm cánh tay bị thương.
"Oa, bắn nhau kìa." Không đợi Mạc Ngạn phản ứng, Tiểu Nhạc ngồi ở vị trí phó lái kêu lên, hắn kích động kêu lên một tiếng hai tay có chút không thể khống chế mở cửa xe chạy ra ngoài.
"Tiểu Nhạc quay lại , nguy hiểm." Mạc Ngạn vội vã xuống xe đuổi theo Tiểu Nhạc, giọng cô có chút lạc nhịp, nhưng hắn quá nhanh làm cô

đuổi không kịp, nàng quay lại xe nói với Tề Lượng một câu rồi đuổi theo hắn.
Mạc Ngạn rất nhanh băng qua đường cái, con đường tựa hồ không xó người qua lại, cô đuổi theo mấy người  kia thì thấy cách đó không xa có một người bị thọt tay dắt theo một cậu bé  nhìn khoảng 8,9 tuổi mặc đồng phục cố hết sức chạy về phía trước.
Mạc Ngạn thân thủ đúng thời cơ kéo nam hài tử ra sau mình bảo hộ phía sau, tên bị  thọt bị  Ngạn túm có chút lảo đảo, hắn nhíu mày quay lại nhìn một chút rồi tiếp tục chạy về phía trước.
Phía sau đột nhiên có tiếng xe cảnh sát, nàng cũng không dám làm gì thấy cậu bé  run rẩy liền đem cậu bé  giấu vào một góc tường.
Theo sau những tiếng giày da đi trên mặt đường là âm thanh của mấy người đàn ông.
"Lão đại, cảnh sát đến rồi làm sao bây giờ?"
"Lão đại, chúng ta chạy mau đi, cũng không biết tên kia chết chưa, bị cảnh sát bắt sẽ rất phiền toái."
"Hoảng cái gì, chúng ta trở về thì đại ca  sẽ tha chết cho sao? Trước đừng động đến ranh con kia, mang tên què kia về trước rồi tính."
Đợi tiếng bước chân hỗn loạn rời xa, Mạc Ngạn mới cẩn thận ló đầu ra, xác định đã an toàn mới mang tiểu hài tử kéo ra, cô ngồi xổm đánh giá cậu bé  một phen, cậu bé trừ bỏ bộ mặt mít ướt thì cũng chẳng chút gì dễ thương.
"Bé con đừng khóc, nói chị nghe em tên gì?" Mạc Ngạn ngồi xổm tận lực cùng cậu bé  nhìn thẳng, cô nhẹ nhàng hỏi.
Cậu bé bị dọa không nhẹ, bởi vì bị lôi kéo chạy một đoạn dài nên ngực cậu vẫn phập phồng thở lợi hại, một đôi hai mắt đẫm lệ nhìn Mạc Ngạn, tựa hồ như nhìn người trước mặt không biết là người tốt hay xấu.
Không đợi cậu bé  kịp nói, phía sau liền vang lên âm thanh chạy bộ, Mạc Ngạn theo bản năng phản ứng nhanh chóng, cô  xoay người đem cậu bé  bảo hộ sau lưng.
"Không được nhúc nhích, giơ tay lên đầu." Một giọng nói uy hiếp vang lên
Mạc Ngạn bất đắc dĩ đảo cặp mắt trắng, khinh thường nghĩ cảnh sát bang này đều như vậy sao? Tình huống này không phải là đang xem là người xấu sao? Bất đắc dĩ người ta cũng có tên mà, Mạc Ngạn thong thả giơ hai tay lên qua đỉnh đầu, tay chỉ chỉ tiền phương nói :" Người các anh muốn bắt đã  muốn chạy đi, các anh chằm chằm nhìn tôi như vậy thì sao thấy họ được."
Tiểu cảnh sát nhìn Mạc Ngạn  liền buông bộ dạng trầm tư xuống, liền quay đầu nhìn vài người sau lưng đang chạy, mấy cảnh sát kia cũng coi như có được huấn luyện nhìn nhau rồi hướng mấy tên đang chạy kia đuổi theo.

Lúc này trước mặt Mạc Ngạn vẫn còn một người, nàng có ý muốn trêu tức liền rút ngắn khoảng cách không quá hai thước, thần kinh tiểu cảnh sát kia vẫn như cũ ghì chặt súng trong tay, có chút bất đắc dĩ cười cười, tay để trên cũng bỏ xuống.
"Cô,  đừng cử động." Tiểu cảnh sát thấy hành động của Mạc Ngạn liền nghiêm túc nói.
Mạc Ngạn không để ý hắn, nàng cầm tay cậu bé phía sau để cậu nhích lại gần mình, chỉ vì hành động nhỏ này mà làm cho tiểu cảnh sát ngờ vực vô căn cứ bị khiêu khích, chỉ thấy hắn cầm súng bước tới mấy  bước muốn kéo cổ tay Mạc Ngạn ra. Mạc Ngạn ở bộ đội đi chấp hành nhiệm vụ nhiều năm như vậy nên thần kinh vận động nhanh nhẹn rất nhiều, đừng nói là đối phó với tiểu cảnh sát này, mặc dù đối thủ trước mặt nàng có súng nhưng cũng không khiến nàng sợ hãi, thừa khả năng ứng phó.
Chính là trong nháy mắt, vốn đang chiếm thế thượng phong tiểu cảnh sát liền bị Mạc Ngạn dồn vào tường, tay nàng vẫn thủy chung nắm tay tiểu nam hài kia, tay còn lại nắm cổ tay tiểu cảnh sát có chút tức giận nói :"Tôi đã nói tôi không phải là  người xấu, còn có, tôi cực kì phản cảm với những người tôi không quen biết tới gần tôi."
Tiểu cảnh sát cố gắng thoát khỏi Mạc Ngạn nhưng không thành, cô  phát hiện sau lưng có một cô gái  nhìn như muốn đem hắn ra xử trảm, hắn vừa  định lên tiếng thì giọng lạnh lùng của cô gái  kia vang lên:"Mặc kệ cô là người tốt hay là người xấu thì cũng phải về đồn một chuyến." 




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện