Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 24: Ác mộng


trước sau

Advertisement

Lúc Mạc Ngạn rời khỏi nhà của Kiều Thanh Vũ thì trời đã muốn rạng sáng, Mạc Ngạn để tay  lên vô lăng nhìn đèn đường thất thần một hồi mới hoàn hồn lại khởi động xe. Đêm nay cô cảm thấy mình rất kì lạ, nói năng kì lạ, suy nghĩ lẫn tâm tư cũng kì lạ, tất cả đều kì lạ một cách bất ngờ khiến cô đỡ không kịp.  Mạc Ngạn không nghĩ ra  từ khi mà Kiều Thanh Vũ có nhà không ở mà lại chuyển hộ khẩu vào tim cô, suốt ngày luẩn quẩn trong đầu cô khiến nàng có chút rối rắm lẫn lưu luyến đoạn tình cảm này.
Trời bắt đầu vào đông nên thời tiết ngày càng lạnh nhưng Mạc Ngạn lại mở cửa xe để khí lạnh thổi vào trong, vì cô cảm thấy như vậy khiến lòng mình thoải mái hơn. TRước kia mỗi ngày cô đều trải qua nhiều nhiệm vụ ở nhiều thời tiết khắc nghiệt khác nhau nên  cơ thể đã chịu nhiều thương tổn, chính vì vậy nên càng ở trong hoàn cảnh xấu thì cô càng bình tĩnh..... mạc Ngạn một tay cầm vô lăng một tay đặt lên lồng ngực trái của mình lẩm bẩm:"Em đã rời xa tôi 5 năm rồi. Liệu rằng tôi còn có thể yêu thêm ai không?"
Thẳng cho đến khi đã nằm xuống giường Mạc Ngạn vẫn chưa ngừng suy nghĩ về nữ nhân đã rời xa cô. Nữ nhân ấy cũng giống như xuất thân  của cô, cả hai đều là những thứ mà cô không muốn nhắc đến vì chúng khiến cô đau lòng.
"Đây không phải là diễn tập mà là hiện thực. Chúng ta phải đối đầu với một đám đạo tặc vô cùng hung ác, bây giờ mỗi người mau lấy một chiếc xe đi làm nhiệm vụ mà mình đã được giao phó đi.Chúng ta không được phép làm nhiệm vụ thất bại. Đã hiểu chưa? " Một người đàn ông cao to lực lưỡng cầm một khẩu súng trên tay đang chỉ huy các chiến sĩ của mình.
 Xe quân đội đèn soi chói lóa, rất nhanh đã chạy ra ngoài đường quốc lộ. Bên trong xe một đám người tay cầm súng ngồi chỉnh tề thẳng hàng phía sau xe, không ai nói bất cứ câu nào. "Mạc, cô sợ sao?" một người ngồi thứ hai từ ngoài đếm vào nhỏ giọng hỏi người ngồi bên cạnh mình.
"Không sợ." Người ngồi bên cạnh hắn trả lời dứt khoát rõ ràng đồng thời vỗ vỗ tay hắn nói;"Không cần sợ, có tôi ở đây bảo vệ cho cậu...."
"Em sẽ bảo vệ cho chị....Đừng sợ, em nhất định sẽ bảo vệ chị" Là ai đang nói vậy? Mạc Ngạn nghe thấy một giọng nói vang lên nhưng không biết là của ai  Người đó sau khi nói xong thì cũng không nói thêm bất cứ gì nữa bên trong xe lại trở nên yên lặng như cũ mà gió bên ngoài vẫn không ngừng gào thét trong đêm.
Ngoài cửa sổ vẫn một mảng âm u, trời cũng chưa có tia nắng nào. 
"Mạc NGạn, nguy hiểm!" Đội trưởng Thạch Lỗi quát to, Mạc NGạn nghe thấy liền theo bản năng cúi người xuống quan sát động tĩnh xung quanh thì bỗng có một người tới gần cô, người nọ tốc độ cực nhanh, chính xác đến từng li chỉ mất vài giây đã kéo Mạc Ngạn lăn qua một bên.
Phía sau lưng bị một cành cây đâm vào người làm Mạc Ngạn cảm thấy đau, cô ngẩng đầu lên liền thấy một gương mặt quen thuộc đang cười với cô, bây giờ cô mới phát hiện đó là đồng đội của mình. Mạc Ngạn bị đẩy ngã nên đang ôm người đè lên mình, cô theo bản năng đỡ người đè lên mình muốn đứng lên.
Máu????  Máu đỏ thấm đẫm hết một mảng lớn đằng sau lưng áo người đè lên Mạc Ngạn.
Người đè lên Mạc Ngạn là một cô gái xinh đẹp đang cố nén đau khuôn mặt dần tái nhợt cũng đang dùng sức đứng lên....
"Mạc, là em... Em đã bảo vệ được chị rồi" Nàng ho hai tiếng, cô sức nói.
"Đừng khóc mà, dù là vì em ....... Chị nhất định phải hảo hảo ...... sống sót..." Cô gái kia cố gắng nâng tay lên lau đi những giọt nước đang lăn dàu trên mặt Mạc Ngạn.
"Em có điều muốn với chị... đó là câu mà em đã giữ trong lòng từ rất lâu rồi.... Em rất thích ...chị " Cô gái vừa nói dứt câu thì cánh tay liền rơi xuống mặt đất lạnh lẽo không hề động đậy thêm một lần nào nữa.
"Không ....." Người đang nằm trên giường bỗng nhiên hét to rồi mở mắt tỉnh dậy.
Mạc Ngạn thở hổn hển từng ngụm, ngẩng đầu thất thần nhìn trần nhà, một dòng lệ khẽ rơi khỏi đôi mắt của cô. Sau khi hô hấp bình thường lại Mạc Ngạn liền lấy từ đầu tủ một điếu thuốc, châm lửa rồi hít một hơi dài, thở ra một làn khói trắng xóa . Hút thuốc khiến cô cảm thấy thoải mái và bình tĩnh hơn một chút.
Sau khi hút hết điếu thuốc, Mạc Ngạn gắt gao nắm chặt lấy mảnh đạn đeo trên cổ mình đến trắng bệch cả tay. Đã nhiều năm trôi qua nhưng không có ngày nào Mạc Ngạn được ngủ ngon vì hình ảnh người con gái kia hi sinh bản thân để cứu cô luôn xuất hiện trong mỗi giấc mơ, chân thật đến nỗi khiến cô thấy thở không thông. 
Sáng sớm hôm sau, Mạc Ngạn đúng hẹn xuất hiện dưới nhà của Kiều Thanh Vũ, cô ngồi trên yên

Advertisement
xe của mình, đầu đội một chiếc mũ bảo hiểm to, trên tay cũng đang cầm một chiếc mũ bảo hiểm khác. Mạc Ngạn ngồi đợi dưới lầu mặc kệ bị bông tuyết rơi bám đầy người.
"Cô đến đây thật sao?" Một lúc sau có tiếng giày cao gót vang lên kèm theo đó là một giọng nữ lạnh lùng có chút kinh ngạc truyền tới.
"Mỗi ngày tôi đều đi một vòng quanh Dạ Thành nên cô cứ coi như tôi tiện đường đi ngang qua đón cô đi" Mạc Ngạn thản nhiên đáp, cô đưa mũ bảo hiểm ra trước mặt Kiều Thanh Vũ rồi đưa mắt ra đằng sau xe ý bảo Kiều Thanh Vũ lên xe.
"Mau lên xe đi không là cả cô và tôi đều đi trễ đó."
Kiều Thanh Vũ thấy Mạc Ngạn đã nói như vậy rồi thì cũng không ý kiến gì thêm, nàng vươn tay lấy chiếc mũ từ tay Mạc Ngạn, vòng chân  ngồi lên yên sau.
Buổi sáng lúc bảy giờ ngoài đường cũng không tính là đông xe. Một chiếc motor lao trên đường, trên xe là hai cô gái thu hút không ít người tò mò mà nhìn theo. Hàng ngày Kiều Thanh Vũ phải mất gần một tiếng đồng hồ để tới chỗ làm nhưng hôm nay được Mạc Ngạn chở nên đi chưa đầy nửa giờ đã đến trước cổng viện cảnh sát.
Kiều Thanh Vũ gỡ mũ bảo hiểm ra, nhìn đồng hồ cười nói:"Chúng ta đến sớm."
Mạc Ngạn cũng tháo mũ xuống , vuốt tóc mỉm cười, nói:"Chờ tôi đi đỗ xe."
Kiều Thanh Vũ ôm chiếc nón hồi nãy mình đội đưa mắt nhìn theo bóng lưng lái xe đi của Mạc Ngạn đứng hình vài giây rồi ngẩng đầu lên nhìn ngắm trời hôm nay sao xanh quá.
Kiều Thanh Vũ thấy Mạc Ngạn quay lại liền xoay lưng đi vào trong,Mạc Ngạn cũng đi theo sau nàng. Nàng có thói quen triệu tập các tổ lại bàn bạc công việc của một ngày, phân công nhiệm vụ cho từng người nên vừa vào văn phòng liền cho mọi người tập trung lại.
"Uy." Sau khi vừa tan họp, Mạn Ngạn vừa ra ngoài phòng họp thì sau lưng liền bị tay một người vỗ lên, kèm theo giọng của một chàng trai truyền tới, Mạc Ngạn thừa biết là ai nên quay lại tức giận nói:"Vì sự an toàn của cậu, lần sau đừng ở phía sau tôi làm hành động đó." Cô chắc chắn là phải khắc trễ bản thân dữ lắm mới không đem bàn tay của người kia bẻ gãy.
Phía sau hai người, Kiều Thanh Vũ lúc này mới ôm tài liệu ra khỏi phòng họp. Đông Húc thấy vậy liền né người sang một bên nhường đường cho Kiều Thanh Vũ đi qua. Kiều Thanh Vũ mặt than không cảm xúc đi qua hai người thẳng tiến tới phòng của mình.
Đông Húc thấy Kiều Thanh Vũ đã đi xa khỏi hai người liền thần thần bí bí đi tới cạnh Mạc Ngạn thấp giọng nói:"Buổi sáng tôi có thấy cô lái xe đi cùng Kiều đội trưởng, hai người từ khi nào lại thân nhau như vậy?"
Mạc Ngạn liếc Đông Húc một cái, vừa đi về chỗ ngồi vừa nói:"Sao ngươi giống mấy bác gái quá vậy?"
"Ai giống bác gái ?Kiều đội trưởng phân công cô đi theo tôi, tôi quan tâm cô nên mới hỏi." Đông Húc nghe Mạc Ngạn mỉa mai mình liền tức giận nói.
Mạc Ngạn không để ý đến Đông Húc, cô cứ vậy bỏ về chỗ làm việc.
Mọi người trong viện cảnh sát ai cũng đều bận rộn với công việc, ở đây không có kỉ luật nghiêm khắc như trong quân đội, vừa tan họp xong cả đám người đều đi ra ngoài làm nhiệm vụ chỉ còn lại vài người ngồi trong văn phòng. Trong đó bao gồm Mạc Ngạn, cô ngồi ở chỗ mình không có gì làm vì cô là người mới, vì vậy cô cảm thấy có chút nhàm chán, cô nhìn xung quanh văn phòng, cuối cùng dừng mắt lại trước cửa văn phòng vẫn đóng chặt của Kiều Thanh Vũ, trong lòng buồn bực: Sao không có ai đem việc tới cho cô làm vậy Không biết tiểu tử Đông Hú chạy đi đâu rồi?
Mạc Ngạn cảm thấy khó chịu trong người nhưng lại không có chỗ để phát tiết, Ngoài cửa tuyết đầu đã bắt đầu rơi, Mạc Ngạn nhìn thời tiết ngoài cửa sổ, nghĩ tới đồng đội trong quân ngũ bây giờ không biết có phải đang đi huấn luyện hay không. Mạc Ngạn cảm thấy quyết định lần này của mình thật sai lầm, trở lại cuộc sống xã hội không khiến cô cảm thấy vui hay hạnh phúc như lúc còn trong quân đội...
Còn có, tiểu Võ? Tiểu tử này từ khi bỏ đi không hề liên lạc lại với mình. Hắn rốt cuộc có xảy ra chuyện gì không Bây giờ làm gì ở Dạ Thành Đang ở đâu











Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện