Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 17: Xảo ngộ


trước sau

Hai người đứng ôm nhau, Cố a di một bên vừa cằn nhằn liên miên một bên lại khóc lóc nức nở, Mạc Ngạn đưa tay xoa xoa lưng Cố a di an ủi, cô phát hiện lâu rồi không được ôm ai làm cô  cảm thấy tham luyến cảm giác này.
Cố Thục Phân sau một hồi khóc lóc đã đời đến mệt mỏi thì mới rời khỏi cái ôm của Mạc Ngạn, tay có chút run rẩy cầm hai tay Mạc Ngạn, ngẩng đầu nói với giọng tràn đầy yêu thương:"Tiểu thư, nhiều năm ở quân đội như vậy có phải là ăn uống rất khổ sở hay không?" Cố a di nói tới chuyện của Mạ Ngạn thì lại không kiềm được nước mắt, bà cúi đầu nhìn bộ dáng trưởng thành của Mạc Ngạn nói:"Đều đã trưởng thành rồi, nhiều năm như vậy có chuyện gì khiến con thay đổi như vậy chứ tiểu  Mạc, Cố a di xin lỗi con...."
"A di đừng nói như vậy, tất cả đều do con  lựa chọn a di không có lỗi gì trong chuyện này hết. Hơn nữa con cũng rất thích cuộc sống trong quân đội, lâu rồi cũng thành quen." Mạc Ngạn đưa một tay lên xoa má Cố a di tay còn lại lau đi nước mắt của bà, sau nàng kéo bà tới phòng khách.
"Aiz!" Cố a di thở dài một tiếng ngẩng đầu lên nhìn bức ảnh chụp treo trên tường, ảnh chụp một nữ nhân nở nụ cười hạnh phúc, đứng cách đó không xa cũng có một tiểu cô nương xinh đẹp như công chúa cũng cười rất vui vẻ, nhìn rất hạnh phúc.....
"Cố a di, con rất tốt, a di đừng khổ sở nữa."
"Lần này trở về rồi sẽ không đi nữa" Cố Thục Phân thu hồi vẻ mặt thương cảm, hỏi với giọng mong chờ.
"Được." Mạc Ngạn gật gật đầu. mỉm cười nói:"Con được điều tới đây công tác ở sở cảnh sát, về sau sẽ không đi đâu nữa."
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Cố Thục Phân vừa gật đầu vừa nói, xong bà còn nghĩ tới cái gì đó, nhìn Mạc Ngạn do dự nói:"Con trở về lâu chưa?"
"Con mới về đây chưa lâu." Mạc Ngạn đáp rõ ràng sau đứng lên cởi giầy ra đi tới bỏ lên kệ.
"Lão gia luôn gọi điện cho a di để hỏi tin tức của con. Nếu có thời gian thì con nên về thăm ông ấy  đi, lão gia cũng lớn tuổi rồi, nói thế nào đi nữa cũng là cha  của con." Cố Thục Phân thấy Mạc Ngạn vẫn quyết không gặp mặt cha mình liền ra sức khuyên bảo.
"Ông ta cũng không phải không tốt, vẫn còn có Mạc Thành ở bên người không hề thua kém con." Mạc Ngạn cúi đầu lạnh lùng nói.
"Ông ấy đã thay đổi rồi không còn giống trước nữa, ông ấy rất nhớ con."
"Cố a di, người nấu chút trà đi, xem ra hôm nay chúng ta có rất nhiều chuyện để nói với nhau lắm...." Mạc Ngạn không muốn cùng  Cố a di tiếp tục bàn luận về vấn đề đó nữa nên cố ý nói sang chuyện khác.
Nhìn Mạc Ngạn không muốn nhắc chuyện cũ nên Cố Thục Phân chỉ biết thở dài, miệng vội đáp ứng yêu cầu của cô liền đi vào bếp.
Mạc Ngạc đã lâu không được cảm nhận không khí gia đình, hai người vừa rồi mới ôm nhau khóc một trận nên bây giờ trên bàn ăn có chút yên lặng. Cố Thục Phân vẫn một lòng một dạ nghĩ cách để Mạc Ngạn đi gặp cha cô nhưng bà lại kiêng kị tính cách của cô nên không biết mở lời như thế nào. Mà Mạc Ngạn cũng không biết nên nói gì. Cuối cùng cô chỉ cố gắng ăn cho xong bữa ăn này.
Cố a di đi rồi chỉ còn Mạc Ngạn ngồi trên sofa nhìn chằm chằm bức ảnh treo trên tường thật lâu, cô nhớ mẹ, lại nghĩ tới người mà mình gọi là cha, người mà mẹ cô yêu....
"Nếu bây giờ mày đi thì về sau đừng hòng quay về đây nữa."
"Mày cái đồ bất hiếu, tao về sau sẽ coi như không có đứa con như mày."
"Tiểu nha đầu, đừng làm cha tức giận nữa mau đi ra ngoài đi."
"Cút mau."
Mạc Ngạn hồi tưởng lại lúc nàng rời khỏi nhà, người đàn ông ở Dạ Thành mà cô hết sức coi trọng lại quát cô, còn theo cha nàng nổi điên lên như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Mà cô từ đầu không nói quá một câu, khoác balo trên lưng liền li khai khỏi nhà...
Mà lúc ấy cô còn chưa được mười lăm tuổi....
Ngoài cửa sổ gió bắt đầu thổi to, bên trong phòng lại quá sáng khiến người ta cảm thấy áp lực, Mạc Ngạn lấy lại tinh thần đưa tay lên sờ mặt mình, cô thực sự không nhớ đã bao lâu rồi cô không khóc lấy một giọt

mắt.
Mạc Ngạn đứng lên đi vào thư phòng, bên trong có một bộ đồ đua xe chỉnh tề được treo ngăn ngắn, nàng đi tới lấy bộ đồ rồi đi về phòng ngủ.
Sau một hồi thì Mạc Ngạn cũng mặc bộ đồ đua xe bó sát người đi ra khỏi phòng ngủ, cô đi đến chỗ kệ thay giày rồi cầm chiếc nón bảo hiểm đi ra ngoài.
Mắt thấy trời bắt đầu bước vào đông, bên ngoài mưa lâm râm nên không khí có chút lạnh. Mạc Ngạn vừa ra khỏi cửa của tiểu khu liền nắm chặt áo, ngẩng đầu ngắm từng hạt mưa rơi xuống.
Mạc Ngạn đi tới chỗ đỗ xe của nàng, nâng chân ngồi lên xe, mang nón bảo hiểm rồi phóng đi.
Trời mưa không lớn nhưng vì xe Mạc Ngạn phóng rất nhanh nên không lâu sau đó thì quần áo cô liền bị xốc xếch, cô đi dọc một con đường cái ra đường cái hướng phía ngoại ô mà đi.
Gió tựa hồ không có ý định ngừng thổi mà còn thổi mạnh hơn. Bởi vì bị nước mưa làm mờ kính mà cô thì không thể cứ bị che liền lau được dù vậy nàng vẫn không giảm tố độ lại. Mạc Ngạn nghỉ ngơi mới vài  ngày mà  cánh tay bị thương đã bị cô tháo băng, nhìn thì thấy không có gì bất thường.
Mạc Ngạn lái xe không có mục đích, trong đầu không ngừng nghĩ về quá khứ, đã rời bỏ Dạ Thành nhiều năm nhưng hôm nay gặp lại Cố a di khiến cô rối loạn. Dung mạo của mẹ, cha cô khi sủng ái nàng, mọi thứ cứ tua ngược lại trong tâm trí cô. Mạc Ngạn phóng xe càng ngày càng nhanh, nàng muốn tốc độ khiến mình bình tĩnh hơn nhưng có vẻ hôm nay tốc độ cũng không có tác dụng.
Không biết Mạc Ngạn đã đi tới chỗ nào nhưng đến khi trước mắt xuất hiện ngõ cụt thì cô mới hoàn hồn điều chỉnh tay lái để mình không bị té ngã do thắng gấp. Mạc Ngạc lau kính nhìn nhìn xung quanh, không biết đây là đâu mà chỉ thấy đồng không mông quạnh không một bóng người.
Mạc Ngạn vẫn chưa có ý định quay về mà hướng đường quốc lộ phóng như bay tới, không biết đi được bao lâu thì phía sau có ba chiếc motor giống cô xuất hiện. Mạc Ngạn nhìn kính chiếu hậu thấy họ cũng phóng nhanh như cô, tựa hồ như muốn truy đuổi cô.
Mạc Ngạn thấy khoảng cách hai bên ngày càng gần liền cảm thấy hưng phấn, từ khi rời quân ngũ thì cũng coi như tạm biệt mấy tiểu tử điên cuồng không còn ai khiêu chiến với cô nữa. Bây giờ tự nhiên lại xuất hiện mấy người làm cô hứng thú muốn so tài với họ.
Bốn chiếc xe vẫn truy đuổi nhau không ngừng, tất cả đều đi với tốc độ rất nhanh mà trên đường đột nhiên xuất hiện một khúc cua,  nhưng điều đó cũng không làm tốc độ của cả đám bọn họ giảm lại.
Khi đến gần nơi có người sinh sống thì một người đàn ông phóng lên trên dẫn đầu rồi giảm tốc làm ba người đằng sau giảm tốc theo  rồi dừng lại. Mạc Ngạn buông tay lái thì cảm thấy cánh tay bị thương truyền đến cảm giác đau đớn, do vết thương mới khép một chút mà lại gặp mưa khiến vết thương bị rách ra. Cô bất đắc dĩ lắc đầu cởi mũ nhìn ba người kia.
Trước mặt nàng là người dẫn đầu lúc nãy không biết quay đầu xe từ lúc nào mà hiện tại đã khoanh tay trước ngực nhìn cô với vẻ mặt hứng thú. Hai người ở đằng sau cũng đồng dạng tò mò đánh giá cô.
Mạc Ngạn vuốt mái tóc dài có chút rối do đi mưa rồi nhìn người đàn ông có bộ dáng lịch sự trước mặt.
"Cô gái, kĩ thuật không tồi!" Không đợi Mạc Ngạn lên tiếng, người đàn ông  kia đã nói trước.
Mạc Ngạn mỉm cười nói:"Không dám, tay nghề của tôi vẫn còn kém lắm, không bằng một phần của các anh đây đâu."
"Ha ha........" Người đàn ông cười lớn ,nói:"Tôi là  Diệp Khôn, xin hỏi xưng hô như thế nào với cô gái đây?"
Mạc Ngạn nhìn nam nhân toát lên khí chất giang hồ nhẹ nhàng phun ra hai chữ:"Mạc Ngạn."










trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện