Quân Cảnh Tình Duyên

Chương 15: Bệnh viện


trước sau

Mạc NGạn thấy Kiều Thanh Vũ hình như đang sinh khí, cô cũng không dám nói gì mà ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Kỳ thật vết thương trên cánh tay của cô  cũng không phải là nhẹ, viên đạn tuy chỉ sượt qua tay nhưng cũng làm cô chảy khá nhiều máu. Nhưng như vậy vẫn chưa là gì với Mạc Ngạn vì dù sao cô từng ở trong quân đội và từng bị nhiều vết thương nặng hơn như vậy nữa nên thấy cũng bình thường.
Xe cứu thương chạy về bệnh viện khi trời bắt đầu đổ mưa, trên đường đi nữ bác sĩ dường như rất hứng thú với bộ dạng của Mạc Ngạn nên hỏi cô rất nhiều câu hỏi.
"Đây là lần đầu cô làm việc trên xe cứu thương sao?" Nữ bác sĩ thật sự nói quá nhiều, MẠc Ngạn nhíu mà hỏi.
"Ai nói?" Nữ bác sĩ liền phản bác lại, nàng trừng đôi mắt to tròn của mình nhìn Mạc Ngạn tự hào khoe :"Tôi làm việc trên xe cứu thương được hơn hai năm rồi,  cô nhìn sao ra lần đầu tiên được hay vậy? Tôi gặp bất cứ trường hợp bất ngờ nào thì cũng đều có thể xử lí tốt a."
Nhìn nữ bác sĩ có chút cao ngạo cộng tự đắc khiến Mạc Ngạn rất nể tình khâm phục, cô đảo mắt nói:"Cái gì mà gặp trường hợp nào cũng có thể giải quyết tốt chứ, sao cô giống trẻ con tiểu học thích khoe khoang quá vậy?"
"Cô....." Nữ bác sĩ bị lời nói của Mạc Ngạn làm cho nghẹn, ngoài từ "cô" ra thì nàng cả nửa ngày cũng không thể thốt ra bất cứ từ nào khác rồi ngoan ngoãn ngậm miệng không thèm cãi. Mạc Ngạn cười mỉm, nàng nói chuyện nhỏ nhẹ lại:"Chúng ta đi bệnh viện nào vậy?"
Nữ bác sĩ vẫn lạnh lùng không thèm trả lời, nàng chỉnh đồng phục nói:"Tự cô xem đi."
Mạc Ngạn liếc logo cùng tên bệnh viện trên đồng phục của nữ bác sĩ, trên đó ghi:Bệnh viện trung ương. Xem xong Mạc Ngạn cũng không  nói gì nữa, cô nhắm mắt, vết thương ở tay làm cô có chút phiền lòng.
Xe cứu thương rất nhanh đã tới Bệnh viện trung ương, Mạc Ngạn cự tuyệt sự giúp đỡ của hộ lí, tự mình nhảy xuống xe đi theo nữ bác sĩ vào phòng cấp cứu.
Ở trong phòng cấp cứu, Mạc Ngạc ngồi trên giường bệnh nhìn nữ bác  sĩ kia cùng vài người hộ lí làm trước thủ tục nhập viện cho Mạc Ngạn.
"Viện phí  tính như thế nào? " Sau khi im lặng vài giây thì Mạc NGạn lên tiếng hỏi, cô muốn biết khi nào thì phải đóng viện phí. Bởi vì cô đi gấp nên trên người ngoại trừ điện thoại ra thì 1 tệ cũng không có.
"Cô lo xử lí vết thương cho tốt đi rồi hẵng xuống tầng một mà đóng viện phí, sau đó quay lại truyền nước biển." Nữ bác sĩ tựa hồ đã nguôi giận nên dùng giọng bác sĩ ra dặn dò.
Mạc Ngạn không thèm nhắc lại, cô muốn gọi cho Tiểu Nhạc một cuộc,nàng nhìn trên người mình tìm áo khoác nhưng không thấy mà điện thoại lại ở trong đó.
"Bác sĩ tới rồi." Không biết là ai hô lên, cửa phòng liền bị đẩy ra, một nam bác sĩ  tướng mạo thanh tao lịch sự bước vào.
Mạc Ngạn đang lo lắng không biết nên làm thế nào thì gặp người vừa bước vào khiến cô xóa tan lo lắng nãy giờ, cô nở nụ cười với người đó.
"Mạc....Mạc tỷ? " Quý Minh Xuyên giật mình, hắn thấy Mạc Ngạn, rồi  như đang xem coi có phải người giống người hay không.
Mạc NGạn nhìn phản ứng của Quý Minh Xuyên cũng không nói gì, cô chỉ nhìn hắn.
Quý Minh Xuyên sau khi xác định xong vội đi tới trước mặt Mạc NGạn, hắn cau mày khẩn trương hỏi:"Mạc tỷ, tỷ bị sao vậy? Sao  lại bị thương?"
Lúc này mấy người ở trong phòng bệnh đều dừng việc đang làm lại, tò mò nhìn hai người. Nữ bác sĩ kia có chút giật mình, trên mặt hiện rõ câu:Hai người họ quen biết nhau sao?
Quý Minh Xuyên biết tính của Mạc NGạn, hắn thấy Mạc Ngạn không nói lời nào, liền quay đầu tiếp nhận khay dụng cụ từ tay hộ lí  rồi lại hỏi nữ bác sĩ kia về vết thương của Mạc Ngạn. Sau khi chuẩn bị xong hết hắn liền cẩn thận xử lí miệng vết thương, sau nửa tiếng thì miệng vết thương được khâu lại, lúc này Quý Minh Xuyên mới nhẹ nhõm mà thở mạnh một hơi.
"Tiểu tử em khẩn trương cái gì? Bộ mới đi làm ngày đầu tiên sao? "   Mạc Ngạn thấy trên mặt Quý Minh Xuyên đổ mồ hôi, liền trêu chọc nói.
"Ha ha." Quý Minh Xuyên không để ý tới lời trêu chọc của Mạc Ngạn, hắn giơ tay lên lau mồ hôi trên trán nói:"Thuốc tê tới ban đêm sẽ hết tác dụng, tí nữa em sẽ đưa thuốc giảm đau cho chị, nếu buổi tối còn đau thì uống một liều."
"Em  đừng đưa thuốc giảm đau cho chị vội. Đi đóng tiền viện phí giùm chị đi." Mạc Ngạn nhìn Quý Minh Xuyên nói.
Mạc Ngạn vừa nói xong, nữ bác sĩ kia cùng mấy người hộ lí đều nhìn về phía nàng, cô bất đắc dĩ hạ mi, đưa tay đặt lên đặt trên mặt Quý Minh Xuyên nói:"Tiền của chị  để

trên xe cảnh sát rồi."
Quý Minh Xuyên cười cười bắt lấy bàn tay trên mặt, hắn gật gật đầu nói:"Được,  em đi, chị nằm viện nghỉ ngơi đi, ta xong việc sẽ tìm tỷ."
Nói xong hắn cùng vài hộ lí đi ra ngoài.
Mạc Ngạn theo hộ lí đi tới phòng bệnh, dọc đường đi thấy người nhà kẻ tới người đi rất nhiều. Mạc Ngạn trong lòng không  khỏi nghĩ, không biết vì cái gì mà bệnh viện lúc nào cũng kín người.
Đi vào phòng bệnh, Mạc Ngạn được sắp xếp vào một phòng có bốn giường bệnh, cô dựa đầu lên cạnh giường nghỉ ngơi. Cô nhìn ba chiếc giường còn lại đều có người nằm xung quanh còn có rất đông người nhà vây quanh nên không gian có chút ồn ào, chỉ có cô là một mình.
Không lâu sau đó thì Quý Minh Xuyên cũng đi vào, hắn nhìn xung quanh liền nhíu chặt mày, thấp giọng nói:"Mạc tỷ, em đi đổi phòng khác cho chị ."
"Đổi cái gì ?" Mạc Ngạn ngẩng đầu hỏi ngược lại hắn.
"Nơi này không tốt, em đổi phòng đơn cho chị." Quý Minh Xuyên cúi người kiểm tra vết thương của Mạc Ngạn, nhỏ giọng nói.
"Không cần,ở đâu mà chẳng giống nhau, chị ở đâu mà chẳng được." Mạc Ngạn hiểu được ý tốt của Qúy Minh Xuyên nên cười cười nói với hắn.
Quý Minh Xuyên cảm thấy cạn lời nên không thèm nói gì, vẫn ngồi ghế bên cạnh chiếc giường, Mạc Ngạn cảm thấy vui mừng khi nhìn Quý Minh Xuyên, tuy rằng cô chỉ lớn hơn hắn vài tuổi nhưng lại có cảm giác đứa nhỏ này rất trưởng thành, mặc áo blouse trông rất soái.
"Em mỗi ngày đều phải khám bệnh có phải rất vất vả không?"
"Đương nhiên không phải." Quý Minh Xuyên nhìn Mạc Ngạc rồi ngại ngùng cười một cái, hắn để tay lên ngực nói:"Em chỉ phụ trách bên phòng cấp cứu thôi nên hôm nay mới có thể gặp được tỷ."
Mạc NGạn nghiêng đầu nhìn Quý Minh Xuyên, trong mắt đầy lòng tự hào và hãnh diện.
Hai người hàn huyên câu được câu mất một hồi, Quý Minh Xuyên đứng dậy thay chai nước biển khác, vừa mới ngồi xuống thì cửa phòng bị mở ra, cả hai đồng thời đưa mắt nhìn thì thấy Kiều Thanh VŨ đang mặc cảnh phục bước vào, trên tay trái nàng còn đang cầm áo khoác của Mạc NGạn.
Mạc Ngạn thấy Kiều Thanh Vũ đi vào, cô liền chống ta nâng người ngồi dậy, Quý Minh Xuyên cũng nhanh chóng đứng lên, hắn lấy gối để sau lưng cho Mạc Ngan dựa vào rồi đứng ở cạnh giường.  
Kiều Thanh Vũ vẫn không biểu hiện gì, nàng nhìn Mạc Ngạn đang ngồi trên giường sau lại nhìn sang Quý MInh Xuyên đang đứng bên cạnh. Đem áo khoác đặt trên giường, kéo ghế lại ngồi bên cạnh nói:"Thế nào? Vết thương có nghiêm trọng không? "
"Không có việc gì." Mạc Ngạn nhìn Kiều Thanh Vũ nói.
"Mạc tỷ, hai người cứ nói chuyện đi, em đi làm việc đây." Quý Minh Xuyên đứng ở một bên cảm thấy không thoải mái vội mở miệng nói.
"Đi đi, tối chị  gọi cho em." 
Quý Minh Xuyên cười cười nói:"Buổi tối em qua nhà chị , tí nữa em  sẽ gọi cho Tiểu Nhạc kêu hắn chuẩn bị chút đồ ăn." Nói xong, hắn lễ phép gật đầu với Kiều Thanh Vũ sau đó liền đi ra ngoài.
Quý Minh Xuên đi rồi, Kiều Thanh Vũ nhìn Mạc Ngạn nói:"Bạn trai của cô?"
"Ách....Cô nói hài tử vừa rồi sao?" Mạc Ngạn ngạc nhiên không nghĩ Kiều Thanh Vũ sẽ hỏi vấn đề này, cảm thấy có chút buồn cười hỏi lại.
Kiều Thanh Vũ trưng ra bộ dạng từ chối cho ý kiến.
"Cái gì mà bạn trai chứ, chỉ là một hài tử." MẠc Ngạn cười nói, cô duỗi người nằm xuống nhưng phía sau kê cái gối quá cao nên nàng đành từ bỏ ý định đó, bất đắc dĩ nhìn Kiều Thanh Vũ.
Kiều Thanh đứng lên lấy chiếc gối kê ra, chỉnh lại chăn gối một chút rồi giúp Mạc Ngạn nằm xuống. Mạc Ngạn vẫn mở to mắt nhìn hành động của Kiều Thanh Vũ, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng rồi lại nhìn ngũ quan sắc sảo của nàng với vẻ mặt rất hưởng thụ.
Thừa dịp Kiều Thanh Vũ còn chưa ngồi xuống, Mạc Ngạn đột nhiên nâng nửa thân trên lên tiến tới gần một bên tai Kiều Thanh Vũ nói nhỏ:" Tôi không có bạn trai, bởi vì...Tôi thích nữ nhân."
















trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện