Phúc Vận Kiều Nương

Chương 4


trước sau

Advertisement
Edit: kaylee

Diệp Kiều vô cùng chờ mong đối với công đoạn ăn cơm này, nhưng nàng không nghĩ tới, trước khi ăn cơm còn có không ít chuyện.

Nhìn trong phòng ngồi một vòng người, nhận người kính trà từng người xem như làm eo tiểu nhân sâm tinh lại ăn đau khổ.

Cũng may Kỳ gia dân cư đơn giản, cũng không có hao phí thời gian quá lâu.

Trừ ra cha nương Kỳ Vân ra, Kỳ Vân còn có một huynh một đệ.

Đại Lang Kỳ Chiêu, có thê Phương thị, Tam Lang Kỳ Minh tuổi nhỏ còn đang đọc sách, trừ đó ra cũng không có quá nhiều thân thích.

Kỳ Vân giải thích là: “Tổ tiên nhà ra vốn ở phương bắc, sau lại chuyển nhà đến nơi đây, cũng không có quá nhiều tông thân.”

Này cũng ý nghĩa Kỳ gia không quá có thể mượn đến thế lực tông tộc, mọi chuyện đều phải dựa vào mình nỗ lực, nhưng Diệp Kiều một chút đều không thèm để ý.

Có thể quỳ ít mấy lần là mấy lần, muốn nhiều thân thích như vậy có ích lợi gì……

Trộm xoa đầu gối, Diệp Kiều nghĩ, làm người cũng thật không dễ dàng, từ ngày hôm qua cho tới hôm nay, nàng cảm thấy mình làm nhiều nhất chính là quỳ xuống đứng lên, đứng lên quỳ xuống.

Nhưng mà ở lúc nhận người, Diệp Kiều bớt thời giờ nhìn thoáng qua vị tướng công tiện nghi này của mình.

Kỳ Vân không nhìn nàng, mà là yên lặng đứng ở một bên, đôi mắt thẳng tắp nhìn về phía trước, trên mặt một chút biểu tình đều không có.

Đây mới là thái độ bình thường của Kỳ Vân, hắn không thích nói, không thích cười, sắc mặt vốn dĩ đã tái nhợt, lúc bày ra khuôn mặt như vậy đứng ở nơi đó, nếu không phải còn đang thở dốc, sợ rằng đều phải hoài nghi đây có phải một người sống hay không.

Cùng dáng vẻ ngày hôm qua ôn hòa uy nước uống cho mình phái giống như hai người.

Tới thời điểm ăn cơm, cũng chỉ dư lại mẫu thân Kỳ Vân Liễu thị và đôi tân phu thê (vợ chồng son).

Diệp Kiều nhìn đồ ăn bày trên bàn, hai mắt sáng lấp lánh, một chút buồn bực bởi vì vừa mới quỳ tới quỳ đi mà tích góp xuống cũng trở thành hư không ở dưới hương khí của bạn đồ ăn.

Kỳ Vân lại ở thời điểm nàng muốn duỗi tay nhẹ nhàng kéo lại tay của nữ nhân, nhéo nhéo lại buông ra, thấp giọng nói: “Chờ nương động đũa ngươi mới có thể ăn.”

Tuy nói Kỳ gia không phải nhà cao cửa rộng gì, quy củ cũng không tính khắc nghiệt, chỉ là nên chịu lễ tiết vẫn là phải có.

Kỳ Vân không chê Diệp Kiều quy củ không tốt, ném tất cả cho Diệp gia.

Không cho ăn không cho uống còn không dạy tốt quy củ, nếu đổi thành nhà khác, Kiều Nương nhà mình không biết phải ăn bao nhiêu đau khổ.

Lòng người đều đen.

May mắn Kiều Nương gặp mình, về sau chậm rãi dạy là tốt rồi.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Kỳ Vân tối sầm lại, hắn thật sự không biết mình còn có thể che chở nàng bao lâu.

Tuy rằng Diệp Kiều thèm, nhưng nàng thực nghe lời, tiểu nhân sâm tinh nỗ lực học làm người ngoan ngoãn ngồi xong, cũng học dáng vẻ Kỳ Vân nhỏ giọng nói với hắn: “Rất thoải mái, ngươi xoa bóp nhiều hơn.”

Tâm tình Kỳ Vân vốn còn có chút hạ xuống, lúc này nghe được lời Diệp Kiều nói hơi hơi sửng sốt: “Xoa cái gì?”

Diệp Kiều quơ quơ tay, âm thanh mềm mụp: “Vừa rồi giơ chén trà mệt mỏi, ngươi xoa bóp, như vừa rồi là được.” Nói xong, lại nhét tay vào lòng bàn tay của nam nhân.

Lời này nửa thật nửa giả.

Lúc kính trà xác thật là có chút mỏi, chỉ là Diệp Kiều càng muốn nắm tay người này nhiều hơn, cũng tiện bồi bổ cho hắn nhiều hơn.

Kỳ Vân lại là không hỏi nhiều, lại dùng đầu ngón tay, nhẹ nhàng nhéo tay nàng, biểu tình vô cùng nghiêm túc.

Diệp Kiều hơi hơi nheo nheo mắt.

Xác thật là rất thoải mái, a, thành thân thật tốt.

Liễu thị thấy bọn họ nói nhỏ, trên mặt lộ ra một chút vừa lòng.

Kỳ thật nương gia Diệp Kiều và Kỳ gia tuyệt đối không tính là môn đăng hộ đối, nhưng Liễu thị muốn trước nay đều không phải một người nhi tức thập toàn thập mỹ, bà chỉ là muốn nghĩ cách xung hỉ kéo dài mệnh cho nhi tử nhà mình.

Diệp nhị tẩu nói Diệp Kiều vui, Liễu thị tự nhiên không chút nghi ngờ.

Cố tình Kỳ Vân
Advertisement
không vui, luôn nói không thể chậm trễ người ta, đêm qua Liễu thị trằn trọc một thời gian, sợ Kỳ Vân nháo lên, hoặc là tức điên thân mình, kết quả lại nghe người ta nói hai người tường an không có việc gì ngủ cả một đêm.

Tuy rằng chậm trễ canh giờ kính trà buổi sáng, nhưng nhìn sắc mặt Kỳ Vân tốt hơn ngày thường không ít, Liễu thị nhìn ở trong mắt, vui ở trong lòng.

Cho dù thông gia Diệp gia này không xem như chỗ dựa vào tốt gì, nhưng chỉ cần nhi tử có thể khỏe mạnh tốt đẹp, đối với Liễu thị như vậy là đủ rồi.

Bà cũng không chuẩn bị lập quy củ gì với nhi tức này, chờ bà động đũa, Diệp Kiều lập tức hưng phấn mà nhìn Kỳ Vân, thấy Kỳ Vân gật đầu, lúc này mới đi theo cầm lấy đũa, tự mình đùa nghịch một chút, thực nhanh đã thuận lợi gắp một miếng thịt.

Cảm tạ ký ức của nguyên chủ, nếu không Diệp Kiều thật sự chỉ có thể duỗi tay bốc.

Nhưng giây tiếp theo, nàng lập tức nhìn thấy Kỳ Vân gắp một đũa đồ ăn bỏ vào trong chén của mình.

“Có phải niết đau hay không?” Kỳ Vân cảm thấy Diệp Kiều dùng đũa trúc trắc là bởi vì vừa rồi mình dùng sức lớn.

Diệp Kiều lập tức lắc đầu, đôi mắt tỏa sáng, cười với Kỳ Vân: “Không đau.”

Đổi lấy chính là vẻ mặt đau lòng “Rõ ràng đau đến đũa đều cầm không được còn muốn nói không đau” của Kỳ Vân, cảm thấy trong lòng không hiểu sao có chút ấm, lại gắp đũa thịt cho nàng.

Diệp Kiều không quá hiểu rõ Kỳ Vân nghĩ cái gì, nhưng đối với loại hành vi uy cơm này của Kỳ Vân, Diệp Kiều ai đến cũng không cự tuyệt.

Nhưng đồ ăn đó tên gọi là gì Diệp Kiều hoàn toàn không biết gì cả, nhưng nàng biết, cái này ăn ngon, cái kia cũng ăn ngon, đều ăn ngon!

So với điểm tâm ngày hôm qua thì ăn ngon hơn nhiều!

Thành thân thật tốt!

Đại khái là Diệp Kiều ăn quá thơm ngon, Kỳ Vân cũng ăn nhiều hơn ngày thường nửa chén cơm, làm Liễu thị tươi cười đầy mặt.

Mà ở khi hai người rời đi, Liễu thị lập tức đứng dậy, đi đến trước Bồ Tát quỳ xuống, thành kính cầu phúc cho con thứ hai nhà mình.

Kỳ Vân lại là cùng Diệp Kiều trở về phòng, đại khái là vừa mới ăn nhiều hơn bình thường một chút, Kỳ Vân cảm thấy có chút căng, nên mang theo Diệp Kiều đến trong viện xoay nhiều hai vòng, thuận tiện cũng giới thiệu cho nàng Kỳ gia.

“Nơi này là viện của cha nương, bên kia là của đại ca đại tẩu, phía sau là của Tam đệ, ở phía bắc chính là nơi nhóm tá điền ở.” Kỳ Vân đi rất chậm, âm thanh cũng chậm rãi: “Bình thường trừ bỏ cơm chiều, ba huynh đệ chúng ta đều là người nào ăn ở viện người đó.”

Diệp Kiều chớp chớp mắt: “Vì sao?”

Kỳ Vân nhìn nàng, rũ mi mắt xuống nói: “Cha và đại ca muốn đi thôn trang, Tam đệ muốn đi đọc sách, mỗi người đều có chuyện làm.” Nói tới đây, Kỳ Vân chuyển ánh mắt: “Ta cũng có thể ở nhà giúp đỡ xem sổ sách, mặt khác cái gì đều làm không được.”

Nói tới đây, Kỳ Vân thấp thấp ho khan



Truyện convert hay : Mười Vạn Cái Khắc Kim Lý Do
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện