Phúc Vận Kiều Nương

Chương 30


trước sau

Advertisement
Diệp Kiều không thấy được vẻ mặt của Kỳ Vân vì dù sao nàng cũng không để ý mấy đến tiếng gà gáy bất chợt vang lên này.

Kỳ Vân cảm thấy nàng đẹp giống như một bức tranh thế nhưng làm nhân vật chính trong bức tranh ấy Diệp Kiều thấy mình chẳng khác gì người bình thường. Nàng chỉ muốn hái một bông hoa mai dính tuyết thôi.

Hôm trước tướng công có nói dùng nước tuyết này uống rất ngọt cho nên nàng cũng muốn nếm thử xem sao.

Thấy Kỳ Vân không có động tĩnh gì thì Diệp Kiều lại tiếp tục lấy đầu ngón tay chạm vào cánh hoa.

Hoa mai run rẩy, đầu ngón tay của nàng hơi lạnh dính một ít tuyết trắng tinh.

Nàng nhìn chằm chằm nó một lúc rồi định đưa vào miệng.

Kỳ Vân vốn còn đang nghĩ đêm nay nên uống canh gà hay là ăn thịt gà kho. Hắn vừa quay lại định hỏi Diệp Kiều thì thấy nàng đang định cho tay vào miệng.

"Kiều Nương." Kỳ Vân vội vàng gọi nàng. "Trời lạnh như vậy ăn vào bị bệnh thì làm sao bây giờ?"

Nhưng mà đầu lưỡi Diệp Kiều đã chạm vào tuyết, nàng khẽ cảm nhận hương vị rồi lẩm bẩm: "Có hơi lạnh nhưng mà không ngọt gì cả."

Kỳ Vân nghe vậy có chút dở khóc dở cười. Hắn nắm tay Diệp Kiều để vào áo mình che lại nói: "Tuyết đương nhiên không có vị gì rồi, không chỉ có không thể ăn còn bị tiêu chảy nữa."

Diệp Kiều "A" một tiếng, rồi sau đó nhìn về phía cái rổ Kỳ Vân xách theo.

Trong rổ còn có một cái kéo, Diệp Kiều cong lên khóe miệng: "Bây giờ bắt đầu hái hoa mai hả?"

"Ừ, nàng có muốn thử không?" Kỳ Vân nói rồi đem cây kéo đưa cho nàng.

Diệp Kiều vui vẻ cầm lấy kéo rồi cẩn thận nhón chân lên cắt hoa mai nhưng mà mới làm một xíu nàng đã không muốn lm tiếp nữa.

Đem kéo bỏ lại vào trong rổ, nhân sâm nhỏ lắc lắc tay: "Mệt thật."

Tuy rằng cây mai không quá cao, nhưng cứ đứng dưới tán cây rồi nhón chân lên để hái thì quá mỏi, hơn nữa hoa mai cũng không có mấy bông đủ cánh.

Làm một lát thôi là cảm thấy cánh tay mỏi nhừ rồi.

Diệp Kiều cũng không phải kiểu người tính tình bướng bỉnh thấy khó mà vẫn đâm đầu vào. Huống hồ việc hái hoa này cũng không có gì quan trọng cho nên nàng cũng không để ý lắm, không thích thì khỏi làm.

Kỳ Vân cũng chỉ muốn nàng chơi một lát cho vui thôi, thấy nàng không muốn làm nữa thì đưa rổ cho Thiết Tử

"Lát nữa bảo phòng bếp nhỏ làm ít bánh hoa mai mang tới."

Thiết Tử gật gật đầu, nhận lấy cái rổ rồi nhìn thoáng qua Tiểu Tố bảo cô bé đuổi theo mình.

Bọn họ quen nhau từ nhỏ, tuổi cũng không cách biệt lắm, Thiết Tử ngày thường đối xử với Tiểu Tố cũng có nhiều chiếu cố, gặp được chuyện gì cũng kéo cô bé theo cùng.

Trong lòng Tiểu Tố bây giờ còn đang lo cho Tiểu Hắc nhà mình sắp phải vào nồi nhưng bước chân vẫn không dám chậm trễ đuổi theo Diệp Kiều.

Vườn này ngoại trừ hoa mai cũng không có gì khác, cho dù là bàn đá ghế đá đều đã bị tuyết phủ lên không thể ngồi, thứ có thể ngắm đúng là không nhiều lắm.

Có lẽ những văn nhân mặc khách đa sầu đa cảm có thể đứng trước một cảnh này làm ra tuyệt bút lưu truyền thiên cổ thế nhưng Diệp Kiều và Kỳ Vân một người trong đầu đều là bánh hoa mai, người còn lại chỉ nghĩ đến nương tử cơ bản cũng chẳng có tâm trạng mà ngắm cảnh.

Lúc này nổi lên trận gió không lớn, vào đông cho dù là gió nhẹ đều cảm thấy khá lạnh.

Kỳ Vân kéo tay Diệp Kiều nghiêng người chắn gió cho nàng.

"Kiều Nương, về đi.

" Được. "Diệp Kiều gật đầu nhưng lúc sắp đi đến cửa tròn nàng chợt nhìn thấy một cái khung tre hình tam giác dựa sát vào góc tường.

Diệp Kiều không khỏi nhìn về phía Kỳ Vân:" Đây là cái gì? "

Kỳ Vân nhìn liếc mắt một cái rồi nói:" Là một con diều chỉ là chưa làm xong. "

Diệp Kiều chớp chớp mắt:" Con diều sao? Chơi vui không? "

Kỳ Vân lần này cũng không biết nói sao. Rốt cuộc tại sức khỏe không tốt nên mấy trò vận động này hắn chưa từng đụng đến.

Nhìn người khác chơi diều thì có chứ chưa chơi bao giờ.

Đúng lúc này Thiết Tử đột nhiên lên tiếng.

" Nhị thiếu nãi nãi thả diều rất vui ạ, có thể làm thành các loại hình dạng khác nhau, nếu gắn thêm sáo khi thả lên trời sẽ nghe được âm thanh rất thú vị. "

Diệp Kiều nghe xong thì thấy tò mò.

Kỳ Vân nhìn Thiết Tử liếc mắt một cái, rõ ràng tiểu tử này ngày thường luôn kín miệng sao hôm nay lại đột nhiên như vậy. Kỳ Vân nhướng mày nhưng không nói lời nào.

Sau đó lại nghe Thiết Tử nói:" Có đôi khi ở đuôi diều còn gắn lên một ít lông chim, bay bay trong gió khá là đẹp. "

Diệp Kiều cũng không biết con diều nên là bộ dáng gì, chỉ là nghe Thiết Tử nói như vậy, trong ánh mắt nàng mang theo tò mò cùng thích thú.

Kỳ Vân cười như không cười nhìn Thiết Tử liếc mắt một cái, đôi mắt hơi hơi nheo lại, Thiết Tử cúi đầu không dám nhìn hắn.

Nhưng mà sau đó giọng Kỳ Vân chậm rì rì truyền đến:" Nhà ta không phải có một con gà đen sao? Rút lông của nó là được. "

Tiểu Tố đột nhiên dựng thẳng người căng thẳng không dám nói chuyện.

Còn Thiết Tử thì cúi đầu trả lời:" Tiểu Hắc lông đuôi còn chưa mọc lại có lẽ còn phải đợi một thời gian nữa. "

" Vậy từ từ đi. "Kỳ Vân thừa biết Thiết Tử đây là đang bảo vệ con gà trống ngốc nghếch kia, không muốn nó bị mang đi hầm.

Còn lý do thì quá đơn giản, hơn phân nửa không phải bởi vì con gà kia mà bởi vì Tiểu Tố thích nó thôi.

Nhưng mà Kỳ Vân cũng không rảnh nói toạc ra làm gì.

Tiểu Tố nghe thấy vậy đôi mắt như phát sáng. Tiểu cô nương cười tươi lên tiếng:" Cảm ơn nhị thiếu gia! "

Tuy rằng để cái đuôi của Tiểu Hắc lại trọc một lần nữa làm người ta rất đau lòng, nhưng mà giữ được mạng mới là quan trọng nhất. Lông không có thì thôi vậy!

Thiết Tử lại khá sửng sốt. Hắn ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Kỳ Vân đã đưa Diệp Kiều đi xa nên vội vàng túm tay Tiểu Tố cùng chạy đuổi theo.

Chờ đưa hai người tới sân lúc này Thiết Tử cùng Tiểu Tố mới dừng lại.

Kỳ Vân trước khi đi vào hơi dừng lại một chút vỗ vỗ đầu Thiết Tử.

Trong lòng Thiết Tử vô cùng thấp thỏm, thành thành thật thật mà cúi đầu đứng yên ở đó.

Sau đó hắn nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của chủ nhân:" Dùng lông gà trang trí diều cũng mệt ngươi nghĩ ra được. "

Rõ ràng đã vào đông thế nhưng Thiết Tử vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc cơ thể hắn.

Nhưng Kỳ Vân không nói nhiều cái gì mà chỉ là nói:" Tiểu tử ngốc, không có lần sau, đi thôi. "Nói xong hắn liền mang theo Diệp Kiều đi vào.

Tiểu Tố có chút mờ mịt nhìn nhìn bóng lưng của Kỳ Vân rồi lại nhìn về phía Thiết Tử, kéo kéo góc áo hắn:" Thiết Tử ca, nhị thiếu gia có phải tức giận với huynh hay không? "

Thiết Tử lắc đầu, thời kỳ vỡ giọng tiếng nói có chút ồm ồm:" Lần này thì không nhưng lần sau không nhất định. "

Hắn vừa rồi cũng không phải nói dối, trên con diều cột sáo dán lông gà đều có, chỉ là Thiết Tử cố ý nói ra như vậy đúng là có ẩn
Advertisement
dấu ý đồ khác.

Nhị thiếu gia nghe hiểu nhưng vẫn đồng ý, có lẽ là vì không muốn so đo với hắn..

Chỉ có điều Thiết Tử đi theo Kỳ Vân một khoảng thời gian dài đại khái cũng hiểu một chút về tính cách của Kỳ Vân. Hắn đã dùng hết một nửa sự nhẫn nhịn của thiếu gia dành cho mình, cho nên sau này phải thẳng thắn thành khẩn, không thể lại lừa dối thiếu gia.

Giống như Kỳ Vân đã nói, không có lần sau.

Chỉ là Thiết Tử có chút buồn bực. Bản thân mình lúc nãy mạo hiểm như vậy tất cả chỉ vì một con gà..

Tiểu Tố thấy hắn không nói lời nào thì cầm cổ tay áo hắn lay lay:" Thiết Tử ca, trời lạnh, chúng ta đi nướng khoai ăn có được không? "

Thiết Tử quay đầu nhìn nàng, đối diện với tiểu cô nương trước mặt một chút buồn bực mới vừa rồi cũng tan biến.

Hắn cười nói:" Nướng khoai nhiều không thú vị, ta để dành được chút thịt khô, đi, ta đưa cho muội ăn. "

" Được ạ! "

Lúc con diều được đưa đến tay Diệp Kiều thì đã qua năm cũ.

Thiết Tử cùng Tiểu Tố tổng cộng làm hai cái, một cái có sáo còn một cái thì không nhưng mà cả hai đều được trang trí bởi những chiếc lông màu đen xinh đẹp.

Tiểu Hắc là công thần cống hiến lông. Có lẽ vì muốn Kỳ Vân nguôi giận cho nên Tiểu Tố hạ quyết tâm vặt trụi bộ lông đuôi vất vả lắm mới mọc lại được của Tiểu Hắc làm gà trống ta phải chịu một cú sốc tinh thần quá lớn. Mất mấy ngày nó nằm im trong chồng ngẩn ngơ chẳng thèm kêu một tiếng.

Mà lúc con diều được đưa tới thời vừa vặn Đổng thị cũng đến chơi.

Đổng thị cách mấy ngày đều lại đây nói chuyện với Diệp Kiều, hai người cùng nhau chăm sóc hoa dược liệu hoặc là thảo luận một chút tâm đắc, quan hệ cũng từ từ xích lại gần.

Khi thấy con diều được để trên bàn Đổng thị cười nói:" Thứ này ta khi còn ở nhà mẹ đẻ ta rất mê chơi, chỉ có điều sau khi thành thân không đụng đến nữa. "

Diệp Kiều không hỏi lý do, bởi vì nàng nhìn ra được, Đổng thị muốn một đứa con nên vô cùng cẩn thận với cơ thể của mình. Nàng từng thấy Tiểu Tố thử diều, có lẽ Đổng thị sợ chạy nhảy lỡ không may bị ngã thì sẽ ảnh hưởng đến đứa bé nên không dám thử.

Diệp Kiều liền bảo Tiểu Tố cất diều vào trong, chờ Kỳ Vân về rồi lại thả. Sau đó nàng quay qua nhìn Đổng thị cười nói:" Lần trước ta nói muốn đưa ngươi một thứ ngươi còn nhớ không? "

Đổng thị gật gật đầu sau đó liền nhìn thấy Diệp Kiều bưng một cái lu nhỏ ra.

Đây vốn là đồ để Kỳ Vân rửa bút nhưng bị Diệp Kiều trưng dụng đổ nước vào trồng cỏ cát tường.

Lúc này cỏ cát tường đã sớm phát triển tươi tốt và nở hoa nhìn vô cùng có sức sống.

Đổng thị nhìn thấy liền" Di "một tiếng, vui sướng sờ sờ.

Nàng vốn chính là dược si, từ nhỏ say mê mấy thứ này, bản thân nàng trồng không được vậy mà đến tay Diệp Kiều nó lại sống tươi tốt quá chừng. Đổng thị hưng phấn nhìn Diệp Kiều:" Kiều Nương, sao ngươi biết cái này phải trồng dưới nước? "

Diệp Kiều chỉ cười cười:" Ta chỉ cảm thấy nó nên lớn lên ở đấy thôi. "

Đổng thị cười:" Kiều Nương ngươi nói muốn đưa ta chính là cái này? "

Diệp Kiều gật gật đầu, thẳng thắn nói:" Hoa này hoa rất tốt cho cơ thể, ngươi để nó ở trong phòng đối với ngươi có chỗ lợi. "

Tuy rằng Diệp Kiều thấy loại hoa này có tác dụng với tiểu hồ ly nhưng mà có tác dụng với con người hay không thì nàng cũng không dám chắc chắn. Chỉ là nếu có biện pháp thì cứ thử xem sao.

Đổng thị tuy không biết tác dụng của cỏ cát tường nhưng là nếu Diệp Kiều đưa nàng tự nhiên sẽ chăm sóc nó thật tốt.

Huống chi vốn dĩ trồng không được nay lại có thể có một cây như vậy tất nhiên Đổng thị xem nó không khác gì bảo bối mà nâng niu ấy chứ.

Lấy đồ rồi Đổng thị ngồi xuống bên người Diệp Kiều nói:" Hôm nay ta xem như tới đúng lúc, cũng may trước lúc tới ta còn mang theo thứ này cho ngươi, bằng không tự dưng được cho không bạch chỗ tốt, trong lòng ta sẽ lấn cấn không yên. "

Diệp Kiều chớp chớp mắt, nghĩ tới hôm trước Đổng thị đưa mình một rổ cánh hoa thì nói:" Số cánh hoa lần trước ta còn chưa dùng hết mà. "

Đổng thị nhìn nàng cười cười nói:" Ta lần này không tặng ngươi cánh hoa. Đây! Cái này cho ngươi. "Nói xong nàng từ trong lòng ngực lấy ra một cái bao màu xanh.

Diệp Kiều cầm lấy hỏi:" Sách sao? "

Đổng thị cười nói:" Đúng vậy, sách, quyển sách này trên thị trường rất khó nhìn thấy, ta có hai quyển nên đưa một quyển cho ngươi. "

Phụ nữ đã kết hôn khi qua lại ngoại trừ đưa chút hoa hoa cỏ cỏ thì người ta còn đưa một vài đồ vật giúp gia tăng thú vui.

Hơn nữa Đổng thị cũng nghe nói qua chuyện bên nhà mẹ đẻ của Diệp Kiều. Nàng chỉ cảm thấy bất công cho cô bạn mới của mình vì gả qua đây mà chẳng có gì lận lưng, lại còn bị đối xử thô bạo bất công nữa chứ.

Nàng nhìn Diệp Kiều cùng Kỳ Vân hòa hợp ngọt ngào như vậy nên nghĩ có lẽ thứ này thích hợp với hai người bọn họ.

Chỉ là tên quyển sách này đối với Diệp Kiều mà nói thật ra rất lạ, nhân sâm nhỏ ngây thơ hỏi:" Nó nói về cái gì vậy? "

Đổng thị cười thần bí:" Đợi lát nữa ngươi tự xem là biết."

Truyện convert hay : Hộ Quốc Thần Soái Diệp Vô Đạo Từ Linh Nhi
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện