Phúc Tinh Nhà Nông

Cỏ Mần Trầu


trước sau

Advertisement
Thôn Thất Lý bọn họ tổng cộng có 68 hộ, độc chiếm một khu vực rộng lớn này . . . ừm, sườn đồi, ở trên sườn núi, cứ tùy tiện khai hoang.

Mà trên mặt đất bằng phẳng có rất ít đất hoang, phần lớn là đất đá chiếm đa số, đã vậy còn cằn cỗi, còn không bằng khai phá sườn núi này, cho nên Chu tứ lang vác cuốc và lưỡi liềm đi bộ lên sườn núi, hắn định đứng ở chỗ cao rồi nhìn ra xa xa, đến lúc đó nhìn thấy vừa ý chỗ nào thì sẽ khai hoang chỗ đó.

Chu tứ lang nghĩ khá đơn giản, nhưng Mãn Bảo có đáp ứng không?

Đương nhiên là không!!!

Mãn Bảo được cõng lên đỉnh núi, Chu tứ lang nhìn nhìn, sau đó chỉ vào một sườn núi ít cỏ nhất nói: "Chúng ta đi khai hoang chỗ đó đi."

"Không được!" Mãn Bảo không chút suy nghĩ đã cự tuyệt, mà chỉ vào một miếng rẫy khác nói: "Muội muốn khai hoang miếng kia."

Chu tứ lang nhìn lại, phát hiện chỗ đó không chỉ có cỏ rất tươi tốt, cao cỡ chừng Mãn Bảo, còn có rất nhiều bụi cỏ thấp bé, nghĩ cũng biết những những rễ cây đó khó đào như thế nào, lập tức cự tuyệt, "Không được, mảnh đất kia không có tốt bằng mảnh này đâu"

Nhưng ở đó rất nhiều cỏ, còn có cây nhỏ, nói không chừng sẽ có thứ Khoa Khoa thích, Mãn Bảo còn muốn đổi kẹo với Khoa Khoa nên nàng rất kiên trì, "Chúng ta phải khai hoang mảnh đất đó."

Lý do mà nàng tìm ra cũng rất chính đáng, "Huynh xem cỏ ở nơi đó mọc tốt biết bao, còn có cây cối nữa, sau này trồng đậu trồng dưa cũng có thể phát triển tốt, lại nhìn mảnh đất huynh chọn đi, chỉ có mấy cọng cỏ, đã vậy còn không tốt bằng mảnh muội chọn, ui trời, còn có đá nữa kìa, cỏ nhỏ không thích nhất là đá, đậu và dưa cũng vậy."

Chu tứ lang mất hứng, "Rốt cuộc muội khai hoang hay là huynh?"

Mãn Bảo chống nạnh nói: "Là huynh, nhưng huynh phải nghe lời muội, bằng không thì muội trở về sẽ nói với cha, nói huynh cố ý chọn một mảnh đất xấu để lười biếng, bảo cha đánh huynh."

Chu tứ lang tức giận không chịu nổi, ghét cái là hắn không thể không nghe nàng, bởi vì cha bọn họ nhất định sẽ nghe theo lời Mãn Bảo nói.

Sờ sờ vết thương trên người, Chu tứ lang chỉ có thể hậm hực nói: "Được, khai hoang mảnh đất kia, đi thôi."

Chu ngũ lang muốn cõng nàng, Mãn Bảo suy nghĩ một chút, khua tay nói: "Không cần cõng, muội muốn tự mình đi xuống dưới, Tứ ca, huynh cứ lo khai hoang đi."

Chu tứ lang giận đến phát run, "Muội lùn như vậy thì đi xuống dưới kiểu gì? Còn không phải Ngũ Lang đi theo chăm sóc muội?"

"Vậy làm sao giờ, không thì Lục ca lưu lại cũng được."

"Không được, bọn họ còn phải giúp ta khai hoang."

Chu ngũ lang và Chu lục lang cũng không muốn làm việc, lắc đầu liên tục nói: "Trước khi đi nương đã dặn dò, nhất định phải nhìn kỹ muội muội, Tứ ca, huynh đi xuống cắt cỏ trước đi, chỉ có huynh cầm theo lưỡi liềm, chúng ta xuống dưới cũng vô dụng thôi."

Chu tứ lang ngẩn ngơ, "Các đệ không cầm lưỡi liềm theo à?"

Chu ngũ lang cười, "Chúng ta phải cõng Mãn Bảo, tay đâu mà cầm lưỡi liềm chứ?"

Chu tứ lang nhìn Đại Đầu và Đại Nha, Đại Đầu cũng nhạy bén nói: "Chúng ta cho rằng các thúc thúc sẽ mang theo, nên chúng ta mới không mang."

Chu tứ lang liền sai khiến Đại Đầu nói: "Bây giờ cháu trở về lấy lưỡi liềm đi, nhanh lên."

Đại Đầu nói: "Lát nữa phải về ăn điểm tâm rồi, ăn cơm xong lấy đến cũng được, bây giờ cháu đi về, đến cũng không làm được bao nhiêu việc, Tứ thúc, bằng không thì chúng ta cùng cô út chậm rãi đi xuống dưới, thúc cứ đi cắt cỏ trước đi."

Mọi người: "Đúng đấy, Tứ thúc (Tứ ca) đi nhanh đi."

Chu tứ lang cảm giác mình bị chúng bạn xa lánh, mà đầu sỏ gây nên chính là Mãn Bảo.

Mãn Bảo còn hung tợn hơn cả hắn, "Nhanh đi thôi, bằng không thì lúc quay về ăn cơm muội sẽ méc cha cha, nói huynh lười biếng."

Chu tứ lang vác cuốc và lưỡi liềm xoay người rời đi.

Mãn Bảo hài lòng, chân ngắn bước từng bước nhỏ dọc theo đường núi đi xuống dưới, thỉnh thoảng túm mấy cọng thảo, bứt mấy bông hoa, đám Ngũ Lang Lục Lang và Đại Đầu Đại Nha đều đã quen chơi trong núi, thấy cô út đi đường đàng hoàng, liền chạy ùa ra ngoài chơi, trông thấy hoa dại xinh đẹp thì hái một đóa, trông thấy quả dại ăn được thì hái một quả, trông thấy một tổ kiến đều có thể nhìn cả buổi, vui vẻ vô cùng.

Mãn Bảo cố gắng đào một bụi cỏ, lau mặt một cái, trong lòng hỏi Khoa Khoa, "Cái này ngươi có muốn hay không?"

Trong giọng nói của Khoa Khoa lộ ra sự bất đắc dĩ, "Túc Chủ, loại cỏ mần trầu này cô đã nhập vào từ rất lâu rồi mà."

Mãn Bảo hoài nghi: "Thật sao, sao ta không nhớ rõ?"

Hệ thống sẽ cập nhật thông tin cỏ mần trầu mà Mãn Bảo nhập vào, ngoài ra còn có các đặc điểm sinh thái, môi trường sống, phương thức sinh sôi nẩy nở và giá trị chính của nó, tất cả đều được liệt kê rõ ràng.

Mãn Bảo rất thích đọc sách, nhìn thấy dòng chữ này nàng rất vui, nàng hưng phấn hỏi, "Những chữ này là ở đâu ra?"

Hệ thống nói: "Cỏ mần trầu vẫn tồn tại trong thế giới của nhà phát minh ra tôi, đây là kiến thức trong bách khoa quán, sau khi cô nhập vào, tất cả những điểm kiến thức có được trong bách khoa quán sẽ được thể hiện rõ sau khi các loại thực vật được đưa vào..."

Hệ thống tạm dừng một chút sau đó nói: "Túc Chủ, ta cảm thấy cho dù cô không thể tìm được giống loài đã bị tuyệt chủng ở thời đại người phát minh ra ta, nhưng tối thiểu nhất cũng phải tìm một vài loại thực vật trân quý hoặc có giá trị tương đối cao để nhập vào, như vậy nhiều người ấn vào rồi tải xuống (click để download), chúng ta mới có thể nhận được nhiều điểm tích lũy, ta mới có thể đổi càng nhiều kẹo cho cô."

Nói thật, nó đi theo Mãn Bảo hơn một năm, ngoại trừ ba loại thực vật có người ấn vào rồi tải xuống, những thực vật khác cũng không có người nào đến hỏi thăm, mà ba loại thực vật này tỉ lệ ấn vào cũng không cao, trên căn bản là nó dùng tích phân của mình đổi kẹo cho Mãn Bảo ăn.

Mãn Bảo không thất vọng, nàng đang say sưa xem bảng phân tích cỏ mần trầu, nàng đã sớm học thuộc lòng 'Thiên Tự Văn', mà ngày nàng nhận được hệ thống, chính là ngày nàng nhận được bản nháp 'Thiên Tự Văn', nàng mỗi ngày đều đọc thuộc lòng nhận biết mặt chữ, hiện tại có rất nhiều ký tự nàng không biết viết, nhưng nàng đã có thể nhận ra chúng.

Cho nên hiện tại Mãn Bảo đã nhận biết được bảy tám phần, chữ nào không quen biết nàng cũng không khách khí, trực tiếp đi hỏi
Advertisement
Khoa Khoa.

Hệ thống từ trước đến nay luôn có câu hỏi và câu trả lời, mấu chốt là Mãn Bảo cũng tương đối đáng yêu, ai có thể nhẫn tâm cự tuyệt một tiểu hài tử đáng yêu hơn bốn tuổi chứ?

Không, Mãn Bảo vẫn luôn khẳng định năm nay mình sáu tuổi rồi, ừm, tuổi mụ.

Mãn Bảo đọc xong rồi, nhưng vẫn không hiểu lắm, nhưng nàng cũng không phải là cái gì cũng hỏi, trên cơ bản nàng chỉ hỏi chủ đề mình cảm thấy hứng thú, "Trên đây nói là cỏ mần trầu có thể giải cảm tiêu viêm, thanh nhiệt giải độc và xua tan huyết ứ cầm máu là có ý gì?".

Khoa Khoa: "Là ý trên mặt chữ, Trung y cho rằng, người ăn ngũ cốc hoa màu, sẽ bị ảnh hưởng bởi môi trường, trong cơ thể con người sẽ có sẽ có hàn độc và nhiệt độc, ví dụ như lúc phát sốt có thể dùng cỏ mần trầu sắc lấy nước uống, có thể khu phong trừ thấp, thanh nhiệt giải độc, về phần tiêu huyết ứ, cầm máu lại càng đơn giản hơn, nếu có ai đó bị ngã dập đầu đến chảy máu, có thể thể tán nhuyễn và đắp lên vết thương để cầm máu, cũng có thể dùng để uống."

Mãn Bảo "Chà" một tiếng, "Cỏ này vậy mà lại là bảo bối như vậy, không được, ta phải đào nhiều một chút mang về nhà."

Mãn Bảo ráng hết sức nhổ cỏ lên, phí hết sức bình sinh mới có thể nhổ cỏ lên nổi.

Hệ thống cũng biết cỏ này rất không tệ, cho nên âm thầm động viên Mãn Bảo, còn suy nghĩ thêm một cách cho nàng, "Cô dùng dây leo bên cạnh cột bọn nó lại là có thể ôm trở về."

Mãn Bảo cảm thấy vô cùng có lý, liền nhổ không ít cỏ mần trầu, chờ khi Ngũ Lang và Lục Lang hái được một ít quả dại đi tới, trên mặt trên tay nàng đều là bùn, nàng nhổ cỏ đến mồ hôi đầm đìa, làm hai thiếu niên cũng sợ ngây người, chạy lên trước hỏi, "Muội út à, muội làm gì đó?"

Mãn Bảo hai mắt sáng ngời nói: "Ngũ Ca, Lục ca nhanh đến giúp đỡ, muội tìm được dược liệu tốt nè."

Hai thiếu niên bước lên nhìn thấy cỏ dại trên tay, hơi có chút một lời khó nói hết, "Đây không phải chỉ là cỏ dại sao, trên mặt đất có thể nhìn thấy chúng ở khắp nơi."

"Mới không phải đâu, cái này gọi là cỏ mần trầu, có thể giải độc, còn có thể cầm máu." Mãn Bảo sai khiến hai ca ca, "Mau nhổ với muội."

Nhưng Ngũ Lang lại trực tiếp lấy cỏ dại trong tay nàng ném đi, vừa lau sạch sẽ tay nàng, nói: "Đừng ngớ ngẩn nữa, chúng ta đã tìm được quả mâm xôi, ăn một quả thử xem."

Sau đó hắn nhét một quả mâm xôi đỏ au vào trong miệng Mãn Bảo, thơm thơm ngọt ngọt, mắt Mãn Bảo sáng rực, quên mất cỏ mần trầu trên mặt đất, "Muội muốn ăn nữa!"

Hệ thống cũng rất kích động, "Đây là thực vật chưa bao giờ được đưa vào, Mãn Bảo, cô nhất định phải nhập nó vào, vừa rồi ta mới kiểm tra, bên trong hệ thống không có hình ảnh của loại trái cây này."

Ngay khi nó đã có tên khoa học, nhưng không có hình ảnh, thì bọn họ bổ sung hình ảnh vào cũng có thể có nhận được điểm thưởng tích lũy phong phú, đó là phát triển bách khoa quán, nếu như còn có người ấn vào xem hình ảnh, điểm tích lũy này sẽ càng nhiều.

Quả nhiên, bảo Túc Chủ đi ra ngoài nhiều một chút là phương châm chính xác.

Hệ thống nói: "Mãn Bảo, nhanh nhập vào đi, tốt nhất là nhập cả cây vào."

Mãn Bảo liền vừa nhét quả dại vào miệng, vừa hỏi ca ca, "Đây là trái cây gì, sao muội chưa từng ăn, mọi người hái ở đâu vậy?"

Ngũ Lang và Lục Lang hỏi: "Muội chưa từng ăn ư, trên núi còn nhiều mà, tiết Thanh Mình thì có rất nhiều, hiện tại đã rất ít, muội thích, sang năm ta dẫn muội lên núi ăn."

Mãn Bảo cảm thấy các ca ca không có bắt được trọng điểm, hỏi: "Mọi người hái ở chỗ nào?"

"Chúng ta đã hái xong rồi, không còn nữa đâu, chúng ta nhanh xuống núi thôi, chút nữa Tứ ca sẽ tức giận."

Mãn Bảo tức giận chống nạnh, "Muội muốn xem nó lớn lên trông như thế nào, để lần sau muội còn biết hái quả dại."

Ngũ Lang nghe xong nở nụ cười, "Vậy có cái gì khó, thuận đường xuống núi, bên cạnh cũng có không ít, chỉ là không có quả mà thôi, chút nữa chúng ta dạy muội nhận biết."

Mãn Bảo thế mới biết, các ca ca nói khắp núi này đều có là không phải gạt nàng, mà thật sự là có rất nhiều.

Lục Lang cõng nàng đi xuống một lúc, Ngũ Lang chỉ vào một lùm dây leo xanh biếc đầy gai ở ven đường nói: "Ừ, đây chính là quả mâm xôi, đầu xuân thời tiết ấm áp sẽ nở hoa, sau khi nở hoa nó sẽ kết trái, khi nó chuyển sang màu đỏ ăn rất ngon, tiết Thanh Minh sang năm chúng ta sẽ dẫn muội lên núi hái."

Lục Lang lại nói: "Ta cảm thấy vàng vàng ăn ngon hơn, vừa cứng vừa chua, hương vị ngon hơn màu đỏ nhiều."

Ngũ Lang khinh bỉ hắn, "Đỏ mới ăn ngon, chúng ta đều nói đỏ ăn ngon."

Lục Lang: "Rõ ràng là vàng mới ngon."

Ngũ Lang: "Đỏ ngon."

Lục Lang: "Vàng ngon!"

Ngũ Lang: "Đỏ!"

Mãn Bảo thấy hai ca ca cãi nhau, nàng chưa từng ăn màu vàng nên cũng không tiện phát biểu ý kiến, liền trượt xuống khỏi lưng Lục ca, ngồi xổm xuống nhìn dây leo.

Ngũ Lang và Lục Lang chỉ nhìn muội muội, thấy nàng chỉ tò mò nhìn chằm chằm vào dây leo, liền quay đầu chuyên tâm cãi nhau, không, là lý luận.

Mãn Bảo hỏi Khoa Khoa trong lòng: " Ngươi muốn đào nguyên gốc, hay là cho ngươi một đoạn?"

Hệ thống tự định giá một chút nói: "Nếu như có thể đào cả cây đương nhiên là tốt nhất, không tiện thì bẻ một đoạn cũng được."

Truyện convert hay : Vạn Giới Độc Tôn
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện