Phúc Tinh Nhà Nông

Hệ Thống


trước sau

Tiền thị sờ sờ đầu của nàng nói: "Khai khẩn đất hoang đâu có dễ dàng như vậy, lương thực trồng ở trên đất hoang chỉ sợ cũng không đủ nộp thuế, mấy đứa cháu của con đều vẫn còn nhỏ, hơn nữa đất ở trong nhà cũng đủ trồng."

"Vậy làm sao bây giờ, Tứ ca phạm phải sai lầm lớn như vậy, lại không thể đánh chết hắn, vạn nhất hắn rảnh rỗi đi bài bạc nữa thì phải làm sao bây giờ?"

Tiền thị suy nghĩ, Tứ lang phạm phải sai lầm lớn như vậy, nếu như không phạt, trong nhà nhi tử và con dâu khẳng định sẽ không phục, nhưng nếu thật sự đánh chết nó thì bà lại không nỡ, trở về trị thương còn cần tiền, vậy thì còn đau lòng hơn nữa.

Tiền thị nói: "Được, ngày mai sẽ cho Tứ ca con ra đồng khai hoang."

Mãn Bảo lúc này mới vui vẻ trở lại, "Con sẽ đi giám sát Tứ ca."

"Ta thấy con muốn đi ra ngoài chơi thì có, trong đất có rất nhiều rắn rết côn trùng, con cũng đừng đi theo tham gia náo nhiệt, cho đám cháu trai lớn của con đi cùng là được."

Mãn Bảo: "Không được, con cũng muốn đi."

Trước kia nàng cảm thấy nhà mình khá giả, không thiếu ăn, không thiếu mặc, mỗi khi gặp phiên chợ nàng đều có kẹo ăn, tuy rằng nàng cũng không phải rất thích ăn kẹo.

Cho nên trước kia nàng đã nghĩ chỉ cần biết thêm chữ mà thôi, nàng cảm thấy biết chữ đọc sách làm cho nàng rất hạnh phúc, mà Khoa Khoa không có sách cho nàng, chỉ có thể cho nàng kẹo.

Nàng đã ăn rồi, những cái kẹo kia tuy rằng ngọt hơn so với cái mà nhị ca mang từ chợ về, nhưng nàng vẫn không quá thích ăn.

Nhưng bây giờ nàng mới biết, thì ra nhà bọn họ vẫn là rất nghèo, nàng phải kiếm tiền, bây giờ nàng còn nhỏ, không thể ra đồng làm việc, cũng không thể đi ra ngoài làm công, phương pháp kiếm tiền duy nhất chính là bán kẹo.

Nhưng bởi vì nàng luôn lười, không có đào đồ ăn cho Khoa Khoa, đã thật lâu Khoa Khoa không cho nàng kẹo ăn rồi.

Đúng, Khoa Khoa là đồ vật bỗng nhiên xuất hiện trong đầu nàng, vào mùa xuân năm ngoái nàng rốt cuộc cũng học thuộc lòng được toàn bộ quyển 'Thiên Tự Văn', Trang tiên sinh rất cảm động đã tặng bản nháp 'Thiên Tự Văn' mà ông tự tay sao chép ra cho nàng.

Nàng mừng rỡ ôm bản nháp chạy về nhà, sau đó vừa về tới nhà Khoa Khoa liền xuất hiện, nó nói nó là một phần của bách khoa quán, chủ quản khoa sinh vật, vô tình bị lạc ở đây.

Nó cần thu thập nhiều loài sinh vật, dùng để đổi lấy năng lượng trong bách khoa quán để có thể rời khỏi đây.

Ngay từ đầu Mãn Bảo nghe không hiểu, chỉ xem như mình có thêm một người bạn, nàng rất vui vẻ nói chuyện này với mẫu thân.

Nhưng Tiền thị chỉ xem nàng như tiểu hài tử nằm mơ, dỗ nàng một hồi.

Mãn Bảo rất thông minh, dần dần nàng nhận ra người khác không thể nhìn thấy cũng như không nghe thấy Khoa Khoa, cho nên nàng không còn nhắc đến chuyện này nữa, chỉ coi người bạn này chỉ có một mình mình thấy được, nghe thấy được mà thôi.

Khoa Khoa liên tục cầu xin nàng thu thập thêm nhiều loài thực vật, nhưng Mãn Bảo đã đào hết các loại rau trong vườn rau cho nó cất chứa rồi, ngay cả cỏ ngoài nhà cũng đều đào lên luôn, nơi xa quá thì đi sẽ mệt lắm nên nàng một chút cũng không muốn đi.

Vì bằng hữu, nàng miễn cưỡng đi tìm một ít cỏ mà nàng chưa từng thấy cho Khoa Khoa, nhưng người trong nhà luôn lo lắng nàng chạy ở bên ngoài, bình thường đám cháu trai cháu gái của nàng có thể đi chơi, nhưng nàng vẫn bị đại tẩu mang theo.

Tối đa chỉ có thể chơi ở trong thôn, tuyệt đối không thể ra khỏi thôn, chớ nói chi là đi vào trong ruộng.

Mãn Bảo quấn lấy mẫu thân, còn kém lăn lộn trên mặt đất nữa thôi, hôm nay thể xác và tinh thần của Tiền thị mệt mỏi, thấy khuê nữ như vậy, nghĩ đến nàng cũng không còn nhỏ nữa, đúng là lứa tuổi ham chơi, nên cũng không đành lòng quản thúc nàng, bà gật đầu bảo: "Được rồi, đi đi, đi đi, nhưng con phải nghe lời Ngũ Lang Lục Lang, không cho phép chạy loạn, cũng đừng phơi nắng quá lâu, biết không?"

Mãn Bảo vui vẻ đáp ứng.

Lúc tối còn ăn một bát đầy cơm, còn cùng Ngũ ca Lục ca cướp đồ ăn với đám cháu trai cháu gái.

Ngoại trừ mấy hài tử trẻ người non dạ này, thì khẩu vị của người lớn thực sự không tốt lắm, trong nhà vất vả lắm mới tiết kiệm được một ít tiền, trong vòng một đêm đã trở về nghèo rớt mùng tơi, tâm tình có thể tốt được mới là lạ.

Chu lão đầu bới một đũa cơm, lần đầu cảm thấy lương thực khó ưa, ăn không nổi nữa.

Vừa nghĩ tới mười lăm lượng bạc này, lòng ông liền đau nhói, đau đến đỏ cả vành mắt, cuối cùng nhịn không được ném bát cơm đi đánh thằng Tứ này một trận mới coi như khỏe lên được một chút.

Sau khi đám người Chu đại lang nhìn thấy cha bọn họ đánh lão tứ thì cũng không tiện hùa theo đánh chung, chỉ có thể đần mặt bới cơm ăn.

Tiền thị và đám con dâu cùng nhau ăn bát cháo, hiện tại thu hoạch vụ thu đã qua, trong nhà ngoại trừ nam nhân, cũng chỉ có Mãn Bảo tham ăn là có thể ăn được, những người khác ăn đều ăn cơm loãng, nhưng bát cháo cũng khá đặc, chí ít cũng có thể làm cho người ta ăn no.

Nhưng sau khi Tiền thị đặt đũa xuống đã nói: "Trong nhà một đồng tiền cũng không có, cuộc sống như vậy thì không ổn chút nào, bắt đầu từ ngày mai trong nhà cũng không có việc gì làm, chỉ còn có mấy việc vặt vãnh thôi, con dâu cả à, sau này nấu ít gạo thôi, sắp vào đầu mùa đông rồi, đông qua đi còn có xuân hạ hai mùa thôi."

Tiểu Tiền thị cúi đầu đáp lại.

Rồi nàng nhìn sang Mãn Bảo hỏi, "Vậy cô út thì sao bây giờ, thân thể con bé yếu đuối, ăn cháo loãng có chịu nổi không?"

Tiền thị nhíu mi nói: "Ngày mai con mang theo sáu cân lương thực đi học đường, để cho lão đại đi cầu xin Trang tiên sinh, sau này Mãn Bảo ăn cơm trưa ở trong học đường, đồ ăn đều là mua trong vườn rau nhà mình, sau này mỗi ngày con cắt thêm hai phần là được."

Tiểu Tiền thị đáp ứng, nhanh chóng ăn xong rồi cùng với đám em dâu dọn dẹp bát đĩa.

Mãn Bảo cảm thấy như vậy không tốt, hỏi: "Nương, vậy bọn Đại Nha thì sao?"

Tiền thị vươn tay sờ sờ đầu nàng, lại cười nói: "Thân thể của bọn Đại Nha tốt, không cần ăn nhiều, thân thể con kém hơn, ăn nhiều một chút, bằng không thì ngã bệnh trong nhà còn phải tốn tiền mua thuốc cho con."

Đám Đại Nha và Đại Đầu từ nhỏ đã bị quán triệt tư tưởng như vậy, bà nội cha mẹ từ nhỏ đã nói cho bọn họ biết, thân thể cô nhỏ không tốt, không cho phép họ đẩy nàng, khi dễ nàng, phải cho nàng ăn nhiều một chút, nuôi cho béo một chút sẽ không sinh bệnh.

Bằng không nếu ngã bệnh, bọn họ sẽ phải tốn tiền mua thuốc, đến lúc đó bọn họ sẽ không có tiền mua kẹo ăn.

Cho nên, từ khi còn nhỏ thấy cô nhỏ đi theo ông nội và cha bọn họ ăn uống, còn bọn họ uống cháo loãng thì cũng chẳng có ai có một chút ý kiến gì.

Hơn nữa cô nhỏ cũng rất tốt với bọn họ, tuổi nhỏ hơn bọn họ, nhưng luôn cho bọn họ kẹo ăn, đối
với cô nhỏ, bọn họ vẫn luôn rất yêu thích.

Cho nên lúc này bà nội vừa nhìn qua, bọn họ liền liên tục gật đầu, tỏ vẻ cô nhỏ ăn nhiều một chút, chúng ta ở nhà ăn cháo loãng là được.

"Trong đất còn một ít ngũ cốc, trở về chúng ta đi tìm nướng ăn nhé."

"Không được, ngày mai chúng ta còn phải đi giúp Tứ ca khai hoang." Mãn Bảo nói: "Tuy nhiên chúng ta có thể đi tìm quả dại để ăn."

Lão Chu nhìn Mãn Bảo, "Khai hoang?"

Tiền thị nói: "Quên nói với mọi người, ngày mai sẽ bảo lão tứ đi khai khẩn đất hoang, hắn thiếu tiền trong nhà, cũng nên làm chút việc để kiếm tiền."

Lão Chu lại cho rằng khai khẩn đất hoang cũng chẳng có thể kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng như thế cũng tốt, miễn cho thằng nhóc kia nhàn rỗi lại muốn đi đánh bạc, vẫn phải tìm một chút chuyện cho hắn làm.

Bởi vậy ông nói: "Lão Ngũ, lão Lục, ngày mai các con cùng theo nó đi, nếu nó lười biếng thì đánh nó một trận."

Mãn Bảo xung phong nhận việc, "Cha để con, Ngũ Ca Lục ca khẳng định đánh không lại Tứ ca."

Lão Chu mỉm cười, vươn tay sờ đầu nàng cười nói: "Được, con đi theo, nếu Tứ ca con dám không nghe lời, cứ lấy cây quất nó."

Mãn Bảo mừng rỡ giống như nhận được thánh chỉ, buổi tối ngủ thật sớm, trong đầu cũng hứa hẹn với Khoa Khoa ngày mai nhất định giúp nó tìm ra loại thực vật mà trước kia không tìm được, hơn nữa còn yêu cầu, "Nhưng ngươi cũng phải chuẩn bị cho ta nhiều kẹo một chút, ta muốn cầm đi bán."

Hệ thống rầu muốn thúi ruột, thực vật Mãn Bảo thu được rất phổ thông, hơn một năm cũng không nhìn thấy hiệu quả và lợi ích gì cả, vậy mà nó còn phải đổi chút điểm tích lũy còn thừa lại trước kia của mình thành kẹo cho nàng.

Mà không đổi cũng không được, đây chỉ là một đứa nhỏ, nếu không có dụ dỗ, thì nàng sẽ không chịu chơi cái trò chơi này đâu.

Không sai, Mãn Bảo luôn coi đây là một trò chơi, cho tới bây giờ nàng cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc sử dụng nó để đạt đến đỉnh cao của cuộc sống, hay thực hiện mục tiêu phi phàm nào đó trong cuộc sống.

Sau hơn một năm, hùng tâm tráng chí [1] của hệ thống đã sớm bị mài mòn, may mắn là nó trói chặt với kí chủ, cho dù không có năng lượng hỗ trợ nó rời khỏi không gian này, trở về vị diện ban đầu, thì cũng có thể bảo trì vận hành.

[1]: hoài bão ý chí lớn lao

Đợi kí chủ lớn hơn một chút thì tốt rồi.

Đây là hệ thống tự an ủi mình.

Nếu không, kết quả tồi tệ nhất là khi kí chủ chết đi, đến lúc đó nó lại lựa chọn một kí chủ có dã tâm lớn một chút là được rồi.

Hệ thống lặng lẽ moi ra điểm tích lũy còn lại của mình, tính toán xem còn có thể đổi được bao nhiêu kẹo cho nàng.

Mãn Bảo cho rằng mình đã thỏa thuận xong với Khoa Khoa, nên kéo chăn nhỏ của mình qua đắp kín, nhắm mắt lại, đánh một giấc ngon lành.

Ngày hôm sau gà vừa gáy sáng không bao lâu, trong sân đã có tiếng động, Mãn Bảo trở mình một cái, ủn mông nhỏ chui vào trong chăn tiếp tục ngủ.

Người nhà nông luôn dậy sớm, cho dù ngày mùa thu hoạch đã xong, đất đai cũng phải nghỉ ngơi và hồi phục.

Hơn nữa Chu đại lang, Chu nhị lang và Chu tam lang đều làm việc ở trong nhà Bạch địa chủ, cho nên bọn họ cũng phải ra cửa.

Đợi trong sân truyền đến tiếng "gào khóc" và tiếng đập, Mãn Bảo rốt cuộc cũng dụi mắt bò dậy, khuôn mặt nàng đỏ bừng đẩy cửa sổ ra, đã thấy cha nàng đang lôi Tứ ca từ trong nhà ra ngoài, đá một cước vào mông hắn đuổi hắn đi làm việc, nàng lập tức nhớ tới chuyện đêm qua đồng ý với Khoa Khoa .

Cũng không ngủ nữa, Mãn Bảo lập tức bò xuống giường mặc quần áo tử tế, lạch bạch chạy ra ngoài nói: "Tứ ca, huynh chờ muội một chút, muội đi chung với huynh."

Tiền thị vội túm lấy nàng, nói: "Không vội, trước rửa mặt đã."

Bữa sáng không có sớm như vậy, phải đợi đến lúc mặt trời lên cao mới có để ăn, tiểu Tiền thị bảo cô em chồng nhỏ của mình đi rửa mặt, lại rót cho nàng một chén nước lọc, lúc này mới đi tìm một quả trứng gà đập ra ra cho nàng uống.

Mãn Bảo uống nước trứng gà với vẻ mặt chê bai, rồi xoay người chạy đuổi theo Tứ ca.

Mấy người Ngũ Lang đang đứng ở cửa ra vào đợi nàng, nước trứng gà buổi sáng là phúc lợi của Mãn Bảo, ngay cả lão Chu và Tiền thị cũng không có.

Nghe nói năm ấy em chồng thiếu chút nữa đã bệnh chết, chính là dựa vào nước trứng gà mà sống lại, từ đó nàng liền kiên trì một ngày một quả trứng gà, thiếu của ai chứa cũng sẽ không thiếu của nàng.

Trong nhà không có ai nghĩ tới Chu tứ lang đi khai hoang sẽ khai ra được đất tốt gì, cho nên ngoại trừ chính chủ Chu tứ lang, còn phái một đám hài tử đi theo giúp hắn một tay.

Ví dụ như Ngũ Lang, Lục Lang, Đại Đầu và Đại Nha của đại phòng, còn có Nhị Nha và Nhị Đầu của nhị phòng.

Ngũ Lang năm nay đã 14, Lục Lang 12, đều đã là trẻ ranh to xác, theo lời của người trong thôn nói thì đã có thể làm mối rồi, qua hai năm nữa là có thể sinh ra một cậu nhóc mập mạp.

Đại Đầu và Nhị Đầu đều là cháu trai của Mãn Bảo, một người chín tuổi, một người sáu tuổi, Đại Nha và Nhị Nha thì là cháu gái của Mãn Bảo, một đứa tám tuổi, một đứa bảy tuổi.

Phía dưới còn có Tam Đầu của đại phòng, cũng là cháu trai, bằng tuổi với Mãn Bảo, hôm nay hắn cũng rất muốn đi, nhưng bị mẫu thân hắn ngăn cản, hắn phải mang theo Tam Nha và Tứ Đầu đi vườn rau nhổ cỏ.

Tam Nha là con nhị phòng, Tứ Đầu là con tam phòng, tuổi cũng còn rất nhỏ, mới bốn tuổi, đường còn đi chưa rành, chỉ có thể ở trong nhà nhổ cỏ.

Đường núi gập ghềnh, Mãn Bảo cũng cảm thấy khó đi, vì vậy Ngũ Lang và Lục Lang liền thay phiên nhau cõng nàng, Tứ lang thì không cần suy nghĩ, trên người hắn mang theo thương tích, có thể tự mình đi vào trong đất cũng coi như là giỏi lắm rồi.

Truyện convert hay : Thần Cấp Long Vệ

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện