Phúc Tinh Nhà Nông

Héo Rồi


trước sau

Advertisement
Không được thì không được, Mãn Bảo quyết định sẽ tự mình làm, vì vậy yêu cầu Khoa Khoa không được chuyển hình ảnh đi, chân tay vụng về dựa theo hình ảnh trang trí lẵng hoa của mình.

Nhị Nha thấy cô nhỏ lãng phí hoa, không rảnh lo học đan tre trúc nữa, vội vàng chạy tới: "Cô nhỏ, cô làm gì vậy?"

"Ta muốn trang trí lẵng hoa."

Nhị Nha nói: "Hoa bị cô làm nát hết cả rồi."

Mãn Bảo chớp chớp mắt, dứt khoát ném hoa đi, dời mông ra phía sau để cho Nhị Nha ngồi: "Để cô dạy cho con."

Mọi người nghe thấy buồn cười, ngay cả nàng còn có thể biến hoa thành như vậy, còn đòi dạy Nhị Nha?

Thế nhưng Mãn Bảo đúng là dạy Nhị Nha, nàng không khéo tay, nhưng có rất nhiều ý tưởng, nàng chỉ cho Nhị Nha quấn hoa quanh giỏ tre.

Nhị Nha vốn không muốn làm theo lời nàng, nhưng vị cô nhỏ này, nếu không làm theo lời nàng nói, nàng có thể nhắc mãi bên tai ngươi, làm cho ngươi không nghe nàng là không được.

Nhị Nha không còn cách nào, nghĩ chỉ là hoa dại mà thôi, trên núi còn nhiều mà, không đủ lại lên núi hái tiếp, không thì ngày mai đi đường cũng có thể hái thêm một ít.

Nghĩ như vậy, Nhị Nha liền quấn quanh theo lời nàng, quấn tới quấn lui, Nhị Nha phát hiện giỏ tre đã trở nên có chút khang khác.

Đợi quấn xong, lại để vào trong mấy đóa hoa, Nhị Nha nhìn cái giỏ tre vốn có hơi xấu của bà nội mà ngây ngẩn cả người.

"Trời ạ," Nhị Nha không nhịn được kinh ngạc nói: "Con vậy mà lại lợi hại như vậy!"

Mãn Bảo vui vẻ vỗ tay nhỏ, cố gắng tranh công, "Chủ yếu là do ta, là ta dạy cho con, đương nhiên, Nhị Nha con cũng rất lợi hại, ta bảo con quấn như nào là con cũng có thể quấn như thế ấy."

Chu lão đầu cũng nhìn cái lẵng hoa này, hơi gật đầu nói: "Nhìn cũng tạm được, nhưng mà cái đồ không ăn được cũng chẳng uống được này, chỉ trông thuận mắt, ai sẽ mua chứ?"

Tiền thị cũng rất thích, nói: "Cái này cũng không đẹp lắm, không cầm đi nữa, để ở nhà cho cô nhỏ của con chơi đi."

Nhị Nha giòn giã lên tiếng, bắt đầu trang trí lẵng hoa khác.

Lần đầu tiên ngượng tay, lần thứ hai liền thành thạo lên nhiều, hơn nữa Mãn Bảo còn có kiểu dáng khác, điều chỉnh một chút vị trí và cách quấn, lại đổi màu hoa, liền biến thành một kiểu lẵng hoa có dáng vẻ khác, cũng khá đẹp.

Mãn Bảo cảm thấy ngày mai phải cho Nhị Nha lên huyện thành cùng mới được, bởi nếu lẵng hoa bị hỏng sẽ có người sửa lại, ngũ ca và lục ca cũng không biết quấn hoa.

Nàng nghĩ như vậy, liền nói luôn với cha.

Chu lão đầu nghĩ, dù sao cũng cho khuê nữ đi rồi, cho thêm một đứa cháu gái cũng không khác gì.

Nhưng nghĩ Đại Nha còn lớn hơn Nhị Nha kìa, không có đạo lý Nhị Nha đi, Đại Nha ở nhà, vì thế vung tay lên nói: "Đại Nha Nhị Nha đều đi."

Đại Nha và Nhị Nha đều không nhịn được hoan hô một tiếng, Đại Đầu và Nhị Đầu vô cùng hâm mộ, quấn lấy Chu lão đầu hỏi: "Ông nội, ông nội, còn bọn con thì sao?"

"Các con ở nhà giúp tứ thúc các con đi khai hoang, đi cắt cỏ, nhặt ít cục đá, nhiều người đi huyện thành như vậy không cần ăn uống à, cha các con còn phải để ý các con, không rảnh."

Đại Đầu lập tức nói: "Chúng con không ăn bánh, chỉ uống nước là được, cũng không cần cha để ý, còn có ngũ thúc và lục thúc mà."

Chu lão đầu nhẫn tâm từ chối, "Không được, đi xa như vậy, không ăn sao được, đến lúc đó đói lả còn phải mất tiền mua thuốc cho các con."

Hai người đồng loạt nhìn về phía cô nhỏ.

Chu lão đầu cũng trừng mắt nhìn Mãn Bảo.

Mãn Bảo vô cùng thức thời, nàng cảm thấy không thể được voi đòi tiên, bằng không thì có khả năng quyền lợi ra ngoài của nàng cũng bị đoạt mất, vì thế lặng lẽ an ủi Đại Đầu và Nhị Đầu: "Chờ ta trở lại sẽ cho các con ăn kẹo, nếu lần này kiếm được tiền, lần sau ta nhất định sẽ đưa các con đi."

Đại Đầu và Nhị Đầu chỉ có thể mất mát cúi đầu: "Được rồi, cô nhỏ, cô phải giữ lời nhé."

"Yên tâm đi, ta đã bao giờ nói mà không giữ lời đâu?"

Chờ người trong nhà đều từ ruộng về nhà ăn cơm tối, Chu lão đầu và Tiền thị đã đan cho bọn họ 25 cái giỏ tre.

Mãn Bảo vui vẻ rạo rực muốn quấn hết hoa lên mấy cái giỏ, vì thế Đại Nha cũng không học đan trúc nữa, lại đây giúp Nhị Nha.

Nhìn thấy đại ca và nhị ca, Mãn Bảo không chút khách sáo kéo hai người bọn họ tới, để cho bọn họ tiếp tục giúp đan giỏ tre.

Chu đại lang và Chu nhị lang cũng cảm
Advertisement
thấy việc này lãng phí thời gian và cành trúc, nhưng vì Mãn Bảo kiên trì, hơn nữa cha mẹ cũng đều tự mình đan giỏ dỗ muội út, bọn họ không còn cách nào, chỉ có thể làm theo.

Rất nhanh, mấy cành trúc hỏng của Chu nhị lang đều dùng hết rồi, Mãn Bảo liền đưa mắt nhìn sang những cành trúc lành lặn, Chu lão đầu liền nghiêm túc nói: "Đó là mấy cành trúc nhị ca con chưa dùng đến, không thể làm hỏng, hơn nữa con cũng có 50 cái, đủ nhiều rồi."

Thật ra nếu nàng có thể bán ra một cái, Chu lão đầu cũng cảm thấy đây là kỳ tích.

Mãn Bảo chỉ có thể từ bỏ ý tưởng tiếp tục dùng trúc của nhị ca, cùng Nhị Nha Đại Nha quấn hoa, đương nhiên, nàng phụ trách nói, Đại Nha Nhị Nha phụ trách động tay.

Hoa cỏ giữa trưa bọn họ hái về rất nhanh đã dùng hết, nhưng còn khoảng hai mươi cái giỏ tre còn chưa được điểm xuyết hoa lên, Chu lão đầu liền phất tay nói: "Được rồi, chờ ăn tối xong lại đi hái sau, còn một lúc lâu nữa mặt trời mới xuống núi."

Lại dặn dò nói: "Nhất định phải về nhà trước khi mặt trời lặn, đừng để bị nhiễm sương."

Mọi người vui vẻ đồng ý, nhanh chóng ăn cơm tối xong liền chạy lên trên núi, đương nhiên, Chu ngũ lang và Chu lục lang cũng phải đi theo.

Chu lão đầu nhìn dáng vẻ nửa chết nửa sống của tứ lang, liền quát lớn nói: "Mày cũng đi đi, muội muội của mày đi lên núi, người làm anh như mày không biết đi trông sao?"

Chu tứ lang đã lên núi liên tục ba ngày, vẫn là làm công việc khai hoang tốn thể lực nhất, một khi ngồi xuống liền không muốn nhúc nhích, lúc này bị cha già quát lớn, chỉ có thể chậm rì rì đứng từ ghế lên, lảo đảo loạng choạng đi ra ngoài.

Chu lão đầu thấy hắn như vậy liền tức giận, quay đầu nói với Chu đại lang cùng những người khác: "Sau này các con canh nó cho kỹ, hai năm nữa cũng không được để nó lên huyện thành, nếu phát hiện nó còn đánh bạc thì chặt tay nó xuống cho ta."

Chu đại lang Chu nhị lang và Chu tam lang đều đồng ý.

"Được rồi, đều nhiều ngày như vậy, có giận mấy cũng bỏ đi, vẫn nên ngẫm lại xem nên kiếm tiền trả nợ kiểu gì." Tiền thị nói: "Lão đại, ngày mai các con đi huyện thành, nhân tiện đi hỏi xem có việc gì không, nếu là có, các con cũng không cần trở về, ở đó làm công luôn đi, để lão ngũ lão lục đưa bọn nhỏ về là được."

Chu đại lang nói: "Chỉ sợ trong huyện không dễ tìm việc."

"Không dễ tìm thì vẫn cứ tìm thử một chút, trong nhà cũng không thể miệng ăn núi lở." Tiền thị nói: "Còn không biết tình huống đầu xuân sang năm thế nào đâu, nếu được mưa thuận gió hòa giống năm nay thì dù không tiết kiệm được tiền nhưng ít ra cũng không thiếu cơm ăn áo mặc. Nhưng nếu gặp hạn hoặc úng lụt, vậy sẽ rất khó khăn."

Chu lão đầu liền sờ tẩu thuốc nói: "Yên tâm đi, ta đã hỏi qua tam thúc rồi, tam thúc nói, cho dù năm nay không phải rất tốt thì cũng không đến nỗi quá kém."

Tiền thị nghe vậy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Tam thúc là người có kinh nghiệm trồng trọt tốt nhất thôn, ông lão đã sống đến tuổi này, trên cơ bản có thể đoán trước khí hậu của nửa năm sau.

Nếu như ông ấy đã nói như vậy, vậy mưa gió sang năm chắc có lẽ không quá tệ.

Tiền thị cảm thấy hài lòng, hái từ trên núi được nhiều rất nhiều, đủ mọi loại hoa và cỏ đẹp Mãn Bảo cũng thấy rất hài lòng, cảm thấy ngày mai nhất định là một ngày đẹp trời.

Hệ thống chỉ lặng lẽ nhìn mà không nói lời nào.

Nhưng mà ngày hôm sau lúc bạn nhỏ Mãn Bảo từ trên gường bò dậy, chạy tới xem mấy lẵng hoa đã trang trí xong của mình, liền phát hiện dưới ánh lửa mờ tối, những bông hoa trên giỏ nhỏ của nàng đã rũ hoặc héo hết rồi.

Truyện convert hay : Quãng Đời Còn Lại Có Ngươi, Ngọt Lại Ấm
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện