Phúc Tinh Nhà Nông

Nhi Tử Và Nữ Nhi


trước sau

Advertisement
Trang tiên sinh sờ sờ đầu Mãn Bảo, cười nói:” Hôm nay con mang bút mực về trước, ngày mai hưu mộc (nghỉ tắm gội) ta đi Bạch gia một chuyến, ngày mốt con lại đến học đường, con tuổi còn nhỏ, không cần cố ý học cái gì, trước tiên nhận một ít chữ, chờ sang năm con lớn thêm một chút, sau đó bắt đầu viết chữ cùng chính thức đọc sách.”

Ngày mai là mười lăm, học đường của ông một tháng chỉ được nghỉ hai ngày, chính là giữa tháng và ngày mười sáu.

Mãn Bảo vui vẻ đồng ý, cầm hộp đựng bút nghiên mực về nhà với cha anh

Vừa về đến nhà, Nhị Đầu và Nhị Nha còn đang ở nhà liền chạy lên xem, kính sợ dùng tay sờ sờ nghiên mực kia.

Mới vừa vươn móng vuốt ra đã bị Phùng thị đẩy ra, nói:” Đừng sờ loạn, đây là của tiểu cô, sau này các con phải tránh xa một chút, biết chưa?”

Mãn Bảo không vui, kéo Nhị Đầu và Nhị Nha nói:"Chờ cô học viết chữ xong, cô sẽ dạy các con.”

Phùng thị suy tư một lát nói:” Tiểu cô, Nhị Nha thì thôi, muội dạy Nhị Đầu là được rồi.”

“Vì sao, Nhị Nha còn thông minh hơn Nhị Đầu mà.”

Phùng Thị cười," Nữ hài tử học cái này vô dụng, Nhị Nha còn phải đi cắt cỏ lợn mà."

Mãn Bảo nói:" Tại sao vô dụng, học chữ, sau này có thể tự mình đọc sách, trong sách có rất nhiều câu chuyện xưa, rất hay.”

Phùng thị buồn cười," Có thời gian đó để xem những câu chuyện đó, không bằng đi xuống đất để nhổ cỏ, muốn nghe bao nhiêu câu chuyện, chúng ta kể cho con bé.”

Nhị Nha cũng nhịn không được nói:" Nương, con muốn học chữ."

Phùng thị liền vỗ đầu nàng một cái," Con đừng khuyến cô út của con, quần áo hôm nay giặt chưa? Không mau ra bờ sông giặt quần áo đi.”

Nhị Nha có chút ủy khuất, nhưng không dám khóc thành tiếng, cúi đầu xách quần áo bẩn đi.

Mãn Bảo tức giận đến phồng mặt, chỉ là không đợi nàng nổi giận, Phùng thị đã ôm nàng lên ghế ngồi xuống, cẩn thận đặt cái hộp ở trước mặt nàng," Tiểu cô, tờ giấy lúc trước muội mang về đâu rồi? Hãy để Nhị Đầu tìm rồi dạy nó nhận biết ít chữ, nếu muội mệt mỏi thì nghỉ ngơi một lát, đói thì nói với ta một tiếng, ta đi lấy đồ ăn cho muội."

Mãn Bảo sững sờ nhìn Nhị tẩu, cảm thấy đây mới là Nhị tẩu quen thuộc của mình, nhưng vừa rồi người nói Nhị Nha cũng là Nhị tẩu!

Mãn Bảo tâm tình sa sút ngồi trên ghế, Phùng thị không thể từ khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhìn ra ưu thương, sắp xếp cho tiểu cô xong liền đi phòng bếp bận rộn.

Nhị Đầu đã chạy đi tìm giấy viết bản nháp mà Mãn Bảo mang về từ chỗ Trang tiên sinh.

Trong lòng Mãn Bảo có rất nhiều điều muốn nói, rất nhiều nghi vấn, không thể hỏi người khác, chỉ có thể nói với hệ thống.

“Khoa Khoa, vì sao Nhị tẩu không để Nhị Nha ọc chữ?”

Hệ thống đơn giản mà thô bạo nói ra kết quả nghiên cứu của người tương lai cho Mãn Bảo," Bởi vì nàng ấy trọng nam khinh nữ.”

Cái từ này Mãn Bảo vẫn là lần đầu tiên nghe thấy, nhưng từ này đơn giản dễ hiểu, chỉ cần nhìn chữ là hiểu được nghĩa.

Vì vậy, nàng hơi trừng to mắt và hỏi,"Tại sao, tẫu không phải là nữ sao?"

" Đây là tư tưởng quán tính của loài người trong hàng ngàn năm," hệ thống nói: "Nguyên do là trong xã hội nông nghiệp, sản xuất phụ thuộc vào thể lực, mà thể lực của nam giới lớn hơn phụ nữ, vì vậy trọng nam. Dần dà liền tạo thành luân lý dị dạng, con người tin rằng chỉ có phái nam mới là hương khói của gia tộc, còn nữ giới phải phụ thuộc vào nam giới.”

Mãn Bảo nói:" Cha mẹ ta rất thương ta, các ca ca ta cũng coi trọng ta."

Trung tâm hệ thống lóe lên dòng điện, nó cắt đứt kết luận mình suy đoán ra, không nói ra miệng.

Hệ thống nói:" Chỉ có cô là ngoại lệ, cô không phát hiện ra sao, phái nữ trong nhà cô, ngoại trừ cô, những người khác đều có địa vị dưới nam giới.”

Khoa Khoa là hệ thống thu thập, không phải hệ thống giáo dục, cho nên nó không biết, có một số lời không thể nói với đứa nhỏ, nó đưa ra ví dụ cho Mãn Bảo," Mẫu thân cô ở dưới cha cô, địa vị của các chị dâu cô cũng ở dưới các ca ca cô, đãi ngộ của các cháu gái cô cũng kém xa các cháu trai.”

“Bình thường, ăn sáng ca ca và cháu trai của cô ăn cơm khô, chị dâu và cháu gái cô ăn cháo, chỉ có thời điểm ngày mùa bận rộn các nàng mới có thể ăn cơm khô," hệ thống
Advertisement
nói:" Chị dâu cô phải bưng nước rửa chân cho ca ca cô, đổ nước rửa chân, các huynh đệ cô không bao giờ bưng nước rửa chân cho chị dâu cô.”

Mãn Bảo ngây dại," Nương ta nói các ca ca ta phải làm việc tốn sức, cho nên phải ăn cơm."

Hệ thống nói:" Chị dâu của cô cũng đang làm công việc tốn sức.”

Mãn Bảo nghĩ, cũng đúng.

Nàng cúi đầu suy nghĩ một chút, hỏi:" Có phải sẽ có một ngày sức lực của nữ nhân sẽ lớn hơn sức lực của nam nhân không, con người lại quay sang trọng nữ khinh nam?”

Khoa thống nhất:" Căn cứ theo lịch sử tương lai mà các nhà sử học làm việc nghiên cứu, trước xã hội nô lệ là thị tộc mẫu hệ, đó là xã hội do phái nữ làm chủ, có lẽ là theo như lời Túc Chủ nói là trọng nữ khinh nam đó.”

Mãn Bảo tò mò hỏi,"Lúc đó sức lực của nữ nhân có lớn hơn nam nhân không?”

" Không, các nàng giành được chiến thắng trong việc sinh con, bởi vì họ có thể sinh con và tạo ra sức lao động, vì vậy địa vị trên nam nhân, đứa trẻ cũng chỉ nhận ra mẹ, không biết cha.”

Mãn Bảo cân nhắc một chút, lắc đầu nói:” Đều không tốt, ta không thích trọng nam, cũng không thích trọng nữ, tất cả mọi người đều là người, không thể giống nhau không phân nặng nhẹ sao?"

Hệ thống dường như cách không gian chăm chú nhìn vào Túc Chủ của nó, nửa ngày mới nói: "Tương lai có thể như vậy, bởi vì sự phát triển của khoa học và công nghệ, lực lượng sản xuất phát triển, mối quan hệ sản xuất cũng thay đổi, tương lai càng có nhiều công việc trí tuệ hơn, nói về trí thông minh, rất nhiều nữ hài không kém hơn nam giới, vì vậy dần dần, cả hai có thể đứng trên cùng một mặt phẳng.”

Nửa câu đầu, Mãn Bảo nghe không hiểu, hệ thống cũng cảm thấy muốn giải thích mối quan hệ giữa năng suất và quan hệ sản xuất quá sâu sắc khó hiểu, cho nên nó trực tiếp nói cho Mãn Bảo, "Cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, nếu chị dâu cô có thể kiếm được rất nhiều tiền hơn ca ca cô, vậy ca ca cô phải nghe chị dâu cô, chị dâu cô cũng sẽ kiên cường hơn.”

Mãn Bảo liền ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi,"Vậy có phải là Nhị Nha kiếm tiền nhiều hơn Nhị Đầu, Nhị tẩu sẽ càng thương Nhị Nha, cũng để cho nàng học chữ?”

Hệ thống nói:" Về mặt lý thuyết đúng là vậy."

Mãn Bảo lập tức nhảy xuống ghế, nghiêm túc nói:” Ta cảm thấy như vậy là không đúng, Nhị tẩu hẳn là bởi vì Nhị Nha là khuê nữ của tẩu ấy nên mới thương con bé, làm sao có thể bởi vì con bé biết kiếm tiền mới thương con bé chứ? Ta muốn đi khuyên nhị tẩu một chút.”

Hệ thống không ngăn cản.

Mãn Bảo liền bịch bịch chạy vào phòng bếp tìm Phùng thị, nói:” Nhị tẩu, Nhị Đầu và Nhị Nha, có phải tẩu càng thích Nhị Đầu hơn, không thích Nhị Nha?”

Phùng thị vừa rửa nồi, vừa cười hỏi:” Tiểu cô nghe được lời này từ đâu thế? Nhị Đầu và Nhị Nha đều là con của ta, ta làm sao có thể không thích Nhị Nha?”

“Vậy tại sao tẩu không để Nhị Nha đọc sách biết chữ?"

Phùng thị đương nhiên nói:" Nàng đọc sách vô dụng mà.”

Mãn Bảo sửng sốt," Sao, làm sao lại vô dụng chứ? Đọc sách có tác dụng lớn, nếu không tại sao người ta lại chi nhiều tiền như vậy để đi học?”

" Đó là bé trai, muội thấy có bé gái nào chi tiêu tiền để đến học đường đọc sách không?"

Mãn Bảo: "Muội nè!”

Phùng thị nhịn không được cười vui vẻ," Cô út không giống nhau, hơn nữa Trang tiên sinh không nhận tiền học phí của muội, ngay cả sách giáo khoa cũng không định bảo muội mua, không tốn tiền gì.”

Truyện convert hay : Chí Tôn Con Rể
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện