Phúc Tinh Nhà Nông

Bái Sư (Một)


trước sau

Advertisement
Chu lão đầu liếc nhìn khuê nữ một cái, hỏi: "Con đi huyện thành làm gì?"

Mãn Bảo không thể nói mình đi bán kẹo, bởi vì người trong nhà vẫn luôn nghĩ rằng kẹo của nàng là do Trang tiên sinh hoặc học sinh trong trường cho, nàng sợ ngày mai khi bọn họ đi bái sư sẽ nhắc tới chuyện này.

Cho nên chỉ có thể tìm một cái cớ khác, "Con muốn đi mở mang kiến thức."

Chu nhị lang nói: "Muội một bé con, muốn mở mang kiến thức gì chứ, chờ muội lớn hơn chút lại đi."

Nhưng mà chờ nàng lớn lên thì trong nhà không thiếu tiền nữa, hơn nữa thu hoạch hôm nay của Mãn Bảo khá tốt, nàng cảm thấy nàng cần đi nghiệm chứng một chút tổng kết của mình.

Cho nên nàng kiên trì, "Không đâu, ngày kia con cũng đi, ngũ ca lục ca cũng đi, để bọn họ trông con, không cần đại ca nhị ca lo lắng."

Chu lão đầu uy nghiêm trừng mắt.

Mãn Bảo sẽ sợ ông sao?

Đương nhiên sẽ không, nàng trực tiếp từ trên đùi Chu đại lang trượt xuống đất, nhào tới ôm lấy cánh tay Chu lão đầu, vặn người như bánh quai chèo quấn lấy ông, "Cha, cha, cha đồng ý với con đi."

Thấy ông thờ ơ, Mãn Bảo liền nắm nắm tay nhỏ đấm vai cho ông, "Cha, con đi mua kẹo cho cha ăn, cha đồng ý với con đi."

Chu lão đầu sẽ bị kẹo mua chuộc sao?

Ông cũng đâu phải trẻ con.

Nhưng mà, "Con lấy tiền ở đâu?"

"Sẽ kiếm được, cha, cha cho con lên huyện thành, con có thể kiếm được tiền." Mãn Bảo vì để ông đồng ý, tay nhỏ đã chuyển từ vai trái sang vai phải.

Chu đại lang thấy vậy không nhịn được cười, nói giúp nàng, "Cha, không bằng để muội ấy đi đi, vừa vặn ngày kia ngoại trừ mang lương thực còn phải mang trứng gà, lão nhị đổi được không ít trứng gà về, thứ này không đặt ở xe đẩy được, phải cõng đi."

Chu nhị lang nghĩ thấy cũng đúng, "Muội út hình như còn chưa được đi huyện thành, nếu lão ngũ và lão lục cũng đi, con sẽ mang theo một ít mẹt và rổ, giá cả trong huyện thành cao hơn trong chợ một chút, nói không chừng có thể kiếm được một khoản."

Lúc này Chu lão đầu mới không nói gì nữa.

Mãn Bảo càng thêm ra sức đấm vai cho ông, "Cha, cha đồng ý đi, đồng ý đi."

Từ tai trái nói sang tai phải, Chu lão đầu bị nàng ầm ĩ đến không chịu được, phất tay nói: "Được rồi, được rồi, đi thì đi đi, chỉ là đại ca bọn họ trời chưa sáng đã đi rồi, con dậy được không?"

"Con dậy được, con dậy sớm lắm đó!"

Tin nàng mới có quỷ, Chu lão đầu nói: "Nếu con không dậy được, chúng ta sẽ không gọi con, con không đi được thì đừng có khóc."

Mãn Bảo tràn đầy tin tưởng, "Con nhất định có thể dậy được."

Lập tức ở trong lòng dặn dò hệ thống, "Khoa Khoa, ngày kia ngươi nhất định phải kêu ta dậy, biết không?"

Khoa Khoa không nghĩ tới bản thân còn phải kiêm cả chức năng đồng hồ báo thức, nhưng mà nó cũng muốn Túc Chủ ra ngoài trải chút việc đời, nên gật đầu đồng ý.

Tiền thị đã phân nhiệm vụ cắt may và làm giày xuống, người nhà nông làm quần áo tinh xảo như vậy, sau khi cắt xong may lại là được, chỉ cần đường may tỉ mỉ không có xấu là được.

Trong nhà người cắt may tốt nhất là Tam tẩu Hà thị, nàng nhận nhiệm vụ liền cầm vải cắt luôn, may mà vóc người Trang tiên sinh không khác Chu nhị lang lắm, trực tiếp dựa theo vóc dáng Chu nhị lang là được.

Vì có thể làm xong trước ngày mai, buổi chiều Hà thị không phải làm gì, chỉ cần cắt may là được, Tiền thị còn hiếm khi hào phóng một lần, sau khi trời tối còn thắp một ngọn đèn dầu cho các nàng dùng.

Nhưng cũng không tốn bao nhiêu, rất nhanh quần áo đã được làm xong.

Tiền thị thì phụ trách làm giày, đế giày đã có sẵn, cũng giống như đế giày của Chu nhị lang, bởi vì hắn hay đi đường, Phùng thị cố ý đóng đế dày giày hơn, đi vào rất thoải mái.

Mặt giày dùng vải bông đặc biệt mua về, còn tốt hơn nhiều so với vải dệt thủ công nhà bọn họ tự làm.

Ngày hôm sau, Chu lão đầu và hai đứa con trai mặc một bộ quần áo tốt nhất, sau khi rửa mặt liền bảo tiểu Tiền thị kéo khuê nữ từ trên giường ra, chuẩn bị đi bái sư.

Ngày hôm qua Mãn Bảo bóc kẹo đến khuya, trở mình một cái, chổng mông không muốn rời giường.

Tiểu Tiền thị thấy nàng luôn rúc vào trong chăn, liền túm lấy áo ngoài, xốc chăn lên vỗ mông nhỏ của nàng, nói: "Tiểu cô, nếu còn không dậy sẽ muộn mất, hôm nay muội phải
Advertisement
đi bái sư, phải ngoan một chút."

Ôm nàng giúp nàng mặc quần áo, lại ôm nàng còn nhắm mắt đến trên ghế dựa, lấy khăn lông lau mặt cho nàng.

Nước ấm, nhưng Mãn Bảo vẫn hơi giật mình, miễn cưỡng tỉnh lại.

Hôm nay đến phiên Phùng thị xuống bếp, nàng bưng từ trong bếp ra một bát nước trứng gà, đặt lên bàn nói: "Tiểu cô, nhớ uống nước trứng gà xong hẵng đi."

Mặt trời vừa mới nhô lên, Chu lão đầu đã mang theo hai nhi tử đưa Mãn Bảo đến trường học.

Trang tiên sinh biết hôm nay Mãn Bảo sẽ đến bái sư, cũng dậy từ sáng sớm, lúc này đang đánh quyền trong sân.

Chu lão đầu nhìn thấy Trang tiên sinh, sống lưng khẽ cong theo bản năng, đối với người đọc sách, ông xưa nay vẫn luôn kính nể.

Trang tiên sinh mỉm cười, "Ông Chu đến rồi à? Mời Chu lão trượng vào phòng."

"Vâng vâng vâng, mời Trang tiên sinh đi trước." Chu lão đầu khom lưng mời Trang tiên sinh vào trước.

Mãn Bảo lại rất quen thuộc với Trang tiên sinh, vô cùng tự nhiên đỡ Trang tiên sinh vào thư phòng ngồi xuống, sau đó lại đến đỡ cha mình, nhìn xung quanh một chút, thấy chỗ bếp lò quen thuộc, nàng liền vô cùng ân cần mang nước đến cho bọn họ.

Chu đại lang và Chu nhị lang vội vàng cầm lấy, ở nhà Mãn Bảo chưa từng làm những việc này, ngộ nhỡ làm bỏng tay thì làm sao bây giờ.

Trang tiên sinh lại thấy rất vừa lòng, vuốt râu cười nói với Chu lão đầu, "Chu lão trượng, ông nuôi được một khuê nữ tốt nha, mười dặm tám thôn, ta chưa thấy đứa trẻ nào thông minh hơn."

"Vậy cũng là do tiên sinh dạy tốt," đối với hành vi ghé vào cửa sổ học trộm của Mãn Bảo, Chu lão đầu vẫn luôn biết, lúc đầu chỉ thấy đau lòng, nhưng đau lòng qua đi ông chỉ có thể nhịn đau để cho con gái cố hết sức đi học trộm.

Bởi vì ông biết, bản lĩnh càng lớn, con người mới có thể sống tốt hơn.

Chỉ cần Trang tiên sinh không đuổi Mãn Bảo, ông sẽ không ràng buộc đứa trẻ.

Cho nên đối với Trang tiên sinh, Chu lão đầu vẫn luôn vừa kính sợ vừa cảm kích, sống lưng cũng ngày càng cong.

Trang tiên sinh lại cười híp mắt nói: "Là đứa nhỏ này tốt, nàng không chỉ thông minh, còn hiếu thuận, biết quét sân dọn dẹp cho ta, cũng biết nhớ tới cha mẹ người nhà, có thể thấy gia phong trong nhà lão trượng rất tốt. Ta quyết định thu đứa nhỏ này làm đồ đệ, nhưng cũng chỉ có thể mang theo bên người dạy dỗ, việc vào học đường còn phải hỏi qua Bạch lão gia mới được."

Dù sao học đường này cũng là do Bạch lão gia mở, ông cũng là do Bạch lão gia mời đến.

Tinh thần Chu lão đầu rung lên, lập tức nói: "Thật ra có thể đi theo tiên sinh học tập là đủ rồi, có được vào học đường hay không cũng không cần gấp gáp."

Chu lão đầu sợ Mãn Bảo vào học đường phải trả tiền công cho thầy giáo, mặt đỏ lên nói: "Chắc tiên sinh cũng biết, nhà ta nghèo......"

Chu lão đầu ấp úng chưa nói xong, Trang tiên sinh cũng hiểu được, ông cao giọng cười nói: "Lão trượng yên tâm, ta đã muốn nhận Mãn Bảo làm đồ đệ là sẽ đối xử với nàng như con ruột, tất nhiên sẽ không lấy tiền học phí."

Ông dừng một chút mới nói: "Ta cũng biết nhà ông có chút khó khăn, mà hiện tại Mãn Bảo còn nhỏ, không cần mua cho nàng cái gì, sau này nàng đọc sách viết chữ có thể chép sách giáo khoa ở chỗ ta."

Thật ra trước khi người nhà họ Chu đến đây, ông cũng không chắc Chu gia có đồng ý để Mãn Bảo bái ông làm thầy không, bây giờ người nhà họ Chu tới cửa, Trang tiên sinh cũng không nhịn được cảm thán một câu, người nhà họ Chu quả nhiên rất thương yêu Mãn Bảo.

Truyện convert hay : Thần Cấp Cuồng Tế
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện