Phúc Tinh Nhà Nông

Đánh Bạc Thua Rồi


trước sau

Tiểu Tiền thị cõng cái gùi rón rén đi đến cửa phòng bếp của học đường, sau đó ôm cô em chồng từ trong cái gùi ra đặt lên ngưỡng cửa, thấp giọng dặn dò: "Mãn Bảo, muội ngồi chỗ này nhé, đại tẩu đi làm cơm, chút nữa tẩu lại dẫn muội về nhà nhé."

Mãn Bảo ngoan ngoãn gật đầu, chờ chị dâu vừa xoay người đi vào phòng bếp, thì nàng đã lập tức bước đôi chân ngắn của mình chạy về phía phòng học bên cạnh.

Mấy đứa trẻ bên trong đang đọc 'Thiên Tự Văn' dưới dự chỉ dạy của tiên sinh, Mãn Bảo quen cửa quen nẻo kéo một hòn đá đặt dưới cửa sổ, sau đó giẫm lên hòn đá thò đầu vào nhìn bên trong bằng đôi mắt sáng như sao của mình.

Ngồi cách cửa sổ không xa, lúc Bạch nhị lang đang rung đùi đắc ý thì phát hiện được ánh mắt của Mãn Bảo, cậu len lén xoay đầu lại hung hăng lườm nàng một cái.

Mãn Bảo không cam lòng yếu thế trừng lại, làm mặt quỷ với cậu.

Bạch nhị lang tức giận trợn mắt, tiên sinh vừa vặn đi ngang qua, tay nhẹ nhàng vỗ một cái lên đầu cậu, trách mắng: "Nghiêm túc."

Mãn Bảo nhìn thấy thế thì không nhịn được mà bật cười, vô cùng vui vẻ, thấy tiên sinh nhìn qua, còn nghịch ngợm nháy mắt với ông.

Tiên sinh với chòm râu hoa râm nhịn không được lắc đầu thở dài, không có để ý tới nàng nữa, mặc kệ nàng nằm ở chỗ cửa sổ nghe bọn họ đọc sách.

Tiên sinh: "Hôm nay chúng ta sẽ học đoạn cuối của 'Thiên Tự Văn', Mao Thi thục tư, công tần nghiên tiếu; Niên thỉ mỗi thôi, hi huy lãng diệu [1] ... Cô lậu quả văn, ngu mông đẳng tiếu; Vị ngữ trợ giả, yên tai hồ dã [2]."

[1]: Mao Tường và Tây Thi hiền thục, thùy mị, dù có nhíu mày nhưng cũng xinh đẹp như khi cười; Hằng năm lại trôi qua vội vàng như mũi tên bắn đi, ánh mặt trời rực rỡ mãi còn chiếu sáng.

[2]: Kiến thức nhỏ bé, kiến văn ít ỏi; loại người dốt nát, tối tâm thì bị đời chế nhạo.

Bàn về trợ tự thì có YÊN TAI HỒ DÃ

Các học sinh đọc hết câu này đến câu khác, Mãn Bảo đứng ở bên ngoài cửa sổ cũng bắt chước đọc theo, giọng nói còn khá to, mấy học sinh trong phòng học cũng đã quen rồi, rung đùi đắc ý đọc theo tiên sinh.

Mãn Bảo từ lúc biết nói chuyện đã bắt đầu đọc 'Thiên Tự Văn', cho nên bài học này nàng đã thuộc làu làu từ lâu lắm rồi, thấy tiên sinh để sách xuống rồi bảo đám học sinh nhỏ tự mình đọc lại, còn ông thì dạo bước đi tới chỗ mấy học sinh lớn hơn dạy bọn họ, Mãn Bảo liền nhảy xuống hòn đá, chạy vào chỗ tiên sinh vừa đứng khi nãy.

Đợi tiên sinh thông báo tan học, khi dạo bước quay về chỗ cách vách, chỉ thấy Mãn Bảo đã lôi cây chổi quét trước cửa một lần, còn ngồi dưới đất thu dọn lại đống bản nháp mà ông ném lung tung khi nãy.

Thấy tiên sinh trở về, Mãn Bảo vui vẻ sắp xếp lại đống bài vở cho ông xem, "Tiên sinh người xem, những thứ này mặt sau cũng còn có thể sử dụng được."

"Đây là văn bát cổ ta viết nhưng đã vứt đi rồi, con muốn thì hãy cầm về đi."

Mãn Bảo lắc đầu, "Mặt sau có thể dùng để luyện chữ, tiên sinh, người trước dùng để luyện chữ đi, chờ mặt sau cũng viết đầy con lại cầm về."

Tiên sinh không lay chuyển được nàng, chỉ có thể nhận bản nháp đặt lên bàn, chỉ chỉ vào một bản nháp khác đã viết kín chữ nói: "Những thứ này con cứ lấy về đi, nếu có chữ nào không hiểu thì tới hỏi ta."

Mãn Bảo vui vẻ đáp lại, gấp xấp giấy nhét vào trong ngực, vô cùng vui vẻ chạy đi phòng bếp tìm đại tẩu của nàng.

Tiểu Tiền thị cũng đã làm đồ ăn xong, đang chuẩn bị đồ ăn cho bọn nhỏ.

Mãn Bảo lẻn vào trong phòng bếp, chào chị dâu một tiếng, rồi bưng đồ ăn đến cho tiên sinh.

Tiên sinh chỉ chỉ vào chiếc chiếu đối diện nói: "Con cũng ngồi xuống dùng đi."

Mãn Bảo lắc đầu, "Chút nữa con sẽ xuống bếp ăn, đây là của tiên sinh, tiên sinh ăn đi."

Tiên sinh cũng không miễn cưỡng, gắp một miếng thịt đưa vào miệng nàng, Mãn Bảo vô cùng vui vẻ ăn, nhưng nàng cũng không ngồi yên ở chỗ này, chơi một hồi lại chạy đi mất.

Tiên sinh bật cười lắc đầu, cũng không gọi nàng.

Mãn Bảo chạy đến phòng bếp, tiểu Tiền thị nhìn thấy nàng thì cạo một miếng cơm cháy còn sót lại dưới đáy nồi đặt vào trong bát cho nàng ăn.

Mãn Bảo ngoan ngoãn cầm miếng cơm cháy nhét vào miệng, còn bẻ một miếng nhét vào miệng chị dâu, tiểu Tiền thị mặt đầy ý cười, vừa ăn vừa đẩy, "Muội ăn đi, muội ăn đi, cũng không có bao nhiêu."

Một nồi cơm chỉ nấu ra được một miếng cơm cháy nhỏ như vậy, nếu nấu ra quá nhiều cơm cháy, các học sinh ăn không đủ no, thì công việc này của nàng cũng cũng coi như khỏi cần phải làm nữa.

Tiểu Tiền thị ở trong học đường làm đầu bếp ba năm, đối với điểm này nàng rất có chừng mực.

Trang tiên sinh là thầy dạy học mà Bạch lão gia địa chủ ở đầu thôn mời tới, học đường này cũng là do Bạch gia đứng ra, quyên góp tiền của tất cả các nhà trong thôn xây học đường.

Trang tiên sinh ngay từ đầu ở chỗ này dạy học còn mang theo lão thê và hài tử, bởi vì các hài tử ở hai thôn gần đây cũng tới nơi này đọc sách, cho nên giữa trưa không thể về nhà ăn cơm, Trang tiên sinh thương bọn nhỏ đói bụng, vì vậy thu thêm mỗi học sinh mỗi tháng sáu cân gạo, lại nộp 30 đồng là có thể ở lại học đường ăn cơm trưa.

Lúc đầu, phòng bếp của học đường là do lão thê của Trang tiên sinh trông coi, bà mua chút ít đồ ăn của người trong thôn, lại có các học sinh mang gạo tới, thỉnh thoảng mua chút thịt băm rồi nấu cho mọi người ăn, mỗi tháng cũng thừa lại hai ba mươi đồng, coi như là phí vất vả của mình.

Trong lòng các gia trưởng (phụ huynh) đều hiểu rõ, cũng biết Trang tiên sinh làm việc này không phải vì kiếm tiền của bọn họ, mà là thương yêu các học trò, bọn nhỏ về nhà cũng phải ăn cơm, cho nên bọn họ cũng rất vui vẻ đóng khẩu phần lương thực này, cho nên ngay cả đám học sinh có nhà ở trong thôn cũng sẽ đưa gạo đến.

Về sau lão thê của Trang tiên sinh bệnh nặng qua đời, các cháu cũng đều bị con trai con dâu đưa vào trong thành sống, nơi này cũng chỉ còn mình ông ở lại dạy học, công việc nấu ăn này không có người làm, Trang tiên sinh bèn tự mình lấy ra 100 văn mời tiểu Tiền thị làm đầu bếp.

Sau khi Bạch địa chủ biết thì bảo tiểu Tiền thị trả lại tiền cho Trang tiên sinh, rồi tự mình bỏ tiền túi ra mời tiểu Tiền thị, đồng thời tiếp nhận tiền gạo do đám học sinh nộp vô, bảo Trang tiên sinh cứ an tâm dạy học.

Khi đó Mãn Bảo mới 8 tháng tuổi, ngay cả đường còn chưa biết đi, nhiệm vụ của tiểu Tiền thị chủ yếu chính là chăm sóc Mãn Bảo và tiểu nhi tử Tam Đầu, cho nên nàng thường bỏ hai đứa nhỏ vào trong gùi cõng đến phòng bếp của học đường, thỉnh thoảng còn từ trong nồi vắt ra một nắm cơm cho hai đứa nhỏ ăn, cho nên hai đứa nhỏ được nuôi dưỡng đến vô cùng tốt.

Chỉ là Tam Đầu hiện tại cũng đã bốn tuổi, cũng không thích đến học đường, chỉ thích chơi với mấy ca ca tỷ tỷ, cho nên hiện tại đi theo bên
cạnh tiểu Tiền thị chỉ có Mãn Bảo.

Mặc dù mỗi ngày chỉ có một chút cơm cháy, nhưng cũng đã nuôi dưỡng Mãn Bảo đến trắng trắng mập mập, một chút cũng không giống trẻ con nhà nông hộ, lại càng không giống con nhà Chu gia.

Mãn Bảo và đại tẩu phân chia miếng cơm cháy xong, thì rửa bát nồi sạch sẽ, rồi tung tăng đi về nhà.

Tiểu Tiền thị muốn bỏ nàng vào trong gùi, Mãn Bảo không vui, chạy qua một bên nói: "Tự muội đi, muội có thể đi một mình được."

Tiểu Tiền thị liền không miễn cưỡng nàng, "Được, tự muội đi đi, đừng ngã là được."

"Muội đã là đại hài tử rồi, sẽ không té đâu." Mãn Bảo hét lên chạy về phía trước, từ xa đã nhìn thấy một đám người vây quanh cửa nhà, nàng vui vẻ đang muốn chạy tới, chợt nghe bên trong truyền đến một tiếng hét thảm, làm nàng sợ tới mức giật mình một cái.

Tiểu Tiền thị phát hiện có điều gì đó không ổn còn sớm hơn nàng, ôm lấy nàng rồi xoay người lao về phía trước.

Đám người vây xem nhìn thấy tiểu Tiền thị thì lập tức nhường đường, "Đại tẩu Chu gia đã trở về rồi, mau nhường một chút, mau nhường một chút."

"Chu đại tẩu, Tứ thúc nhà tẩu thua bài bạc, người ta đã tìm tới cửa rồi kìa."

Có người huýt sáo, cũng có người hả hê nói, "Thiếu cũng không ít, nhìn tư thế của lão Chu là đang muốn đánh chết thằng tư nha, Chu đại tẩu mau tới khuyên ông ấy đi, tiền này nếu không có còn có thể kiếm được, nhưng người không còn thì không kiếm được nữa đâu."

Tim tiểu Tiền thị run lên một cái, gạt đám người đi vào trong nhà, chỉ thấy Tứ thúc đang bị lão nhị và lão tam đè xuống đất, cha chồng đang cầm đòn gánh quất lên trên người hắn.

Mà trong sân còn có mười mấy người lạ mặt đang đứng, người đi đầu sắc mặt khó coi, tức giận ngắt lời Chu lão đầu: "Chu lão gia, dù ông có đánh chết đứa con trai này, thì hôm nay cũng phải trả lại tiền cho ta đấy, bằng không thì chẳng phải là uổng công huynh đệ chúng ta trèo đèo lội suối tới đây một chuyến sao?"

Mãn Bảo trực tiếp vùng ra khỏi ngực tiểu Tiền thị, chạy đến bên cạnh cha nàng, nhìn Tứ ca không nên thân của nàng một chút, lại nhìn những người đang vây xem xung quanh, nhíu mày hỏi, "Cha, Tứ ca đánh bạc thua bao nhiêu tiền?"

Tên thanh niên cầm đầu kinh ngạc nhìn Mãn Bảo, "A" một tiếng nói: "Chu lão gia, nữ nhi này của ông lớn lên không tệ, nếu trong nhà không có tiền, vậy thì gán nợ hài tử cũng được nha, tuy rằng hơi nhỏ một chút, nhưng chúng ta cũng không ngại đâu."

Chu lão đầu tức giận không nhẹ, trực tiếp kéo nữ nhi ra sau lưng, cả giận nói: "Ngươi muốn người thí cứ kéo thằng súc sinh này đi, nó nợ tiền thì nó tự đi mà trả."

Chu tứ lang khóc thét lên, hét lớn: "Cha, cha, cha cứu con đi cha, con không dám nữa đâu, không dám nữa đâu, cha mà để cho bọn họ dắt con đi, bọn họ sẽ đánh chết con đó, thật sự sẽ đánh chết con đó."

Tên thanh niên cầm đầu nhìn Chu lão đầu, cười nhạo một tiếng, trực tiếp giơ chân giẫm lên tay Chu tứ lang sau đó nghiền mạnh, làm Chu tứ lang kêu lên thảm thiết.

Thấy sắc mặt Chu lão đầu càng thêm xanh mét và tái nhợt, hắn ta hài lòng cười cười, "Không phải là mười lăm lượng bạc sao? Nhìn căn nhà mới này của các ngươi, cũng không giống như là không có tiền, dù gì cũng có nhiều tiểu nha đầu như vậy, tùy tiện bán cho ta hai đứa là được, thế nhưng ta cũng nói trước, hiện tại mấy đứa con nít không đáng bao nhiêu tiền, nếu không thì cũng phải là tiểu nữ nhi của ông, chứ còn những đứa khác, cũng chỉ cỡ ba tới năm lượng, không có đủ bốn đứa là không hết nợ được đâu."

Ngay sau khi những lời này nói ra, tiểu Tiền thị và Phùng Thị sợ tới mức kéo nữ nhi của mình ra phía sau, trong nhà chỉ hai người bọn bọn họ là có khuê nữ.

Chu lão đầu tức giận đến tay chân phát run, Chu tứ lang cũng vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, suýt chút nữa đã tè ra quần, hắn chỉ có thể sử dụng cái tay không có bị dẫm lên túm lấy góc áo của cha già, van xin: "Cha ơi, cha ơi, cha cứu cứu con đi cha, cứu con đi cha, con thật sự không dám nữa, con không dám nữa..."

Chu nhị lang đang đè hắn nhịn không được giơ tay ra đánh hắn, cuộc sống trong nhà mới tốt lên được một chút xíu, nay đã bị thằng nhãi này phá hỏng hết.

Mà hắn có hai khuê nữ, nếu quả thật phải bán hài tử. . .

Chu nhị lang nghĩ tới đây, càng đánh hắn mạnh hơn, "Ai bảo mày không nghe lời, ai bảo mày không nghe lời."

Chu tứ lang ôm đầu cầu xin tha thứ.

Mãn Bảo đứng nhìn, khóe miệng mím chặt, nàng quay đầu nhìn ba cô cháu gái của mình, xoay người chạy vào trong nhà.

Nương nàng là Tiền thị đang dựa vào giường vuốt ngực, Lục ca đang lo lắng đỡ bà.

Sức khỏe của nương nàng luôn không tốt, hiện tại có lẽ là bị dọa sợ rồi.

Mãn Bảo chạy tới, hỏi: "Nương, chúng ta có bao nhiêu tiền?"

Tiền thị mở to mắt nhìn tiểu khuê nữ này, nhịn không được lau nước mắt, "Con hỏi cái này để làm cái gì?"

"Tiền có đủ để trả nợ không?"

Tiền thị khóc ròng nói: "Cái thằng chết bầm, lúc trước khi sinh Tứ ca con thì nên bóp chết nó luôn cho rồi, bây giờ trong nhà gom hết thì cũng còn thiếu khoảng bốn năm lượng."

Mãn Bảo hỏi: "Vậy chẳng lẽ để cho bọn họ lôi Tứ ca đi sao?"

"Bọn họ thật sự trèo núi tới đây mà, nếu một đồng tiền cũng không trả, chưa ra khỏi cửa thôn sợ là bọn họ đã đánh chết Tứ ca con rồi, chẳng lẽ chúng ta nỡ nhẫn tâm nhìn huynh ấy chết hay sao?"

Đạo lý này Tiền thị hiểu, Chu lão đầu lại càng không thể không hiểu, hiện tại chính là không nỡ bỏ mà thôi.

Mãn Bảo nghiêm mặt cường điệu nói: "Không thể bán cháu gái."

Tiền thị vuốt đầu nàng nói: "Không bán, cho dù bán Tứ ca con đi, cũng không bán tụi nó, đúng là cái thằng mất dạy mà."

Truyện convert hay : Không Phụ Vinh Quang, Không Phụ Ngươi

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện