Phóng Thủy Thì Sao Hử

Chương 31


trước sau

Editor + Beta-er: ToruD

Từ sau vụ án Đường Tinh Nhi dùng độc giết người, bên lãnh đạo của trường Đại học A không ngừng ứng phó với áp lực cũng như sự chất vấn từ các tầng lớp trong xã hội suốt hai tháng qua, bận bịu tới sứt đầu mẻ trán.

Không có người lãnh đạo nào lại hi vọng chuyện không may xảy ra. Nhưng nếu nó xảy ra rồi, thì phải nghĩ ra cách làm thế nào để bù đắp.

Sắp tới cuối kì, còn chưa tới hai ngày nữa là đến kì nghỉ đông, lúc này Đại học A lại đột nhiên mở các buổi chuyên đề tọa đàm phổ biến pháp luật, một ngày hai buổi, liên tục suốt ba ngày như thế, toàn bộ sinh viên đều phải có mặt.

Phổ biến pháp luật có hữu ích không? Không biết. Nhưng tốt xấu gì cũng là thái độ của nhà trường muốn nói cho mọi người biết “Còn ở trường thì đừng có gây chuyện, gây chuyện sẽ ăn cơm tù”, cũng coi như là có hao tâm tổn phí.

Nhưng mà tổ chức vào thời điểm này thật sự có hơi khó xử, sinh viên không phải bận bịu ôn tập thì cũng là lúc tạo cơ hội cho bản thân nghỉ xả hơi. Cho dù có yêu cầu cưỡng chế điểm danh sinh viên có mặt theo từng lớp nhưng cũng có rất nhiều sinh viên lấy đủ loại lý do để từ chối không đi.

Bọn cùng phòng với Hàn Sơn chính là một trong số đó.

Mấy người Cao Viễn tối hôm qua thức tới khuya ôn bài ở thư viện, hôm nay gọi như nào cũng không thể dạy nổi. Hàn Sơn không còn cách nào khác, đành phải thay mặt ba người họ xin nghỉ bệnh.

Cố vấn Trương Húc vừa điểm danh vừa đánh dấu lên cuốn sổ, nghe nói ba người bạn cùng phòng của Hàn Sơn đều cùng lúc ngã bệnh, đôi mắt ti hí của hắn trừng lớn, trong lòng có hơi nghi ngờ.

“Nghỉ bệnh thì mang giấy bác sĩ tới đây.”

Hàn Sơn trợn mắt nói dối: “Bệnh nằm trên giường đi không nổi, sao có sức để đi khám nữa ạ? Nếu không đợi lát nữa xong buổi tọa đàm, lão Trương giúp em mang ba người đấy tới đi bệnh viện nhé?”

Bình thường Trương Húc có quan hệ không tồi với bọn Hàn Sơn, hơn nữa buổi tọa đàm chỉ tạm thời được bổ sung, cũng không phải không tham gia thì sẽ ghi lỗi để xử phạt. Hắn nghĩ cũng đã cuối kì rồi, cũng không muốn lằng nhằng phiền phức thêm, thẳng tay đánh dấu bọn Cao Viễn có mặt, coi như mắt nhắm mắt mở cho qua.

“Lần sau còn như thế thì thầy không có cho qua dễ vậy đâu.” Nói xong hắn giả vờ xụ mặt rời đi.

Hàn Sơn thấy hắn đi điểm danh người khác, thở phào nhẹ nhõm, lấy điện thoại ra nhắn cho bọn cùng phòng động tác tay “OK”.

Lúc này đã là xế chiều, dự định nghe một tiếng đồng hồ rồi viện cớ muốn đi vệ sinh rời đi. Sau đó sẽ tụ họp với bọn Cao Viễn, cùng nhau đi đánh bóng rổ.

Hàn Sơn vui vẻ nghĩ, nhét quả bóng rổ đang ở dưới cánh tay xuống dưới ghế ngồi. Dù có hơi bận bịu một chút nhưng vẫn thong thả dựa lưng lên ghế tựa, chán nản ngã đầu ra phía sau, từ trên đài nhìn xuống nếu không nhìn kỹ sẽ không nhìn thấy cái đầu của cậu nhóc đâu cả.

Cậu nhóc là người đầu tiên tới điểm danh, bây giờ đã hoàn thành xong nhiệm vụ rồi, dự định nhắm mắt ngủ một lát.

Lúc đang nhắm mắt sắp chìm vào giấc ngủ, giữa lúc mơ mơ màng màng, cậu nhóc giống như nghe được âm thanh có người đang đi chuyển lên đài, người chủ trì cũng bắt đầu giới thiệu.

“Hôm nay chúng ta rất vinh hạnh khi có thể mời được kiểm sát viên của Viện kiểm sát hình sự, chính là thầy Hạ, Hạ Chi Quân…”

Hàn Sơn đột nhiên giật mình, trong nháy mắt tỉnh cả ngủ. Cậu nhóc từ trên ghế ngọ ngoạy ngồi thẳng dậy, nhìn lên đài ở phía trước, quả nhiên thấy được thân ảnh rất quen thuộc của người kia.

Đối phương mặc bộ đồng phục kiểm sát viên được ủi phẳng phiu, mặt mày lạnh lùng, thần sắc lãnh đạm, trên người tỏa ra hương vị của một người đàn ông tinh anh trong xã hội nhưng cũng rất xa cách. Thanh âm rất êm tai, làm cho người ta không tự chủ được mà tin phục.

Hàn Sơn hơi mở to mắt, hôm nay người giảng chính… vậy mà lại là Hạ Chi Quân?!!

***

“Đây là nơi anh từng ở à?” Hàn Chương đứng trước một ngôi nhà xi-măng hai tầng cũ nát, đẩy nhẹ cửa gỗ lung lay sắp đổ.

Vừa mở cửa thì nó đã kêu một tiếng két, lộ ra khoảnh sân chỉ toàn cỏ dại.

Bên ngoài bức tường phủ đầy dây leo khô héo, cửa đều đã bị hoen gỉ, không biết là loại cây gì mà từ khe nứt trên tường lẫn nền nhà mạnh mẽ sinh trưởng, khiến tổng thể cả ngôi nhà càng trở nên hoang tàn hoang vắng.

Lâm Xuân Chu đi theo y vào sân, lúc bước qua cánh cửa vô ý giẫm lên một khúc gỗ đã mục nát, phát ra tiếng “răng rắc”.

Hàn Chương vội dặn anh: “Anh để ý một tí, trên mặt đất có nhiều thứ tạp nham lắm, coi chừng vấp đấy.”

Lâm Xuân Chu nhặt khúc gỗ chỉ còn một mẩu từ trên mặt đất lên, nhận ra đây là chân ghế đã bị mục nát.

“Cậu cũng để ý đấy.” Hồi trước nhà anh có rất nhiều loại ghế dài kiểu như vậy, đây là thứ mà nhà nông nào cũng có. Anh đã từng ngồi trên chiếc ghế này để ăn cơm, làm bài tập, giúp ông nội bẻ đậu tương. Nháy mắt một cái đã qua mấy năm, mọi thứ cũng chỉ có thể gói gọn trong một câu, cảnh còn người mất.

Anh vứt khúc gỗ kia, cầm chìa khóa trong tay đi tới mở khóa.

Ổ khóa quanh năm không được mở thường xuyên, có hơi chặt, để mở được có hơi mất chút sức. Đẩy cửa mở ra, trong phòng u ám ẩm ướt, mùi ẩm mốc xen lẫn bụi mù hất vào mặt. Đồ dùng trong nhà vẫn còn tốt nhưng quanh năm không được lau chùi nên mạng nhện bám đầy ở trên, nước sơn đã bị tróc ra.

Hàn Chương vừa vào nhà đã bị chân dung của Chủ tịch Mao treo giữa nhà hấp dẫn, năm này tháng khác, bức họa đã ố vàng từ lâu, câu đối hai bên cũng đã từ màu đỏ tươi phai nhạt dần, nét chữ lờ mờ vẫn còn thấy được.

“Thiên thu vĩ nghiệp thùy thanh sử, vạn đại hạnh phúc điện hồng cơ.” Hàn Chương áp sát tới xem, vô thức đọc thành tiếng, cảm thấy không tệ, còn vỗ tay, “Bài thơ hay, bài thơ hay!”

Sự nghiệp vĩ đại nghìn đời đi vào lịch sử, xây dựng nền tảng hạnh phúc mãi về sau.

Thu hồi tầm mắt, y nhìn trái nhìn phải, nhận ra không thấy Lâm Xuân Chu đâu cả, vừa đi gọi tên anh, chợt nghe tiếng động truyền ra từ một căn phòng nằm bên trái. Y đi vào, không chút mất sức tìm thấy Lâm Xuân Chu. Anh đang định mở một trong năm cái ngăn kéo của cái tủ kia nhưng mà ngăn kéo lại bị kẹt cứng, làm thế nào cũng không kéo ra được.

Y xắn tay áo: “Loại chuyện tốn sức như này thì để tôi…” còn chưa kịp thốt chữ “làm” ra khỏi miệng thì chỉ thấy Lâm Xuân Chu lùi về sau hai bước, đột nhiên nhấc chân đá mạnh vào ngăn tủ nọ, trong nháy mắt cái tủ lì lợm kia cuối cùng đổ rầm xuống nát vụn.

Một cước này thật sự rất đẹp mắt, vừa nhanh lại vừa mạnh, chỉ còn thiếu chút nữa thì Hàn Chương đã từ kinh diễm chuyển thành kinh hãi luôn rồi. Y luôn quên mất người này nhìn ôn nhu nhưng không hề nhu nhược chút nào, không hề thua kém mà còn có chút lợi hại. Nếu hai người bọn họ mà đánh nhau thật, y không chắc là mình có thể thắng đâu.

Lâm Xuân Chu vỗ vỗ vụn gỗ dính trên quần, hướng Hàn Chương cười cười: “Không sao, gỗ đã mục rồi, đá một cái là được.” Tất nhiên anh nghe thấy được câu Hàn Chương vừa nói.

Hàn Chương nhìn đống gỗ đã hoàn toàn nát vụn trên mặt đất, không biết vì sao, chỉ nghĩ tới thôi y đã muốn nuốt nước miếng.

“Anh đang tìm cái gì à?” Y hỏi.

“Một tấm ảnh.” Lâm Xuân Chu ngồi xổm xuống giữa đống gỗ vụn bắt đầu tìm kiếm. Lúc đứng lên lại, trên tay đã cầm theo một cái khung ảnh bằng gỗ có vẻ đã cũ rồi, “Sau khi ông nội qua đời, có rất nhiều thứ ở đây tôi chưa lấy đi, thứ nhất là không biết có nên lấy không, thứ hai là không có nơi để cất. Hiện giờ mấy thứ này lại càng không thể mang theo nữa, mà tôi cũng không định mang chúng đi. Nhưng cái này nhất định phải đem theo, nếu không đem theo, ông nội sẽ mắng tôi chết luôn.”

Vốn dĩ khung ảnh được sơn màu đỏ, mấy năm trôi qua, màu sắc cũng đã dần phai nhạt, để lộ hoa văn gỗ thô màu xám, loang lổ một mảng.

Không biết thủy tinh bị vỡ sẵn hay là do một cước ban nãy của Lâm Xuân Chu làm cho vỡ nữa, trên khung ảnh chỉ còn sót lại một miếng kính lớn, còn lại đã vỡ vụn không thể nhận ra.

“Đây là tấm ảnh gia đình duy nhất của nhà chúng tôi, ông nội tôi luôn rất quý trọng nó.” Anh nói xong thì gạt hết mấy mảnh thủy tinh ra khỏi khung ảnh rơi xuống mặt đất, chỉ để lại khung gỗ và tấm ảnh.

Tấm ảnh đã bạc màu tới nổi cả bốn góc ảnh đều đã trắng xóa. Một người đàn ông trung niên diện mạo hiền lành ôm một đứa trẻ ngồi trên ghế, phía sau trái phải là một người đàn ông và một người phụ nữ còn rất trẻ.

Hàn Chương đoán hai người trẻ tuổi nọ hẳn là cha mẹ của Lâm Xuân Chu, đứa trẻ là anh, mà người còn lại đang ôm anh chính là ông nội Lâm.

Lâm Xuân Chu lưu luyến xoa xoa người trên tấm ảnh, chậm rãi nói: “Hồi còn niên thiếu, có một đạo sĩ đoán mệnh đã vào thôn, tự xưng mình là đạo trưởng của một đạo quán nào đó nằm ở trên ngọn núi gì đấy, lộ phí đi đường đã sắp hết, hi vọng chúng tôi có thể trợ giúp, ý chính là muốn xin tiền.”

Hàn Chương cười nhạt, hừ lạnh nói: “Tên lừa đảo.”

Tăng ni xin chút thức ăn còn có thể chấp nhận nhưng tay chân vẫn đầy đủ, thân thể khỏe mạnh, lại mở miệng xin tiền thì làm gì phải đạo sĩ đứng đắn gì cho cam? Thật sự xem tiền của dân đều là đồ từ trên trời rơi xuống à?

Lâm Xuân Chu cười cười: “Lúc đó tôi cũng biết được đó là tên lừa đảo. Dù sao lúc đó tôi cũng đã lên sơ trung rồi, là thành viên ưu tú của Đoàn thanh niên Cộng sản chỉ tin tưởng vào khoa học. Gã lại đi lừa gạt những người dân quê thiện lương như vậy, tất nhiên tôi không thể để cho gã thực hiện được, cầm chổi đuổi gã ra ngoài, đuổi theo gã chừng hơn một cây rưỡi.”

Lâm Xuân Chu rất ít khi nói đùa như thế, Hàn Chương cảm thấy rất lạ, lại thấy trái tim run rẩy, không nhịn được lại hỏi thêm: “Sau đó thì sao?”

“Sau đó…” Khóe môi Lâm Xuân Chu vẫn treo nụ cười nhưng mà ánh mắt lạnh lẽo, “Gã bị tôi dồn ép tới mức nóng nảy, chỉ tay vào mặt tôi mắng tôi là thiên sát cô tinh*, nói tôi duyên phận mỏng, nhất định sẽ khắc chết cha mẹ vợ con, cả đời cô độc.”

* Cô tinh nghĩa là ngôi sao lẻ loi trơ trọi, theo dân gian thì thiên sát cô tinh được ví như sao chổi, chủ yếu chỉ những người mang đến mang đến tai họa cho người xung quanh, cả đời cô độc.

Lời này thật ác độc, người bình thường nghe xong cũng phải nổi trận lôi đình, huống chi là Lâm Xuân Chu.

Lúc mà không biết là tên đạo sĩ đó nói đang thật hay giả, chỉ vừa mắng xong câu “duyên phận mỏng”, Lâm Xuân Chu lúc còn là thiếu niên tựa như bị người ta điểm trúng tử huyệt, cả người ngây dại, cầm chổi đứng ở cổng thôn, đầu óc trống rỗng.

Từ nhỏ đến lớn, không ít thì nhiều, biết hay không biết, chỉ cần nghe tới cảnh đời nhà anh, chung quy vẫn sẽ nảy sinh đồng cảm với anh, cũng có người sẽ khóc thút thít, an ủi bảo anh với cha mẹ đúng là “không có duyên phận”.

Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Anh biết bọn họ đều không phải cố ý nhưng mà trong lòng anh, đồng cảm cũng được, an ủi cũng được, cho dù là rót mật vào cát cũng buộc anh phải chấp nhận “ý tốt” của mọi người. Hoàn toàn khiến anh máu chảy đầm đìa nhưng anh lại cố tình không nói gì, chỉ cố gắng chịu đựng. Đây giống như là ma chú, quấy rầy anh không có đêm nào an giấc.

“Ông đây cắt tiết mày!” Lâm Xuân Chu không đuổi theo nhưng ông nội Lâm lại tức giận lượm đại một viên gạch trên mặt đất đuổi theo, cho tới khi làm cho tên đạo sĩ kia vừa gào khóc vừa chửi bậy. Sau đó anh lấy lại tinh thần chạy tới ôm lấy thắt lưng ông nội mới không khiến cho đối phương tiếp tục đuổi đánh nữa.

“Đậu!” Hàn Chương vốn không phải là người hiền lành gì, nghe xong mấy lời này sao có thể chịu được, lập tức mắng, “Thời này rồi mà vẫn còn mấy tên ngu đần như thế à? Anh có đánh gãy chân gã luôn không?”

“Không đánh, sao có thể nói đánh gãy thì đánh gãy được chứ?” Lâm Xuân Chu có thể cảm nhận được y rất tức giận, trong lòng ấm áp, mặt giãn ra, “Chỉ là bọn bịp bợm giang hồ thôi mà, không cần để tâm.”

Anh nói như thế nhưng mà biểu cảm trên mặt vẫn chưa tiêu tan hết. Hàn Chương nhớ tới lần trước thấy mẹ của Lí Đông Thụy, tinh thần bà không ổn định, xem Lâm Xuân Chu thành con trai của mình, trong lúc vô thức nhắc tới người bạn tốt của con trai mình là “Lâm Xuân Chu”, cũng có nói ba chữ “duyên phận mỏng”, giây tiếp theo Lâm Xuân Chu đã sơ ý làm đổ canh.

Bây giờ nghĩ lại, anh vốn vẫn rất để tâm đến mà.

Lúc nhỏ Hàn Chương cũng từng mất người thân, hiểu rõ tư vị bất lực khi người thân thiết với mình lại không còn. Cho dù đó chẳng phải là lỗi của bất kì ai cả, nhưng chung quy lại vẫn khó có thể kiềm nén được.

Không rõ Hàn Chương nói thật hay nói đùa: “Đúng thế, vừa nghe đã biết là một tên lừa đảo, bằng không sao gã lại không biết, mệnh anh nhất định sẽ không vợ không con, chỉ có bạn trai thôi chứ?”

Lâm Xuân Chu dùng tay áo lau đi bụi bẩn dính trên tấm ảnh: “Còn có mèo nữa.”

Hàn Chương nói: “Đúng thế, còn có mèo…”

Y im lặng, lập tức nhận ra ý ngầm bên trong lời nói của Lâm Xuân Chu, trong mắt dần lan tràn ra loại cảm xúc không dám tin. Anh không phủ nhận cách nói “bạn trai”, nói cho vuông là khẳng định đó! Hàn Chương hưng phấn, mừng như điên, trái tim đập loạn xạ.

Trong nhà cũ ngoại trừ chỉ còn là kỉ niệm thì cũng không còn lưu luyến cái gì khác nữa, Lâm Xuân Chu vừa định dẫn Hàn Chương ra ngoài, đột nhiên cổ tay bị đối phương nắm chặt, giây tiếp theo cả vai lẫn lưng đều chạm vào bức tường phía sau.

“Tôi được chấp nhận rồi?” Hàn Chương áp sát Lâm Xuân Chu, hô hấp của cả hai hòa lẫn vào nhau, gần tới mức chỉ cần nghiêng về phía trước một chút nữa thì hai đôi môi sẽ dán lên nhau.

Lâm Xuân Chu chuyển tầm mắt, lướt nhanh qua bàn tay đang giữ chặt lấy tay mình, ngoài mặt tỏ ra như không có gì cả nói: “Gì cơ?”

Hàn Chương bị anh trêu ghẹo phải nghiến răng, rồi lại nhịn không được muốn cười: “Anh biết rồi còn hỏi, tất nhiên là chuyện bạn trai đó! Anh đã quan sát lâu lắm rồi, rốt cuộc tôi có tư cách hay không, anh nói xem nào?”

Ngón tay Lâm Xuân Chu chuyển động, ánh mắt Hàn Chương bị anh hấp dẫn, vừa mới nhìn qua thì cả người đã xoay chuyển tựa như trời đất quay cuồng. Lúc lấy lại tinh thần thì nhận ra mình đã đổi chỗ với Lâm Xuân Chu, trở thành người bị áp lên tường.

“Ôi, sao anh…” Y tiến lên muốn cố gắng thoát khỏi tư thế này nhưng lại bị Lâm Xuân Chu ấn lên ngực đè trở về.

Hàn Chương còn đang muốn mở miệng nói gì đó nữa nhưng trong nháy mắt lại bị một đôi môi vừa mềm mại vừa ấm áp chặn lại, chỉ có thể nghẹn lại ở yết hầu.

Lâm Xuân Chu chỉ nhẹ nhàng áp môi mình lên môi y mà thôi, quy quy củ củ chẳng làm gì thêm. Hàng lông mi rũ xuống không ngừng run rẩy tựa như cánh bướm, để lộ tâm tư thật sự của anh.

Sao người này lại có thể, ngây thơ như vậy chứ…

Trái tim Hàn Chương như nổi trống, một tay nắm chặt năm ngón tay của Lâm Xuân Chu, tay kia tóm lấy áo đối phương kéo người về phía mình, từng bước chuyển thành hôn sâu.

Mọi chuyện cứ đột ngột tới như thế nhưng lại tự nhiên sống động như vậy. Cho dù đang ở một nơi không hề lãng mạn hay đẹp đẽ nhưng vẫn không ngăn được việc hai người chìm đắm vào nụ hôn thật ngọt ngào tại nơi này.

Trong tim chỉ tràn đầy tình yêu, ngay cả phòng ốc sơ sài cũng trở thành cảnh đẹp nhân gian.

Hai người đắm chìm trong nụ hôn sâu, chỉ còn một chút nữa là tay Hàn Chương đã luồn vào trong vạt áo của Lâm Xuân Chu, vào ngay thời khắc mấu chốt anh đã kịp thời ngăn động tác lại.

Điều khiến cho anh làm vậy không phải là do lý trí, mà là do ngoài cửa vang lên một giọng nói rất lớn.

“Tiểu Lâm à! Cháu về rồi sao?”

Hai người thở hổn hển tách ra, kéo ra sợi chỉ bạc còn lưu lại trên môi.

“Phải ra ngoài à?” Hàn Chương hỏi, ngữ khí có vẻ không muốn.

Lâm Xuân Chu cười cười gật gật đầu: “Ra ngoài thôi nào.”

Chờ hai người sửa sang lại quần áo cho chỉnh tề rồi mới đi ra ngoài thì thấy một người phụ nữ trung niên tóc xoăn đang đứng ngoài cửa lớn nhìn vào trong.

Lâm Xuân Chu liếc mắt một cái đã nhận ra đối phương, bước tới chào hỏi: “Dì Mã!”

Dì Mã thấy anh thì mắt sáng ngời, tiến tới mấy bước nắm lấy tay anh không ngừng đánh giá.

“Ôi dào, thật sự đã trưởng thành rồi đây này, càng đẹp trai!”

Lâm Xuân Chu ngượng ngùng cười cười: “Dì vẫn như trước, vẫn rất trẻ.”

Dì Mã được anh khen, cười toe toét.

“Miệng cũng ngọt đấy.” Bà đã sớm để ý tới Hàn Chương, hướng Lâm Xuân Chu hỏi, “Cậu này là… bạn của cháu à?”

Hàn Chương không cần anh gọi đã đi tới tự giới thiệu: “Chào dì, cháu là bạn của Xuân Chu, cũng là bạn cùng phòng của anh ấy.”

Cũng là bạn trai mới. Trong lòng y âm thầm bổ sung thêm một câu.

Dì Mã nhìn thấy y cũng rất vui mừng: “Chào cháu chào cháu! Chàng trai trẻ này thật nhanh nhẹn, đã có bạn gái chưa?”

Mới tán gẫu hai câu đã muốn đi mai mối cho người ta rồi.

Hàn Chương xấu hổ, đang do dự không biết nên mở miệng như thế nào thì Lâm Xuân Chu đứng bên cạnh đã thay y giải quyết.

“Rồi ạ, tụi cháu đều có rồi.”

Dì Mã cực kì mất mát, chỉ có điều nghĩ lại thì hai đứa trẻ này ưu tú như thế, đã có người yêu rồi cũng không lạ mấy.

Mai mối không được, bà bắt đầu kể chuyện vặt vãnh hằng ngày.

Không bao lâu nữa toàn bộ nơi này sẽ bị dỡ bỏ, bà định chuyển tới nhà con gái ở tạm. Trước khi rời đi, thực sự có hơi hoài niệm một chút.

Nói một hồi, dì Mã đột nhiên lộ vẻ phiền não: “Tiểu Lâm à, cháu còn nhớ rõ hai mẹ con tới thuê phòng của dì không?”

Lâm Xuân Chu cố gắng nhớ lại. Hồi còn học sơ trung, đúng là có hai mẹ con chuyển vào nhà dì Mã. Trong trí nhớ của anh, cả hai mẹ con nhà nọ đều rất xinh đẹp. Nhưng thời gian cũng đã qua lâu lắm rồi, lúc đấy anh cũng chỉ đứng nhìn từ xa, nên ít nhiều cũng không còn nhớ rõ nữa.

“Nhớ ạ, sao vậy dì?”

Dì Mã bắt đầu kể khổ với hai người: “Hai mẹ con nhà đó thật kì lạ. Thuê phòng của dì, hồi đầu còn thấy người, sau này lại không thấy ai trở lại nữa nên dì đem hết đồ chất trong đấy. Đã qua nhiều năm rồi, tiền vẫn đóng đủ nhưng mà nơi này cũng sắp phải
phá dở rồi, muốn bảo họ tới đem đồ đi mà lại không tìm được người.” Bà lắc lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ, “Nếu không chuyển, tới khi đội phá dở đến dì cũng hết cách.”

Hàn Chương trấn an bà: “Dì đã liên lạc với bọn họ rồi mà, hai người họ không tới chuyển đồ đi là chuyện của họ, không liên quan tới dì.”

“Ừ, dì cũng nghĩ vậy. Hơn nữa trong cái phòng đấy không biết chứa cái gì, lúc nào cũng nghe mùi rất lạ bốc lên. Nếu không phải cô gái kia đóng tiền đầy đủ không thiếu tháng nào thì dì cũng không tính cho thuê nữa đâu.”

Mỗi lần nhớ lại dì Mã cảm giác như mình lại ngửi thấy được mùi hương đấy, khó chịu lấy tay phẩy phẩy trước mũi.

Năm đó bà từng nghe người ta nói, người mẹ trước đây từng làm gái nhưng đấy chỉ là chuyện ngày xưa của khách thuê phòng, bà cũng không để ý lắm. Giờ nhớ lại, chắc trong căn phòng đó hẳn là có cái gì đó không sạch sẽ.

***

Trên sân khấu Hạ Chi Quân vẫn đang nói chuyện, dưới sân khấu Hàn Sơn lại lén lút nhắn tin cho Cao Viễn.

—— Tao không đi chơi bóng rổ đâu.

Bên kia lập tức trả lời.

—— Bà mẹ, sao mày thay đổi nhanh thế hả! Mày không chơi tụi tao chơi, mày mang bóng qua cho tụi tao.

Hàn Sơn “shhh” một tiếng, cảm thấy cậu ta đáng ghét quá chừng.

—— Mày đi mượn người khác thì sẽ chết hả!

Gửi tin nhắn cuối cùng đi, cậu nhóc cất điện thoại lại vào túi quần, một lần nữa tập trung nhìn lên sân khấu.

“Bây giờ là thời gian đặt câu hỏi,” người chủ trì quét mắt nhìn lên khán đài, “Có bạn học nào muốn đặt câu hỏi không?”

Mấy lần trước bình thường cũng chẳng có ai đặt câu hỏi nên sẽ kết thúc luôn, người chủ trì nghĩ chắc hôm nay cũng như thế, đang định nói “Hôm nay kết thúc ở đây, mọi người cùng vui vẻ tạm biệt thầy Hạ nhé.” thì lại thấy một cánh tay giơ lên.

Người chủ trì sửng sốt, không ngờ sẽ có người đặt câu hỏi thật.

Hắn đưa microphone lên khán đài, “Làm phiền chuyển cho bạn sinh viên đang giơ tay giúp tôi.”

Hàn Sơn vừa mới giơ tay, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên người cậu nhóc. Cậu nhóc rất bình tĩnh nhận lấy microphone rồi đứng lên.

“Chào thầy Hạ ạ.” Hàn Sơn ngoan ngoãn chào hỏi, còn tự giới thiệu nữa.

Lúc cậu nhóc giơ tay Hạ Chi Quân đã nhận ra cậu rồi, hắn cảm thấy hơi ngạc nhiên không biết cậu nhóc có thể hỏi được cái gì.

Thật ra Hàn Sơn học không tốt lắm, chẳng qua cậu nhóc muốn soát độ tồn tại với Hạ Chi Quân mà thôi. Vấn đề này cậu nhớ mình đã từng hỏi hắn vào lần đầu gặp nhau, không biết hắn có còn nhớ hay không.

“Em muốn biết, trong tình huống nếu không có chứng cớ trực tiếp nhưng lại biết rõ ai là hung thủ, thì có buộc tội được không ạ? Hung thủ rất mạnh miệng, kháng cự không chịu nhận tội.”

Hạ Chi Quân đan mười ngón tay vào nhau, kề lại gần microphone nói: “Trong vấn đề em đặt ra tồn tại một lỗi sai cũng như một nghịch lý. Trước hết, trước khi quan tòa tuyên án, tất cả tình nghi tội phạm đều là người vô tội, chúng ta không thể gọi họ là “hung thủ”. Tiếp theo, cán bộ kiểm sát và cảnh sát phải thu thập được bằng chứng, vạch trần chân tướng, để cả tình nghi phạm tội và nạn nhân đều có thể nhận được sự đối đãi công bằng. Trong tình huống không có bằng chứng trực tiếp sẽ không có cái gọi là “biết rõ”. Tất cả chỉ là suy đoán, cho dù có phù hợp cũng chỉ là suy đoán, chỉ cần tồn tại từ có thể dù cho là một phần nghìn lần, thì nó sẽ không thể trở thành căn cứ để định tội nghi phạm. Hiện tại nước ta đang thi hành nguyên tắc “nghi phạm vô tội”*, giải quyết triệt để khiến “nghi phạm nhận tội” tránh dẫn tới một loạt các vụ án oan án sai, xã hội phát triển thì tư pháp cũng sẽ phát triển…”

* Tớ không nhớ là mình đã chú thích luật này lần nào chưa nhỉ? Nhưng đại khái là kiểu sẽ đặt giả thuyết là, tất cả nghi phạm đều vô tội, và cảnh sát cũng như kiểm sát viên có nhiệm vụ phải chứng minh được người đó có tội thì mới có thể kết tội được.

Vốn Hàn Sơn chỉ hỏi lung ta lung tung nhưng không ngờ hắn lại trả lời rất nghiêm túc, có lý có bằng chứng rõ ràng, chậm rãi nói. Trong lòng cậu nhóc nảy sinh loại cảm giác sùng bái không tên, mà loại cảm xúc này chỉ từng xuất hiện qua trên người Hàn Chương.

Buổi tọa đàm kết thúc, sinh viên rời đi, Hạ Chi Quân cũng thu xếp đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Vừa mới ra tới cửa đại sảnh của phòng hội nghị, đã thấy Hàn Sơn đứng tựa vào cửa, vô cùng buồn chán xoay quả bóng rổ trong tay. Ánh dương quang hắt lên sườn mặt cậu nhóc, vừa đẹp trai lại vừa mang hơi thở của người trẻ tuổi.

Đuôi mắt Hàn Sơn liếc thấy hắn, kẹp quả bóng dưới nách, nở nụ cười thật tươi với hắn: “Em mời anh ăn cơm chiều nhé!”

Hạ Chi Quân đi ngang qua người cậu nhóc, bước chân không hề dừng lại tiếp tục đi ra ngoài: “Vì sao lại mời tôi ăn cơm?”

Hàn Sơn sít sao đuổi theo đi cạnh hắn: “Anh quên rồi à, lần trước em có nhắn tin Wechat cho anh đó, nói lần sau anh tới em sẽ mời anh đi ăn món mỳ ở gần trường em đó.”

Hạ Chi Quân nhớ lại, nhận ra quả thực hình như có chuyện đó.

Hắn định cự tuyệt nhưng không biết vì sao khi thấy ánh mắt như chú chó nhỏ của Hàn Sơn, đột nhiên hơi mềm lòng.

“Đi thôi.”

Hàn Sơn thấy hắn đáp ứng, lặng lẽ vui vẻ giơ tay hình chữ V trong lòng, nhưng lại ra vẻ chỉ là mời khách như bình thường thôi.

Hạ Chi Quân lái xe, dưới sự chỉ huy của Hàn Sơn thì tìm được quán ăn trong truyền thuyết kia. Quán ăn khá nhỏ, chỉ đặt ba cái bàn nhỏ, bởi vì giờ còn sớm nên còn trống hai cái bàn.

Hàn Sơn nhanh chóng chiếm một cái ghế, sau đó lại gọi Hạ Chi Quân ngồi xuống.

“Anh ngồi xuống đi, bên này bán đắt lắm, may chúng ta tới sớm, nếu không sẽ không ăn được quán này đâu. Anh ăn cái gì? Nếu anh có thể ăn cay, em cực lực đề cử món mỳ cay ma lạt.”

Hạ Chi quân cố gắng kiềm chế lắm mới không lôi khăn tay ra lau bàn lẫn ghế dựa qua một lần. Hắn chậm rãi ngồi xuống, hướng mắt lên menu được treo trên tường, chọn món “mỳ cay chiêu bài” nghe có vẻ an toàn và bình thường nhất.

“Mỳ cay chiêu bài đi.”

“Được ạ!” Hàn Sơn quay đầu cao giọng hô to với ông chủ, “Một bát chiêu bài, một bát ma lạt!”

Trong quán ăn không đông lắm nên rất nhanh, tô mỳ thơm lừng nóng hôi hổi được đặt trên bàn.

Hàn Sơn nuốt nước miếng, tách đũa dùng một lần ra và dùng nó trộn đều ớt và mỳ.

Hạ Chi Quân cũng định trộn hai đũa, vốn không mong đợi gì nhiều, không ngờ sau khi ăn một đũa, ngay lúc đó cảm thấy hương vị quả thật không tồi.

Hàn Sơn để ý đến biến hóa trên mặt của hắn, thấy mặt hắn lộ vẻ bất ngờ, đắc ý nói: “Thế nào ạ? Em nói chỗ này ăn ngon mà! Anh Hàn vốn không hay để ý đến chuyện ăn uống mà còn chọn nơi này mà.”

Hạ Chi Quân nuốt đồ ăn trong miệng xuống bụng xong mới nói: “Không tệ.”

Đánh giá như vậy, với hắn mà nói đã là rất cao rồi.

Hàn Sơn cười hì hì tiếp tục cúi đầu ăn, hai người nhất thời không nói chuyện.

Hạ Chi Quân ăn gần hết, buông đũa xuống, rót cho mình ly trà lạnh, cũng rót cho Hàn Sơn một ly.

“Đã có ý định gì cho tương lai chưa? Học lên, hay là đi làm?”

Trước đó Hàn Sơn đã từng đề cập qua với hắn trong Wechat, đối với tương lai của mình có hơi mơ màng, muốn thi lên nhưng lại không biết mình có thể thi nổi không.

Hàn Sơn ngừng đũa, dựng đứng đũa che mặt nói: “Ba em muốn em làm ngân hàng, bảo nó ổn định. Nhưng mà cứ nghĩ đến việc những năm tháng sắp tới mỗi ngày đều mặc đồng phục ngồi trước quầy tiền, mà tiền đó chẳng phải của em, em đã cảm thấy ngột thở rồi.”

Hàn Sơn biết cha mẹ muốn cậu nhóc có công ăn việc làm ổn định, ngân hàng là một lựa chọn không tồi, nhưng cậu nhóc không thích.

Chung quy cậu nhóc cảm thấy được, so với việc từ 9 giờ sáng tới 5 giờ chiều, cùng một con đường hai địa điểm, cậu nhóc vẫn còn có cơ hội chọn thứ tốt hơn, hợp với tâm ý của mình hơn.

“Cậu đó, vẫn cứ trẻ con như thế, thích đeo đuổi kích thích.” Hạ Chi Quân nhìn thấu được suy nghĩ của cậu nhóc, “Qua 2 năm nữa, cậu sẽ cảm thấy ổn định mới là tốt nhất.”

Hàn Sơn nhíu mày: “Em không phải trẻ con, em không muốn anh cứ mãi xem em là cậu bạn nhỏ!”

Tuy rằng Hàn Chương vẫn luôn xem cậu nhóc là một đứa trẻ, nhưng cảm giác mà Hạ Chi Quân mang tới không giống như thế, giống như người hầu ấy.

Hạ Chi Quân lau miệng, không để ý “Ồ” một tiếng.

Hàn Sơn bĩu môi, nghĩ tới cái gì đó, lại lập tức cười tươi rói, áp sát lại trước mặt đối phương nói: “Vì sao hồi trước anh lại muốn làm kiểm sát viên? Anh không định đổi công việc sao?”

Hạ Chi Quân nhìn cậu nhóc một cái, trước tiên trả lời câu thứ hai trước: “Không nghĩ tới.” Tiếp theo mới nói, “Từ nhỏ tôi đã mong muốn mình trở thành kiểm sát viên, sau này ở nơi công tác lại gặp được một người thầy rất đáng kính, tôi lại càng có quyết tâm đi theo con đường này.”

Có đôi khi, có người dẫn đường tốt, có thể khiến cho người ta càng yêu thích công việc của mình hơn.

Hàn Sơn có chút không chịu nổi: “Người đó chính trực ghê, rồi anh có qua được đợt phỏng vấn đó không?”

Hạ Chi Quân sửng sốt, nhanh chóng hiểu được cậu nhóc hiểu sai ý, có hơi buồn cười nói: “Không phải, không phải phỏng vấn.”

Hàn Sơn nói: “Thật ra trước giờ em vẫn luôn sùng bái anh trai em, cũng từng nghĩ tới sẽ đi làm cảnh sát như anh ấy. Nhưng ba em cảm thấy nó quá nguy hiểm, chắc chắn sẽ không đồng ý. Nói không chừng có thể đánh gãy cả chân em luôn ấy chứ…” Nói tới đây cậu nhóc thở dài một tiếng.

Không biết Hạ Chi Quân nghĩ tới cái gì, ánh mắt buồn bã: “Mỗi một công việc đều sẽ có một mức độ nguy hiểm nhất định, không chắc chắn 100% sẽ an toàn.”

Hàn Sơn nhạy cảm nhận ra cảm xúc phập phồng của hắn, lại nhớ tới lời mình vừa nói, hiểu đối phương đang nghĩ tới nguyên nhân hi sinh trong nhiệm vụ của Lí Đông Thụy.

Ôi ôi trời ơi, cái miệng chết tiệt này, thật sự muốn tự tát một cái vào miệng quá đi.

“Anh nói đúng lắm!” Không thèm quan tâm xem câu trả lời này có phù hợp với câu trước đó không, đảo mắt một cái Hàn Sơn đã thay đổi cảm xúc, nói xong rạng rỡ cười thật tươi với Hạ Chi Quân, tiện thể để lộ hai má lúc đồng tiền xinh xinh.

Hạ Chi Quân không theo kịp được sự thay đổi đột ngột của cậu nhóc, nhíu mày nói: “Cậu cười gì đấy?”

Vẻ mặt của hắn đầu tiên là hơi kinh ngạc lẫn sợ hãi, sau đó là có hơi ghét bỏ.

Hàn Sơn thấy hắn như thế, nụ cười trên môi cũng tắt ngúm: “Anh không vui sao?”

Mệt cho cậu nhóc còn tưởng rằng cho hắn thấy má lúm đồng tiền nhỏ xinh thì có thể khiến tâm tình hắn tốt hơn. (huhu đáng iu vlllll)

“…” Hạ Chi Quân nghi hoặc híp mắt.

Trong lòng Hàn Sơn lập tức cảnh báo hỏng rồi hỏng rồi, biết mình lỡ miệng, vội vàng sửa lại: “Ý của em là, em cười lên đẹp trai như thế, sao anh lại ghét bỏ em vậy chứ?”

***

Trong lúc Hàn Chương đang đi hẹn hò, Hạ Chi Quân đi ăn mỳ cay thì Giang Bạch Lộ và Lương Bình lại đang khua chiêng gõ mỏ tăng ca.

Sau khi Lương Bình đệ trình vụ án lên lại bị Hạ Chi Quân chuyển giao báo cáo trở về, lý do là chứng cớ không đầy đủ, yêu cầu phải điều tra bổ sung.

Đối mặt với đề cương điều tra ngược dài ngoằng, Lương Bình cảm thấy đau đầu vô cùng. Nếu có thể tìm được tài liệu chứa bằng chứng xác thực thì cậu sẽ bị Hạ Chi Quân hoàn trả bản báo cáo sao?

Lương Bình từng nghe tiền bối kể qua một vụ án, cũng là một vụ án đầu độc, một nhà mấy người đều chết hết. Lúc ấy nhân viên điều tra chỉ tập trung vào một người đàn ông ở cùng thôn, bởi vì trước đây người này đã từng xảy ra tranh chấp với nhà nạn nhân. Nước mà cả nhà nạn nhân dùng để sinh hoạt đều được lấy từ trong lu nước ở phòng bếp, phòng bếp có cửa sau, mà trên cửa lại có một cái lỗ hổng. Dựa theo cách nghĩ của điều tra viên lúc đó thì nghi phạm đã đi ra cửa sau, luồn tay vào lỗ hổng đó để vói vào lu nước và tiến hành đầu độc.

Nhưng lúc thẩm vấn nghi phạm, điều tra viên lại gặp khó khăn. Đối phương chống cự không chịu nhận tội, vụ án lại một lần nữa lâm vào cục diện bế tắc.

Nếu lúc Lương Bình là người phụ trách vụ án này, chắc hẳn cậu cũng sẽ chỉ tập trung vào nghi phạm này không buông luôn. Nhưng mà một lát sau tiền bối lại nhìn cậu cười khổ, vụ án này này được phá ba tháng sau đó, hung thủ không phải là người đàn ông kia, mà là một đứa nhỏ nghịch ngợm cũng cùng thôn, chỉ muốn đùa giỡn thôi, nên mới đổ thuốc chuột vào trong lu nước của nhà nạn nhân.

Không phải không có tình huống điều tra viên xác định sai mục tiêu, Lương Bình hiểu tại sao Hạ Chi Quân lại kiên trì như vậy. La Tĩnh có phải là hung thủ hay không, còn cần cậu đưa ra nhiều bằng chứng xác thực hơn nữa.

Vì thế Lương Bình mới thấy đau hết cả đầu. Cậu chắc chắn La Tĩnh chính là hung thủ, nhưng không thể dùng cái “chắc chắn” này coi như là tờ trình cung cấp bằng chứng được.

Đương lúc trong đầu cậu vẫn trống rỗng thì Giang Bạch Lộ ở bên kia lại tìm ra được điểm đột phá.

Cầm bản báo cáo còn nóng hôi hổi, gương mặt cô sáng bừng, gấp rút gọi điện thoại cho Lương Bình.

“Tôi tìm được chứng cớ rồi nè!” Âm thanh của cô vì hưng phấn mà hơi run run.

Lương Bình ngồi thẳng lưng, có chút không dám tin: “Nhanh nhanh nhanh, nói cho tôi biết, đó là chứng cớ gì? Sao lại tìm được?”

Giang Bạch Lộ nói: “Anh còn nhớ La Tĩnh đưa thuốc dạ dày cho nạn nhân uống không?”

“Nhớ chứ.”

“Loại thuốc này rất đặc biệt, có tên là “viên con nhộng Bismuth Colloidal Pectin”, là một loại thuốc Bismuth. Bismuth là một chất kim loại, nó có thể phản ứng với acid có trong dạ dày tạo thành kết tủa, do đó sẽ tạo thành một lớp niêm mạc bảo vệ ở trong dạ dày. Nếu nạn nhân uống phải viên con nhộng có chứa Bismuth và nọc độc rắn, chắc chắc Bismuth vẫn còn sót lại trong cơ thể. Trước đó do nghi ngờ là ngộ độc thuốc chuột nên tôi chỉ làm kiểm tra đo lường bằng máy sắc ký lỏng hiệu năng cao. Sau đó thì xác định được đó là nọc độc rắn, tôi mới không tiếp tục làm kiểm tra đo lường kim loại năng bằng máy khối phổ plasma cao tần cảm ứng nữa. Cho tới tận ngày hôm qua, tôi nhìn thấy hộp thuốc nằm trong túi vật chứng thì đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu…”

Lương Bình bị cô quăng một đống từ ngữ chuyên ngành vào mặt mà cảm thấy mắt nổ đom đóm luôn, không nhẫn nại thêm được nữa nói: “Sau đó thì sao?”

Giang Bạch Lộ quả thực rất muốn cạy mở đầu cậu ra xem thử bên trong có chứa cái gì không nữa, cô hổn hển nói: “Anh không hiểu hả? Tôi có thể thông qua việc đo lường kiểm tra kim loại nặng trong thi thể để có thể lường tính được lượng Bismuth còn dư trong cơ thể nạn nhân. Sau đó lại dựa vào được động học để suy ra chính xác hàm lượng Bismuth mà nạn nhân hấp thu. Đối với loại thuốc này thì trong mỗi viên sẽ chứa 50mg Bismuth, nếu ít hơn lượng này, có thể…”

Lương Bình lúc này cũng đã bắt kịp được nhịp, vẻ mặt của cậu lộ rõ vẻ kinh hỉ, suýt nữa là đã từ trên ghế nhảy dựng lên.

“Có thể chứng minh La Tĩnh chính là kẻ đầu độc!” Giọng nói của cậu gần như đồng thanh cùng với Giang Bạch Lộ.

Kết quả của phát hiện nói dối không thể làm bằng chứng trực tiếp nhưng số liệu thì có thể.

Hoàn chương 31.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện