Phong Thần Thời 4.0

Gia Thế Hải Yến.


trước sau

Advertisement
Trong lúc Chúng Thiên đang cầm chân với tên yêu quái mặt đỏ kia thì ở bên trong thần thức của Hải Yến, Doãn Tuấn và Dương Nam đang trôi dạt trong những miền ký ức của cô nàng. Bỗng ở phía xa xa, Doãn Tuấn như nghe thấy gì đó, hắn liền quay sang phía Dương Nam rồi nói:

-Có khả năng là cô ấy!!!!

Dương Nam gật đầu:

-Vậy thì cứ theo hướng đó mà cứu người yêu cậu thôi!!!!

Nói xong thì cả hai liền tức tốc mà lướt đi qua những dòng ký ức của Hải Yến. Sau một hồi di chuyển thì cuối cùng hai người cũng đã đến được một khoảng không mà ở đó chỉ có những tiếng khóc, hiển nhiên đó chính là nỗi sợ của cô nàng, bỗng Dương Nam liền chỉ sang bên trái:

-Ở phía bên kia!!!!

Nói xong thì cả hai người liền thi triển đến vị tró mà Dương Nam đã chỉ. Ở đó là một khối cầu đang bị bao bọc bởi hàng ngàn hàng vạn luồng khí màu đen đang bay xung quanh và đã tạo thành một kết giới, bên trong đó là những tiếng la hét thất thanh xen lẫn trong đó là những tiếng khóc của một cô nàng, hiển nhiên đó là những tiếng kêu cứu của Hải Yến:

-"Ai đó cứu tôi với, có ai không, cha mẹ ơi cứu con, Doãn Tuấn cứu mình với!!!!"

Doãn Tuấn khi nghe được giọng nói đó thì ngây người, Dương Nam nghe được thì liền chọc vào:

-Lại còn chối!!!

Doãn Tuấn gãi đầu cười trừ:

-Thôi cậu tránh ra để tôi đánh cái đống này nào!!!

-Mời!!!!

Nói xong, Doãn Tuấn liền vận lực vào lòng bàn tay rồi nhằm thẳng vào luồng khí đen đó mà đánh đến. Một luồng khí lực khá mạnh ập đến luồng khí đen kia và khi hai luồng khí chạm nhau và do chênh lệch nên luồng khí đen kia đã bị đánh thủng một mảng. Cảm thấy bị đe doạ, luồng khí đó liền buông bỏ vật chủ rồi tìm cách để bay đi, Doãn Tuấn đang định lao lên để triệt cỏ tận gốc thì Dương Nam đưa tay ra rồi ngăn lại:

-Thôi đừng chối, ở lại với người yêu cậu đi!!!

Nói xong Dương Nam liền phi thân lên mà đuổi theo luồng khí kia. Doãn Tuấn ngẩn người nhìn theo rồi như nhớ ra điều gì, hắn liền quay lại rồi đỡ lấy Hải Yến. Đúng lúc cô nàng vừa mở mắt ra, thấy Doãn Tuấn đang đỡ mình, cô liền hỏi:

-Đây là đâu, là thiên đường sao, mình đã chết rồi à???

Nói xong cô nàng liền ôm chặt lấy Doãn Tuấn và không thèm buông ra, Doãn Tuấn đang trong tình huống khó xử chưa biết làm thế nào thì Dương Nam đã quay lại, thấy huynh đệ mình đang bị ôm thì hắn chọc vào một câu:

-Sao phải chối, bao giờ lên giường thì đừng quên hai người bọn tôi nhé!!!

Doãn Tuấn quay lại thì thấy Dương Nam đang cầm trên tay tàn dư của làn khí kia, chưa kịp hỏi thì Dương Nam gật đầu, nhận thấy thời cơ đi ra ngoài đã tới, Doãn Tuấn liền nói nhỏ với Hải Yến vẫn còn đang mê man trong lòng mình:

-Về với hiện tại nhé!!!

Nói xong hắn và Dương Nam liền vận lực rồi cả ba cùng đi ra bên ngoài. Còn ở thực tại, Chúng Thiên với cổ phong kiếm trong tay vẫn đang đạp không mà cầm cự với tên yêu quái mặt đỏ kia. Từng đạo bùa đã được Chúng Thiên đánh ra nhưng hầu như là không chúng không tới đích, duy chỉ có một hai đạo bùa là có tác dụng nhưng không giúp ích nhiều. Còn tên yêu quái mặt đỏ, hắn với cây trượng liên tục tung ra những đòn hiểm khiến cho Chúng Thiên bế tắc. Rồi như thấy được sơ hở của Chúng Thiên, tên yêu quái mặt đỏ liền tung ra một quyền với lực đạo vô cùng mạnh và đã khiến cho tay đạo sĩ không kịp trở tay mà bị bay xuống dưới phòng, Hoa Chúng Thiên bị đánh cho tơi bời hoa lá thì sau khi bị rơi xuống ban công của phòng thì đã ộc ra một ngụm máu, hắn đưa tay lên ngực tỏ ra đau đớn thì gần như ngay lập tức tên yêu quái mặt đỏ kia liền hạ xuống và tặng cho hắn một đá khiến cho hắn bay thẳng vào trong phòng và cổ phong kiếm bị đánh bay sang một bên. Còn Chúng Thiên khi bị bay vào phòng thì bay đúng vào giường nơi mà Hải Yến và Tô Vân đang ngồi, hai tay hắn vô thức nên khi hắn "hạ cánh" thì một tay chạm vào ngực của Hải Yến đang hôn mê, một tay còn lại thì chạm vào phần đùi trắng nõn nà của Tô Vân khiến cho cô nàng đỏ mặt, vừa hay Hải Yến đã tỉnh lại, mắt thấy mình bị một tên biến thái xa lạ chạm vào phần nhạy cảm, cô nàng liền ngồi bật dậy rồi vung tay tát cho Chúng Thiên một phát, Tô Vân vì bất ngờ nên không kịp ngăn cản, Hải Yến ngồi dậy rồi chỉ thẳng vào mặt của Chúng Thiên mà quát:

-Đồ biến thái!!!!

Tô Vân thấy vậy thì ngăn lại, giải nguy cho đạo sĩ:

-Tỷ tỷ, là hiểu lầm thôi!!!!

Hải Yến lấy hai tay che ngực lại mà đề phòng Chúng Thiên rồi quay sang Tô Vân hỏi:

-Mà bạn là ai, tôi đang ở đâu đây!!!!

Cùng lúc thì hai người Doãn Tuấn và Dương Nam cũng đã nhập hồn vào xác rồi ngồi dậy, thấy Chúng Thiên bị đập cho tơi tả, cả hai ngẩng đầu lên thì thấy cả Hải Yến và Tô Vân đang ôm nhau, mặt cắt không còn giọt máu đang chỉ về phía cửa, Doãn Tuấn và Dương Nam liền quay đầu nhìn lại thì thấy một bóng ảnh đang đi tới nhưng vừa bước vào cửa thì hắn đã bị hai lá bùa của Chúng Thiên gắn trên hai bên cửa trước đó chặn lại, nhận thấy hai lá bùa không đủ lực Doãn Tuấn liền định lao lên thì Dương Nam bảo hắn ở lại rồi xông lên. Dương Nam lao ra rồi tung một cước khiến cho tên yêu quái mặt đỏ bay ra. Bị ăn một cước đó của Dương Nam, tên yêu quái cảm thấy linh lực của tên này vô cùng thâm hậu, chắc hẳn là rất khó nhằn, không suy nghĩ nhiều, tên yêu quái liền nhanh chóng bay ra xa một chút, thấy vậy Dương Nam cũng tiếp đà rồi bay lên, lúc này trong tay của các Dương Nam đã triệu ra phương thiên hoả kích rồi chỉ thẳng mặt tên yêu quái mặt đỏ mà quát:

-Ngươi là ai????

Còn ở bên trong phòng,
Advertisement
Doãn Tuấn tiến tới bên cạnh Chúng Thiên rồi hỏi:

-Bị đập thê thảm quá nhỉ!!!!

Chúng Thiên méo mặt rồi cố gắng gượng cười:

-Sao đau bằng bị người yêu cậu tát!!!!

Doãn Tuấn cười đểu:

-Sao mà bị tát!!!!

-Thôi để tôi nghỉ, quay sang mà hỏi tiểu thư nhà cậu ấy!!!!

Doãn Tuấn quay về phía Hải Yến và Tô Vân hỏi:

-Sao cậu lại tát hắn vậy!!!!

Hải Yến đỏ mặt, ấp úng không biết nói gì, Tô Vân ở bên cạnh liền nói:

-Là hiểu lầm thôi!!!

Bỗng như nhớ ra Dương Nam đang đánh ở bên ngoài, Doãn Tuấn liền bảo với hai cô nàng:

-Chúng Thiên bây giờ nên nhờ hai người đẹp trông hộ hắn vậy!!!!

Nói xong hắn đứng lên rồi triệu ra kim long thần châm rồi bay ra để trợ chiến với Dương Nam. Vừa hay, tên yêu quái mặt đỏ đang giới thiệu sơ yếu lý lịch về mình:

-Ta là Huyết Ngư, trước kia vốn là hộ vệ thân cận của Ngọc Hoàng nhưng chỉ vì một lỗi nhỏ mà ta bị ngài đầy xuống nhân gian làm yêu tinh!!!!

Doãn Tuấn bay tới chỗ của Dương Nam rồi nói:

-Sao ta nghe thân phận của ngươi giống Sa Tăng nhỉ!!!!

Huyết Ngư nheo mắt:

-Sa Tăng, hắn là ai????

Doãn Tuấn tiếp:

-Thôi bỏ đi, trước khi đánh, ta chỉ hỏi ngươi là tại sao ngươi lại bắt họ xuống hồ nước????

Huyết Ngư nghe xong thì như sững người:

-Cái gì, ta không có làm chuyện xằng bậy đó, ta lên đây chỉ là để cứu nương tử của ta, ta....

Dương Nam cắt lời:

-Vừa đánh vừa nói, tập thể dục một chút đã, ta thấy ngươi cũng mới chỉ đạt tới cảnh giới quỷ thần bậc 1, nên ngươi cũng không phải là đối thủ xứng tầm với cả một trong hai người bọn ta, để ta đánh với ngươi!!!!

Huyết Ngư cũng cảm thấy chỉ một người đã khó đối phó và bây giờ lại thêm một tên có cảnh giới tương tự tới thì chỉ một đấu một cũng đã quá tốt cho hắn rồi. Hai người Dương Nam và Huyết Ngư liền lao vào rồi đánh với nhau. Doãn Tuấn vừa bay theo vừa hỏi:

-Nếu như không phải ngươi bắt sáu mạng người kia thì là ai???

Huyết Ngư vừa lùi vừa nói:

-Ta hết đã, trước kia ta xuống nơi này, tuy ta mang hình dáng của quái vật nhưng Ngọc Hoàng ra lệnh cho ta phải bảo vệ ngôi trường này và Ngọc Dương tiên tử là người được Ngọc đế phái xuống để trông chừng ta, càng ngày ta và nàng đã có cảm tình với nhau. Nhưng như một trò đùa, cha của nàng là Thái Dương đại tiên đã biết chuyện của chúng ta, ông ấy đã một chưởng lấy đi tính mạng của cô ấy và ta đã phải chờ cô ấy tận 500 để đầu thai lại làm người.....

Dương Nam ngưng lại một chút rồi nói:

-Thế cô ấy là ai????

Huyết Ngư như nấc lên rồi hướng về phía Doãn Tuấn đáp:

-Chính là cô gái tên Hải Yến đang nằm ở trong phòng của ngươi đó!!!!

Doãn Tuấn trợn mắt rồi gắt:

-Không được, cô ấy bây giờ đang là một người sống, tại sao có thể gả cho ngươi được, ngươi đã đợi cô ấy hơn 500 năm rồi, không thể chờ cô ấy thêm sao??? Khi nào cô ấy hết kiếp này, ngươi hãy tìm cô ấy mà nói một vài lời!!!!

Huyết Ngư vốn là kẻ lụy tình, hắn như muốn khóc:

-Ta chỉ muốn cô ấy được bình an nhưng nếu như ta chờ cô ấy đến hết kiếp thì cô ấy sẽ bị hồn phi phách tán đó!!!!

Lúc này Huyết Ngư kia đã gần như muốn khóc, hắn đã đánh mất hết tất cả sự uy dũng trước đó khi đánh với Chúng Thiên, còn Doãn Tuấn nghe xong thì cũng ngẩn người, hắn nói:

-Không phải chứ, ta thấy trong người cô ấy không có bệnh tật gì và.....

Huyết Ngư gào lên:

-Vậy ngươi đã xem bát tự của cô ấy chưa????

Doãn Tuấn như nhớ ra điều gì, Huyết Ngư lại nói tiếp:

-Cô ấy sinh ngày 22 tháng 4 năm 1997 và kiếp trước của cô ấy thì cũng sinh vào năm Tĩnh Khang và chính xác là ngày 22 tháng 4 năm 1127!!!! Chỉ khoảng nửa tháng trước, ta đã tính ra rằng, cô ấy sẽ bị một ả tiên nữ khác xuống trần để lấy mạng, ước chừng ta chỉ còn hơn một tháng nữa mà thôi!!!!

Dương Nam nghe xong thì như nhớ ra điều gì, quay sang Doãn Tuấn:

-Đúng rồi, cậu còn nhớ khi đánh Xích Khương Tử ở rừng xương chứ, Tịnh Hoà và cả Phong Vũ nữa, hai người họ cũng đã tính ra là sẽ có một vị tiên mất đi sao, không lẽ!!!!!

Doãn Tuấn cũng gật đầu:

-Vậy thì phải giải quyết tên khốn nạn ở hồ phía sau thôi!!!

Rồi quay sang phía Huyết Ngư:

-Nếu vậy ngươi có thể cho ta biết tên nhiều xúc tu ở hồ sau trường là ai không, ngươi hãy vì Ngọc Dương của ngươi đi!!!!

Huyết Ngư nghe được hai chữ "Tiểu Hương" thì như có một luồng kích thích, hắn liền gật đầu rồi nói:

-Ta sẽ giúp các ngươi nhưng chỉ là vì Ngọc Dương mà thôi, tối ngày mai ta sẽ trở lại, bây giờ ta sẽ đi thám thính giúp các ngươi!!!!!

Doãn Tuấn gật đầu, Huyết Ngư sau đó liền hướng về phía hồ nước mà bay đi, còn về phần Doãn Tuấn và Dương Nam nhìn theo bóng hình của Huyết Ngư một lúc rồi cũng trở lại vào trong phòng....

Truyện convert hay : Yêu Nghiệt Nãi Ba Ở Đô Thị
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện