Phò Mã Gia! Thỉnh Đi Lối Này

Chương 90


trước sau

Nữa canh giờ sau, Nhược Ca ngã đùng nằm vật dưới sân. Thái tử bên cạnh thấy phụ hoàng nằm thật thoải mái cũng làm theo. Hai người nhìn trời xanh thở hì hộc.
'Phụ hoàng ổn không?'
'Ta còn chưa băng hà đâu Duệ nhi'
Trường Ngưng nói nhỏ vào tai Tuyết nhi. Tuyết nhi vâng lệnh, rất nhanh hành lễ với HOàng thượng:
'Hồi bẩm Hoàng thượng! Thái tử điện hạ. Hoàng hậu cho mời hai người lập tức vào đình'
Phụ tử Đường Gia nhìn mặt nhau rồi mệt mỏi ngồi dậy, nhận lấy khăn ướt từ Tiểu Nô. Lau mặt lau tay xong liền hướng trong đình mà đi.
Thái tử ngồi cạnh Công chúa, vẫn không bỏ thói trêu chọc hoàng mụi của mình. Trường Ngưng nhìn Nhược Ca mặt đỏ vì đứng nữa canh giờ dưới nắng, dịu dàng đưa qua một ly nước trái cây ướp lạnh. Lão thiên ơi! hành động này ai mà giận nỗi.
'Hoàng Thượng có mệt lắm không?'
'Haha. Không mệt. Không mệt' - Nhược Ca cười lấy lòng.
Ngồi đối diện, Thái tử khều nhẹ Công chúa nói nhỏ: 'Ban nãy phụ hoàng còn than thở với ta là mệt chết đi được'
Lúc này gương mạnh lạnh toát của Tiểu công chúa bổng nhiên nở nụ cười, lại với bàn tay bé nhỏ trắng nõn nà lấy miếng lê thật tao nhã cho vào miệng. Thái tử  nhìn thấy mà ngưỡng mộ hoàng muội của mình thật giống mẫu thân. Sau này cũng phải tìm một Thái tử phi xinh đẹp như này a.
'Phụ hoàng dám nói mệt sao?' - Từ tốn, thấm thía. Chính là cách nói chuyện của Trường Ngưng cùng hoàng nữ của mình.
'Phụ hoàng nhìn thấy mẫu hậu của hai con là ta quên mệt mỏi' - vừa nói còn không quên nhìn Trường Ngưng bằng ánh mắt ôn nhu.
'Phải không a? Hoàng thượng lúc nào cũng nói lời ngon ngọt' - Trường Ngưng mắng yêu, gắp một miếng dưa hấu cho vào miệng của Nhược ca. Cắn một ngụm lại thừa cơ hội hôn lên má của Trường Ngưng, thế là Nhược Ca được vài cái ngắt nhéo.
Thái tử và Công chúa nhìn thấy cảnh này đều che mắt không dám nhìn nữa. Tuyết nhi và những cung nữ khác thẹn thùng lui khỏi.
'Hoàng. thượng. Trước mặt mọi người...'
'Họ nhìn cứ để họ nhìn. Ta hôn Hoàng hậu của ta, cũng không phải hôn người khác. Sợ chi a?'
'Hoàng thượng nói đi, hôm nay vui vẻ như vậy là có chuyện gì?'
Nhược ca lúc này mới nghiêm túc, hắn giọng nhìn hai đứa nhỏ: 'Ta từng hứa với nàng, khi Duệ nhi lớn sẽ mang nàng trở về Đại Minh thăm mọi người. Nhưng ngày qua ngày, đến khi Tuệ 13 tuổi rồi vẫn chưa thực hiện được lời hứa của mình. Hiện tại Giang sơn thịnh thế, cũng không cần bận tâm. Thu xếp thôi, hai ngày nữa chúng ta lên đường. Ta cũng đã cho người thông báo với Ảnh Tịch rồi'
Trường Ngưng ánh mắt lay chuyển, nàng trong lòng vui mừng vì người trước mắt vẫn còn nhớ lời hứa hẹn này. Hiện tại nàng không muốn nói gì thêm, có mà nói thì sẽ rơi nước mắt thôi.
'Phụ hoàng, vậy Duệ nhi cùng hoàng mụi có được theo cùng không?' - Thái tử chỉ nghe phụ Hoàng cùng Tuyết A di kể về Đại Minh, nay có dịp trở về không đòi theo thì thật tiếc a.
'Tất nhiên. Dẫn hai con trở về nhìn xem nơi mẫu thân con sinh ra. Để các con thăm ngoại tổ mẫu và cậu của các con'
'YEAHHHHHHHHHHHHHH!!!' - Thái tử đứng lên vui sướng la lớn.
Nhược Ca nhìn công chúa nhà mình trên mặt vui sướng nhưng cũng không có hành động quá lố. Quên mất lại thở dài. Trường Ngưng không hài lòng với biểu cảm này, nàng thật không vui:
'Hoàng thượng lại có ý kiến gì với thiếp và Tuệ nhi?'
'HAha. Ta đang cảm tạ trời cao cho ta một Tiểu Ngưng nhi a'...........
************
Đã đến lúc lên đường, Thái thượng hoàng cùng Thái hậu bịn rịn ôm hai tôn tử không chịu buông.  Đoàn người Nhược Ca mang theo không nhiều, tránh kinh động sơn tặc. Xem như lần này là một chuyến giả ngoại thực tế đi.
Nhược Ca giả dạng thương nhân đi làm ăn xa, những tinh binh mang theo đều là những người tinh nhuệ. Lanh lẹ được lựa chọn từ trong những hàng ngũ tinh anh. Người phụ trách dẫn đường là Đường Trọng tướng quân. Mà lần này Tiểu Nô lại là phụ tá đánh xe a. 
Xe ngựa thật rộng lớn, bề ngang chừng 1.7m. Dài ước chừng 2.5m. Phía trước phu xe, Tiểu Nô và cả Tuyết Nhi có thể ngồi thoải mái.
Bên trong xe là giường nằm rộng rãi và êm ái. Nhược Ca rất sợ Trường Ngưng và hoàng nữ của mình mệt mỏi. 
Đoàn phía sau là 5 xe chở 10 gương lớn bao gồm đồ dùng cần thiết và lễ vật mang từ Đại Đường đến Đại Minh. 
Thái tử háo hức xin mẫu hậu cưỡi ngựa theo Đường Trọng tướng quân. Vậy là bên trong còn lại ba người. Nhược Ca muốn để mẫu thân hai người tâm tự tự nhiên cùng nhau nên cũng tìm cách thối lui. Sai người chuẩn bị ngựa, ngao du bên ngoài một chuyến.
Giang sơn Đại Đường dân chúng đủ ăn đủ mặc, tình trạng cướp bốc được kiểm soát tối đa. Vì vậy những vụ án cướp bốc cơ hồ rất ít. Cho nên còn trong lãnh thổ Đại Đường tuyệt đối sẽ an toàn. 
'Mẫu hậu! lúc trước phụ hoàng là người như thế nào?'
Trường Ngưng hơi ngạc nhiên khi Tiểu công chúa của mình đột nhiên hỏi vấn đề này. Nàng không trả lời mà hỏi lại một câu hỏi:
'Tuệ nhi rất muốn biết sao?'
Tiểu công chúa gật đầu. Ánh mắt chờ mong.
'Phụ hoàng của con là một người tuyệt vời, rất xuất chúng. Đặc biệt, phụ hoàng rất yêu thương ta cùng các con'
'Trong sử sách đều ghi chép, Hoàng đến đều lập rất nhiều phi. Ít nhất ở hậu cung cũng phải trên 3000 mỹ nữ. Cớ sao phụ hoàng chỉ có mỗi mình mẫu

hậu mà không lập phi?'
Trường Ngưng ôn nhu mỉm cười: 'Ta khuyên bảo rất nhiều nhưng phụ hoàng con không chịu thôi'. Nhưng trong lòng Trường Ngưng thầm kêu ngạo: 'Có cho thì phụ hoàng con cũng không dám'.
'Sau này Tuệ nhi cũng phải tìm một nam nhân như phụ hoàng để gả'
Trường Ngưng lắc đầu. Tiểu hài tử đúng là Tiểu hài tử.
---------
Sau gần hai tháng ngao du sơn thủy. Đoàn người đã đến biên giới Đại Đường giáp với địa phận của Tộc Nữ Chân. Nhược Ca lần này đã bàn bạc cùng Trường Ngưng, sẽ đi qua Địa phận Tộc Nữ Chân. Sau đó lại đến Đại Minh cũng không muộn. 
Địa Phận Nữ chân tộc không lớn, Tuy bé nhưng đất đai phì nhiêu màu mỡ. Núi non cùng đồng bằng hài hòa, xen lẫn vào nhau. Màu xanh ngút ngàn của ruộng lúa. Nhìn hai nữ nhân một lớn một nhỏ dang hai tay, nhắm mắt tận hưởng hương thơm cây cỏ. Gương mặt xinh đẹp năm nào vẫn khắc sâu trong tim của Nhược Ca. 
Nhược Ca nhẹ nhàng ôm Trường Ngưng từ phía sau. Trường Ngưng cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, nàng không ngầng ngại nữa, rất tự nhiên mà hưởng thụ yêu thương.
Thái tử kéo tay công chúa, ra hiệu đừng làm ồn rời khỏi. Những tinh binh cũng lui ra bảo vệ vòng ngoài. Ai cần ẩn nấp thì ẩn nấp. Tuyết nhi với Tiểu Nô đi tìm chỗ dựng liều trại. Đêm nay, đành ngủ lại giữa sơn nguyên bạt ngàn.
****
Hiện tại chỉ mới về chiều, ánh nắng vẫn còn soi rõ. Thái tử muốn cưỡi ngựa đi dạo một chút. Dù Đường Trọng ra sức ngăn cản nhưng mà Tiểu tổ tông năn nỉ quá, thôi đành phải theo hộ tống. Nhưng phải cách thật xa, không được đến gần. Thái tử muốn được tự do. 
Ngựa chạy một đoạn vào rừng sâu, hoa thơm nhè nhẹ. Thái tử cho ngựa dừng lại, đỡ hoàng mụi của mình xuống. Hai người nhẹ nhàng theo tiếng động mà tách cỏ cây đi vào rừng sâu. 
Đường Trọng đuổi theo đến chỉ thấy hai chú ngựa, không còn thấy người, thật lo lắng. Liền xuống ngựa, cùng binh lính đi sâu trong rừng tìm.
'Hướng Nam đại ca. Bên kia, trên cao, quả đó to a'
'Ân. Để huynh hái xuống cho mụi'
Nghe tiếng nói càng lúc càng gần, Thái tử dùng dao trên người tách cây chặn ngang lối đi, quyết phải tìm cho bằng được. Đến rồi, Phía con suối kia có một nữ hài tử đang dùng tà áo hứng trái cây mà nam hài tử đang hăng say hái trên cây. Trông họ thật vui vẻ. 
Thái tử cùng công chúa đang nấp sau gốc cây, vừa vươn người ra bên ngoài liền bị Tiểu công chúa kéo lại, mặt mày nghiêm túc:
'Ca, huynh muốn đi đâu?'
'Qua bên kia a, chúng ta xin họ  cùng hái trái cây'
'Nhưng mẫu hậu đã dặn không được nói chuyện với người lạ'
'Haiz da! Mụi cứ như vậy sao quen biết được nhiều người. Có ca ở đây, mụi cứ theo ta' - Vậy là Thái tử hân hoan chạy ra trước. 
Bé gái ôm trái dại trong tay, đôi mắt long lanh, làn da trắng tuyết. Mái tóc đen mượt, gương mặt bầu bỉnh rất đáng yêu. Y phục có hơi khác lạ so với Đại đường nhưng xem ra là người có quyền thế, chất liệu vải thật tốt. Nhưng nhìn mãi không đúng. Thái tử đang tìm từ mô tả. 'Đúng rồi. Là không cảm xúc'
'Vị đại ca này, ngươi tại sao lại nhìn ta như vậy?' - nữ hài tử trước mắt mặt nghiêm lại, nhìn người ăn mặc có chút khác lạ thì phòng bị.
Thái tử đang chăm chú đánh giá vị tiểu cô nương trước mặt này, bị hỏi đến mức không phản ứng kịp, có chút ngu ngơ gải đầu không biết đáp thế nào.
'Ta cùng đại ca theo phụ mẫu từ Đại Đường đi ngang qua đây, do ham chơi nên lạc đường. Đại ca lỗ mãng đã làm tiểu mụi hoảng sợ. Mong tiểu mụi mụi rộng lòng bỏ qua'
'Không cần quá khách sáo. Chỉ là không nên đối với người khác nhìn không chớp mắt.'
Thái tử thầm than may, hoàng mụi đã đến kịp thời. Nhưng mà nghe đối đáp của hai nữ hài tử này mà chóng mặt. Cứ y như là đang đấu khí tràng hay sao? Haha. Hoàng mụi có đối thủ rồi.
Lúc này ở trên cây phóng xuống nam hài đang ôm một phần lớn trái cây vừa hái, đứng ngang tai của Thái tử. Thái tử nhìn thấy tiểu Nam hài có chút quen mắt, nhưng mà đây là lần đầu gặp gỡ, không nghĩ nhiều liền bắt chuyện trước.
'Xin chào, Ta gọi Minh Duệ. Ta đã 15 tuổi. Đệ có thể gọi ta là Minh Duệ ca ca'
Không ngờ hài tử trước mắt cũng rất hòa đồng. Liền ôm quyền hành lễ: 'Tiểu đệ 13 tuổi. Tên gọi Hướng Nam. Xin ra mắt Minh Duệ Ca ca'
Hai nam hài vui vẻ bắt chuyện, đều hướng mắt trông chờ hai nữ hài giới thiệu. Nhưng mà đợi hồi lâu vẫn không có động tĩnh. Vì vậy, thân làm ca ca. Thái tử mở lời.
'Vị tiểu mụi này, có thể cho chúng ta được biết tôn tín đại danh hay không?'
---------


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện