Phò Mã Gia! Thỉnh Đi Lối Này

Chương 28


trước sau

Advertisement

Hôm nay Nhược Ca đặc biệt thức dậy sớm hơn ngày thường. Nhược Ca ngủ chú ý hơn, phải tự nói với bản thân phải ngồi dậy, không được nướng.
Trường Ngưng mở mắt, vén chăn chuẩn bị rời giường thì thấy Nhược Ca ngồi sẵn trên ghế cạnh giường, mắt không chớp nhìn chầm chầm mình. Khó hiểu cười hỏi.
'Phò mã hôm nay dậy thật sớm. Ta còn tưởng ta dậy trễ chứ?'
Nhược Ca không phản ứng. Cảm nhận ánh mắt người kia càng ngày càng nóng bỏng. Có chỗ không đúng, nàng nhìn bản thân liền hiểu vì sao Phò mã mới sáng đã ngây ngô như vậy. Áo ngủ một bên rơi xuống nữa vai, cảnh sắc bên trong làm nàng ngượng ngùng. Một tay nàng kéo áo,  một bàn tay che đi mắt người kia đang tham lam nhìn lấy.
'Phò mã còn muốn nhìn?'. Trường Ngưng lạnh giọng.
Nhược Ca kéo tay Trường Ngưng ra, nắm lấy bàn tay mềm mại. Hôn nhẹ lên bàn tay, nhoài người đặt một nụ hôn lên trán đối phương.
'Ngưng nhi, buổi sáng tốt lành'
Nói xong lại kề mặt sát vào ngay miệng Trường Ngưng, dùng tay chỉ vào má. 'Ngưng nhi cũng phải chúc Phò mã buổi sáng tốt lành đi chứ'.
Trường Ngưng là ai a? Đường đường là Trưởng công chúa lạnh lùng kêu ngạo, giờ bắt nàng phải làm chuyện mất hình tượng này. Nàng rất khó chấp nhận.
'Nhanh đi. Nàng còn phải luyện kiếm'
'Không hôn không được sao?'. Trường Ngưng kéo dài thời gian.
'Không được. Ta đã hôn nàng, giờ đến lượt nàng'. Nhược Ca cố chấp. Trường Ngưng cứng rắn. Không ai nhường ai. Đợi rất lâu, Trường Ngưng vẫn cắn môi không động khẩu. Nhược Ca không muốn làm khó người mình yêu, xoay người trước khi rời đi lại chiếm tiện nghi trên đôi môi kia.
'Ta đến hoa viên trước, nàng nhanh chuẩn bị'
Nhược Ca rời đi trong lòng có chút mất mát. Phải chăng bản thân mình yêu Trường Ngưng quá đậm sâu? Nếu bây giờ bảo mình vứt bỏ loạt tình cảm này. Làm sao có thể. Nhưng nếu là tiếp tục, bản thân không thể cho Trường Ngưng một gia đình hạnh phúc, không thể cho nàng nhi tử, không thể cho nàng có cuộc sống bình thường như những nữ nhân khác.
Trái tim ẩn ẩn đau. Ngày xưa học sinh học cũng không thể giải thích, vì sao cứ đau lòng hay thất tình, tim sẽ nhói đau. Nước mắt lại rơi. 
Hoa viên.
Lạc Hy đứng chờ từ rất sớm. Nàng tình cờ đi ngang, tay mang theo cây trúc Phò mã căn dặn, thấy Phò  mã hôm nay thức sớm, vừa đi lại còn trầm tư liền đi theo. 
'Phò mã! Hôm nay đặc biệt sớm'
'Ân! Lạc Hy, tỉ biết cảm giác thích một người là thế nào không?'
Lạc Hy biết ngày này sẽ đến. Nhưng hôm nay đến nhanh như vậy. Lạc Hy không trả lời mà hỏi thẳng vấn đề. 'Phò mã là thích Trưởng Công chúa?'
Xoay người, đối diện Lạc Hy. 'Ân. Ta phát hiện bản thân không phải thích nàng, mà là yêu nàng. Yêu hết bản thân này'
'Phò mã đừng quên thân phận'
'Ta không quên. Ta......Lạc Hy tỉ có ủng hộ ta không?'
Lạc Hy không có trả lời. Nàng nhất thời không biết trả lời làm sao, nên chỉ có thể im lặng. Nhược Ca không đợi, tiếp tục nói.
'Lạc Hy tỉ, ta có thể nghe theo tỉ bất cứ điều gì. Vì tỉ là người thân của ta. Nhưng tình yêu của ta dành cho Trường Ngưng, thật xin lỗi! Ta không thể nghe theo tỉ'
****
Trường Ngưng đến hoa viên, gặp lúc Nhược Ca và Lạc Hy đang nói chuyện. Bản thân nhớ đến tình cảnh đêm đó, không nói một lời. Từng đường kiếm chém vào không gian, sắc bén. chuẩn xác. 
Nghe âm thanh

Advertisement
tiếng kiếm chém vào gió, Nhược Ca và Lạc Hy đồng thời quay lại. Nhược Ca lắc đầu thở dài, mình quá hiểu rõ nữ nhân này. Lại hiểu lầm mình và Lạc Hy. Phải moi tim mình ra để chứng minh bản thân chỉ yêu nàng sao?
'Lạc Hy tỉ, đưa cho ta'. Lạc Hy đưa cho Nhược Ca một thanh trúc thẳng, dài khoảng 1 mét. Tối hôm qua Nhược Ca dặn nàng sáng nay mang cây trúc đến cho mình. 
Cây trúc này chính là hôm đó sau khi làm đèn lồng còn dư lại. Thấy bỏ đi thì uổn, vậy nên Nhược Ca liền giữ lại. 
Đứng một bên xem Trường Ngưng luyện kiếm. Từng chiêu thức ghi sâu trong đầu. Trường Ngưng luyện quá độ rồi, Nhược ca thấy vậy liền nhảy ra. Không ngờ Lạc Hy nắm ống tay áo Nhược Ca kéo lại.
'Phò mã ra đó cho kiếm chém vào người sao?'
Hình ảnh này rơi vào trong mắt Trường Ngưng. Nàng đang phát hỏa, kiếm hướng hai người đưa tới. Nhược Ca đẩy Lạc Hy về phía sau, dùng thanh trúc đỡ lấy kiếm. 'Ngưng Nhi, nàng bình tĩnh'.
Trường Ngưng ánh mắt sắc bén, nhìn thanh trúc nằm dưới thanh kiếm của mình, gằn từng chữ. 'Nói! Phò mã lấy thanh trúc này từ đâu?'
Thôi rồi, Nhược Ca trong lòng khóc ròng. Lần này tránh cũng không được a. 'Ta thấy phía sau có rất nhiều trúc, chỉ chặt một số cây làm đèn lồng. Còn dư lại một thanh này'.
'Phò mã dám?'. Lời nói xong, kiếm liên tục tấn công tới. Nhược Ca không còn cách nào tránh nữa. Đành thi triển lăng ba vi bộ tới lui  né tránh. Hơn trăm chiêu kiếm không chạm được vào người Nhược Ca. Trường Ngưng không cam lòng. Không có ý định dừng lại.
'Nàng mệt rồi. Dừng lại thôi'. Nhược Ca nhìn Trường Ngưng mồ hôi tuôn ra ướt áo, ướt tóc. Làm sao đành lòng. Lần này không né tránh, dùng chính kiếm pháp của Trường Ngưng để đánh trả. Trường Ngưng rõ ràng yếu thế hơn, lúc kiếm của Trường Ngưng đâm thẳng vào ngực trái. Nhược Ca mỉm cười buông thanh trúc trong tay. 
'Phụt'. Tiếng kiếm đâm vào thịt rõ ràng, Trường Ngưng rút kiếm ra. Vẫn chưa hồi phục tinh thần. Lạc Hy đã xông vào xô nàng ra, ôm lấy Nhược Ca quát 'Trường Ngưng! Cô vì thanh trúc kia mà tùy hứng một kiếm đâm ngay tim Phò mã. Cô thật không xứng đáng để Phò mã yêu thương cô như vậy'.
Giờ khắc này Lạc Hy không phân biệt chủ nghĩa Quân thần nữa. Đỡ Nhược Ca hướng y phòng của nàng, căn dặn không ai được tiếp cận. Chỉ mang nước nóng và vải đến cửa chờ lệnh của nàng.
Hiện giờ nàng thật lớn ở đây a. Đến Trường Ngưng cũng không nói một lời với Lạc Hy.
'Lạc Hy, tỉ đừng trách nàng'
'Phò mã im lặng để ta trị thương'
Lạc Hy phong tỏa huyệt đạo để máu ngưng chảy. Bắt đầu công tác cứu chữa.
*******
Bên ngoài Trường Ngưng thẩn thờ nhìn đôi tay của mình, chính đôi bàn tay này đâm vào tim Phò mã. Nàng là đang làm sao?

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện