Phò Mã Gia! Thỉnh Đi Lối Này

Chương 1


trước sau

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hàn Nhược Giai quen Hiên Huyên đã được 8 năm. Nói quen nghe thì hoành tráng, nhưng thật sự chỉ có Hàn Nhược Giai để ý, đơn phương si tình Hiên Huyên. Mà Hiên Huyên có biết tấm chân tình của Hàn Nhược Giai hay không đó còn là một trắc ẩn.
Tháng 8 năm 2011.  Tin tức Hiên Huyên đi lấy chồng, một nam nhân ngoại hình thật xứng đôi với nàng vô tình đến tay Hàn Nhược Giai. Ban đầu là ngỡ ngàng, sau đó thật khó xử, tim thì đau như có vật gì xuyên qua. Khó mà diễn tả. Tìm một góc khuất, nước mắt lặng lẽ rơi.
Lần đầu Hàn Nhược Giai gặp Hiên Huyên là tại lớp học. Năm đó Hàn Nhược Giai học lớp 8. Hiên Huyên là giáo viên vừa ra trường, chỉ dạy thế một tiết học Công nghệ. Lần gặp định mệnh này, làm trái tim bé nhỏ của Hàn Nhược Giai loạn nhịp. Cô không hiểu cảm giác yêu một người là thế nào, đến lúc gặp Hiên Huyên, cảm giác nhớ nhung cứ quanh quẩn. Hình bóng nàng đến cả trong mơ cũng mỉm cười đối với Hàn Nhược Giai.
Hàn Nhược Giai là một đứa trẻ bình thường, gia đình chỉ đủ ăn. Nhưng từ nhỏ mẹ của Hàn Nhược Giai vô cùng khó khăn, Hàn Nhược Giai mất đi ký ức tuổi thơ bởi lúc nào cũng bị chửi mắng, ghẻ lạnh. Từ khi em trai cô chào đời. Cái gọi là hạnh phúc không hề tồn tại trong cô.
Cô sống qua ngày tháng, chỉ để được nhìn thấy hình bóng Hiên Huyên dưới mái trường kia. Thấy nàng cười đã là viên mãn. Hai nữ nhân, trên lệch tuổi tác. Ở một vùng quê lạc hậu thế này. Làm sao có cơ hội cùng nhau?
Năm đó, Hàn Nhược Giai cô độc ở giữa Sài Gòn. Một mình nơi đó trống vắng vô cùng. Hiện tại Hiên Huyên là ánh sáng duy nhất, nàng đã thắp sáng cho người khác. Mình cũng chẳng còn gì hối tiếc. Cầu nàng được hạnh phúc bên một nữa nàng đã chọn.
Năm 2013, Hàn Nhược Giai trở về quê hương sau 3 năm rời nhà đến Sài gòn học tập. Cứ ngỡ vết thương trong lòng từ từ khép lại. Không nghĩ chạy xe ngang lại gặp nàng, chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết nàng vô cùng hạnh phúc và...Hiên Huyên...nàng có em bé rồi.
Tháng 11 năm 2013. Hàn Nhược Giai tìm công việc gần nhà. Bình bình đạm đạm sống qua ngày, ít về nhà. Cũng không cần lại vô tình chạm mặt Hiên Huyên.
Cuộc sống sẽ thật vô vị nếu mỗi ngày đi làm về, lại chui đầu vào phòng trọ, đọc sách, nghe nhạc. Không ai nói chuyện. Tơ tưởng một ít chuyện xưa. Tự dưng có một ý nghĩ lạ lùng. Muốn một lần được sống ở quá khứ, không quen ai. Không nghĩ đến chuyện đau lòng. Không giống ở hiện tại, vô vị, lạc loài. buồn tẻ.
Cuối năm. Công ty tổ chức tiệc tất niên. Dù không thích nhưng vẫn theo mọi người quậy phá một chút. Vài tháng làm việc cũng có một vài chị bạn tri kỷ. Hôm

nay, làm ra một quyết định - Uống một trận long trời lở đất, say không thấy đường về. Ngày mai, bỏ lại hết những chuyện đau buồn phía sau.
Và không như ý nghĩ ban đầu, Hàn Nhược Giai không có say mềm, vẫn biết chừng mực vì còn phải chạy xe. Mọi người rất lo lắng vì Hàn Nhược Giai bước liu xiu. Nhưng Hàn Nhược Giai là ai? Chính là nội tâm không có thua đấng nam nhi, làm sao để mất mặt trước bọn họ. 
Hàn Nhược Giai đưa một chị bạn đồng nghiệp trở về, rất an toàn. Bắt đầu thong thả chạy về một mình, thế giới lại chỉ còn Hàn Nhược Giai. Hiện giờ đã gần 12 giờ đêm ngày 29 tết. Đường phố đúng ra phải rất đông. Sao Hàn Nhược Giai thấy mọi người vội vã trên đường, hoa cả mắt. 
Lúc nãy không chỉ uống bia, mà có cả rượu, mọi thứ trộn vào nhau. Hảo a, bây giờ chân tay bủn rủn. Chạy xe mà ngỡ phi trên mây. Dừng lại trên cầu một chút, để gió lạnh thổi vào mặt muốn tìm một chút tỉnh táo. Gió Tết thổi lớn, mang theo hơi nước. Không phải sắp mưa đi?
Thời tiết này, nổi buồn này, nghe một chút nhạc thật không tệ. Hàn Nhược Giai mang tai phone vào, mở nhạc thật lớn. Là những bản nhạc thất tình lâm li bi đát. Âm lượng lớn hết cở. Không thể nghe được âm thanh bên ngoài.
Đợi một chút, gượng chạy về phòng trọ. Nhưng mà ào ào......mưa ở đâu trút xuống. Dừng lại xe lại tìm áo mưa, nhưng mà không có a. Tháng Tết mưa đâu ra, nên không có chuẩn bị. Quần áo một mảnh ẩm ướt, trong bụng chửi thề. Tìm kiếm xung quanh nhà ai cũng đóng cửa. Chỉ có căn nhà kế bên đường, nơi dừng xe tạm thời có thể trú mưa.
Đi qua đây nhiều lần, tin chắc ngôi nhà này bị bỏ hoang nhiều năm. Chạy nhanh vào, lòng cũng có chút sợ quỷ. Hàn Nhược Giai quên mất trên tay vẫn còn mang tai phone. 'Hửm'. Phát hiện điện thoại trong túi rung dữ dội. Giờ này còn ai gọi?.
Thản nhiên rút điện thoại trong túi ra, nhìn tên trên màn hình một chút. Ngón tay chuẩn bị trượt phím trả lời, thì bất ngờ trên trời một đạo sấm sét đánh xuống. Phản ứng đầu tiên là tránh né, vì vậy Hàn Nhược Giai cư nhiên dùng tay cầm điện thoại giơ lên đỡ. Ba đạo sấm sét giáng xuống cùng một lúc.
Ban đêm, trời mưa như trút. Nhà nhà đóng kín cửa. Người ta chỉ nghe sấm sét dữ dội. Không ai hay bên ngoài có áng mạng xảy ra.
****
Thông tin một chút để mọi người dễ hình dung.
Hàn Nhược Giai: Giới tính Nữ.
Chiều Cao: 1m68
Cân nặng: 50 Kg




trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện