Phiền Não Của Thiếu Niên Phản Diện

Thải Bổ


trước sau

Tuy rằng Hoàng thị là thế gia đang xuống dốc, nhưng lạc đà gầy cũng nặng hơn ngựa. Sau khi ra lệnh một tiếng, Phong Thiệu nhanh chóng được người hầu dẫn đến linh tuyền để tắm rửa.

Phương Trường Tín cũng ở đó, cậu ta đến trước Phong Thiệu. Sau khi nhìn thấy sư huynh, Phương Trưởng Tín liền nắm lấy tay Phong Thiệu mà oán giận:

“Chả có gì tốt cả, kém xa Côn Luân.”

Phong Thiệu chỉ cười, y vẫn đi vào bên trong. Phương Trường Tín thấy thế liền đuổi theo:

“Sư huynh, đi một mình không vui đâu, để đệ đi cùng huynh!”

Phong Thiệu buồn cười trừng mắt nhìn cậu ta một cái rồi đuổi cậu đi.

Mặc dù Phương Trường Tín không muốn nhưng vẫn nghe theo, tuy nhiên vì thấy không cam lòng nên đã quanh quẩn ở bên ngoài một lúc lâu.

Linh khí ở linh tuyền này không sung túc bằng Côn Luân nhưng được cái bài trí hoa mỹ hơn rất nhiều. Côn Luân là đại tông ẩn thế, luôn chú trọng thanh tâm quả dục nên tất nhiên sẽ không đặt nặng việc hưởng thụ. Tuy nhiên đời trước Phong Thiệu đã sống cuộc sống của người bình thường hơn ba mươi năm, cho nên khi nhìn những thứ này lại thấy thoải mái, cả thể xác lẫn tinh thần đều rất dễ chịu.

Hoàng Minh Nguyệt là người tinh ý, sau khi biết sở thích của Phong Thiệu đã lập tức thay đổi thị nữ hầu hạ tắm rửa thành thị đồng khiến Phong Thiệu không khỏi buồn cười. Y để mấy đứa nhỏ kia ở ngoài, cho dù đúng là y thích đàn ông nhưng cũng không có sở thích luyến đồng.

Hơn nữa Phong Thiệu không quen lúc tắm rửa bị người khác quấy rầy, bởi vì tính chất nghề nghiệp ở kiếp trước nên y cực kỳ coi trọng sự riêng tư. Huống chi hiện giờ trên người y có quá nhiều bí mật, tùy tiện bại lộ thứ nào cũng đều là một chữ chết.

Trong làn hơi nước lượn lờ quanh quẩn, Phong Thiệu vận chuyển linh lực cố gắng hấp thu linh khí trong ao, nhưng linh tuyền ở nơi này quá tầm thường nên chẳng giúp được gì mấy. Phong Thiệu thở dài, xung quanh có quá nhiều người nên y không thể tu luyện ma công, đành phải mặc niệm Luyện Ma chú để đưa linh khí vào chỗ hồng văn đang dần dần hiện lên trên cổ tay…

Đúng lúc đang tập trung áp chế bụi gai Hỗn Nguyên thì thần thức của Phong Thiệu chợt khẽ động rồi nhanh chóng tản ra, y lập tức bắt gặp một nam tử đang đi tới linh tuyền, thị đồng đứng hầu ngoài cửa cũng không ngăn cản. Y hơi nhíu mày, mắt thấy người kia sắp bước vào đến nơi thì động tác lập tức nhanh hơn. May mà chỉ có phần cổ tay hiện ra, y thuận lợi khôi phục lại trạng thái bình thường.

“Vãn bối Hoàng Vân Hiên bái kiến Phong tiền bối.” Người tới mặc pháp bào màu xanh, nhìn qua chừng hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt trắng nõn.

“Đến nhanh vậy à, ngươi qua bên kia ngồi đi.” Phong Thiệu gật đầu, hiển nhiên cũng biết người kia là ai, đến đây làm gì cho nên không hề câu nệ.

Chỉ là da mặt của y thì dày còn của đối phương lại rất mỏng. Khuôn mặt của gã hơi phiếm hồng, dáng vẻ rõ ràng là không tình nguyện. Gã nhăn mặt ngồi sang một bên.

Phong Thiệu cũng không để ý đến gã. Y tùy tay vẩy nước tắm rửa sạch sẽ thân thể, sau đó không coi ai ra gì mà bước ra khỏi linh tuyền rồi đi đến bên tháp. Thân thể lấm tấm bọt nước của y đã khô, lộ ra màu da trắng nõn. Phong Thiệu ngồi trên tháp, một tay với về phía nam tử kia.

Hoàng Vân Hiên trợn mắt há mồm, không ngờ đối phương lại làm càn một cách trắng trợn như vậy. Nếu không phải y có tu vi Kim Đan kỳ thì có lẽ gã đã nổi trận lôi đình từ lâu rồi… Nhưng nghĩ lại hoàn cảnh của bản thân khiến Hoàng Vân Hiên chợt thấy xấu hổ và giận dữ không thôi, gã nhắm chặt hai mắt, cắn chặt răng.

Tay Phong Thiệu chợt khựng lại, nhìn dáng vẻ này của gã liền biết gã không cam tâm tình nguyện. Nếu là lúc trước, chỉ cần đối phương không muốn thì nhất định Phong Thiệu sẽ không ép buộc. Cho dù có là quy tắc ngầm cũng phải người nguyện đánh kẻ nguyện chịu mới được. Y không ép người, lại càng không phải là người bị ép.

Tuy nhiên vừa muốn có thứ tốt nhưng lại không muốn phải trả giá, chẳng rõ gã bày ra cái vẻ này cho ai xem nữa. Phong Thiệu hơi cụt hứng, tuy nhiên hiện giờ lại không thể hành động theo cảm tính.

Y là một vị sư thúc hiền từ, cũng là một người bạn giường tốt tính. Sau khi hít sâu một hơi, Phong Thiệu liền vỗ vỗ bả vai đối phương, chọc nam tử kia co rụt người lại.

“Ngươi không cần phải sợ hãi như vậy. Côn Luân ta thải bổ nguyên khí có chừng mực, ngươi sẽ không bị tổn thương quá nhiều.” Giọng nói của Phong Thiệu đầy dịu dàng, nghe như dỗ dành nhưng thực ra lại đang nói lên tình hình thực tế.

Tuy rằng kết hợp Luyện Tâm chú và Thải Bổ pháp sẽ đoạt được nhiều nguyên khí hơn nhưng y không dám lạm dụng. Khi Thanh Thành tôn giả trong phim rơi vào tình huống này đã dùng Thải Bổ pháp trong ma công cộng thêm hút tinh huyết của lô đỉnh để giảm bớt sự phát triển của bụi gai Hỗn Nguyên, có điều khống chế được vài năm lại sinh ra tâm ma, mất nhiều hơn được. Mặt khác, nghiệp chướng càng tích càng sâu, càng nếm càng nghiện, ắt sẽ gây hoạ về sau.

Tuy hiện tại y đang tu Ma nhưng có một vài tâm pháp quỷ bí lại không dám dùng linh tinh, hiệu quả quá ngoan độc, chẳng bằng dùng tâm pháp của Côn Luân sẽ ổn thỏa hơn. Cho nên lúc này Phong Thiệu chỉ định dùng tâm pháp ôn hòa của Côn Luân để thải bổ, cùng lắm thì hấp thu nhiều hơn là được.

Nhìn thiếu niên trước mắt tưởng chừng như vô hại, nhưng Hoàng Vân Hiên vẫn luôn cảm nhận được uy áp của tôn giả Kim Đan nên hoàn toàn không tin lời y nói, vẻ mặt gã đỏ bừng, cắn răng xin tha:

“Tiền bối, ta không thích nam nhân…”

“Ai cần ngươi thích? Ta chỉ muốn thải bổ.” Phong Thiệu vừa bực mình vừa buồn cười nhìn gã, tay vẫn không dừng lại, trực tiếp lướt qua quần áo của gã rồi nhanh chóng cởi bỏ đai lưng của đối phương. Bàn tay y còn cố tình chạm vào vật ở dưới khố của gã.

Hoàng Vân Hiên vừa thẹn vừa giận, muốn ngăn cản đối phương nhưng chênh lệch tu vi giữa bọn họ quá lớn. Tu sĩ Kim Đan muốn loại bỏ một tu sĩ Trúc Cơ, mặc dù không đơn giản như nghiền chết một con kiến nhưng cũng chẳng khác nhiều lắm. Vì thế gã đành phải nói:

“Thường nghe Côn Luân là đại tông đứng đầu ở Cửu Châu, trong tông có vô số đại năng. Tiền bối cũng là đệ tử thân truyền của tông chủ, sao có thể ép buộc vãn bối như vậy?”

Phong Thiệu kéo đai lưng của đối phương xuống rồi cười như không cười nhìn gã:

“Ngươi không cảm thấy bây giờ mới nói mấy lời này đã quá muộn rồi sao? Nếu ngươi cảm thấy gia tộc các ngươi không đưa người bái nhập nương nhờ Côn Luân, hiện tại liền có thể đi ngay, ta không miễn cưỡng.”

Nói cho cùng Hoàng Vân Hiên cũng là đệ tử thân truyền trong tộc, tuy có vài phần ngạo khí nhưng vẫn vô cùng để ý đến gia tộc. Lúc này gã vừa nghe thấy thế, lập tức như bị đạp trúng tử huyệt, một bộ tam trinh cửu liệt nói:

“Tiền bối đã uy hiếp, vậy thì xin tự tiện.”

Ngu xuẩn, cũng không thèm giả bộ một chút.

Phong Thiệu hừ lạnh một tiếng. Nếu lòng dạ của y không rộng lượng, gã làm trò trước mặt y như vậy thì cho dù tộc nhân của Hoàng gia có vào Côn Luân cũng sẽ chẳng có trái ngọt mà ăn. Hoàng Vân Hiên kia không chỉ thất thân mà còn gây tổn hại cho người nhà.

Vốn Phong Thiệu cũng có vài phần hứng thú nhưng lúc này lại chẳng còn chút tâm trạng nào. Y bỗng thấy hơi tò mò, chẳng rõ vị Thanh Thành tôn giả trong nguyên tác kia làm thế nào mà vẫn thấy hứng thú khi cưỡng ép người khác làm chuyện này nữa? Nếu không phải cả hai đều tình nguyện thì mấy chuyện giao hoan như thế này làm gì còn lạc thú.

Quả nhiên lạc thú của nhân vật phản diện không phải điều mà
người bình thường có thể giải thích được.

Vẻ mặt của Phong Thiệu lạnh nhạt, dục vọng cũng lạnh nhạt, vì thế y chỉ làm theo thường lệ mà cởi bỏ quần áo của đối phương, cũng chẳng quan tâm thải bổ được nhiều hay được ít nguyên khí. Chiêu thức y dùng là Thải Kim Lãm Long, nghĩa là lấy cạn nguyên tinh, đây là chiêu thức nhập môn của thuật Thải Bổ.

Dù sao đối phương cũng có tu vi Trúc Cơ, lại đang ở thế gia nên hình thể của gã nhìn khá cân xứng. Tuy nhiên trong lòng Phong Thiệu đã sinh ra ác cảm nên dù lúc này trông thấy thân thể lõa lồ của gã cũng chẳng còn hứng thú nữa. Nếu không phải sợ đối phương làm hỏng thuật Lãm Long, gây trở ngại việc y thải bổ thì có lẽ Phong Thiệu đã ra lệnh cho gã tự tuốt rồi.

Mặc dù đã hơn mười năm chưa làm chuyện này nhưng tuốt ống vẫn là kỹ năng bẩm sinh của đàn ông, cho nên y không hề thấy lạ lẫm. Phong Thiệu không đến mức lạm giao nhưng cũng chẳng phải dạng ngọc nam thanh thuần gì, cho nên kỹ thuật của y không tồi.

Côn thịt còn đang nằm trong tay nam nhân khiến vẻ mặt của Hoàng Vân Hiên có chút bối rối, dù bị kích thích đến rên rỉ nhưng gã vẫn cố gắng nuốt xuống.

Ngón tay của Phong Thiệu linh hoạt xẹt qua huyệt vị, vừa quan sát động thái của đối phương vừa so sánh với tâm pháp Lãm Long để chắc chắn rằng mình không thao tác nhầm. Đây là lần đầu tiên y thực hành thuật Thải Bổ, dù ngộ tính của y rất cao, lĩnh ngộ thuật pháp này chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chăm hay không bằng tay quen… Vì tình trạng thân thể của mình, Phong Thiệu rất nghiêm túc đối với lần tuốt ống này.

Đợi đến khi đối phương gần lên đỉnh, Phong Thiệu lập tức tăng nhanh động tác. Bàn tay y vuốt ve hai quả trứng của đối phương khiến Hoàng Vân Hiên kêu rên thành tiếng, cuối cùng gã không thể kiềm chế được nữa liền bắn ra nguyên tinh.

Khẩu quyết nói: Lấy nhân bổ nhân, tự đắc kỳ chân. Âm dương chi đạo, nguyên tinh vi bảo.

Phong Thiệu không một mảnh vải che thân cũng là để tiện cho lúc này. Y dùng một tay che lên bụng của mình, mở cửa dẫn khí, vận tinh bổ linh. Âm nguyên khí khá phù hợp với thể chất Thuần Dương của y, cộng thêm Hoàng Vân Hiên có tu vi Trúc Cơ đã giúp nguyên khí mà Phong Thiệu nhận được càng thêm dồi dào. Thân thể của y cực kỳ sung sướng, tựa như đang trôi bồng bềnh trên một biển linh khí sung túc, mặc sức mà hấp thu.

Trạng thái này chỉ kéo dài trong khoảng ba hơi thở, sau đó Phong Thiệu lại khôi phục như bình thường. Y cảm thấy vẫn còn thèm thuồng, mặc dù không hề động dục niệm nhưng thuật Thải Bổ lại mang đến cảm giác sung sướng hơn cả lúc giao hoan, hiệu quả bồi bổ cũng rất tốt. Đây mới chỉ là vài chiêu thức nhập môn, nếu làm được nhiều hơn… Phong Thiệu thầm lắc đầu, vẫn là thôi đi thì hơn, y không có hứng thú với người trước mắt.

Hoàng Vân Hiên vừa mới bắn xong, toàn thân gã bị vây trong trạng thái bủn rủn, nhìn thấy thiếu niên đáng giận kia lại xáp tới gần thì không khỏi co rụt người lại, đang nằm cũng ngồi bật dậy theo bản năng. Gã thầm nghĩ, không phải lúc này sẽ làm thật chứ?

Có điều gã đã nghĩ nhiều rồi, Phong Thiệu chỉ định dùng lại mánh cũ. Có kinh nghiệm lần đầu, những lần sau y xuống tay càng chuẩn xác hơn, vì để đẩy nhanh hiệu suất, thậm chí còn chơi thêm nhiều kiểu mới.

Lúc đầu Hoàng Vân Hiên bắn nhiều như vậy, chứng tỏ là kiểu người không có kinh nghiệm. Dưới sự thao túng của Phong Thiệu, lúc này gã đã không thể kìm được tiếng rên rỉ mà bắt đầu thuận theo tần suất của đối phương.

Thấy gã đã bị dục niệm giam cầm, dần lộ ra dáng vẻ tiêu hồn khiến Phong Thiệu hơi nhướn mày, trong lòng cũng có chút ngứa ngáy. Tuy nhiên y không phải tay mơ, chút mê hoặc ấy chưa đủ để y bị nhiễu loạn. Phong Thiệu lẳng lặng thu lại ánh mắt, tiếp tục cho đối phương sảng khoái, sữa lại bắn đầy lên tay.

Sau mấy lần như thế, Hoàng Vân Hiên đã có chút ăn không tiêu, sắc mặt của gã bắt đầu trắng bệch, tầm mắt cũng biến đen. Tuy dáng vẻ của gã như thể không chịu nổi nhưng độ cong nơi khóe miệng lại tiết lộ gã đang vô cùng sung sướng.

Phong Thiệu cũng cảm nhận thấy nguyên khí chuyển vào đan điền đang dần ít đi, tuy nhiên sau vài lần như vậy đã đủ để linh khí trong cơ thể y được bổ sung đến tràn đầy, có lẽ cũng đủ cho bụi gai Hỗn Nguyên hấp thu.

Tâm tình theo đó mà trở nên tốt hơn, Phong Thiệu nhìn nam nhân đang nằm trên tháp với vẻ suy yếu cũng có thêm vài phần không đành lòng. Hôm nay y thải bổ, e là đã khiến tên này phải mất một, hai năm mới có thể bồi dưỡng trở lại. Nếu Hoàng Vân Hiên không phải tu vi Trúc Cơ kỳ, nếu gã cũng giống mấy lô đỉnh bình thường kia, có lẽ y đã không lấy được nhiều nguyên khí để thải bổ như vậy…

Nghĩ đến đây, Phong Thiệu liền lấy từ trong túi gấm ra một bình ngọc, vỗ nhẹ vào người nam nhân đang chợp mắt kia rồi nói:

“Tuy đây chỉ là Dưỡng Nguyên đan trung phẩm, nhưng lại do Bão Phác tông luyện chế, rất hợp với tu vi Trúc Cơ của ngươi. Khi nào tu hành thì dùng, sẽ có lợi cho việc khôi phục nguyên khí.”

Bão Phác tông, Côn Luân tông, Phiêu Miểu tông và Bồ Đề tự là tứ đại tông môn đứng đầu Cửu Châu, trong đó Bão Phác tông là thủy tổ của đan đỉnh.

Có lẽ do giọng điệu của Phong Thiệu đã trở lại vẻ dịu dàng như thói quen diễn xuất thường ngày, có lẽ do hai người vừa mới cá nước thân mật, lúc này Hoàng Vân Hiên không thấy ngượng ngùng nữa, chỉ là mặt đỏ như máu, không dám nhìn Phong Thiệu nhưng tay vẫn cầm lấy.

Ngươi tới ta đi, không kéo dài không nợ nần, giao dịch công bằng, đấy là điều Phong Thiệu thích nhất. Tâm trạng hiện giờ của y đã hoàn toàn bình ổn, y thay một bộ pháp bào mới rồi nhìn Hoàng Vân Hiên cười:

“Vậy thế chất* cứ ở đây tĩnh dưỡng cho tốt đi.” (*Thế chất: là từ chỉ vai vế bậc cháu, chắc các bạn quen với từ hiền chất nhỉ.)

Dáng vẻ quang minh lỗi lạc của y khiến Hoàng Vân Hiên càng thêm ngượng. Gã muốn đáp lại đôi câu nhưng lưỡng lự mấy lần, cuối cùng chỉ đành cúi đầu ngậm miệng không hé nửa lời. May mà Phong Thiệu cũng chẳng để ý đến, sau khi niệm một pháp quyết rửa tay liền cười cợt rời đi.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Kiếm Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện