Phiền Não Của Thiếu Niên Phản Diện

Phá Trận


trước sau

Không Hà chân nhân là võ tu nên cũng chẳng có đam mê với trận pháp, ông ta không dùng kỹ xảo gì đặc biệt, chỉ biết lấy sức lực để bào mòn dần dần. Tuy rằng bào mòn cũng cần kha khá thời gian, thế nhưng phía sau còn có gần trăm đệ tử của Phích Lịch môn, nhiều nhất là Trúc Cơ, tuy đều là võ tu, có điều đối với loại địch nhân không có tính công kích này, cũng có thể coi là hiệu quả nhanh chóng.

Bỗng nhiên, trên đỉnh núi Lư Sơn trong đêm tối, xuất hiện một loại hoa văn trận pháp màu bạc ẩn ẩn giữa không trung. Mọi người thấy sắp thành công liền điên cuồng tấn công, đủ loại kiểu dáng chưởng pháp, không thể phân biệt ai với ai. Sau đó từng tiếng động nổ vang trời, sấm chớp nổi lên, tạo ra giông bão đầy trời.

Công pháp như vậy hiển nhiên đã gây chấn động đến người của Lữ thị, các trưởng lão nhanh chóng tới tìm Lữ Xuân Thu.

Lữ Xuân Thu cũng kinh hãi, ông thật sự không nghĩ tới Phích Lịch môn vì phúc địa của Lữ thị mà ra tay tuyệt tình như vậy, càng không ngờ tới đại trận pháp nhà mình nhanh hỏng đến thế. Phích Lịch môn mang theo bao nhiêu người đến? Có phải còn có sự giúp đỡ của Bão Phác tông?

Nếu như bị đánh hạ, Lữ thị sẽ lâm nguy ! Nhưng may mà…… Ông trấn định lại tinh thần, ổn định tộc nhân nói:

“Mọi người yên tâm, Phong đạo hữu đã hạ Côn Luân chi ấn cho tộc ta, nếu trận pháp thật sự bị phá, đại ấn tất sẽ giáng một đòn nghiêm trọng!”

Đúng là không sai, ngay lúc Không Hà chân nhân dẫn đầu đám môn nhân phá đại trận của Lữ tộc, vào lúc trận pháp chỉ còn lại một cái bóng mờ, mắt thấy nó sắp tan biến vào hư không, bỗng nhiên trong trung tâm trận pháp hiện ra một luồng ánh sáng kim sắc vô cùng chói mắt. Kim quang nhanh chóng vẽ ra một phù văn cổ xưa, sau khi nhìn kĩ có thể nhận ra đây chính là một thanh kiếm đang bay lơ lửng khắp nơi.

Bình Dương tử liếc mắt một cái liền nhận ra đó là Côn Luân chi ấn, trên trận pháp bị kết Côn Luân chi ấn. Chân mày lão ta nhíu chặt, nhưng khi nhìn thấy Không Hà chân nhân đứng gần trận pháp nhất, mày lại giãn ra, không chút dấu vết kéo Trương Dưỡng Thanh lùi vài bước, nhanh chóng ăn đan dược……

Không Hà chân nhân cảm giác ấn chú này nhìn quen mắt, thế nhưng với một tông môn ở thế tục, cho dù có thực lực đứng hàng đầu như Phích Lịch môn mà nói, đối với Côn Luân chi ấn cũng không có quá nhiều hiểu biết. Vì thế trong chớp mắt ngắn ngủi, ông ta còn chưa kịp phản ứng, càng đừng nói tới những đệ tử bình thường khác, chỉ thấy một trận cuồng phong gào thét !

Ngay sau đó, là ngàn vạn kiếm ý không hề che giấu!

Đủ loại kiếm với các kiểu dáng từ tâm trận đánh tới đây, hình thành một loại sức ép vô cùng bá đạo. Kiếm ý khủng bố mang sát khí mười phần tàn sát khắp nơi, toàn bộ người đang đứng đều bị chúng đâm tới ! Một vài đệ tử Phích Lịch môn mới đạt đến tu vi cận Luyện Khí hoặc Trúc Cơ đều trực tiếp phun máu rồi nằm xuống, còn như Xích Kim hiển nhiên không thể sống nổi. Cho dù là vài đệ tử Kim Đan kỳ ở bên cạnh Không Hà chân nhân cũng đều ngậm một miệng máu tươi, thân hình tứ loạn, sắc thân bị thương nghiêm trọng.

Không Hà chân nhân cũng không khá hơn bao nhiêu, may mà ông ta là võ tu nên có lực phòng ngự tốt. Ông ta vận chuyển linh lực toàn thân để chống lại, linh khí không ngừng hao tổn khiến cho sắc mặt trắng bệch, con mắt trừng lớn như chiếc chuông đồng.

Nếu như trận kiếm ý này kéo dài thêm một lúc, chỉ sợ những người vây công bên cạnh phần lớn đều lành ít dữ nhiều, có điều thế công cũng chỉ kéo dài một khắc rồi bỗng nhiên mai danh ẩn tích, bầu trời đêm lại quay về với vẻ bình yên vốn có, chỉ còn âm thanh rên rỉ không ngừng của những đệ tử bị thương đang nằm dưới đất.

Lúc này hoa văn hình kiếm bên trong trung tâm trận pháp bỗng nhiên chấn động, phát ra một âm thanh thật lớn –“Phạm Côn Luân ta, cho dù ở xa cũng phải chết.”

Âm thanh này vang vọng khắp nơi, đinh tai nhức óc, những võ tu có thần thức không cao phần lớn đều bị dọa đến mức tinh thần hoảng hốt. Không Hà chân nhân tốt xấu gì cũng là Nguyên Anh kỳ, tuy lúc này ông ta còn thanh tỉnh, nhưng cũng bị âm thanh khủng bố tập kích đến giật mình hoảng sợ. Sau ki nghe được lời này, mới biết người của Côn Luân căn bản không ở đây mà là ở xa cách vạn dặm!

Không Hà chân nhân đối với Côn Luân tông đứng đầu Cửu Châu khó tránh khỏi có tâm lo sợ e ngại, co nên hơi cần chừ nhìn về phía Bình Dương tử ở sau, nói:

“Côn Luân tông vậy mà cũng biết được, chúng ta có phải……” Có phải nên dừng lại hay không? Ông ta chỉ mới chống lại một kích của Côn Luân ở cách xa vạn dặm đã thấy cố gắng hết sức.

Bình Dương tử thân là trưởng lão của Bão Phác tông đương nhiên kiến thức cũng rộng hơn hẳn, đối với uy lực màn xiếc nhỏ này của Côn Luân tông tuy cũng hơi giật mình nhưng lại không có quá nhiều sợ hãi.

Mặt lão không đổi sắc, nói:

“Không cần kinh hoảng, Côn Luân sẽ không biết rõ từ đầu đến cuối mọi chuyện đâu, một kích này chẳng qua là do ấn kí gây nên. Tuy rằng Côn Luân sẽ phát hiện ra, nhưng chỉ biết là một nơi nào đó gặp chuyện không may mà thôi, về phần người nào gây nên, vì sao lại vậy, tại sao rơi vào hoàn cảnh này, Côn Luân lại không có con mắt có thể nhìn xa vạn dặm, làm sao mà biết được?”

Tuy rằng bị Bình Dương tử chỉ ra từng điều, thế nhưng Không Hà chân nhân vẫn cảm thấy vô cùng bất an.

Bình Dương tử biết cách lay động lòng người, bèn lấy từ trong túi gấm ra một viên đan dược màu đỏ thẫm, truyền cho ông ta rồi nói:

“Đây là Lực Tức hoàn do Bão Phác tông luyện chế, sau khi ăn vào không chỉ lập tức tăng thêm ba thành công lực, mà còn có tác dụng giúp ngưng tụ linh khí, tu dưỡng đan điền.”

Không Hà chân nhân nhìn thoáng qua đan dược đang nắm trong tay liền biết phẩm chất của đan dược là loại thượng phẩm, nói không chừng còn là hoàng giai ! Đan dược hoàng giai của Bão Phác tông, độ quý giá không cần nói nhiều……

“Tạ trưởng lão ban thuốc.” Tâm lí phòng ngự của ông ta nhanh chóng bị dẹp bỏ, cúi đầu vội vàng ăn vào, sau đó liền thấy sinh lực toàn thân hồi phục mạnh mẽ.

Bình Dương tử ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nâng, chỉ nhìn mọi người một lần nữa lại tề tụ đánh tan trận pháp đang dần tiêu tán kia. Ngược lại thần sắc của Trương Dưỡng Thanh tràn đầy sự khinh thường, truyền âm mật với sư tôn của gã: Sư tôn, sao phải cho gã ăn loại dược quý như vậy, cứ để cho gã và tộc nhân Lữ thị đánh đến khi cả hai cùng chết, không phải chúng ta càng đỡ phải ra tay sao?

Bình Dương tử: Giữ người này lại còn có chỗ cần dùng đến.

Trương Dưỡng Thanh: Nhưng gã đã biết được nhiều chuyện như vậy, còn giữ lại làm gì?

Bình Dương tử: Côn Luân sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến thôi, nơi này là nội hạt của Bão Phác ta, dù sao cũng phải giao ra một kẻ đầu sỏ.

Trương Dưỡng Thanh lúc này mới mỉm cười lĩnh hội, lại nghe thấy Bình Dương tử đột nhiên hỏi một câu:

“Tên đệ tử của Côn Luân tông đã trừ khử chưa ? Cần phải làm cho sạch sẽ vào.”

Trương Dưỡng Thanh đã định liệu trước, nói:

“Sư tôn yên tâm, Kim Đan sơ kì như y một khi lâm vào trong ảo cảnh, cho dù có hai Kim Đan động thủ, cũng khó mà thoát ra được.”

Bình Dương tử gật đầu, lúc này đại trận đã phá, lão ta liền ngự kiếm đi lên, thống lĩnh mọi người cùng xâm nhập vào phúc địa, lạnh lùng
phun ra mấy chữ, truyền vào trong tai tất cả mọi người ở đây–“Đừng lưu người sống.”

Ở một nơi sương mù dày đặc khác.

Sương mù này cực kì quỷ dị, gần thì ở ngay sát chân, xa lại kéo tới vô biên vô hạn.

Trước mắt Phong Thiệu là một mảnh trắng xoá, thần thức cũng trắng xóa như vậy, tất nhiên đây không phải là bên trong truyền tống trận.

Địch trong tối ta ngoài sáng, Phong Thiệu cảnh giác lập tức vận quyết thu liễm hơi thở của mình, lại nhanh chóng lấy ra một phù triện từ trong túi gấm chụp lên người Tiểu Bạch, nhất thời hơi thở của một người một hổ đều được che dấu. Trừ phi đối phương cao hơn y một đại cảnh giới, nếu không thì tuyệt đối không thể dùng thần thức thấy được bọn họ.

Có điều pháp quyết này cũng không thể duy trì quá lâu, tác dụng của phù triện cũng có hạn, may mà y chỉ muốn dùng để quan sát tình thế hiện tại, phòng ngừa bị đánh lén. Đương nhiên, nếu đối phương cao hơn mình một đại cảnh giới, cho dù có bị thần thức quét đến hay không, dù là võ tu Nguyên Anh, y cũng sẽ chết ngay lập tức.

May mà vận khí của Phong Thiệu không đến mức quá kém, ước chừng qua năm sáu hơi thở, liền nghe thấy trong sương mù truyền đến tiếng nói.

“Ô, cái con thỏ chết bầm này vậy mà không thấy đâu nữa?”

Giọng nói này vô cùng quen tai, sau khi Phong Thiệu nghe được, liền nhận ra đây chính là kẻ xuất hiện mấy tháng trước, người dám động thủ với Lữ Xuân Thu ngay trước mặt mình – Mã đạo nhân. Nếu là hắn, vậy thì Phong Thiệu cũng đã đoán được từ đầu đến cuối mọi chuyện rồi.

Phích Lịch môn và Bão Phác tông muốn phúc địa của Lữ thị đến tận mức này !

“Dù sao cũng là người của Côn Luân, không biết đã dùng bí pháp gì lại có thể ẩn mình trong ảo cảnh của Liên Hoa đăng.” Giọng nói truyền đến từ phía trước dường như là của một người lớn tuổi.

Phong Thiệu vừa nghe thấy tên loại pháp khí này, liền biết hiện giờ mình đang đứng trong ảo cảnh, là người của Phích Lịch môn không dám quang minh chính đại giết sứ giả của Côn Luân ở bên ngoài, liền cài bẫy giết người ở trong ảo cảnh. Người chết bên trong ảo cảnh không chỉ không thể Sưu Hồn, hơn nữa loại pháp khí tạo ra ảo cảnh này còn có thể đem toàn bộ người chết ăn sạch sẽ, từ Nguyên Thần đến sắc thân, không lưu lại bất kì dấu vết gì.

Nhớ đến những hiểu biết về Liên Hoa đăng này, y không thể không nâng mười hai phần tinh thần, tập trung ứng phó với nó.

Mã đạo nhân giọng điệu khó chịu:

“Chẳng qua là có chút tài mọn. Có thể ẩn giấu thì làm được gì, y ẩn giấu được cả sắc thân chắc? Sư thúc cũng thật là, chúng ta cần gì phải dựa vào mấy thủ đoạn vặt vãnh này, cứ đem sương mù tán đi, chân chính đánh nhau một trận, Côn Luân thì có làm sao? Kiếm tu lại như thế nào, chẳng lẽ hai người chúng ta còn không đối phó được một tên kiếm tu mới Kim Đan sơ kì?”

Lời này dùng giọng điệu giễu cợt lại lớn tiếng, giống như là chủ nói ra để Phong Thiệu nghe .

“Cái này……” Có vẻ Trường đạo nhân cũng ngượng với Mã đạo nhân, bởi vì Phong Thiệu nhanh chóng phát hiện sương mù đang dần tản đi, trong lòng y đại hỉ. Thứ sương mù này ảnh hưởng không chỉ là thị giác, mà càng nhiều hơn còn là thần thức, tu giả không thể dùng thần thức cũng giống như một người mù.

Sương mù mới tan được một nửa, Phong Thiệu đã có thể dùng thần thức quét được phương hướng của hai đạo nhân kia, mà pháp quyết nội liễm và liễm tức phù của y vẫn còn có thể duy trì thêm vài hơi thở nữa, đối phương còn chưa thể dùng thị giác để nhìn thấy bọn họ.

Mượn cơ hội này, Phong Thiệu ngâm Tế Thể chú, trực tiếp dẫn động ma khí, một tay rút kiếm, vận Tế Luyện Tâm chú, Ma Ảnh nhanh chóng đi tới. Tốc độ cực nhanh, liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy y giống như một chiếc bóng, chợt lóe lên rồi biến mất nhanh chóng trong màn sương.

Đợi đến khi hai đạo nhân kia phát hiện Phong Thiệu đột kích, là nhìn thấy bằng thị giác, tuy rằng cách một tầng sương mù mỏng, nhưng cũng chỉ còn hơn mười bước, trường kiếm xích hồng trong tay đối phương đã bổ ra một đạo Viêm Liệt kiếm phóng tới.

Uy thế của kiếm ý nhị trọng thiên hiển nhiên là vô cùng sắc bén, huống chi cùng với liệt hỏa hồng khí thuần túy, thế nhưng hai đạo nhân cũng chẳng phải là kẻ tầm thường, tuy rằng đánh xa võ tu không thể mạnh bằng kiếm tu, nhưng lại có công phòng vẹn toàn, tu vi của hai người một là Kim Đan trung kỳ một là Kim Đan hậu kỳ, người nghiêng sang trái, người nhảy lên trên mới có thể tránh được uy lực của một kiếm này.

Đã thấy được kiếm ý, sương mù lại dần tán hết, có thể nhìn được nơi đặt chân là một mảnh đất khô cằn.

“Chỉ thường thôi nha.” Mã đạo nhân cười hắc hắc, vận Kinh Lôi chưởng nhanh chóng đánh tới, một đạo nhân còn lại đang định nắm chặt tay xông ra, lại nghe thấy Mã đạo nhân nói một câu: “Đinh sư huynh hãy khoan, cứ để ta và con thỏ này phân cao thấp một hồi! xem thử Côn Luân có gì hay ho !”

Giọng điệu này vạn phần tự đắc, nhưng Phong Thiệu nghe vào tai lại cảm thấy trời cũng giúp ta.

Nếu như đối phương cùng tiền lên, khẳng định kiếm ý nhị trọng thiên của y sẽ không chống đỡ được bao lâu, nhất định phải nhanh chóng dùng Ma Môn công pháp, đây là pháp môn phòng thân của y, càng trì hoãn lại càng có tác dụng.

Kinh Lôi chưởng của Mã đạo nhân Phong Thiệu đã sớm được lĩnh giáo, nhưng y có Tế Thể nên cũng không cảm thấy sợ hãi, huống chi dường như Mã đạo nhân còn có tâm tình muốn thử phân lượng của đệ tử Côn Luân, ra tay cũng không hề có sát chiêu trong đó.

Lại thêm đối phương là võ tu, cho nên chẳng sợ đối phương cao hơn mình một tiểu cảnh giới, Phong Thiệu có kiếm pháp nơi tay, còn có Tế Thể chú giúp đỡ, không cần ngụy trang, chính là bộ dáng thừa sức ứng phó.

Viêm Hỏa kiếm với nhị trọng thiên bạo liệt, sau mấy lần giao thủ liền đem võ bào của Mã đạo nhân thiêu cháy đen, chật vật vô cùng.

Rốt cuộc Mã đạo nhân cũng tức giận, hừ lạnh một tiếng,“Con thỏ chết tiệt, khiến cho ngươi mở rộng tầm mắt, nhìn rõ tam trọng Kinh Lôi chưởng của ta!” Nói xong, hắn nâng tay, trong miệng hét to: “Sất !”.

Truyện convert hay : Ta Là Người Ở Rể

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện