Phân Cửu Tất Hợp

Đáp trả


trước sau

Advertisement


Chủ đề Ngư Hi muốn đóng phim mới nhen nhóm một đêm, giờ đã tăng nhiệt, Bạch Vũ Đường dùng cả đêm áp xuống, triệt hot search, tìm thủy quân, nhưng ngày hôm sau vẫn bị treo trên đầu như cũ.

Không cần tra cũng biết, lại có người nhân cơ hội này ra tay.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là Liễu Ngọc Dao.

Tuy rằng Ngư Hi vào vòng đã nhiều năm, nói chuyện hay bị nghẹn, nhưng từ trước đến nay sẽ không vô duyên vô cớ gây thù cùng người khác, huống hồ hiện giờ chỉ là tạm thời thất thế, với thành tích của cô hoàn toàn có thể Đông Sơn tái khởi, dù gì gia thế của cô cũng khiến người khác kiêng kị.

Vậy nên nếu có người nào thật sự muốn khiêu chiến.

Chỉ có thể là Liễu Ngọc Dao.

Trước đấy, Liễu Ngọc Dao đang khởi sắc lại bị Ngư Hi đoạt vai chính trong bộ phim kia, sau đó bị đạo diễn Mai tuyên bố không bao giờ hợp tác cùng, với cô ấy, đây là trò quỷ của Ngư Hi, vì thế mấy năm nay dùng sức bôi đen Ngư Hi, nơi nào có tin xấu, nơi đó có dấu vết của Liễu Ngọc Dao.

Đương nhiên các cô cũng không phải ngồi chờ chết, mấy năm nay tranh giành cùng Liễu Ngọc Dao cũng cần có lúc tiến lúc lùi.

Hiện giờ thế cân bằng này lại bị phá vỡ.

Danh tiếng của Liễu Ngọc Dao đang thịnh hành, rõ ràng Ngư Hi vừa trở thành Tam Liệu Thị Hậu, nhưng cô ấy lại bắt đầu rêu rao khắp nơi, tự nhận mình là sao nữ có sức ảnh hưởng nhất trong vòng.

Quan trọng là không lâu trước vừa tuyên bố hợp tác cùng đạo diễn Mai, cô ấy càng hãnh diện, chỉ thiếu trực tiếp gọi tên Ngư Hi để cô lên xem.

Cũng may lúc đó Ngư Hi bị cấm lên mạng, không lên Weibo, bằng không lại muốn nôn chết.

Bạch Vũ Đường nhìn tin nóng vẫn đang vọt lên, chủ đề về Ngư Hi chỉ tăng chứ không giảm, cô nhíu chặt đôi mày, nghĩ ngợi, vẫn là gọi điện cho Giang Tĩnh Bạch.

Giang Tĩnh Bạch vừa rời giường, nhận được điện thoại lúc đang ngồi trước bàn ăn sáng.

"Giang tổng, còn muốn tiếp tục áp xuống sao?" Cả đêm không nghỉ ngơi, giọng nói Bạch Vũ Đường trầm khàn mệt mỏi, Giang Tĩnh Bạch suy nghĩ vài giây: "Tiếp tục áp chuyện bức ảnh kia xuống."

"Chuyện khác không cần."


"Xác định là Liễu Ngọc Dao sao?"

Bạch Vũ Đường hắng giọng: "Hôm qua đã cho người tìm hiểu, là cô ta."

"Chẳng qua cô ta bây giờ có Tinh Diệu chống lưng, chỉ sợ chúng ta không động vào được."

Dù sao ở trong vòng này, Tinh Diệu không phải công ty giải trí nhỏ, vì Liễu Ngọc Dao mà tranh chấp cùng bọn họ là không đáng, cho nên Bạch Vũ Đường từ trước đến nay vẫn luôn kiên nhẫn chịu đựng.

Giang Tĩnh Bạch mím môi: "Không động được Tinh Diệu, chúng ta liền động Liễu Ngọc Dao."

"Giúp cô ta tuyên truyền đi."

Bạch Vũ Đường nghe xong nhíu mày: "Tuyên truyền?"

Giọng nói Giang Tĩnh Bạch hơi trầm: "Không phải phim mới của cô ta vừa quay xong sao?"

Bạch Vũ Đường thắc mắc: "Ý ngài là thổi phồng lên?"

Giang Tĩnh Bạch sửa lại lời cô: "Chúng ta chỉ thuận nước đẩy thuyền, người thổi phồng, là cô ta."

Bạch Vũ Đường hiểu ra: "Được, Giang tổng, tôi biết phải làm thế nào."

Giang Tĩnh Bạch hắng giọng, thấy Bạch Vũ Đường muốn cúp máy, nhiều lời: "Chú ý nghỉ ngơi."

Bạch Vũ Đường sửng sốt, dường như không nghĩ Giang Tĩnh Bạch sẽ đột nhiên quan tâm đến mình, cô cúp điện thoại, nhìn chằm chằm cái tên trên màn hình, vò đầu.

Không ngủ một đêm nên bị ảo giác sao?

Hay Giang Tĩnh Bạch vừa thật sự quan tâm đến mình?

Bạch Vũ Đường run lên, cánh tay nổi da gà, nghĩ đến gương mặt lạnh nhạt của Giang Tĩnh Bạch nói lời quan tâm với mình, cô liền cảm thấy kỳ quặc.

Nhất định là ảo giác!

Bạch Vũ Đường thở ra một hơi, gọi điện thoại cho trợ lý, tiếp tục công việc.

Giang Tĩnh Bạch đặt di động xuống, ăn nốt bữa sáng, xem đồng hồ trước mặt, hôm nay Ngư Hi quay phim lúc tám rưỡi, từ nơi này đến địa điểm quay cần nửa tiếng, Ngư Hi có thói quen đến sớm, vậy nên khoảng bảy giờ bốn mươi lăm, Giang Tĩnh Bạch mở cửa.

Vừa vặn, cánh cửa bên cạnh cũng mở ra.

Ngư Hi mặc chiếc váy dài màu vàng nhạt, cầm túi xách cùng màu chuẩn bị đóng cửa, cô chỉ trang điểm nhẹ, dường như ngủ không ngon, dưới đôi mắt có quầng thâm, Giang Tĩnh Bạch đứng trước thang máy, ấn nút, lên tiếng: "Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng." Ngư Hi vừa dứt lời liền ngáp một cái, cô nhịn xuống, chớp chớp mắt, vành mắt lập tức đỏ lên, bên trong mênh mông sương mù, ngân ngấn nước, không còn cảm giác lạnh lùng như bình thường, lại có thêm vài phần mềm mại.

Giang Tĩnh Bạch nghe thấy thanh âm của người kia, khóe môi giơ lên, cúi đầu.

Thang máy ở tầng trên vài phút cũng chưa xuống, Ngư Hi mím môi nhìn con số không nhúc nhích, nếu không phải vì ở tầng mười bảy, cô đã tình nguyện đi thang bộ chứ không muốn đứng trơ thế này cùng Giang Tĩnh Bạch.

Đáng tiếc chỉ có thể tưởng tượng.

"Không nghỉ ngơi được sao?" Ngay khi bầu không khí trở nên lúng túng, bên người truyền đến tiếng hỏi, Ngư Hi liếc nhìn Giang Tĩnh Bạch, lấy kính râm từ trong túi đeo lên, nói: "Vẫn ổn."

Thấy động tác của cô, Giang Tĩnh Bạch im lặng, không nói gì tiếp.

Thang máy rốt cuộc có động tĩnh, nhưng đợi đến khi thang máy xuống đến chỗ mình, Ngư Hi líu lưỡi.

Có lẽ nhà nào tầng trên đang sửa lại, trong thang máy chất đầy vật liệu thiết bị, còn có hai người công nhân, thấy Ngư Hi cùng Giang Tĩnh Bạch đứng ngoài không nhúc nhích, họ thúc giục: "Vào hay không vào đấy, không vào chúng tôi xuống đây."

Giang Tĩnh Bạch còn chưa mở miệng, Ngư Hi đã bước giày cao gót tiến vào.

Nếu không vào, không biết còn phải đứng đợi cùng Giang Tĩnh Bạch bao lâu nữa.


Vì bên trong còn đồ đạc cùng hai người công nhân, Ngư Hi và Giang Tĩnh Bạch không còn mỗi người một bên, hai cô đứng cạnh nhau, dựa vào hơi gần, lưng Ngư Hi dán vào thân mình Giang Tĩnh Bạch, có chút mất tự nhiên dịch về phía trước, Giang Tĩnh Bạch thấy động tác của cô, cố ý tránh sang một chút.

Dù vậy, cô vừa ngẩng đầu vẫn có thể nhìn thấy vành tai Ngư Hi.

Rất tinh xảo, đôi khuyên không dài đang lay động cùng thang máy, Giang Tĩnh Bạch chỉ cảm thấy trái tim cũng từ từ rung động theo, từng chút từng chút gợn sóng.

Cô nhớ đến lần nghỉ hè

Advertisement
nọ không được gặp Ngư Hi hơn một tháng, đến lúc gặp lại, tâm tình cả hai đều thật kích động,

Hai cô hôn môi vẫn luôn là lướt qua liền dừng, chưa bao giờ vượt quá giới hạn.

Nhưng lần ấy, cô phá lệ, một mực ôm chặt mà hôn Ngư Hi, không ngừng muốn hung hăng ôm cô ấy vào trong lòng.

Đến khi vô tình hôn đến vành tai cô ấy, Ngư Hi mới thở gấp dừng lại, đẩy cô: "Ngứa."

Tiếng nói mê người tựa như vẫn còn bên tai, bộ dạng thẹn thùng phảng phất như còn ở trước mắt, Giang Tĩnh Bạch siết chặt cặp công văn, cúi đầu, vành tai hơi hồng.

Có lẽ đến giờ đi làm, thang máy đang xuống không ngừng có người đi vào, bên trong ngày càng chen chúc, Ngư Hi không muốn bị nhận ra, bất đắc dĩ quay mặt về phía Giang Tĩnh Bạch, còn cố gắng cúi thấp đầu.

Sau lưng truyền đến tiếng nói chuyện, thỉnh thoảng còn xô đẩy, Ngư Hi một mực cúi đầu, cánh tay Giang Tĩnh Bạch vươn ra theo người cô, không nâng quá cao, cũng không chạm vào Ngư Hi, chỉ ngăn không cho người khác va vào.

Cũng may xuống đến tầng một rất nhanh, Ngư Hi cùng Giang Tĩnh Bạch chờ người đi hết mới ra ngoài, Chung Thần đã sớm nhảy nhót trước cửa thang máy đợi, thấy Giang Tĩnh Bạch ra cùng, sửng sốt vài giây, gọi: "Giang tổng."

Giang Tĩnh Bạch khẽ gật đầu, nghe được Ngư Hi nói: "Gặp lại."

Cô mở miệng: "Gặp lại."

Hai người đi về phía xe của mình.

Sau khi lên xe, Ngư Hi mới tháo kính râm, ngồi một lúc rồi hỏi: "Bật điều hòa sao?"

Tài xế cung kính trả lời: Có bật thưa cô Ngư, muốn mở thấp một chút ạ?"

Ngư Hi lắc đầu: "Thôi."

Chỉ là hơi nóng mà thôi.

Có lẽ vì thang máy vừa rồi quá nhiều người.

Chung Thần đưa bữa sáng cho cô, hỏi dò: "Trợ lý của đạo diễn Triệu vừa gọi cho em, hỏi có cần đặt phòng cho chị không."

"Nếu đi cùng đoàn phim, tối về em sẽ giúp chị dọn hành lý."

Ngư Hi suy nghĩ, hỏi lại: "Đặt khách sạn ở đâu?"

Chung Thần lấy điện thoại ra nhìn: "Long Tuyền, ở ngay cạnh trường Trường Đức."

Ngư Hi mím môi: "Quên đi, đừng ở lại."

Chung Thần tối qua về đã nhớ ra được trường cũ của cô, tất nhiên cũng biết được chuyện liên quan, lập tức gật đầu: "Cũng được, em nhắn lại cho người ta."

Vừa nói liền bấm điện thoại, Ngư Hi tựa lưng vào ghế, nghĩ đến Giang Tĩnh Bạch vừa đưa tay vây quanh mình, có chút buồn bực, cô xoa mũi, Chung Thần bên cạnh nói tiếp: "Đúng rồi Hi Hi, xem Weibo chưa?"

"Chị Bạch muốn làm gì đấy?"

Ngư Hi mở mắt: "Sao thế?"

Chung Thần đưa điện thoại cho Ngư Hi, chủ đề đứng đầu không chỉ có tên của cô.

Còn có Liễu Ngọc Dao.

Tiêu đề là, Ngư Hi thất thế, Liễu Ngọc Dao chuyển mình?

Chậc, mấy người phóng viên này chỉ sợ thiên hạ không loạn. Tiêu đề Thế nào là mánh khóe tuyên truyền, Ngư Hi nhếch miệng, ấn vào, xem người đăng phân tích bài bản độ nổi tiếng của cô và Liễu Ngọc Dao.


Kết quả đương nhiên là:

--- Liễu Ngọc Dao muốn nổi tiếng đến điên rồi à? Thời điểm này còn không quên dẫm một cái?

--- Kỹ thuật diễn tốt? Chờ chút? Liễu Ngọc Dao có kỹ thuật diễn?

--- Bình thường chỉ ra thông cáo tốt, người khác không để ý, bây giờ chuyển mình rồi, liền chủ động muốn lừa gạt người ta.

--- Thay thế Ngư Hi? Xin lỗi đi, cô là cái méo gì? Trước không bàn về giải thưởng, nói xem cô bò lên giường của bao nhiêu nhà đầu tư rồi?

--- Đừng lôi Dao Dao nhà bọn ta vào đây, cảm ơn đã phối hợp, Dao Dao nhà bọn ta không chấp nhận bị ké fame.

--- Tôi phát hiện fans của Liễu Ngọc Dao thật vui tính, còn có thể nói đến ké fame, không sợ người ta cười cho, Ngư Hi và Liễu Ngọc Dao, người thông minh đều biết là ai ké ai đúng không?

--- Ôm Hi Hi đi đây! Chủ thớt có bệnh về uống thuốc đi, đừng kick war!

Đổi sách lược.

Có điều Ngư Hi đọc những lời chỉ trích Liễu Ngọc Dao trên Weibo cũng thoải mái được một ít, cơn tức nghẹn trong lòng cũng tan rồi, lần trước bị cố tình bôi đen còn chưa tìm Liễu Ngọc Dao tính sổ, bây giờ cô ta chủ động chọc vào, xứng đáng bị dính mùi tanh.

Dù sao nếu bàn về độ ảnh hưởng, cô đã trực tiếp đè nát Liễu Ngọc Dao, tuy rằng không giống Liễu Ngọc Dao đi theo con đường lưu lượng, nhưng với gương mặt già trẻ đều ăn này, người hâm mộ vì nhan sắc cũng không phải ít, lượng fans có thể chống đỡ có thể đánh trả, hơn nữa giờ đây trên mạng lại có tin thổi phồng về kỹ thuật diễn xuất của Liễu Ngọc Dao.

Chưa đến nửa tiếng cô ta đã bị dìm xuống gắt gao.

Ngư Hi thỏa mãn thoát Weibo, nhắn tin cho Bạch Vũ Đường: Chị Bạch, tin tức là chị mua ạ?

Bạch Vũ Đường mệt mỏi một đêm cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề, lúc buồn ngủ lại nhận được tin nhắn, trả lời không cần suy nghĩ: Là Giang tổng mua.

Ngư Hi đọc mấy chữ trên tin nhắn, im lặng đánh sáu dấu chấm.

Đáng lẽ không nên hỏi.

Chung Thần thấy vẻ mặt cô ảo não, hỏi: "Sao vậy Hi Hi?"

Ngư Hi cất điện thoại: "Muốn chặt tay."

- -------

Tác giả có lời muốn nói:

Giang Tĩnh Bạch: Thoã mãn không?

Ngư Hi: Thoả mãn.

Giang Tĩnh Bạch: Mình cũng muốn thỏa mãn được không?

Ngư Hi: Cút.

Giang Tĩnh Bạch:...




Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện