Phân Cửu Tất Hợp

Phiên Ngoại


trước sau

Advertisement



Một năm trước,【Truyện Tiêu Lệ Thủy】thành công được đề cử ở liên hoan phim NICE, tháng ba năm sau đó nhận được ba giải thưởng lớn cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, phim hay nhất và biên kịch xuất sắc nhất, trở thành bộ phim đầu tiên của nước Z giành được giải thưởng ở liên hoan phim NICE.

Tháng sáu cùng năm,【Truyện Tiêu Lệ Thủy】thành công được ấn định ngày khởi chiếu vào tháng tám.

Ngày công chiếu, doanh thu phòng vé đã vượt qua ba trăm triệu.

Vai diễn Tiêu Lệ Thủy của Ngư Hi trở thành hình tượng kinh điển nhất và được phục dựng nhiều nhất, chính thức làm nổi lên một làn sóng làm phim về tình yêu cùng giới.

Một năm sau, bộ phim 【Mọi Người Một Người】do cô hợp tác cùng đạo diễn Mai lại đoạt giải Ngọc Lan cùng Bạch Thụ và một số giải thưởng nhỏ khác, cái tên Ngư Hi hoàn toàn trở nên nổi tiếng!
Hai năm sau, bộ phim thảm họa 【Toàn Thế Giới Thất Thủ】đánh dấu sự hợp tác lần thứ hai giữa cô và Liễu Kiện được đánh giá rất cao, lập kỷ lục doanh thu phòng vé.

Cũng nhờ【Toàn Thế Giới Thất Thủ】, Ngư Hi đã nhận được nhiều đề cử giải thưởng nước ngoài, sau đó thành công ôm hai giải ảnh hậu, được cộng đồng mạng tung hô là nghệ sĩ không ngừng làm nên kỳ tích.

Dần dần, Ngư Hi không còn chỉ là một cái tên, mà trở thành huyền thoại của một thời đại!
Người hâm mộ cô có từ cao tuổi cho đến trung thiếu niên, trong đó nổi tiếng nhất là Mạc Ninh Hoan, xem như là fan theo đuổi thần tượng thành công nhất.

Mạc Ninh Hoan hợp tác cùng Ngư Hi trong hai phim truyền hình và một phim điện ảnh, còn thành công trở thành phù dâu của Ngư Hi trong lễ cưới.

Trong một cuộc phỏng vấn, người dẫn chương trình cười hỏi: "Cô Mạc, hiện tại cô còn theo đuổi thần tượng không?"
Dưới sân khấu cười ồ lên, Mạc Ninh Hoan lắc đầu, chân thành nói: "Cho đến bây giờ tôi chưa từng cảm thấy tôi đang theo đuổi thần tượng."
"Tôi chỉ đi theo tín ngưỡng của tôi."
......!
Cuối tháng mười, sân bay, Ngư Hi vừa xuống máy bay liền bị fans chặn đường.

Hiện giờ lịch trình của cô được giữ bí mật tuyệt đối, không tiết lộ nửa phần với truyền thông và người hâm mộ, vậy mà giờ vẫn bị chặn.

Bạch Vũ Đường cười ghé vào tai cô nói: "Nhìn fans của em xem, còn biết thời gian em trở về rõ hơn cả em."
Ngư Hi chỉ đành cười.


Ngày mai là sinh nhật Giang Tĩnh Bạch.

Mấy năm trước Tiền Thải Hà được chẩn đoán mắc bệnh tim, nguyện vọng của bà là mỗi năm đều có thể đón sinh nhật cùng Giang Tĩnh Bạch.

Cũng chính vì điều đó, hằng năm Ngư Hi đều sẽ trở về vào thời điểm này.

Không chỉ người hâm mộ, ngay cả cộng đồng mạng không phải fans cũng biết, chẳng trách bị chặn ở đây.

"Aaaaaa Hi Hi, Hi Hi đi ra rồi!"
"Hi Hi!"
"Ngư Hi ở đây!"
Fans và truyền thông được điều động toàn bộ, lập tức khiến nơi đây bị vây chặt như nêm cối.

Thấy bị nhận ra, Ngư Hi cũng liền cởi mũ tháo khẩu trang, mặc dù đêm qua không nghỉ ngơi tốt, sắc mặt hơi mệt mỏi, nhưng khoảnh khắc khi tháo khẩu trang xuống vẫn lập tức khiến đôi mắt của mọi người phát sáng.

Tiếng hoan hô và hò hét ngút trời, Ngư Hi chỉ vẻn vẹn đứng tại chỗ, cũng là một hình ảnh đẹp đến nỗi không ai có thể bỏ qua.

"Cô Ngư có thể nói vài câu không?"
"Cô Ngư, xin hỏi cô đã nhận phim mới của đạo diễn Vệ đúng không?"
"Cô Ngư, nghe nói cô được NICE mời làm giám khảo, có thật không?"
Ngư Hi tỏ ra thản nhiên, đường cong của góc nghiêng vừa tinh xảo vừa hoàn mỹ, treo trên đó là một nụ cười đúng mực.

Bạch Vũ Đường bên cạnh không ngừng đẩy đám đông: "Xin lỗi, tạm thời Ngư Hi không nhận bất kì cuộc phỏng vấn nào."
"Xin lỗi, xin nhường một chút."
Sau một hồi nhốn nháo hỗn loạn cùng vô số ánh đèn flash và tiếng hò hét của người hâm mộ, rốt cuộc Ngư Hi và Bạch Vũ Đường cũng có thể lên xe.

Chung Thần ngồi ghế phụ lái nói: "Mấy nhà truyền thông này thính thật, nhanh vậy đã biết tin."
Bạch Vũ Đường gõ đầu cô: "Cũng đâu có giấu, sao có thể không biết."
Chung Thần cười toe toét: "E là Hi Hi lại sắp tạo nên kỳ tích rồi."
Ngư Hi nghe hai cô trò chuyện cũng không ngẩng đầu, chỉ cúi đầu nhắn tin với Giang Tĩnh Bạch: Tan làm chưa?
Trên bàn họp, Giang Tĩnh Bạch đang ngồi cùng mấy người luật sư, Tiếu Tri Thu đứng thẳng phía sau, các cô đang ngồi đối diện ông Will, hai bên đều cúi xuống ký hợp đồng.

Ngoài cửa thỉnh thoảng có thư ký đi ngang qua, để lại tiếng bước chân vội vàng.

Trong phòng thư ký, một người nhỏ giọng hỏi: "Vẫn chưa ký hợp đồng sao?"
"Sao nhanh vậy được, làm mất mấy tháng, mấy phút này đã là gì."
Sau vài năm, Giang thị phát triển nhanh chóng, nghiễm nhiên chiếm một nửa giang sơn ngành tài chính.

Giang Tĩnh Bạch cũng xuất hiện trên báo Tài chính Toàn cầu, nối gót Thịnh Nhàn, trở thành "nữ cường nhân" thứ hai của nước Z được lên báo Tài chính Toàn Cầu.

Trong phòng thư ký, mọi người đều đang ngóng bên trong ký hợp đồng, không biết ai nói một câu: "Ngư Hi về nước."
Mấy người khác lũ lượt nghiêng đầu: "Ngư Hi?"
Một người khác tiếp lời: "Đến công ty không?"
Cô gái được hỏi nhún vai: "Có lẽ không đến."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không khỏi nhớ đến tháng sáu đó Ngư Hi về nước đến công ty, không biết truyền thông cùng người hâm mộ nghe được phong thanh thế nào, trực tiếp vây kín công ty chật như nêm cối.

Cũng từ lần đó, công ty lắp đặt cổng kiểm soát, không phải nhân viên công ty thì không được vào.

Trong lúc mấy người đang suy nghĩ miên man, có tiếng giày cao gót thanh thúy bước trên gạch men đi đến cửa phòng, mà Ngư Hi các cô vừa nói có lẽ không đến đang đè thấp mũ, để lộ đường nét tinh tế xinh đẹp, khóe môi nâng lên thành một độ cong vừa đủ, làm người ta cảm thấy không lạnh lùng nhưng cũng không dễ gần.

Cô nhìn qua mọi người trong phòng thư ký, nhẹ nhàng dời ánh mắt đi.

Mọi người trong phòng thư ký cùng đứng dậy: "Chào phu nhân!"
Ngư Hi gật đầu một cách tự nhiên: "Làm việc nhé."
Tiếng nói không lớn nhưng vẫn uy nghiêm, mấy người cùng nhìn nhau, rồi cúi xuống bận bịu, tiếng gõ bàn phím trở lại trong phòng.

Bạch Vũ Đường nhìn đồng hồ nói: "Em vào văn phòng đi, chị xuống dưới lấy ít giấy tờ."
Ngư Hi: "Vâng."
Vừa dứt lời, cửa phòng họp bên cạnh mở ra, Giang Tĩnh Bạch cùng Will đi tới, bắt tay nhau, Giang Tĩnh Bạch nói: "Hợp tác vui vẻ."
Will cười: "Hợp tác vui vẻ."

Nói xong, ông ta nhìn Ngư Hi cách đó không xa, nói thêm một câu: "Phu nhân của cô còn xinh đẹp hơn so với trên ti vi."
Giang Tĩnh Bạch liếc qua, rũ mắt: "Cảm ơn."
"Trợ lý Tiếu, đưa ông Will xuống."
Tiếu Tri Thu thu ánh mắt đang nhìn Bạch Vũ Đường về, hơi cúi người: "Ông Will, mời."
Mấy người đàn ông mặc com-lê giày da đi theo sau Will.

Bạch Vũ Đường nhìn Tiếu Tri Thu đang nói chuyện cùng Will bằng tư thế ung dung, không

Advertisement
tự ti không kiêu ngạo.

Đợi đến khi cô ấy rời khỏi tầm mắt, Ngư Hi mới nói: "Chị Bạch, không phải chị nói muốn xuống dưới lấy giấy tờ ạ?"
Bạch Vũ Đường nhìn Giang Tĩnh Bạch đã đi đến bên cạnh cô, khụ hai tiếng: "Chị xuống trước."
Nói xong, cô quay đầu: "Mai chỉ nghỉ ngơi một ngày, ngày kia..."
Ngư Hi ngắt lời cô: "Em biết mà."
Bạch Vũ Đường liếc nhìn Giang Tinh Bạch, ghé vào tai Ngư Hi nói: "Ngày kia chụp bìa tạp chí, em bảo Giang tổng nhẹ nhàng chút."
Ngư Hi: "..."
Đợi Bạch Vũ Đường đi khỏi, Giang Tĩnh Bạch ôm Ngư Hi vào văn phòng, đóng cửa, khóa lại, cúi đầu hôn cô, thấp giọng hỏi: "Vừa rồi nói chuyện gì đấy?"
Ngư Hi ôm cổ Giang Tĩnh Bạch ngồi xuống sô pha, đá rơi giày cao gót, đặt đôi chân dài lên đùi cô, trả lời: "Không có gì, chị Bạch nói ngày kia phải chụp ảnh, bảo cậu chú ý đúng mực."
Nét mặt giãn ra, Giang Tĩnh Bạch véo mũi Ngư Hi: "Mình biết rồi."
Cô nói rồi chuẩn bị đứng dậy, lại bị Ngư Hi kéo tay ngã ngồi về sô pha.

Ngư Hi ngồi lên chân cô, ôm mặt cô nói: "Mình muốn hôn cậu."
Dứt lời, cô cúi xuống.

Giang Tĩnh Bạch ôm eo cô, nói: "Chú ý đúng mực."
Ngư Hi đáp lại bằng giọng thấp thoáng không rõ: "Chị Bạch nói cậu chú ý đúng mực."
"Không phải nói mình."
Vừa nói, cô vừa cúi đầu hôn chiếc cổ thon dài trắng nõn của Giang Tĩnh Bạch, nhanh chóng hôn nên nhiều đóa hoa hồng đỏ tươi nở rực rỡ.

Buổi chiều, Giang Tĩnh Bạch tan làm sớm.

Trước ánh mắt cực kì hâm mộ của các thư ký, cô ôm Ngư Hi vào thang máy, về nhà.

Về nhà, Ngư Hi mới không biết thế nào là đúng mực.

Hai người làm hết một buổi tối Ngư Hi mới cảm thấy thỏa mãn ôm người kia đi ngủ.

Tờ mờ sáng hôm sau, Giang Tĩnh Bạch liền bị Ngư Hi lôi dậy kéo về nhà cũ.

Năm ngoái Tiền Thải Hà đã phẫu thuật, hiện giờ không còn trở ngại, nhưng bà đã quen mỗi năm Giang Tĩnh Bạch đều về nhà ăn cơm vào sinh nhật.

Giang Tĩnh Bạch và Ngư Hi cũng muốn tụ họp cùng mọi người, vì thế Ngư Hi liền sớm gọi cho Chung Thần và chị Bạch, còn dặn chị Bạch tiện đường đưa trợ lý Tiếu đi cùng.

Chị Bạch một lần nữa nhấn mạnh: "Chị và cô ấy không phải quan hệ kiểu đó!"
Ngư Hi cười: "Mời bạn."
Bạch Vũ Đường hài lòng: "Được rồi."
Hơn chín giờ sáng, mọi người đi tới quán cà phê của Đào Ỷ Đồng.

Sau khi ngừng đóng phim, Đào Ỷ Đồng mở một quán cà phê ở gần nhà.

Vì bản thân là ngôi sao, hơn nữa kênh X thường xuyên chiếu phim ngắn của cô và Ngư Hi, nên người hâm mộ không hề ít, người ngưỡng mộ càng nhiều hơn, ngày nào quán cũng kín chỗ, cũng là điều tốt đẹp.

Hôm nay quán không mở, tấm bảng nghỉ ngơi được treo lên.

Trong quán là mấy người đang bận rộn.

Tiền Thải Hà ở phòng bếp phía sau nấu ăn.

Ở ngoài, hai chiếc bàn dài được ghép lại cùng nhau.

Đào Ỷ Đồng mang hoa quả cho mọi người, nói: "Ngồi đi."

Tiếu Tri Thu giữ chặt Bạch Vũ Đường đang chuẩn bị ngồi xuống, nhỏ giọng: "Nói chuyện?"
Bạch Vũ Đường không lên tiếng, Chung Thần đẩy cô: "Đi đi đi đi, không nói là già ấy!"
Đổi lại được một cái lườm của Bạch Vũ Đường.

Để che giấu vẻ mặt bối rối, Chung Thần nói với Đào Ỷ Đồng: "Cần em giúp không?"
Đào Ỷ Đồng im lặng vài giây: "Em muốn giúp thì giúp thôi."
Chung Thần vui vẻ đi theo cô vào phòng bếp.

Ngư Hi rũ mắt nhìn đồng hồ, nhíu mày.

Giang Tĩnh Bạch đưa một cốc nước cho cô: "Khi nào họ đến?"
Vừa dứt lời liền nghe thấy ngoài cửa có tiếng động, Liễu Ngọc Dao và Mạc Ninh Hoan cùng nhau đi vào, cả hai đều đeo khẩu trang, che chắn kín mít.

Liễu Ngọc Dao vừa mở cửa vừa nói: "Đổi cái cô quản lý kia của em đi, nghe chưa? Bị bán đi lúc nào cũng không biết đâu, thật không hiểu em giả vờ ngây ngô hay ngây thơ thật."
Bị nói vậy, Mạc Ninh Hoan cắn môi: "Em cảm thấy chị Mộng rất tốt."
"Tốt cái mông!" Liễu Ngọc Dao ấn trán Mạc Ninh Hoan nói: "Em vào nghề mấy năm rồi? Vẫn là đại tiểu thư trong nhà ấm à? Vừa nhìn liền biết cái cô quản lý kia không phải người đàng hoàng!"
Mạc Ninh Hoan vừa định mở miệng liền nghe thấy Ngư Hi nói: "Nghe lời Ngọc Dao."
"Đổi đi."
Thần tượng đã lên tiếng, Mạc Ninh Hoan ủ rũ nói: "Vâng."
Nhìn dáng vẻ sợ sệt này của em ấy, Liễu Ngọc Dao âm thầm nổi giận trong bụng, hung dữ chọc trán em ấy hai lần rồi bắt đầu trò chuyện cùng Ngư Hi.

Tiền Thải Hả bê đồ ăn ra liền nhìn thấy những người trẻ đồng trang lứa đang thoải mái trò chuyện cùng nhau.

Trên mặt bà nhuốm màu vui vẻ.

Không ngờ Tĩnh Bạch cô đơn gần nửa đời, bên cạnh không một người bạn, giờ đây lại có nhiều bạn tốt đối xử chân thành với nhau, thật sự khiến người ta vui mừng.

Nghĩ đến đây, bà nhìn sang Ngư Hi.

May mà có Ngư Hi.

Bằng không bà vẫn không biết khi nào mới có thể nhìn thấy nụ cười nhẹ nhàng như vậy trên khuôn mặt Tĩnh Bạch.

"Mẹ." Giang Tĩnh Bạch nhận đĩa từ trên tay bà: "Để con đi."
Tiền Thải Hà cười cười: "Tốt lắm, tốt lắm."
Thấy đôi mắt ướt nhòa của mẹ đang nhìn Ngư Hi, Giang Tĩnh Bạch cũng nhìn theo.

Ngư Hi đang trò chuyện cùng Liễu Ngọc Dao, thỉnh thoảng gật đầu, nét mặt bình thản.

Dường như nhận ra ánh mắt của cô, Ngư Hi nghiêng đầu nhìn qua.

Hai ánh mắt chạm vào nhau giữa khoảng không, hai cô nhìn nhau mỉm cười.

Trong quán cà phê đầy nắng, bên cạnh nhóm bạn tốt, hình ảnh hai cô trong mắt nhau dần dần trở nên rõ ràng, phóng đại, phản chiếu vào tim, hằn sâu trong đó, để lại những đường nét thật đậm.

Từ nay về sau, mưa gió cùng đường, sánh bước bên nhau.

.


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện