Phân Cửu Tất Hợp

Gặp Mặt


trước sau

Advertisement



Nhắc đến cũng trùng hợp, năm đó Ngư Hi bị thương vào tháng năm, hai năm sau, giữa tháng tư, tên cô lại lọt vào tầm mắt của cộng đồng mạng một lần nữa, đặc biệt phía sau còn mang theo tên của Tiêu Lệ Thủy, càng làm cho một bộ phận cư dân mạng phát cuồng, tựa như muồn mang những ý tốt chưa kịp bày tỏ với Tiêu Lệ Thủy chuyển đến cho cô.

Tiêu Lệ Thủy đã qua đời nhiều năm như vậy, người hâm mộ của cô ấy ngày đó đã sớm trưởng thành, dù đã từng bỏ đá xuống giếng hay không, hay đã từng ủng hộ cổ vũ, trong lòng họ, cô ấy vẫn luôn là tín ngưỡng khó có thể từ bỏ.

Giờ đây Ngư Hi dễ dàng nắm bắt tín ngưỡng của họ, hơn nữa còn làm họ cam tâm tình nguyện.

Vì cô đã trải qua những điều giống Tiêu Lệ Thủy, dù nói trên đời này không có thứ gì là cảm động lây, nhưng hiện giờ họ đều tin tưởng, Ngư Hi chính là Tiêu Lệ Thủy.

Bởi những trải nghiệm này, chết tiệt, giống nhau cực kì!
Ngư Hi vẫn lo lắng về sự tình trên mạng, tờ mờ sáng hôm sau, cổ tay nhỏ nhắn của cô thò ra từ trong chăn, bắt được điện thoại một cách chính xác.

Cô nghiêng đầu nhìn Giang Tĩnh Bạch, vén chăn.

Từ khi chân lành lại, cô liền bị nghiêm khắc "quản lý", không chỉ phải làm việc và nghỉ ngơi theo quy tắc, mà còn phải sửa rất nhiều thói quen xấu.

Ví dụ như trước khi đi ngủ nhất định phải sấy khô tóc, phải uống một cốc sữa tươi, không được nằm trên giường chơi điện thoại.

Ngư Hi đã bỏ được tật xấu kia, nhưng sự việc đêm hôm qua thật sự khiến cô khó có thể kiềm chế xúc động, vì thế còn chưa bình minh, cô liền lén mò lấy điện thoại, bật lên nhìn.

Không biết Giang Tĩnh Bạch hay phía Liễu Ngọc Dao mua hot search bao lâu, nhưng từ đêm hôm qua đến giờ, bốn cái tên của các cô vẫn luôn được treo ở phía trên.

Qua một đêm, bình luận trên Weibo đã sớm tăng gấp bội.

Còn mạnh mẽ hơn cả đợt an ủi khi cô bị thương, sự quan tâm của cư dân mạng cũng bị phân chia:
--- Chèo thuyền Hi Dao.

--- Lầu trên, hai chị chỉ là bạn tốt, tôi thích thuyền Hoan Hoan cùng Hi Hi, vẻ mặt của Hoan Hoan lúc thổ lộ trên sân khấu ấy, lộ hết!
--- Các cậu dập đầu trước thuyền của các cậu, đừng cản trở tôi liếm nhan sắc của Hi Hi, tôi cảm thấy Hi Hi càng ngày càng đẹp, ảnh tự sướng lần trước đẹp đến phạm pháp!
--- Thế nên cô ấy mới có khả năng đóng vai chị Tiêu, chỉ Ngư Hi mới có thể thể hiện nỗi đau cùng vẻ đẹp tuyệt vời của chị Tiêu, hai người tôi yêu muốn chết sắp hợp thể rồi!
Thấy trên mạng không có lời lẽ phản đối nào, Ngư Hi âm thầm thở phào, còn chưa đặt điện thoại xuống liền bị kéo vào trong lòng, giọng nói ngái ngủ của Giang Tĩnh Bạch cất lên: "Không ngủ được à?"
"Làm cậu tỉnh rồi?" Tiếng Ngư Hi có chút khàn vì vừa tỉnh dậy, Giang Tĩnh Bạch hít hà mùi hương bên tai Ngư Hi, khe khẽ nói: "Không phải."
"Sáng nay có cuộc họp, mình muốn đến sớm."
Nói chuyện nhưng vẫn nhắm mắt, hoàn toàn không muốn mở ra.


Ngư Hi đặt điện thoại xuống, quay đầu véo mũi cô ấy: "Giang tổng vất vả rồi."
Giang Tĩnh Bạch nhắm mắt nhẹ cười, đèn ngủ hắt vào khuôn mặt xinh đẹp, một vùng mềm mại.

Ngư Hi chạm vào gò má của cô ấy, trong suy nghĩ của hầu hết mọi người, hẳn là người này luôn lạnh nhạt và sắc sảo, chỉ duy nhất khi ở trước mặt cô, mới trở nên dịu dàng.

Hai người cũng không lên tiếng, đến khi báo thức của Giang Tĩnh Bạch vang lên, cô thuận tay tắt đi, nói với Ngư Hi: "Muốn ngủ thêm không?"
Ngư Hi cũng ngồi dậy: "Không cần, đạo diễn Liễu nói hôm nay có thể quay rồi."
Quay hơn một năm, kịch bản chỉ còn lại một phần nội dung ngắn, theo kế hoạch ban đầu kết hợp cùng lịch trình của Liễu Ngọc Dao, ít nhất cần hơn nửa năm nữa để quay xong, chỉ là tối hôm qua sau khi công khai, Liễu Ngọc Dao đã nâng kịch bản này lên làm ưu tiên hàng đầu, có lẽ quản lý của cô ấy cũng bị Thư Ẩm chọc giận, ngầm đồng ý để cô ấy hoãn thông cáo đến quay, vì thế giờ đây bọn họ có rất nhiều thời gian, Ngư Hi tính toán chỉ khoảng ba, bốn tháng nữa là sẽ hoàn thành.

Nói đến đây, Ngư Hi ngẩng đầu nhìn Giang Tĩnh Bạch: "Phía Thư Ẩm, xử lý như thế nào?"
Bàn tay mặc quần áo dừng lại, Giang Tĩnh Bạch nghiêng đầu nhìn cô, nghiêm túc nói: "Không thể nóng vội, hôm qua chúng ta đã gõ chuông cảnh cáo rồi, e là Thư Ẩm sẽ tạm thu lại, trước cứ yên lặng theo dõi diễn biến đã."
Dứt lời, cô lại bổ sung: "Nhất là cô Liễu."
Ngư Hi gật đầu: "Mình biết, mình sẽ nói với cô ấy."
Vừa ăn sáng xong, Chung Thần cũng đến đón Ngư Hi.

Ngư Hi và Giang Tĩnh Bạch cùng xuống nhà, rồi tách ra lên hai chiếc xe khác nhau.

Giang Tĩnh Bạch mở cửa xe hỏi: "Mấy giờ kết thúc?"
Ngư Hi suy nghĩ: "Chưa xác định, khi nào kết thúc mình gọi cho cậu."
Giang Tĩnh Bạch hắng giọng đưa mắt nhìn cô lên xe.

Vừa lên xe, Tiếu Tri Thu liền nói: "Giang tổng, có một vị khách đến công ty."
Giang Tĩnh Bạch rũ mắt: "Sở Hoài?"
Tiếu Tri Thu cười: "Thật sự là việc gì cũng không thể giấu được cô.

Giang Tĩnh Bạch liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngày hôm qua cô cố ý phát tán tin cho Sở Hoài, phía đoàn phim mới có chút khởi sắc, không thể để hắn đến quấy rối, về phần công ty quản lý của nhà họ Mạc và Liễu Ngọc Dao, hôm qua đã giúp đỡ rất nhiều, cô không muốn họ lại bị liên lụy, nên mới để Sở Hoài biết rõ.

Người nhằm vào Tinh Diệu bọn họ ngày hôm qua là cô.

Một lúc lâu sau, cô thu ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ về, nói với Tiếu Tri Thu: "Phía Thư Ẩm có tin gì không?"
Tiếu Tri Thu lắc đầu: "Thư Ẩm làm giao dịch rất bí mật, tạm thời vẫn không có nhược điểm trực tiếp."
"Nhưng có lần thứ nhất sẽ có lần thứ hai, tôi tin cô ta sẽ để lộ sự thật."
Giang Tĩnh Bạch khẽ hắng giọng.

Sở Hoài đã đợi trong văn phòng của Giang Tĩnh Bạch gần nửa tiếng.

Hiện giờ Tinh Diệu đi đâu cũng là đối tượng được người trong ngành tâng bốc, chỉ duy nhất người không có mắt này bắt hắn chờ, thế nhưng hắn cũng không có cách nào.

Giang Tĩnh Bạch khi còn ở Kính Âu đã khiến Tinh Diệu ăn không ít khổ, sau này không còn Thịnh Nhàn, hắn và bố mình cho rằng có thể loại bỏ Giang Tĩnh Bạch cùng Kính Âu, nào ngờ Giang Tĩnh Bạch từ chức.

Tuy rằng hiện giờ Kính Âu đã không còn khả năng cạnh tranh với bọn họ, nhưng Giang Tĩnh Bạch thì không giống vậy.

Cái người khó chịu này lẳng lặng thành lập công ty, hơn nữa không biết còn nhận được nguồn tài chính lớn từ đâu, lập tức đưa công ty đi vào hoạt động, làm mấy dự án, công ty liền phát triển không ngừng.

Vốn dĩ ngành tài chính chính là thiên hạ của Giang Tĩnh Bạch, giờ đây cô trở lại chốn cũ, cũng giống như cá bơi vào biển rộng, lập tức quẫy nên sóng nước, ngay cả ông bố vẫn luôn muốn dạy dỗ Giang Tĩnh Bạch của hắn cũng không có cách nào.

Không phải bọn họ chưa từng quấy rối việc làm ăn của cô, chỉ là cô luôn có thể giải quyết đúng mực, thậm chí bọn họ ngáng chân càng nhiều, lại càng có thể mang đến cho cô thêm nhiều lợi ích.

Trước kia thủ đoạn của cô không được thể hiện khi còn ở Kính Âu, nhưng giờ đây đã được phát huy hết tác dụng, trong hơn một năm đã có thể đưa công ty nhỏ mở rộng thành quy mô như bây giờ, nhìn thấy rất rõ ràng.

Vì thế đêm hôm qua khi nhận được thông tin chuyện lần này có liên quan đến Giang Tĩnh Bạch, hắn không hành động thiếu suy nghĩ, mà đợi đến sáng nay để hỏi ý kiến của bố mình.

Sau khi được cho phép, hắn mới đến thăm hỏi.

Thư Ẩm cũng không phải biển hiệu duy nhất của Tinh Diệu, chỉ là cô ta có tiềm năng vô hạn, đúng như trên mạng từng nói, cô ta đủ trẻ, đủ khôn khéo, đủ bạo, quan trọng nhất, là vận may của cô ta đủ tốt.

Hai năm Ngư Hi vắng mặt là hai năm giới giải trí luôn xáo trộn, có ai lại không muốn thay thế vị trí của cô đây? Mấy năm nay không phải Tinh Diệu không có siêu sao, chỉ là tuyên truyền rất kém, công ty của hắn hiện giờ cũng sắp đứng vững ở vị trí đầu rồng trong ngành, nhưng lại không có một nghệ sĩ tên tuổi nào có thể trấn áp.

Việc này cực kì bất lợi đối với sự phát triển của công ty.

Mà Thư Ẩm, chính là nghệ sĩ hắn chọn trúng để nâng lên, hắn bỏ thời gian một năm cùng số tiền lớn cho cô ta, thậm chí đồng ý công khai thân phận người yêu để thiếp vàng cho cô ta, chính là muốn cô ta leo lên nhanh một chút, tốt nhất là leo đến đỉnh cao đủ để không kẻ nào có thể kéo xuống được.

Mà đêm hôm qua, hẳn phải là thời khắc để cô ta lột xác hoàn mĩ nhất.

Song lại bị xé toạc đôi cánh, gần như không thể bay lên.


Nghĩ vậy, Sở Hoài không khỏi tức giận, chỉ là xưa đâu bằng nay, Giang Tĩnh Bạch hiện giờ cũng không phải người trước kia mặc cho hắn mỉa mai cười nhạo, vì thế dù trong lòng bực bội đến đâu, hắn vẫn ngoan ngoãn ngồi trong phòng nghỉ chờ đợi.

Mười phút sau, hắn có chút mất kiên nhẫn, nhìn đồng hồ: "Giang tổng vẫn chưa đến sao?"
Thư ký nở nụ cười chuyên nghiệp nói với hắn: "Tôi vừa liên lạc với trợ lý Tiếu giúp anh, mười lăm phút nữa Giang tổng sẽ đến."
"Anh muốn một tách cà phê nữa không?"
Sở Hoài nhìn ba chiếc tách không trên bàn trà, cắn răng: "Làm phiền."
Thư ký cúi đầu: "Xin Sở tổng chờ một lát."
Sở Hoài lại ngồi vào ghế sô pha, cắn răng nuốt cơn tức xuống.

Năm phút sau, bên ngoài phòng làm việc truyền đến tiếng lộp cộp gọn gàng và dứt khoát.

Sở Hoài ngẩng đầu nhìn, thấy Giang Tĩnh Bạch mặc bộ đồ công sở màu vàng nhạt, tóc dài tùy ý buộc sau tai, mái tóc không nhuộm đen như mực vừa dài vừa thẳng.

Khi cô bước vào cửa, hắn vừa vặn đối diện với góc mặt của cô, thấy trên hàng lông mày của cô vẫn treo sự sắc sảo quen thuộc, đôi mắt trong veo, đôi môi mím thẳng, quai hàm siết chặt.

Cô im lặng nghe thư ký báo cáo, tiếp

Advertisement
theo thoáng nghiêng đầu, nhìn về phía hắn.

Trước đây Sở Hoài còn lôi kéo tâm tư của Giang Tĩnh Bạch.

Dù sao đâu có ai không thích người đẹp, nhưng chỉ sau một lần tiếp xúc với cô hắn liền bỏ suy nghĩ này, thà ôm người đẹp mềm mại, cũng không muốn phải nhìn gương mặt lãnh đạm này của Giang Tĩnh Bạch.

"Sở tổng." Giang Tĩnh Bạch đi tới, chủ động đưa tay: "Mời vào trong."
Sở Hoài che giấu tâm trạng, bắt tay cô, cười: "Giang tổng thật bận rộn, không dễ chờ."
"Có lẽ là vì, người không mời mà tới tương đối nhiều."
Sở Hoài nghe vậy khẽ cau mày.

Sau khi vào văn phòng, Giang Tĩnh Bạch mời Sở Hoài ngồi xuống, không nhạt không nhẹ hỏi: "Sở tổng hôm nay đến, là có việc?"
Sở Hoài vừa chuẩn bị mở miệng liền nhìn thấy Tiếu Tri Thu còn đứng ở sau lưng cô, hắn cười: "Có chút việc, muốn nói riêng cùng Giang tổng."
Giang Tĩnh Bạch rũ mắt, nói với Tiếu Tri Thu: "Trợ lý Tiếu, phiền cô mang hai tách cà phê vào."
Tiếu Tri Thu liếc nhìn Sở Hoài, đáp ứng: "Vâng."
Cửa phòng làm việc được khẽ đóng lại, lúc này Sở Hoài mới nói ý định của mình.

"Giang tổng biết Thư Ẩm sao?"
Câu hỏi đi thẳng vào vấn đề làm Giang Tĩnh Bạch trầm tư trong giây lát, trả lời: "Không biết."
Sở Hoài bị cô đánh chặn đến ngạt thở, nhưng vẫn cười: "Tôi không biết Thư Ẩm đắc tội Giang tổng chỗ nào, nếu có, tôi thay cô ấy nhận lỗi với cô, nếu không có, sao Giang tổng không giơ cao đánh khẽ, tha cho cô ấy một lần?"
Giang Tĩnh Bạch hé môi: "Thứ tôi ngu dốt, không hiểu ý của Sở tổng."
Sở Hoài vốn đã nhịn một bụng tức vì phải chờ, lúc này lại bị đẩy lui ba lần bốn lượt, hắn lập tức không giữ được thái độ như cũ: "Giang tổng, người quang minh không nói lời mờ ám, chuyện ngày hôm qua, không thể thoát khỏi liên quan với cô chứ?"
Giang Tĩnh Bạch đưa tay chạm vào lông mày, ngước mắt, thản nhiên nói: "Chẳng lẽ Sở tổng đang nói về chuyện trên mạng?"
Cô nói xong khẽ cười: "Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt trên mạng, Sở tổng còn tự mình đến đây, không cảm thấy chuyện bé xé ra to quá sao?"
Sở Hoài lạnh mặt: "Ý Giang tổng là sẽ không thu tay lại?"
"Thu tay?" Giang Tĩnh Bạch nhìn hắn bằng ánh mắt sắc nhọn: "Sở tổng."
Cô tiến lại gần Sở Hoài, khẽ nói: "Anh cảm thấy, nếu tôi muốn ra tay, anh còn có thể ngồi ở đây sao?"
Sở Hoài chỉ cảm thấy có gió lạnh thổi qua bên người.

Ở cái ngành này không có ai trong sạch, lẽ nào trong tay Giang Tĩnh Bạch có nhược điểm của hắn? Hắn nhìn không thấu người trước mặt, nhưng đã trà trộn trong ngành nhiều năm, hắn cũng không sợ bị uy hiếp, suy nghĩ nhanh chóng quay ngược trở lại, hắn cười nói: "Giang tổng đã nói vậy, hôm nay tôi đến đây cũng là tiện đường, nghĩ đến trước kia đã gặp Giang tổng vài lần, xem như bạn cũ, lần này gặp lại, Giang tổng sẽ không để ý tôi không mời mà tới chứ?"
Chủ đề trở lại ban đầu như Giang Tĩnh Bạch nói hắn không mời mà tới, Sở Hoài đã suy tính kỹ, trực tiếp bỏ qua chủ đề ở giữa, nói với Giang Tĩnh Bạch: "Tôi cũng hy vọng Giang tổng sẽ đến làm khách của Tinh Diệu."
Giang Tĩnh Bạch hé môi: "Nếu có cơ hội."
Đáy mắt Sở Hoài tối sầm, trên mặt vẫn treo nụ cười: "Vậy không làm phiền Giang tổng nữa, gặp lại sau."
Vừa dứt lời, cửa bị gõ vang, tiếng của Tiếu Tri Thu truyền đến: "Giang tổng, cà phê đã xong."
Cô nói rồi đi vào văn phòng, đặt cà phê xuống bàn trà, Giang Tĩnh Bạch nói với Sở Hoài: "Sở tổng uống tách cà phê rồi đi."
Sở Hoài định nói không cần, liền nghe thấy giọng nói thản nhiên nhẹ bẫng của Giang Tĩnh Bạch: "Nâng cao tinh thần."
Dây thần kinh trong não căng cứng, hắn gật đầu: "Cũng được."
Ngư Hi biết Sở Hoài đến gây sự với Giang Tĩnh Bạch đã là chuyện của một tiếng sau.

Khi ra khỏi công ty của Giang Tĩnh Bạch, Sở Hoài càng tức giận, suy nghĩ thật lâu, hắn vẫn là gọi cho Ngư Hoài Viễn.

Từ khi tiếp quản Toàn Cầu, Ngư Hoài Viễn vẫn luôn bận rộn, trước kia hai người họ còn có thể thỉnh thoảng gặp nhau, nhưng hiện giờ đã mấy tháng không thấy mặt, hơn nữa Tinh Diệu cũng từng chia cắt tài nguyên của Toàn Cầu, vì thế Sở Hoài cũng không thể không biết xấu hổ mà liên lạc với Ngư Hoài Viễn.

Nhưng lần này hắn không nhịn nổi, cho dù phải làm giao dịch với Ngư Hoài Viễn, hắn cũng muốn chèn ép tinh thần của Giang Tĩnh Bạch.

Kết quả là Ngư Hoài Viễn ở đầu máy bên kia vậy mà lại nói với hắn, thật có lỗi, trong ngành này động vào ai cũng được, nhưng không thể động vào Giang Tĩnh Bạch, cuối cùng còn nói xin lỗi đang bận, rồi cúp máy.

Hiển nhiên đã không còn xem hắn là bạn.

Sở Hoài bị đánh lui hai lần, tức đến muốn giết người, hắn hung tợn đá vào xe của mình, khiến mũi chân tê rần!
Bên kia, Ngư Hoài Viễn cúp máy liền gọi cho Ngư Hi, hỏi cô tình hình là thế nào, vì sao lại chọc vào Sở Hoài.


Ngư Hi giải thích hai, ba câu đơn giản, cũng nói Ngư Hoài Viễn không cần bận tâm, các cô sẽ giải quyết tốt.

Ngư Hoài Viễn khẽ hắng giọng.

Năm nay Toàn Cầu đang ở giai đoạn thụt lùi, sau khi chính thức tiếp quản, anh mới biết khối lượng công việc trong một ngày của Thịnh Nhàn lớn thế nào, quả thật không phải người.

Anh bất đắc dĩ trở lại nhà họ Ngư tìm kiếm sự trợ giúp.

Nhiều năm như vậy, không chỉ có Ngư Hi không trở lại nhà họ Ngư, anh cũng liên lạc với nhà họ Ngư vô cùng ít.

Trước kia họ "bức tử" mẹ của anh, sau này mặc dù biết chỉ là chuyện tình cờ gây hiểu lầm, anh vẫn không có cách nào gỡ bỏ khúc mắc, vì thế quan hệ của anh với nhà họ Ngư nhiều năm qua luôn rất nhạt nhòa.

Cho đến một năm nay, vì Toàn Cầu, anh mới liên lạc với nhà họ Ngư một lần nữa.

Ông cụ Ngư đã không còn giống trước, đôi khi gặp anh còn có thể chủ động hỏi tình hình của Ngư Hi, ông biết hai đứa cháu vẫn liên lạc với nhau.

Ngư Hoài Viễn cũng từng hỏi Ngư Hi có muốn về nhà một lần không.

Ngư Hi uyển chuyển từ chối, nhà của cô, từ khi Thịnh Nhàn ra đi, cũng đã không còn.

Đối với cô, nhà họ Ngư chỉ là gông cùm.

Ngư Hi không muốn về, tất nhiên Ngư Hoài Viễn cũng không ép, dù sao anh cũng hiểu cô.

"Vậy cứ thế đi, anh cúp đây." Thấy trợ lý vào văn phòng, Ngư Hoài Viễn nói với Ngư Hi: "Liên lạc sau."
Ngư Hi: "Vâng."
Cúp điện thoại, Ngư Hi lập tức gọi cho Giang Tĩnh Bạch, quên mất người kia có nói sáng nay phải họp.

Không được tiếp, cô mới cười vỗ trán mình.

Liễu Kiện ở bên kia hô: "Bắt đầu chuẩn bị!"
Chung Thần lập tức chạy đến bên cạnh cô: "Hi Hi, chuẩn bị xong chưa?"
Ngư Hi nhìn sang Liễu Ngọc Dao: "Xong rồi chứ?"
Liễu Ngọc Dao đứng dậy: "Chờ cô đấy."
Hai người nhìn nhau cười rồi nhanh chóng đi đến trước máy quay.

Gần một năm ở chung đã giúp hai cô hình thành sự ăn ý, thường chỉ cần một động tác của Ngư Hi, Liễu Ngọc Dao liền biết cô muốn làm gì, vi thế sau khi quay xong liền hỏi: "Sở Hoài đến làm phiền các cô?"
Ngư Hi nghiêng đầu: "Cô không đóng phim là có thể đi làm Thần Toán Tử rồi."
Liễu Ngọc Dao nhếch môi: "Hắn là người thế nào tôi lại không biết sao?"
Ngư Hi: "Người thế nào?"
Liễu Ngọc Dao nghiến răng: "Hèn hạ đê tiện vô liêm sỉ!"
Ngư Hi cười.

Hai người còn chưa trò chuyện xong, Chung Thần liền hớn hở vội vàng chạy đến, nói với Ngư Hi: "Hi Hi!"
"Hi Hi, chị đoán xem em đọc được tin gì!"
Nhìn dáng vẻ em có bí mật động trời có một không hai này, Ngư Hi quay đầu mắt nhìn mắt với Liễu Ngọc Dao, hé môi: "Em yêu rồi?"
Chung Thần: "...Không liên quan đến em, liên quan đến chị!"
Ngư Hi nhướng mày: "Chị?"
"Chị có gì ---" Cô còn chưa nói hết lời, Chung Thần liền giơ điện thoại hào hứng nói: "Lệnh hạn chế được điều chỉnh."
Lệnh hạn chế?
Nghe được ba tiếng này, Ngư Hi đột nhiên sững người, Chung Thần phấn khởi ôm điện thoại trong tay, cười tươi rói: "Chị Bạch mới gọi đến, hai bộ phim cổ trang của chị, được quyết định rồi!"
- -------
*Lệnh hạn chế: có nhắc đến ở đầu truyện, tức lệnh của Cục về việc giới hạn số lượng phim cổ trang được lên sóng ở mọi nền tảng, đi kèm với những quy định khắt khe để được chiếu, vì thế rất nhiều phim làm xong phải cất lại.

Thêm một fact có thể bạn biết rồi là Ngư Sương bắt đầu đăng truyện này vào tháng 5-2019, lệnh hạn chế được ban hành vào tháng 3..


Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện