Ôm Chặt Đùi Thiếu Soái

Chương 55


trước sau

Edit: Tây Hoạ

❀❀❀❀❀

Lúc trở về soái phủ, có hai người đàn ông trung niên mặc áo dài đứng trong sảnh, trong đó có một người đeo cái mắt kính thật dày, thấy Phùng Cù thì hơi kinh sợ, nhìn sơ qua không giống với phần tử tri thức.

Ứng Siêu tiến lên đáp: "Sư tòa, đây là thợ may nổi tiếng trong thành, lúc trước quần áo của các nữ quyến trong hậu viện Tào đại ngốc tử đều do hai người này may."

Cố Mính bừng tỉnh đại ngộ.

Cô bị Đường Bình bắt cóc, trên người chỉ có một bộ sườn xám, mặc đi mặc lại thì lại bẩn.

Hai gã thợ may cong eo chào hỏi: "Đại soái chắc là muốn may đồ cho phu nhân?"

Tào Thông bỏ mình, người tiếp quản chức vị của gã hiển nhiên cũng là đốc quân bản địa, hai người này đều là dân chúng nhỏ bé, vùi đầu làm nghề may vá kiếm sống cả đời, trên mặt theo thói quen nở nụ cười lấy lòng, nhìn vị tân trưởng quan trước mặt cũng mặc kệ hắn là quan gì, kêu Đại soái chắc không sao.

Cố Mính bị xưng hô này làm cho hoảng: "Đừng nói bừa, tôi không phải là phu nhân." Hai chữ phu nhân rẻ mạt, cưới vợ cả về nhà rồi bên ngoài nạp thiếp, có khi còn được đãi ngộ của phu nhân, người ngoài cũng gọi là phu nhân, vậy mà cũng không có ai phản bác.

Nhưng Cố Mính nghĩ thợ may không biết gì mới gọi như thế, Phùng Cù cũng đã có hôn thê. Cô không muốn gánh cái danh không này: "Tôi họ Cố, cứ gọi là Cố tiểu thư."

"Cố tiểu thư."

Hai người thợ khom người vấn an, từng người lấy thước từ trong hộp gỗ ra, chuẩn bị đo, chỉ có mỗi Phùng ù không nói gì xoay người ngồi xuống sô pha, suy tư nhìn cô, không biết đang nghĩ gì.

Cố Mính đứng tại chỗ chờ hai người thợ đo xong kích cỡ, sau đó hỏi cô dùng loại vải gì.

Cô chọn hai loại, may bốn bộ cũng đủ xài.

Hai gã thợ dọn đồ rời đi, Phùng Cù vẫy bọn họ lại: "Lại đây, tôi cũng chọn."

Cố Mính còn tưởng hắn muốn may quần áo, thuận miệng đề nghị: "Thiếu soái mặc quân trang là đủ rồi, may thêm quần áo làm gì?" Chính quyền mới, xuất hiện trong hình tượng quân nhân thì càng sự uy nghiêm hơn là đồ bình thường chứ.

Phùng Cù ngẩng đầu nhìn cô một cái, lấy vải lẻ qua nhìn.

Trong đó có một người thợ may bị hù nói lắp bắp: "Đại... Đại soái, chúng tôi tới để may quần áo cho nữ, mấy loại vải này... không hợp với nam. Nếu Đại soái muốn may đồ thì đợi tôi về lấy..."

"Không cần." Phùng Cù cắt ngang lời gã, chỉ mấy kiểu vải: "Những loại này, dựa theo số khi nãy đã đo, may mấy bộ kiểu dáng mới." Khí chất thổ hào(*) đè bẹp hai gã thợ may và Cố Mính đang ở đây.

((*) Thổ hào: Phú hào địa chủ có quyền thế ở nông thôn, trong xã hội cũ.)

"Nhiều quá rồi Thiếu soái, qua vài ngày là tôi về Thượng Hải rồi, không cần phiền phức như vậy." Cố Mính vội ngăn cản.

Phùng Cù đưa mắt lạnh nhìn cô, không trả lời, chỉ hối thúc hai người thợ: "Nhanh chóng may hai bộ, còn lại thì đưa sau cũng được."

Thường ngày hai gã thợ may là đối thủ một mất một còn, tranh giành khách của nhau, nhưng hôm nay tâm linh tương thông liếc nhìn nhau một cái đã lặng im hiểu được ý trong mắt của đối phương – giữa Cố tiểu thư và Phùng Thiếu soái này chắc chắn có chuyện không thể nói.

Cố Mính quá rõ Phùng Cù cố chấp tự đại, tranh chấp với hắn không khác gì lấy trứng chọi đá, cô đa phần là giải quyết vấn đề theo nguyên tắc, lúc trước thì giả ngu khoe mẽ, bây giờ la lối khóc lóc chơi xấu qua mặt.

Cố không phải là người phân rõ đúng sai, cô chưa có ngây thơ đến nổi đi giảng đạo lý để thuyết phục Phùng Cù, đơn giản là không thèm tranh cãi với hắn.

Phùng Cù nắm được chính quyền trong Ngọc Thành, xem xong trường học rồi ngày kế tiếp tập hợp những chủ biên của các tòa soạn ở Ngọc Thành, củng cố dự luận và khống chế tiếng nói.

Cố Mính quen thuộc với những việc của tòa soạn, bản thân lại viết tốt, lúc trước cô có nhận xét phong cách cực đoan của chủ biên tiền nhiệm 「Dung Thành nhật báo」, khiến Phùng Cù nhớ rõ, manh mối từ đầu vốn đã có nhưng lại quá xem nhà, chỉ nghĩ cô thông minh nhất thời.

Hiện tại hắn tuyệt đối tin tưởng năng lực của Cố Mính, chỉ là kẻ lừa đảo này hay ẩn mình, hắn không muốn cô được như ý muốn, kéo Cố Mính không bỏ, bảo cô tham gia vào cuộc họp giữa các chủ biên.

"Tôi gà lắm nên không cần đâu." Cố Mính liều mình chống lại: "Hơn nữa tôi không hiểu mấy chuyện này." Chưa thấy di thái thái nào kiêm luôn chức phụ tá.

Phương pháp dùng người thế nào vậy?

Ánh mắt sắc bén của Phùng Cù nhìn thẳng vào  cô: "Em không hiểu hay là không muốn đi?"

Hắn đã nói tới như vậy rồi, Cố Mính cũng không hấp hối giãy giụa nữa, bắt đầu mè nheo: "Nếu Thiếu soái nói là hỗ trợ, vậy giúp ngài thì tôi được gì? Nhưng không tính quần áo trang sức."

Sắc mặt Phùng Cù giờ mới đỡ hơn: "Bây giờ mới hỏi à, chỉ cần có kết quả tốt là được."

Cố Mính: "Thiếu soái biết điều kiện của tôi là gì mà."

Hiện giờ cô tâm tâm niệm niệm muốn có tự do, ghét bỏ ra mặt với danh phận di thái thái này, với lại nha đầu này mới chỉ một bước thử hắn mà thôi, nhưng cũng không được do dự.

Phùng Thiếu soái có thể quất roi dạy dỗ các tù nhân trong ngục, chẳng lẽ còn không có cách nào uốn nắn di thái thái ở nhà?

"Làm việc cho tốt, đừng suy

nghĩ nhiều." Tay hắn chụp lên khuôn mặt nhỏ, nhéo tới hai má biến thành nhiều hình: "Học làm chuyện xấu gì mà phải học được cách bỏ nhà vậy."

Cố Mính trợn mắt tức giận, muốn quăng tay hắn ra: "Tôi đâu có học theo ai trốn nhà đi? Rõ ràng Thiếu soái bỏ mặc tôi, hiện tại biết tôi có giá trị thì bắt cóc về, làm người mà thay đổi thất thường như vậy thì tốt lành gì?"

Phùng Cù bị cô la chỉ có thể giơ tay đầu hàng: "Ai mà không biết Dung Thành công tử sắc bén lợi hại, tôi chỉ là một người lính giắt súng cầm khiên thôi, không hiểu mấy đạo lý lớn lao đó, em cũng không cần giảng đạo lý với tôi."

Cố Mính: Cảm thấy quen quen!

Cô không thể nào tin được nhìn hắn: "Ngài... chơi xấu tôi?" Đường đường là Phùng thiếu soái mà cũng biết nói móc!

Phùng Cù lớn giọng cười to, ôm cô vào ngực xoa xoa: "Tôi chỉ biết người phụ nữ của tôi phải ở cạnh tôi!" Hắn thân mật cọ trán cô, đối diện với một đôi mắt trong suốt.

Cô không hề khách khí: "Còn tôi chỉ biết người đàn ông nguy hiểm nhất hiện tại đang đứng bên cạnh mình."

Phùng Cù thất bại.

Thật là, tiểu nha đầu nhớ dai!

Buổi tụ hợp giữa các chủ biên sẽ diễn ra đúng hẹn, Phùng Cù bang thính(*), phụ tá của hắn chủ trì, còn để Cố Mính ngồi một ghế khách ở đây để bàn luận hướng phát triển của tòa soạn.

((*) Bàng thính: Tại hội nghị hoặc pháp đình, đến ngồi để được nghe nhưng không có quyền lên tiếng.)

Phụ tá của Phùng Cù chủ yếu là nói phương diện chính trị, ví dự như không được tung tin nói bóng nói gió những điều không hay về Phùng Đại soái và Thiếu soái, không được đưa tin chưa qua chứng thực đối chiếu, làm nghề báo thì yêu cầu cần có tinh thần viết những thông tin chính xác.

Cố Mính không có nhiều hiểu biết với Ngọc Thành, nhưng đối với các tòa soạn ở Thượng Hải lại khác.

Bắc Bình và Thượng Hải là hai nơi tập trung những phần tử tư tưởng mới, mà nhiều tòa soạn ở Thưởng Hải đều đang thực hiện nó, có nhiều tác gia từng đi du học thường hay phiên dịch lại sách nước ngoài, tới hiệu sách là có thể mua được sách nước ngoài đã được dịch lại.

Thời đại cũ bị nghiền nát bẽ gãy vứt bỏ lại phía sau, nhóm người vẫn còn cái tư duy bảo thủ lại không phân rõ hiện thực, người mà vẫn chưa tỉnh táo lại thì vẫn đứng trong tàn tích của thế giới cũ, chung quanh mờ mịt, trong lòng bang hoàng.

Tác động của báo chí là để trấn an lòng dân trong thời cuộc hỗn loạn, lên tiếng bênh vực kẻ yếu, vì mở đường, cũng có thể kíƈɦ ŧɦíƈɦ lòng dân.

Đó giờ các tác gia ở Ngọc Thành đều bị Tào Thông quản lý và khống chế, Cố Mính không làm gì được Phùng Cù đành phải nhanh chóng đi tìm hiểu, phát hiện thật sự quá bạo chính(*), dính vào mấy lỗi như lời nói rỗng tuếch, một bên quỳ liếm cha con Tào thị - tất nhiên là có hành vi hắt nước bẩn lên đầu cha con Phùng thị.

((*) Bạo chính: Chính sách cai trị tàn bạo.)



Vốn dĩ cũng không có gì ghê gớm, bôi đen đối thủ cũng là thủ đoạn hiển nhiên, nhưng bây giờ trên bàn để một chồng báo dày của Ngọc Thành, lấy đại một tờ cũng có câu chửi mắng cha con Phùng thị, còn đương sự Phùng Cù mặt không đổi sắc vẫn ngội yên một chỗ, hai đùi nhóm chủ biên đều run rẩy, ước gì có thể mang mấy bài báo sau khi quân Dung Thành đã chiếm Ngọc Thành ra cho Thiếu soái xem – bọn họ kịp thời thay đổi cách nói, thay đổi đối tượng tung hô – nhưng trong lòng vẫn có sự nghi ngờ, sợ hôm nay thật sự bị mời lên pháp trường, phụ tá của Phùng Cù nói cái gì chắc cũng không để trong lòng.

Đến lượt Cố Mính nói chuyện, các chủ biên đều trố mắt nhìn, liếc nhìn nhau với ánh mắt dò hỏi: Cô gái trẻ này là ai?

Người đang ngồi ai cũng trên 30, còn có người tóc đã hoa râm, sắp tới tuổi hồn lìa khỏi xác rồi, làm nghề báo hơn nửa đời, nghe một người trẻ tuổi phát biểu cũng không sao, đỡ đụng phải một hàng thân vệ vai vác súng, nhưng mà tại sao phải nghe một con nhóc chưa mọc đủ lông nói hả?

Tân nữ tính đã bắt đầu làm việc bên ngoài, nhưng đó chỉ là kiếm tiền nuối sống bản thân, vị trí xã hội quá cách biệt, có nhiều người quyền cao chức trọng là đàn ông, sao mà chịu được cảnh phụ nữ trên cơ chỉ đạo mình?

❀❀❀❀❀

Hoạ: hàng đêm khuya cho mấy người đẹp cú đêm

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện