Ôm Chặt Đùi Thiếu Soái

Chương 14


trước sau

*Chương này được chia làm hai nhé.

Edit + beta: Hạ Lam.

Cố Mính không nghĩ tới Phùng Cù cũng có thời điểm nhàm chán như vậy.

Tròng mắt Cố Mính chuyển động, cười giảo hoạt, "Thiếu soái chuẩn bị thua mất cái gì đây?"

Phùng Cù, "Bộ dáng giống như tôi đã thua rồi vậy."

Cố Mính làm bộ đứng dậy, "Vì để thắng nên kể từ đây tôi phải kết bạn với nữ sinh kia, khuyên cô ấy ngàn vạn lần không được chấp nhận Chu công tử!"

Phùng Cù cười to, "Vậy em nhìn trúng cái nào?"

Ánh mắt Cố Mính dừng lại trên bao đựng súng thượng hạng trên đầu giường, thản nhiên trả lời, "Nghe nói súng Browning[1] của thiếu soái đều từ Mỹ."

[1] súng Browning: Browning High-Power, hoặc Browning High-Power (tạm dịch sang tiếng Việt là Browning sức mạnh cao) là một loại súng lục, súng ngắn bán tự động được thiết kế bởi hai nhà thiết kế vũ khí nổi tiếng, một người Mỹ và một người Bỉ là John Browning và Dieudonné Saive. Mặc dù John Browning mất năm 1926 nhưng ông cũng đóng góp được phần nào cho sản phẩm này, súng lục này được bắt đầu thiết kế vào năm 1914 nhưng mãi đến năm 1935 nó mới thành công.

Súng này còn có tên nhiều tên gọi khác nhau như là Browning HP, P35, GP (ở nước Pháp gọi, viết tắt cho chữ "Grande Puissance") và BAP (có nghĩa là Browning Automatic Pistol).

Súng lục này có độ chính xác cao nếu có gắn giảm thanh hoặc không có, trong thời gian thế chiến thứ hai diễn ra thì nó là loại súng được nhiều lực lượng kháng chiến ưa chuộng vì nó có thể gắn giảm thanh, điều đó làm cho việc ám sát các sĩ quan Đức Quốc xã dễ dàng hơn. Browning Hi-Power là một trong những khẩu súng lục được sử dụng rộng rãi nhất thời đại, điều thú vị là nó được hơn 50 quốc gia trên thế giới mua và trao lại cho quân đội của họ sử dụng. – Wikipedia.

Phùng Cù cứ tưởng di thái thái dịu dàng ngoan ngoãn của hắn hơn phân nửa là muốn trang sức, quần áo, không ngờ cô ấy lại muốn sung, kinh ngạc nhăn mày, "Súng không phải đồ chơi mà là hung khí, sẽ thấy máu người."

Lập tức thần sắc Cố Mính ưu thương, "Tôi biết, Ngô phó quan hy sinh, chiến tranh sẽ không ngừng lại, nếu có ngày bước đến bước đường cùng, tôi hy vọng có thể kết thúc sinh mạng bằng chính năng lực của mình." Mà không phải trở thành đá kê chân cho tình yêu của hai người.

Phùng ù trầm mặt một hồi, hắn chớp mắt, hơi có chút dao động, "Đầu óc tiểu nha đầu em rốt cuộc nghĩ cái gì?"

"Không nghĩ cái gì hết." Cố Mính rời giường mặc lại quần áo, bộ dáng hồn nhiên không them để ý, "Thân thể của tôi như một đồ vật muốn cầm thì cầm không thì thôi, ngoại trừ có thể nói với chuyển động cũng không khác gì đồ vật, ậy thì có thể nghĩ ra cái gì?"

Phùng Cù sửng sốt, tựa hồ những lời Cố Mính nói có ý chế giễu, không khỏi động lòng trắc ẩn, muốn an ủi cô hai ba câu thì người đã đi vào rửa mặt.

Lúc sau, cơm sang được bưng lên bàn, nhìn Cố Mính ăn uống thật tốt, ăn hai chén canh cua gạch còn chưa đủ, ăn them một chén cháo nữa, bộ dáng ăn uống không kịp thở, Phùng Cù cảm thấy mình hình như suy nghĩ hơi nhiều.

Hắn ăn xong rồi lên đường đi đến đốc quân phủ, Cố Mính ngồi xe kéo đi học, quả nhiên đụng phải Chu Tư Huy với tạo hình như hôm qua đứng trước cổng.

Hôm nay Chu Tư Huy thay đổi sách lược, tặng mỗi nữ sinh qua đường một cành hoa hồng, "Cô có biết Quản Mỹ Quân không? Cô ấy là bạn gái của tôi, cô ấy giận dỗi muốn chia tay, các cô có thể giúp khuyên nhủ cô ấy một chút không? Tôi thật sự yêu cô ấy!"

Các nữ sinh nhận được hoa hồng sôi nổi nghị luận, đều bị sự si tình của hắn làm cảm động.

Chu Tư Huy nhìn thấy Cố Mính, làm bộ thoái thoát với mấy nữ sinh kia, mặt dày mặt đang hướng Cố Mính tặng hoa hồng.

Cố Mính không nhận, bình tĩnh nhìn hắn.

"Cô nhìn cái gì?" Hình tượng si tình của hắn giữ không nổi nữa, thậm chín còn có chút táo bạo, "Cô câm à?!"

Cố Mính, "Nhìn Chu công tử có tật giật mình."

"Tôi không làm gì trái với lương tâm hết."

"Ồ... hái hoa tặc!"

Cố Mính nghênh ngang mà đi.

Hôm nay Quản Mỹ Quân vô cớ trốn học, bạn cùng lớp nghị luận

sôi nổi, còn có người chạy đến hỏi Cố Mính, "Chuyện của Mỹ Quân với Chu công tử kia là thế nào vậy? Hắn đối với cậu ấy một lòng say mê, tại sao cậu ấy một hai phải đòi chia tay?"

"Đúng vậy, Chu công tử còn có một chiếc Chrysle, gia thế vừa tốt người lại đẹp, còn vì Mỹ Quân mà đứng trước cổng tặng hoa hồng. A Mính, quan hệ của hai người tốt, cậu đi khuyên nhủ Mỹ Quân đi."

Cố Mính sắp bị bọn họ chọc giận, "Vậy mấy cậu cảm thấy Chu công tử tốt hay xe của gắn tốt?"

Các nữ sinh sôi nổi khiển trách Cố Mính, đều nhất trí cho rằng Cố Mính ghen tỵ với Quản Mỹ Quân vì cô ấy có một sứ giả hộ hoa.

Hạ Trùng không thể ngữ băng. [2]

[2] Tạm dịch là: không thể nói chuyện mùa động với côn trùng mùa hè.

Cố Mính lười cùng các cô ấy nói chuyện, tan học về liền gọi điện cho Quản Mỹ Quân.

Quản Mỹ Quân trong điện thoại dường như muốn khóc, "Sáng nay tớ đi học, xa xa nhìn thấy họ Chu trước cổng nên trở về. Cha tớ đi tìm anh cả để nói chuyện, không biết bọn họ nói gì mà anh cả đẩy cha tớ một cái, xương gãy nên phải nằm viện."

Khung cảnh này cứ như có một di thái thái ở bên tai luyện tiếng khóc, nghe vào thập phần khiếp người.

Ở một mảnh binh hoang mã loạn, Cố Mính bình tĩnh hỏi cô ấy, "Mỹ Quân, cậu có phải đối với họ Chu có một chút tình cảm không?"

"A Mính, sao cậu còn chưa tin nữa?" Quản Mỹ Quân khóc lớn lên, "Tớ đặc biệt chán ghét hắn, nhìn thấy hắn đã cảm thấy ghê tởm."

"Đừng khóc đừng khóc, không nên lo lắng nữa, để tớ nghĩ biện pháp."

Hai ngày sau, đăng một bài hịch văn, tiêu đề , tác giả là Đừng thành công tử.

Văn chương dẫn ra một sự kiện phát sinh ở cổng trường Sư Phạm nữ sinh.

"... Họ Chu ngẫu nhiên quen biết với một cô gái, đem tâm tư theo đuổi mang về làm di thái thái, ở cổng trường ngang nhiên chặn đường, cô gái lập chí sau khi học xong thì dấn thân vào sự nghiệp quốc gia, không muốn làm chim hoàng yến bị nhốt trong ngôi biệt thự cao cấp, nhưng, không nghĩ đến họ Chu lại dùng thủ đoạn cực đoan, đầu tiên là hất nước bẩn lên người cô gái, cùng người khác bịa đặt hai người "yêu nhau", đắp nặn hình tượng si tình để tìm kiếm sự đồng tình, ý định trước sau đều bắt cô gái đi vào khuôn khổ.

Chu công tử tốt nghiệp trường đại học Kim Lăng, phong cách ăn mặc hiển nhiên là bộ đang thân sĩ, nhưng tư tưởng lại cũ kỹ phong kiến, há miệng ngậm miệng đều khinh thường nữ nhân, sợ là dùng cồn rửa cũng không sạch nổi.

... Sự kiện Chứ công tử không phải là ngẫu nhiên, làn gió tự do yêu đương thổi đến bến Hoa Hạ, mục tiêu hướng đến là tình yêu lưỡng tình tương duyệt, không phải là cái bảng hiệu để đùa bỡn nữ tử.

Nữ tử Hoa Hạ mới lảo đảo thoát khỏi định kiến cũ, nếu không đề phòng, thực dễ dàng chui vào vũng bùn, không bò lên nổi.

...

Trong mắt người có tầm nhìn, "tự do yêu đương" chẳng qua là đổi cách đùa bỡn nữ tử mà thôi.

Khuyên các vị nhớ rửa sạch con mắt, tự đó yêu đương là tự do, bình đẳng, tôn kính lẫn nhau, phàm là nam nhân nói thế nào dễ nghe nhưng sâu trong nội tâm vẫn xem nữ tử như một đồ chơi, rất có thể không cho các ngươi tôn kính cùng thể diện mà sẽ đẩy các ngươi xuống vực sâu.

...

Editor: vì một số vấn đề về công cụ để edit nên lâu quá không edit được, chương này tui edit được hơn nửa nên đăng luôn nha.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện