Nữ Tướng Quân Trọng Sinh: Nam Thần Toàn Năng

Ly Hôn?


trước sau

Vân Diệp rất muốn bớt thời giờ đi dạo ở thế giới này, hiểu biết một chút tình huống cơ bản, nhưng suy xét đến ở nhà còn có Trương Bội Phân, sợ Ngụy Chấn Trung thừa dịp không có nàng tìm Trương Bội Phân gây phiền toái, Vân Diệp vẫn là mã bất đình đề trở về.

Thời gian đi dạo về sau có rất nhiều, nhưng nếu tên kia làm cái gì với Trương Bội Phân, thì sẽ vô pháp bù đắp được.

Có lẽ trước kia Trương Bội Phân bị đánh rất nhiều, thậm chí nhiều đến mức chết lặng.

Nhưng đó là trước kia.

Nếu nàng đã tới đây, vậy không được.

Đương nhiên theo phán đoán của Vân Diệp xương sườn và cổ tay bị đánh gãy của Ngụy Chấn Trung trong một chốc không thể tốt lên được nên hiện tại hắn cũng không thể gây thêm phiền toái gì, bất quá vẫn phải tận mắt nhìn thấy mới có thể yên tâm.

……

Xuyên qua ngõ nhỏ thật dài, không ít người đều ngừng tay động tác trên tay nhìn chăm chú vào thiếu niên gống như công tử thế gia kia, thanh tuyển gương mặt mang thanh thoát tươi cười.

Cả người cùng hoàn cảnh hỗn loạn, dơ bẩn hoàn toàn không hợp nhau.

Có bác gái đỏ mặt đem quần cọc hoa phơi ở bên ngoài thu vào trong nhà.

Phải biết rằng trước kia các bác ấy vẫn luôn phơi như vậy, cũng không cảm thấy không đúng chỗ nào, hiện tại lại cảm thấy như vậy là một loại khinh nhờn đối với thiếu niên.

Đây là tiểu hài tử của nhà có tiền nào? Tới thể nghiệm cuộc sống?

Không ít người trong lòng âm thầm nghĩ, lại thấy thiếu niên ánh mắt trong trẻo, hướng tới một người gọi, “Mẹ.”

Quần chúng ăn dưa:…… Mẹ?

Trương Bội Phân đang ở cửa rửa rau, nghe được thanh âm của Vân Diệp ngẩng đầu, “Tiểu Diệp, con đã trở về a?”

Thần sắc vui sướng.

Vân Diệp thấy biểu tình của Trương Bội Phân không giống như là đã bị ai đó đánh, cuối cùng thở dài nhẹ nhõm một hơi, nàng tiến lên tiếp nhận chậu rửa rau, ôn nhu nói: “Nước lạnh, để con rửa.”

“Sắp xong rồi, chỉ cần xào lên thôi.”

Trương Bội Phân ở phía sau bỏ thêm một câu, Vân Diệp biết không cần rửa nữa cũng không nói gì thêm, gật gật đầu bưng chậu rửa rau cùng Trương Bội Phân vào phòng.

Lưu lại một đám trợn mắt há hốc mồm hàng xóm láng giềng, chân tay luống cuống nhìn lẫn nhau.

Cái gì……

Vừa rồi thiếu niên thoạt nhìn giống như quý công tử kia là Vân Diệp?

Thế giới này cũng huyền huyễn quá đi!

……

Mà mang đến cho mọi người bất ngờ thật lớn là Vân Diệp đang cùng Trương Bội Phân nói chuyện phiếm.

“Mẹ, hôm nay tên yếu đuối kia có tới tìm mẹ gây phiền toái hay không.”

“Con nít con nôi nói bậy cái gì.”

Trương Bội Phân oán trách liếc Vân Diệp một cái.

Bắt đầu từ buổi sáng hôm nay Vân Diệp liền gọi thẳng Ngụy Chấn Trung là yếu đuối, trước kia tuy rằng không thích Ngụy Chấn Trung, nhưng cũng không dám gọi như vậy.

Bất quá đối diện gương mặt cười vô lại lấy lòng của Vân Diệp, Trương Bội Phân vẫn không thể tiếp tục chỉ trích.

Ăn ngay nói thật, “Hôm nay không có nhìn thấy ông ta.”

“Ông ta sẽ không chết chứ?”

Trương Bội Phân vẫn thấy sợ hãi trong lòng.

“Không đâu.” Vân Diệp lắc đầu, “Đừng sợ, ông ta sẽ không gây ra bất kì ảnh hưởng gì đến chúng ta, hiện tại sẽ không, về sau cũng sẽ không.”

Vân Diệp âm thanh không lớn, lại đầy kiên định.

Trương Bội Phân mạc danh an tâm, trong mắt cũng nhiễm vui mừng, “Tiểu Diệp thật sự trưởng thành.”

Vân Diệp vẫn là không quen người khác nhìn mình như vậy, nàng ho nhẹ hai tiếng, hỏi: “Mẹ có muốn hưu ông ta?”

“A?”

Trương Bội Phân mở to hai mắt.

……

Đối diện ánh mắt mê mang của Trương Bội Phân Vân Diệp mới nhận ra mình phải sửa lại từ ngữ.

“Chính là ly hôn.”

Đúng, phải gọi là ly hôn.

Vân Diệp đã biết được, thời đại này có một điều tốt hơn chính là hôn nhân tự do.

Bất kể là kết hôn hay là ly hôn.

Trước kia Vân Diệp liền thấy nếu hai người không thích hợp thì không cần miễn cưỡng tiến đến với nhau, huống chi là loại rác rưởi như Ngụy Chấn Trung.

Không ly hôn chẳng lẽ cứ sống như vậy?

Bất quá Vân Diệp cũng hiểu rõ, trong một chốc không thể thay đổi tư tưởng lạc hậu của Trương Bội Phân được.

Quả nhiên, sau khi Vân Diệp nói ra những lời này Trương Bội Phân nhíu nhíu mày, thì thào nói: “Tiểu Diệp, mẹ……”

Chính là không muốn.

“Được rồi, con đã biết.”

Vân Diệp thở dài một hơi, trên mặt vẫn tươi cười như cũ.

Ai cũng không thể thay người khác quyết định, nhưng nàng tin tưởng sẽ khiến Trương Bội Phân chậm rãi thay đổi quan niệm này.

“Tiểu Diệp, không phải mẹ hồ đồ, chủ yếu là ly hôn hàng xóm láng giềng đều sẽ chê cười……”

Trương Bội Phân cũng không biết nên giải thích với Vân Diệp như thế nào, sau khi nói một câu như vậy lại sợ khiến Vân Diệp không vui, liền ngượng ngùng dời đề tài.

“Hôm nay con đi học? Có bị khi dễ hay không?”

“Tiểu Diệp…… Mẹ suy xét cẩn thận một chút, nếu con học ở Nhị Trung thật sự không vui, thì chúng ta chuyển trường đi.”

……

Khó trách bà nói như vậy, thật sự nguyên thân ở trong trường học bị khi dễ, mỗi ngày về đến nhà đều yên lặng mà nhốt chính mình trong phòng mà khóc.

Lần trước thiếu chút nữa là xong đời.

Tuy rằng Trương Bội Phân không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cũng biết hơn phân nửa là có quan hệ với trường học.

Tiểu Diệp đã nói muốn chuyển trường rất nhiều lần, nếu không phải bà vẫn luôn không đồng ý cũng sẽ không
chịu khổ như vậy, Trương Bội Phân lúc ấy nhìn Vân Diệp sắc mặt tái nhợt nằm trên giường tâm như đao cắt, đem tất cả sai lầm đều ôm vào người.

Chỉ là, Vân Diệp cũng biết Trương Bội Phân vì cái gì mà không cho nguyên thân chuyển trường.

Cũng chỉ vì một chữ ——

Nghèo.

Nhị Trung là nguyên thân tự mình thi vào, không cần nộp học phí, nhưng nếu chuyển tới trường học khác không chỉ phải giao một tuyệt bút phí chuyển trường, còn có học phí.

Đối với Trương Bội Phân mà nói đó là một gánh nặng lớn.

Người trước mặt cùng lão tổ tông trong nháy mắt lại trở nên giống nha, khiến Vân Diệp hoảng hốt trong nháy mắt.

Tuy rằng là một người phụ nữ trung niên không đọc nhiều sách bình bình thường thường thậm chí còn có chút hèn mọn, một người lại là nhất phẩm phu nhân địa vị cao rất có uy nghiêm.

Nhưng là dù thế nào, các bà đều đối với hài tử, tiểu bối yêu thương giống nhau.

Vân Diệp cảm thấy tình cảm chân thành trong lòng mình dần tăng lên.

“Không cần mẹ, con ở trường khá tốt, không có người khi dễ con.”

Chỉ có nàng khi dễ người khác.

“Các bạn học cũng quý mến con.”

Quý đến nỗi trong một ngày hai người thổ lộ.

“Con rất vui.”

Có nhiều bạn học có thể chơi đùa như vậy, về sau không chừng có khi tìm tới cửa tạo cảm giác tồn tại làm trò vui cho nàng, như thế nào sẽ không khoái hoạt.

Vân Diệp điểm điểm cằm.

Chính là các bạn học khi dễ nàng trong truyền thuyết chạy đi đâu, như thế nào còn chưa tới?

Nàng chờ đến sốt ruột.

Vân Diệp tuy rằng lớn lên với một gương mặt thanh lãnh, nhưng là lại không đại biểu nàng chính là người như vậy.

Nếu thật sự là như vậy, nàng cũng sẽ không nửa đường bỏ xuống gánh nặng của chức quốc sư chạy tới làm tướng quân.

“Mẹ, con đi học bài đây.”

Vân Diệp buông một chút tiếc nuối, nói với Trương Bội Phân một tiếng, liền đi vào phòng ngủ.

Nàng muốn thi vào Đại học Đế Đô cũng không phải vì lừa lừa cô gái nhỏ, mà là sự thật.

Nàng đã biết được từ Mộc Tha, Đại học Đế Đô là học phủ tốt nhất nơi này.

Nếu đã học, nhất định phải học nơi tốt nhất.

Nếu có người biết ý nghĩ của Vân Diệp nhất định sẽ cảm thấy nàng đầu óc có vấn đề.

Lừa quỷ a!

Bây giờ cách thi đại học chỉ còn thời gian ba tháng, người thi vào đại học chính quy còn khó khăn, còn muốn thi vào Đại học Đế Đô?

Bất quá hiện tại ở đây cũng chỉ có Trương Bội Phân.

Hài tử muốn hăng hái học tập bà tự nhiên sẽ không ngăn, vừa rồi ngữ khí của Tiểu Diệp cũng có thể cảm giác được không đổi trường học cũng không phải vì giúp bà tiết kiệm tiền mà miễn cưỡng.

Chính là thời điểm Tiểu Diệp nói ở trường rất vui biểu tình có điểm……

Quái quái.

Nói như thế nào.

Trước kia Trương Bội Phân có đoạn thời gian thường xuyên ở trong sân gặp một con quất miêu, mỗi lần nó lười biếng nhìn lão thử thần sắc cùng Tiểu Diệp không sai biệt lắm đi.

Trương Bội Phân lung tung rối loạn suy nghĩ một hồi cảm thấy chính mình cũng nhàn đến trứng đau, lắc lắc đầu đi vào phòng bếp.

Tiểu Diệp nỗ lực như vậy, phải làm cho nó nhiều thức ăn ngon bồi bổ.

……

Vân Diệp bên này vô cùng ấm áp, mà trong trường học nguyên nhân chính là vì nàng mà nhấc lên một đợt sóng to gió lớn.

._._._._._._._._._._._._._._._._._._._.

21/02/2022 (16h15)— Do_oi96

Truyện convert hay : Bị Các Đại Lão Đoàn Sủng Sau Ta Dã Phiên

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện