Nữ Thần Là Học Tỷ Của Ta

Chương 40: - Ủa mà khoan


trước sau


- Editor: BlackObs
Để công nữ thần, Mục Tiểu Phàm có thể làm bất cứ chuyện gì, nói cho cùng cô cũng đã nhiều lần mất thể diện rồi, hình tượng lúc này có là gì.

​Cô ngồi trên bụng nữ thần, từ trên nhìn xuống nữ thần, vô cùng soái khí nói: "Học tỷ, em làm xong thì chị phải cho em nằm trên, không được đổi ý".

Đáy mắt Hứa Hạ hiện lên ý cười, dù vậy vẻ mặt vẫn nghiêm túc, nàng gật nhẹ: "Tuyệt không đổi ý".

"Tốt!". Được đối phương bảo đảm, Mục Tiểu Phàm hoàn toàn phấn chấn.

​Nhưng tiếp theo không dễ dàng như nói, cô nhìn học tỷ quần áo chỉnh tề lại nhìn mình chẳng mặc cái gì, mặt mày nhăn nhó nửa ngày cũng không nhúc nhích.

​Nhìn ra ý tứ, Hứa Hạ có lòng đưa cho cô một cái khăn tay đề nghị: "Em có thể dùng nó bịt mắt lại".

​"Ý kiến hay". Mục Tiểu Phàm dùng khăn che mắt buộc lại sau ót, cảm giác quả thật khá hơn hẳn.

​Cô tính chuyển mình rời khỏi người nữ thần thì bị Hứa Hạ giữ hông lại: "Em ngồi yên ở đó".

​"Em...Em sợ đè chị khó thở". Mục Tiểu Phàm nhỏm mông lên nói.

​Hứa Hạ không chớp mắt nhìn bộ ngực đung đưa theo cử động của Mục Tiểu Phàm, khàn giọng nói: "Em không nặng". Nói xong nàng co hai chân lên để cho Tiểu Phàm dựa lưng vào hai đùi mình.

​Nếu nữ thần không chê cô nặng vậy thì cô cũng không khách khí. Mục Tiểu Phàm xê dịch mông sửa tư thế cho thoải mái.

​"Bắt đầu đi". Tay Hứa Hạ đặt trên đùi Mục Tiểu Phàm chậm rãi hoạt động.

​"Ừm". Tuy không nhìn thấy, nhưng giác quan của Mục Tiểu Phàm dường như trở nên nhạy cảm hơn, cô cảm giác rõ rệt ánh nhìn nóng rực của đối phương quét khắp cơ thể mình, máu nóng chạy dồn, so với vừa rồi còn ngượng hơn. Thế nhưng đã tới mức này, cô cũng không thể lộn xộn được, vì vậy cô lấy hết can đảm giơ tay tự sờ lên ngực mình.

​Do biết có nữ thần đang nhìn, thời khắc này xúc cảm đến với Mục Tiểu Phàm còn mạnh mẽ hơn cả lúc ban ngày xem tiểu thuyết, cộng thêm nghĩ đến đối phương là nữ thần mình yêu thầm sáu năm, động tác cô càng lớn mật, muốn đem toàn bộ hiến dâng cho nữ thần.

​Cô dang hai chân, tay từ trên ngực trượt xuống bụng chậm rãi đi xuống, khi ngón tay chạm tới nơi cần chạm, cô ngửa đầu khẽ rên, "A...ưm...".

​Bởi vì Mục Tiểu Phàm dựa người vào chân Hứa Hạ cho nên toàn bộ cảnh xuân của cô đều phơi bày rõ ràng trước mắt nàng, ánh mắt Hứa Hạ không bỏ sót chút cử động nào của đối phương.

​Bị mê hoặc nàng tự động vươn tay mở rộng hai chân Mục Tiểu Phàm hơn.

​"Không...chị...đừng..." Mục Tiểu Phàm dựa lưng vào đùi nữ thần, hạ thân nhấp nhỏm, tốc độ tay càng lúc càng nhanh, sau cuối đạt đến cực hạn, thân thể giật nhẹ rồi nằm phơi mình trên người nữ thần.

​Hứa Hạ nhỏm người dậy, ôm Mục Tiểu Phàm vào lòng, chờ đối phương ổn định hơi thở nàng liền trở mình áp cô dưới thân, ăn Mục Tiểu Phàm đến lúc Mục Tiểu Phàm chẳng biết trời trăng triệt để ngủ quên mất, Hứa Hạ mới hài lòng buông tha cô.

​Trong mộng Mục Tiểu Phàm thấy mình công nữ thần, khóe miệng giương lên nụ cười thoả mãn.

​Chờ ngày hôm sau tỉnh lại, cô ngồi dậy mờ mịt nhìn bốn phía, hình ảnh đêm qua từng đợt ùa về, cô ảo não vùi đầu vào chăn, "Trời ạ! Mình đã làm ra chuyện phóng đãng gì vậy!!!".

"Ủa mà khoan". Mục Tiểu Phàm bỗng nhiên ngồi dậy cau mày tự nói: "Tối hôm qua nữ thần có bị mình công hay không?".

​Cô hình như nhớ là có công, rồi hình như lại không công.

​Mục Tiểu Phàm bắt đầu phân tích chuyện hồi đêm, ngay cả Hứa Hạ đến gần cô cũng không phát hiện.
"Sao vậy?" Hứa Hạ ôm cô hôn lên giữa hai chân mày.

​"Em không sao." Mục Tiểu Phàm không ngẩng đầu tiếp tục trầm tư, ít phút sau cô nghiêm túc nói: "Học tỷ, hình như là em vẫn không có công chị".

​"Đã công". Hứa Hạ ngắn gọn đáp.

​"Làm sao có thể? Rõ ràng là không có". Mục Tiểu Phàm giương mắt to tròn nhìn nàng.

​"Có phải tối hôm qua em ở trên người chị không?". Hứa Hạ vừa hỏi vừa vén sợi tóc loà xoà trước mặt ra sau tai cô.

​Mục Tiểu Phàm đỏ mặt gật gật.

​Hứa Hạ nhếch miệng cười: "Vậy thì rõ là em đã công chị".

​"Không có mà". Mục Tiểu Phàm trố mắt không thể tin được.

​"Không phải tối qua em nằm trên chị sao?". Hứa Hạ bước xuống giường hướng ra cửa từ tốn nói.

​"Em..." Mục Tiểu Phàm bị nữ thần nói làm cho hỗn loạn thông tin, cô đắn đo trong đầu mấy giây rồi ngồi quỳ trên giường lớn tiếng nói với theo Hứa Hạ: "Em nói là công cơ mà!!".

​"Đúng, cái đó là công còn gì nữa". Hứa Hạ mang quần áo đã được nhân viên giặt sấy, đi vào ngồi cạnh Mục Tiểu Phàm.

​"Nhưng rõ ràng vẫn không phải là công". Mục Tiểu Phàm chống nạnh giận dỗi nói.

​"Giơ tay lên". Hứa Hạ cầm áo lót mặc vào cho Mục Tiểu Phàm, nàng cài dây áo, đưa tay chỉnh sửa cho ngực cô nằm gọn trong áo lót, sau đó miệng nói tay tìm quần lót: "Em nói muốn nằm trên, chị đã để em nằm trên".

​"Lúc em ở trên là làm cho chị xem mà?? Chị đã nói em làm xong thì để em công chị". Mục Tiểu Phàm giơ chân để xỏ quần vào.

​Hứa Hạ giúp cô kéo quần lên ngay ngắn, trả lời: "Em nằm trên người chị động đậy cả buổi, không phải công thì là gì?". Lại tiếp tục mặc áo cài nút cho Mục Tiểu Phàm.

​"Nhưng mà... Đó là em..." Mục Tiểu Phàm đỏ bừng mặt, lúc đó rõ ràng là làm cho nàng xem thì phải động rồi, làm sao có thể tính là công chứ?

​Hứa Hạ mặc đồ cho cô chỉnh tề xong xuôi, vuốt tóc cô nói: "Nếu tối qua không tính thì lần sau chị lại cho em công được không?".

​"Chị khẳng định lại muốn ăn gian em." Mục Tiểu Phàm quay mặt sang chỗ khác buồn bực nói.

​"Sẽ không ăn gian, ai mà ăn gian thì là cún con". Hứa Hạ ôm cô dỗ.

​"Chị nói đó nhen". Mục Tiểu Phàm lấy điện thoại ra, mở ghi âm: "Chị lặp lại câu vừa nói đi".
Hứa Hạ nói lại một lần Mục Tiểu Phàm mới tha cho nàng.

Đã hai giờ trưa, bao tử Mục Tiểu Phàm kêu ọc ọc, cô sờ bụng nói: "Em đói".

​"Xuống giường đi ăn cơm thôi nào". Hứa Hạ nói.

​Mục Tiểu Phàm rời giường mang giày, giờ mới nhớ ra đồ trên người là do nữ thần mặc giùm, hình ảnh nữ thần mặc đồ cho cô khi nãy khiến cô lại muốn trốn chui trốn nhủi.

​"Đi thôi". Hứa Hạ nắm tay cô.

"Ừm". Mục Tiểu Phàm theo nữ thần ra ngoài lữ quán.
"Ơ, đó chẳng phải là Mục Tiểu Phàm và Hứa Hạ sao?" Hạ Hạm ngạc nhiên nhìn về phía hai người đứng trước cửa lữ quán.

​"Em biết họ à?". Người nữ bên cạnh Hạ Hạm nhíu mày hỏi.

​"Đương nhiên em biết, Hứa Hạ học siêu giỏi đứng nhất trường em, người mà em từng nói với chị đó, còn Mục Tiểu Phàm thì..." Nói đến đây, Hạ Hạm bĩu môi.

​"Mục Tiểu Phàm thì sao?".

​"Chị, chị không biết đâu, Mục Tiểu Phàm lúc trước là bá vương trường em, chuyên môn bắt nạt bạn học, còn hay đánh nhau với học sinh trường khác, oh chính là lão yêu trường cảnh sát bên chị đó". Đôi mắt Hạ Hạm ánh lên vẻ phức tạp, dừng một chút nàng nói tiếp: "Mà mấy chuyện này cũng chưa đáng nói, đáng nói là xưa giờ thành tích nó toàn là hạng nhất đếm ngược từ dưới lên, sau đó không biết tại sao mà nó lại bỗng chốc thi lọt top 10, trực tiếp từ năm nhất đại học nhảy đến năm hai đại học, cùng lớp với Hứa Hạ lại còn ngồi cùng bàn".

​Hạ Tinh nhìn Mục Tiểu Phàm ở phía xa, toàn thân nhu nhược bám vào trên người một cô gái có gương mặt lạnh lùng, nàng nheo mắt lại, quay cửa sổ xe lên nói: "Lái xe đi".

​Mục Tiểu Phàm cảm giác có ai đó nhìn mình, cô quét mắt xung quanh mà phát hiện không có gì nên tiếp tục làm nũng với nữ thần, "Học tỷ, cả người em giờ nhức mỏi muốn chết, làm sao bây giờ, không đi nổi a, chị cõng em được không?".

​Hứa Hạ nhìn mấy ánh mắt tò mò xung quanh, nét mặt càng lạnh hơn.

​"Học tỷ, chị không thể ăn người ta xong thì liền...ưm ưm".

​Hứa Hạ bịt miệng cô lại, nhỏ giọng nói: "Chị cõng em".

​"Học tỷ tốt nhất". Miệng được tự do, Mục Tiểu Phàm vui vẻ reo, choàng tay qua cổ nữ thần, nằm lên lưng nàng.
Cảm nhận được ánh mắt soi mói của người xung quanh, Hứa Hạ có chút xấu hổ. Chưa bao giờ nàng làm mấy chuyện này ở nơi công cộng, ngày hôm nay nàng vì Mục Tiểu Phàm mà lần đầu tiên phá lệ.

​Ngày nghỉ trôi qua, một tuần mới lại bắt đầu, không hiểu sao lần này nữ ma đầu quản cô còn chặt hơn.

​"Mục Tiểu Phàm, chút nữa đến phòng làm việc của tôi". Hạ Tinh nói xong quay đầu bước đi.

​Mục Tiểu Phàm: "..." Nữ ma đầu, rốt cuộc tôi có thù oán gì với cô mà cô đặc biệt "chiếu cố" tôi thế hả.

​"Có người xui xẻ ghê ha, suốt ngày bị nữ ma đầu gọi đến phòng làm việc uống trà". Một bạn học châm chọc.

​Mục Tiểu Phàm cười haha với bạn học rồi lết người đến văn phòng.

​"Cộc cộc".

​"Vào đi".

​Mục Tiểu Phàm đẩy cửa đi vào, đặt mông ngồi xuống ghế đối diện nữ ma đầu, khoanh tay hơi nâng cằm khiêu khích nói: "Huấn luyện viên, cô có lời gì cần nói thì nói cho xong một lần đi, ngày nào cũng gọi em đến văn phòng, thật sự rất phiền".

​Cô với nữ ma đầu chắc là số tương khắc hay sao đó, cho dù cô đã thay đổi tác phong nghiêm túc thì vẫn như trước dính chưởng nữ ma đầu.

​"Em có bạn gái à?". Hạ Tinh bưng tách trà nhấp một ngụm, ngước mặt lên nói ngay vào điểm chính.

​"Đúng vậy". Mục Tiểu Phàm không hiểu đối phương hỏi chuyện này làm chi.

​"Chia tay đi". Hạ Tinh nói không chút nghĩ ngợi.

​Mục Tiểu Phàm trợn tròn mắt: "Dựa vào cái gì?" Kêu cô và nữ thần chia tay? Đúng là chuyện nghìn lẻ một đêm, cho dù có tận thế thì bọn tôi cũng không chia tay!

​"Tôi nói chia là chia". Hạ Tinh đi tới, hai tay chống lên thành ghế, vây cô ở giữa, nói rõ từng chữ.

​Mục Tiểu Phàm nhìn nàng như nhìn người bệnh, không giận mà còn cười hỏi: "Huấn luyện viên, cô có bị thần kinh không vậy?".

​Hạ Tinh nâng cầm Mục Tiểu Phàm lên, khẽ cười: "Em nói thử xem?".

​"Cô nói lý do đi". Mục Tiểu Phàm không sợ hãi nhìn thẳng nàng.

​Mục Tiểu Phàm đột nhiên chuyển thái độ làm Hạ Tinh nhướng mày cảm thấy thú vị, ngón tay cuộn quanh sợi tóc đối phương, nhếch miệng nói: "Thích em cần lý do sao?".

​"Gì?" Mục Tiểu Phàm nghẹn họng nhìn trân trối, mình không có nghe nhầm đấy chứ?! Nữ ma đầu hắc ám đời trước giờ này đi nói thích mình?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện