Nữ Thần Là Học Tỷ Của Ta

Chương 31: - Anh Hàng (1)


trước sau

Advertisement


- Editor: BlackObs
Gần đây tâm trạng Mục Tiểu Phàm hết sức vui vẻ, đi đâu cũng đều ca hát líu lo, thấy bộ mặt hắc ám của Dương Dao Dao chẳng những không tức giận mà còn nhăn răng cười hỏi: "Răng trắng không?".
​"Đồ điên!". Dương Dao Dao liếc mắt làu bàu bỏ đi.
​"Người gì không hài hước chút nào". Mục Tiểu Phàm nhìn bóng lưng đối phương lắc đầu nói.
Lúc đi học Mục Tiểu Phàm thường nhìn gò má nữ thần rồi ngơ ngốc cười.
​"Ngồi ngay ngắn lại đi". Hứa Hạ nhắc nhở.
​Mục Tiểu Phàm lập tức ngồi nghiêm chỉnh, cầm bút lên nghe giảng nhưng đúng là không tập trung được. Cô lấy điện thoại di động ra chơi đùa dưới hộc bàn, thậm chí còn lén chụp Hứa Hạ, nhìn hai tấm hình nữ thần trong điện thoại, mặt mày cô thoả mãn vô cùng.
​Hứa Hạ cũng không có nghe giảng, nàng ngẩn ra nhìn trang giấy trước mặt, không biết đang suy nghĩ cái gì.
​Mục Tiểu Phàm cất điện thoại, ngẩng đầu lên thì thấy nữ thần đang ngây người, vì vậy cô ghé sát nữ thần, nhỏ giọng hỏi: "Học tỷ, chị đang nghĩ gì đó?".
​Hứa Hạ mờ mịt nhìn cô rồi tức khắc lắc đầu nói: "Không có gì".
​"Ồ". Mục Tiểu Phàm gật đầu, hỏi tiếp: "Học tỷ, ngày mai chị có muốn ăn bánh mì giống bữa em làm không?".
​"Làm thế nào?".
​"Chị muốn học không?" Mục Tiểu Phàm tươi cười nói, trong đầu đều là hình ảnh mình và nữ thần ấm áp tại phòng bếp.
​"Không muốn". Hứa Hạ nói không hề do dự.
​Mục Tiểu Phàm: "..."
​Mai thứ bảy là ngày Hứa Hạ dạy thêm, thứ sáu nữ thần ở đâu thì Mục Tiểu Phàm cũng theo nàng ở đó. Lúc đi bị Dương Dao Dao liếc trắng mắt, cô cười tươi rói đáp trả.
Dọc đường, Mục Tiểu Phàm nhận được điện thoại nhà.
​"Alo, mẹ hả". Mục Tiểu Phàm tiếp cuộc gọi, mở miệng nói ngay.
"Alo, con gái ngoan". Bên kia truyền đến thanh âm non nớt.
​Mục Tiểu Phàm suýt té, may mắn Hứa Hạ kéo lại kịp, nàng khó hiểu nhìn cô.
​Mục Tiểu Phàm méo xệch, bất đắc dĩ nói: "Dao Dao ngoan, đưa điện thoại cho mẹ".
​"Cục trưởng phu nhân đang ở bếp thi triển tài nghệ, ta là thư ký của phu nhân, có quyền ra lệnh cho ngươi". Mục Dao Dao ngồi tựa lưng trên sopha, giả giọng uy nghiêm.
​Mục Tiểu Phàm dở khóc dở cười, chân vẫn bước theo nữ thần, miệng thì phối hợp diễn với tiểu tổ tông nhà cô: "Thư ký Mục thân ái, xin hỏi ngài có chỉ lệnh gì cần phân phó tiểu nhân?".
​"Ngày mai trở về mang theo mười cây kẹo que". Mục Dao Dao nói không chút suy nghĩ.
​"Là cho cục trưởng phu nhân ăn à?". Mục Tiểu Phàm nhếch miệng cười, biết rõ mà còn hỏi.
​"Ta..." Mục Dao Dao đang tính nói là mình ăn thì bà Mục dọn xong cơm nước gọi nó vào. Con bé đành lớn tiếng "Dạ" rồi nói gấp với đầu dây bên kia: "Cục trưởng phu nhân yêu cầu ngươi ngày mai trở về, còn nữa không được quên mười cây kẹo que". Nói xong liền cúp điện thoại.
​Nghe tiếng điện thoại tút tút, Mục Tiểu Phàm chắc lưỡi lầm bầm: "Đồ nhóc con hư hỏng, không biết lớn nhỏ riết quen thành thói".
​"Ai vậy?". Hứa Hạ tò mò. Mục Tiểu Phàm nói chuyện nãy giờ, trên mặt luôn hiện vẻ cưng chìu, điều này làm cho lòng Hứa Hạ thoáng khó chịu.
​"Em gái em". Mục Tiểu Phàm bỏ điện thoại vào túi, nghiêng đầu nói: "Xem ra ngày mai em không thể học thêm, mẹ kêu em về nhà một bữa".
​"Ừ". Hứa Hạ gật đầu. Biết được người vừa gọi là em gái Mục Tiểu Phàm, giây trước ngực nàng nhẹ nhõm hẳn, giây sau lại tự sửng sốt với chính bản thân mình, biểu cảm gương mặt cũng thay đổi.
​"Có chuyện gì ha?".
​"Không có gì". Hứa Hạ nhấp môi nói: "Em về ký túc xá đi, ngày mai đi thẳng ra trạm xe tiện hơn".
​Mục Tiểu Phàm cũng không lằng nhằng thêm, vẫy tay nói: "Vậy em đi đây học tỷ, ngày mốt gặp".
​"Ừ, ngày mốt gặp".
Hứa Hạ nhìn theo bóng dáng đối phương rời đi, ngẩn ngơ hồi lâu, nàng khẽ thở dài, xoay người đi tiếp về hướng phòng thuê.
​-------
Sáng sớm Mục Tiểu Phàm đeo một cái túi nhỏ đi ra trạm xe.
​Trước đây ở cùng Bạch Xảo, quần áo dơ thường là để dồn vài ngày mới giặt, bây giờ ở cùng nữ thần, cô cảm thấy mình siêng năng hơn hẳn. Đêm nào đi phơi đồ cô cũng tấm tắc tự khen: Mục Tiểu Phàm vậy mà có thể kiên trì giặt quần áo đều đặn mỗi ngày.
​Đến trạm, cô trực tiếp mua phiếu lên xe. Ngồi lắc lư trên xe gần hết buổi sáng, xuống tới nơi bụng cô đói đến mức lép xẹp.
​"Mẹ ơi, cơm chín chưa?". Mục Tiểu Phàm mở cửa nhà liền kêu to.
​"Chín rồi". Nghe tiếng Mục Tiểu Phàm, Mục Dao Dao bật dậy khỏi ghế sopha, chuẩn bị chạy ra đón, nhưng nó nhanh mắt phát hiện chị gái không có vác theo túi hành lý về nên mất hứng bò trở lên sopha.
​Mục Tiểu Phàm toàn thân cao thấp chỉ có một chỗ để đồ là cái túi nhỏ xíu nàng mang theo, cái túi đó cùng lắm chứa được điện thoại và ví tiền, nhìn là biết không có kẹo.
​Mục Tiểu Phàm đi tới, mỉm cười hỏi: "Làm sao? Người nào dám chọc giận tiểu công chúa của chúng ta?".
​"Hừ." Mục Dao Dao quay mặt sang chỗ khác, tỏ ra không muốn để ý cô.
​Mục Tiểu Phàm sờ sờ bím tóc con bé cười nói: "Ăn nhiều đường rụng răng coi chừng chị Đình Đình không thích em nữa đó nha".
​Cô bé này cực kỳ bám dính Lưu Đình Đình, vừa nghe chị Đình Đình sẽ không thích mình, nó không dám hó hé đến vụ kẹo que nữa, ngồi trên ghế sopha ôm cổ Mục Tiểu Phàm làm nũng: "Chị hai, bồng em vào ăn cơm".
​"Hừm, chiều riết hư". Mục Tiểu Phàm miệng nói vậy nhưng tay vẫn nhấc bổng đứa nhỏ ôm vào ngực, đi vào phòng ăn.

Advertisement
Bà Mục bưng đồ ăn trong bếp ra đặt xuống bàn, ngẩng đầu liền thấy Mục Tiểu Phàm bồng Mục Dao Dao, bà nói: "Để con bé tự đi, lớn vậy còn bắt chị hai bồng là thế nào".
​"Con nhớ chị hai mà". Mục Dao Dao vùi đầu vào ngực Mục Tiểu Phàm nũng nịu.
Bà Mục thấy nó mè nheo chịu không nổi, đi trở vào bếp.
​Mục Tiểu Phàm vừa đặt em gái xuống ghế thì điện thoại di động trong túi vang lên. Cô lấy ra nhìn màn hình hiển thị tên nữ thần, đôi mắt liền sáng rực.
​"Học tỷ!" Thanh âm cô kích động khiến Mục Dao Dao cũng giật mình nhìn qua.
​"Đến nhà chưa?" Hứa Hạ dạy xong một lớp buổi sáng, được nghỉ ngơi đã gọi ngay cho Mục Tiểu Phàm.
​"Em đến rồi." Mục Tiểu Phàm đi ra ngoài sopha, nhỏ giọng đáng thương nói: "Lúc nãy xuống xe, em đói đến nổi không phân biệt rõ phương hướng".
​"Không có ăn sáng à?".
​"Không có". Mục Tiểu Phàm tiếp tục giả bộ đáng thương, ngồi xuống sopha nói: "Hồi sáng em dậy trễ, xém chút không bắt kịp xe nữa nói gì ăn sáng".
Lúc Mục Tiểu Phàm đang nói chuyện trên trời dưới đất thì ba cô trở về, phía sau còn có thêm một người.
​"Tiểu Phàm, con xem ba dẫn ai về này". Ông Mục cao hứng gọi.
​"Học tỷ, chị chờ em chút nha". Mục Tiểu Phàm liếc mắt nhìn ra cửa. Sau lưng ba cô là một chàng trai trẻ tuổi, nhận ra người đó là ai, cô ngạc nhiên nhảy dựng lên, "Anh Hàng!".
​"Tiểu Phàm". Tống Phi Hàng mỉm cười chào cô.
​Mục Tiểu Phàm tay cầm phone, chạy tới phấn khích ôm Tống Phi Hàng, "Anh Hàng, sao anh lại ở đây? Thật lâu rồi mới gặp anh nhỉ?".
​"Đúng a, cũng hai năm rồi". Tống Phi Hàng ôm lại cô.
"Anh Hàng anh Hàng". Mục Dao Dao từ trong cũng chạy ra, ôm bắp chân Tống Phi Hàng, ngửa đầu hỏi: "Anh Hàng, ở nước ngoài có nhiều nơi đi chơi không? Dao Dao cũng muốn được đi chơi".
​"Anh Hàng của con là đi học chứ không phải đi chơi". Ông Mục chọt nhẹ trán con gái nhỏ, khom người bồng nó lên, nói với Tống Phi Hàng: "Đi thôi, vào rồi nói".
​"Dạ".
​Mục Tiểu Phàm áp điện thoại lên tai, giọng nói vẫn rất phấn khởi, "Học tỷ, có khách tới nhà, em cúp trước đây, buổi tối gọi chị sau nha".
​"Ừm". Hứa Hạ mím môi thầm nghĩ người mà Mục Tiểu Phàm gọi anh Hàng là ai, vì sao giọng em ấy nghe vui vẻ như vậy.
​Thế là ở nơi kia, Mục Tiểu Phàm trò chuyện tràng giang đại hải với người anh vẫn luôn chiếu cố cô từ nhỏ. Còn nơi này, Hứa Hạ đi dạy mà lòng không yên, thậm chí còn giải sai bài tập, cố gắng tập trung lắm mới có thể giảng xong.
​Đến buổi tối, việc nàng làm chỉ là yên tĩnh chờ điện thoại Mục Tiểu Phàm.
​Mục Tiểu Phàm cùng cả nhà trò chuyện với Tống Phi Hàng đến khuya. Chờ tiễn Tống Phi Hàng xong, Mục Tiểu Phàm nhìn thời gian đã là mười rưỡi, cô vội vã cầm điện thoại di động lên muốn gọi cho học tỷ, mặt khác lại thấy trễ thế này không biết nên gọi hay không.
Xoắn xuýt một hồi cô quyết định nhắn tin thăm dò.
​—— học tỷ, chị đã ngủ chưa?
​—— chưa ngủ.
Hai chữ bật ra nhanh chóng ngoài dự đoán của Mục Tiểu Phàm, nữ thần đang cầm điện thoại sao? Hồi phục tin nhắn nhanh như vậy!

​Hứa Hạ vẫn luôn chờ điện thoại của Tiểu Phàm, đọc sách cũng đọc không vô, thỉnh thoảng lại nhấn màn hình kiểm tra nhưng nó như cũ không có thông báo gì. Từ bảy giờ chờ mãi cho đến mười giờ không nhận được cuộc gọi nên nàng đi tắm chuẩn bị ngủ, xong xuôi chui vào chăn thì tin nhắn tới.
​Mục Tiểu Phàm lập tức nhấn gọi, đợi nghe giọng học tỷ, cô gấp gáp nói một hơi: "Xin lỗi học tỷ, hôm nay trò chuyện với anh Hàng muộn quá, lúc anh ấy về em vốn định gọi cho chị mà nhìn đồng hồ đã mười giờ rưỡi sợ gọi thì phiền, nhưng em đã hứa sẽ gọi, không nhịn được nên mới gửi tin nhắn".
​"Ừ". Hứa Hạ cụp mắt xuống vùi đầu trong chăn, nhìn không thấy nét mặt của nàng.
​"Học tỷ, hôm nay có mệt hay không?" Mục Tiểu Phàm nằm sấp trên giường, tim bắt đầu cồn cào nhớ nữ thần.
​"Cũng không mệt lắm". Hứa Hạ nằm trong chăn, giọng hơi buồn bực.
​"Làm sao bây giờ, mới xa có một ngày mà em đã nhớ chị rồi". Mục Tiểu Phàm cọ mặt vào gối, nhỏ giọng hỏi: "Học tỷ, chị có nhớ em không?". Nói xong Mục Tiểu Phàm cười hì hì cho đỡ ngượng, lòng có điểm chờ mong dù biết phần trăm là rất thấp.
​Hứa Hạ: "...".
Mục Tiểu Phàm đoán trước được bên kia sẽ im lặng nên cũng không thất vọng, tiếp tục tám chuyện với nữ thần, chỉ hận không thể bay đến chỗ nữ thần ngay bây giờ.
Hai người nói chuyện tới hơn nửa đêm 12:30 mới thôi.
​Hứa Hạ cầm điện thoại di động, nhìn màn hình hiển thị đã cắt đứt cuộc gọi từ lâu, nhẹ nhàng nói: "Nhớ".

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện