Nữ Phụ Thêm Kịch Hằng Ngày

Tụ hội


trước sau

Advertisement

Editor: -JL-

-------------------- (❁'◡'❁)

Dứt lời, Bạch Côn đột nhiên mở mắt, quay đầu nhìn chằm chằm Bạch Túc Túc: "Con nói gì?"

Bạch Túc Túc khẽ cắn môi, vẫn là lấy dũng khí nói: "Con... con muốn cùng Phó Sâm giải trừ hôn ước."

"Tại sao?" Đôi mắt già của Bạch Côn nheo lại, trong ánh mắt ông lóe lên một tia sáng.

Kéo một cái ghế qua ngồi xuống, Bạch Túc Túc dựa vào bàn làm việc bất lực thở dài, nhẹ giọng nói: "Hôn nhân không có tình cảm khẳng định sẽ không hạnh phúc. Trước đó con cũng đã gặp qua Phó Sâm, con cảm thấy chúng con căn bản là không hợp cho nên con mới muốn từ hôn. Chẳng lẽ ông nội sẽ để cho con kết hôn với người mà con không thích sao?"

Trong thư phòng rất yên tĩnh,  ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ phản chiếu một vệt màu vàng ấm áp trên sàn gỗ. Bạch Côn cứ như vậy phức tạp nhìn cô cháu gái trước mắt này, khuôn mặt già mang theo vẻ thâm trầm.

"Ông nội đính hôn cho con, một mặt là vì ông thấy Phó Sâm ở các phương diện đều rất tốt. Mặt khác, tình huống ba con con cũng biết. Nó căn bản không thích hợp làm ăn, ông sợ sau khi mình đi sẽ không còn ai có thể che chở con nữa, gả cho Phó gia thì ít nhất con sẽ được đầy đủ."

Bạch Côn từ ái sờ đầu cô, Bạch Túc Túc không khỏi cảm thấy sóng mũi cay cay. Công ty mấy văn nay vẫn luôn hao tổn, còn Bạch Quốc Hoa thì lại không biết kinh doanh. Nhưng ông cô nay đã già yếu, không thể một đời trông coi công ty, cho nên Bạch Túc Túc mới muốn vào giới giải trí để cô có thể tự nuôi sống mình. Mặc dù tâm ý của ông là tốt, nhưng ông lại không nghĩ đến, tiền không mua được hạnh phúc.

"Ý của ông nội con hiểu, chỉ là Phó Sâm lại không thích con, chúng con kết hôn về sau cũng sẽ không vui vẻ. Mà chính con cũng có thể kiếm tiền nha, mặc dù còn đang trong giai đoạn phát triển nhưng con cam đoan, sau này chắc chắn con sẽ có nhiều tiền!" Bạch Túc Túc ôm lấy cánh tay Bạch Côn lắc lắc nhẹ.

"Ha ha..." Bạch Côn cười hai tiếng, ông xưa nay không phản đối cháu mình tự lực cánh sinh, nghe vậy trầm mặc một lúc rồi mới thở dài nói: "Chuyện này, ngày nào đó ông sẽ thương lượng lại với lão Phó."

Mặc dù không có được đáp án chính xác mà mình muốn, nhưng Bạch Túc Túc đã rất thỏa mãn. Cho đến lúc này Bạch Côn bỗng nhiên nói: "Sáng mai có tiệc đại thọ của bạn của ông, con cùng với ông đi dự."

Ông nội của cô không thích mấy cái tụ hội kiểu này, những năm nay số lần tham gia chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bây giờ có thể để để cho ông cô tự động xuất hiện, đối phương khẳng định không phải là người bình thường. Bạch Túc túc đáp ứng, ở lại cùng ôn hàn huyên những chuyện gần đây rồi trở về phòng.

Hôm nay ông nội trở về nên Bạch Túc Túc ở lại nhà chính, còn thuận tiện nói với Chu tỷ cho đẩy khóa huấn luyện thanh nhạc vào ngày mai.

Bộ phim kia Bạch Túc Túc chỉ còn có mấy phân cảnh, qua mấy ngày nữa sẽ kết thúc. Chỉ là lúc gọi điện cho Chu tỷ, đối phương lại nói nói với cô một chuyện khác.

"Hôm nay, có người trong bộ phận quan hệ công chúng của công ty chúng ta phát hiện bức ảnh của em chụp chung với Lục Liệt trên mạng, hẳn là bên trong đoàn phim có người chụp lén. Mặc dù không có chuyện gì, nhưng khó đảm bảo sẽ không có người lợi dụng để bôi đen em. Cho nên công ty đã nhanh hạn chế phát tán bức ảnh. Chính em cũng cần chú ý một chút, dưới mắt truyền thông thì mặc kệ nó là cái gì cũng có thể xuyên tạc thành ý tứ khác."

Nghe âm thanh truyền trong điện thoại, Bạch Túc Túc ngồi trên ban công một bên cắn táo, một bên gật đầu nói: "Em biết rồi, về sau em sẽ giữ khoảng cách nhất định với anh ta."

 Người làm truyền thông trong làng giải trí vốn khét tiếng với khả năng xuyên tạc ý tứ. Lúc đầu hai người chỉ là thảo luận kịch bản với nhau, qua tay bọn truyền thông vì cái độ hot liền có thể biến thành "Cô A với anh B ở trong đoàn phim ngọt ngào ân ái."

"Được, em rõ ràng là được rồi. Bất quá cũng đừng đắc tội Lục Liệt, nói không chừng sau này hai người còn có cơ hội hợp tác." Chu tỷ nghiêm túc nói.

Nghe vậy, Bạch Túc Túc cười một tiếng, sau đó cúp điện thoại. Cô nhìn bầu trời tối đen như mực, yếu ớt thở dài, vẻ mặt trầm tư không biết đang suy nghĩ gì.

"Chị chưa ngủ hả?"

Cách đó không xa bỗng nhiên vang lên tiếng nói quen thuộc, Bạch Túc Túc quay đầu lại, thấy Bạch Tình Tình mặc một chiếc váy ngủ màu lam, tay cầm một khay hoa quả đi đến, trên mặt còn mang theo nét cười ân cần, không biết đang định giở trò quỷ kế gì.

"Sáng mai tôi không có việc, không giống cô phải dậy sớm đi đến công ty, không sợ sáng mai ngủ quên?" Bạch Túc Túc tựa người vào xích đu, ung dung ăn táo, nhàn nhạt nhìn cô em gái này.

Gió đêm vào đầu trời thu mang theo chút se lạnh, Bạch Tình Tình đi đến đối diện Bạch Túc Túc ngồi xuống, sờ sờ cánh tay hơi lạnh sau đó mỉm cười nhìn Bạch Túc Túc: "Buổi tối em khó ngủ nên ngủ tương đối trễ. Đúng rồi, nghe nói ngày mai chị cùng ông nội tham gia đại thọ của ông nội Nguyên gia?"

Nghe vậy, đuôi lông mày Bạch Túc Túc khẽ nhúc nhích. Đại thọ lần này chính là của người bạn trong giới kinh doanh của ông nội cô. Mặc dù về hưu đã lâu nhưng năng lực vẫn như cũ là không nhỏ, khó trách ông lại muốn đi qua liên lạc một chút tình cảm

Nhìn vẻ mặt ngây thơ ân cần của Bạch Tình Tình , Bạch Túc Túc liền biết không có chuyện gì tốt, khẳng định là muốn đi theo.

"Đúng vậy, thì sao?" Bạch Túc Túc bình tĩnh ăn nho được mang đến.

Nghe thế, Bạch Tình Tình cũng dừng lại, đột nhiên hơi ngẩng đầu, thấp giọng nói: "Hay là chị nói với ông nội... cho em đi với?"

Bốn mắt nhìn nhau, Bạch Túc Túc chỉ cười một cái, ra vẻ thâm trầm suy nghĩ chút chút, qua một lúc lâu nghiêm túc nói: "Danh sách có hạn, tôi cũng không biết ông nội có chịu hay không, hay là thế này, cô đưa tôi *hai triệu, tôi giúp cô nói với ông nội một tiếng."

*Hai triệu NDT = 6 tỷ 6 trăm 2 mươi 9 triệu 2 trăm nghìn Việt Nam đồng.

Dứt lời, Bạch Tình Tình lập tức biến sắc: "Hai triệu?!"

"Hai triệu thì tính là gì, lần này nhất định sẽ có rất nhiều người đến, cũng coi như có thêm kiến thức nha, có đúng không?" Bạch Túc Túc nháy mắt mấy cái, thần sắc không thay đổi.

Nghe vậy, sắc mặt Bạch Tình Tình lúc trắng lúc xanh nhìn Bạch Túc Túc. Hai triệu quả thật không nhiều nhưng nó cũng không hề ít. Kỳ thật Bạch Quốc Hoa cũng không cho Bạch Tình Tình nhiều tiền, tất cả đều là của mẹ cho. Nhưng nếu lần này có thể đi, nhất định có thể quen được không ít người, nói không chừng còn có thể vào được cái vòng hào môn đấy. Ai kêu trước giờ ông nội cứ không mang theo cô ta ra ngoài chứ.

Vừa nghĩ như thế, Bạch Tình Tình hạ quyết tâm gật đầu "Sau khi ông nội đồng ý, em sẽ chuyển tiền cho chị."

Sau khi kiếm thêm được hai triệu, tâm tình Bạch Túc Túc tự nhiên tốt lên. Hai triệu quá dễ dàng, biết thế cô đã nói ba triệu, tiếc thật chứ!

Bạch Tình Tình rời đi, Bạch Túc Túc cũng đi tìm ông nội, may là ông nội chưa ngủ, nghe cô nói ngược lại không hỏi nguyên nhân đã đáp ứng liền. Bạch Túc Túc sao mà không biết trong lòng Bạch Tình Tình nghĩ gì. Nhưng vòng

Advertisement
tròn hào môn này dễ mà vào được à, nếu dễ vậy thì cần gia thế làm gì nữa. Những người kia đều là kết giao bằng hữu qua gia thế, Bạch Tình Tình lại còn là con của kẻ thứ 3, là loại dễ bị mấy người đó khinh thường nhất. Không ai thích con của tiểu tam, đặc biệt là người trong giới nhà giàu.

Ngày hôm sau khi Bạch Tình Tình nghe được mình có thể đi, lập tức cười đến không thấy mặt trời, sảng khoái đưa 2 triệu cho Bạch Túc Túc, thuận tiện qua cầu rút ván cười mỉa một tiếng: "Chị gái vào giới giải trí không thể kiếm tiền sao? Có muốn em cho chị mượn một ít không?"

Bạch Túc Túc chỉ cười "Tôi là thấy em gái mình sao có quá nhiều tiền, đến 2 triệu cũng hào phóng để được ông nội cho đi theo, có thể thấy được nhất định là nhịn sắp chết rồi nha?"

Hai người mỉa mai lẫn nhau cũng không có người nhìn thấy, sau đó hai người ai nấy trở về phòng. Tối đến lúc ra cửa, Bạch Tình Tình cố ý mặc một lễ phục cúp ngực màu hồng nhỏ nhắn, trang phục khuynh hướng trẻ trung hóa, lộ ra sự thanh xuân đơn thuần. Trần Mân cười tủm tìm khen lấy khen để Bạch Tình Tình, giống như là con gái của mình sắp gả vào vòng thượng lưu không bằng.

 Bạch Túc Túc hôm nay chỉ mặc một chiếc váy trắng hở bên vai, trang điểm nhẹ nhàng. Lúc đi tới cửa khách sạn, Bạch Tình Tình vẫn ở một chỗ chải chải vuốt vuốt, tựa hồ lúc nào cũng muốn duy trì một cái hình tượng thật tốt, thật đẹp trước mặt mọi người.

Các cô theo Bạch Côn đi vào, chỉ thấy bên trong đại sảnh dòng người cuồn cuộn, còn có không ít nhân vật thường xuyên xuất hiện trên tạp chí tài chính kinh tế. Bên trong không quá ồn ào, tất cả mọi người đều tạo cho mình một vòng quan hệ để trò chuyện. Có lẽ là thấy được ông nội Bạch đến, hai người lớn tuổi tinh thần phấn chấn lập tức đi tới cười nói:

"Lão Bạch! Nghe nói ông còn đi leo núi, thân thể này so với mấy người chúng ta quả nhiên thập phần cứng rắn."

Người đang nói chuyện chính là một ông già người hơi thấp một chút. Bạch Túc Túc nhận ra ông ấy, hình như cũng là dân thương trường, bất quá còn phát triển hơn cả nhà cô. Thấy thế, cô vẫn nhu thuận gật đầu với hai người: "Ông nội Lý, Ông nội Lưu khỏe ạ."

Nhìn cô gái bộ dáng tinh xảo thanh lệ trước mắt, hai lão già đều hòa ái nở nụ cười: "Túc Túc càng ngày càng đẹp, tết năm ngoái còn không đến chúc tết ông nội Lý, ta còn định cho cháu một cái hồng bao lớn ấy chứ đùa."

Dứt lời, Bạch Túc Túc lém lỉnh nhìn ông nội Bạch một cái: "Đều tại ông nội cháu quá lười, sau tết đi đâu cũng không chịu đi."

"Ha ha ha..." Mấy người đều nở nụ cười, Bạch Côn cũng cười vô xuống trán Bạch Túc Túc.

Dần dần, một số người quen biết cũng đến chào hỏi, Bạch Tình Tình cứ như vậy đứng sau lưng Bạch Túc Túc, nhìn Bạch Túc Túc thành thạo điêu luyện trước mặt mấy người này vui vẻ trêu ghẹo, còn mình thì ngay một câu cũng không nhúng vào được, trong thúc nhất thời gấp đến độ nắm chặt lòng bàn tay.

Những người này đều là những người mà nguyên chủ đã từng gặp qua trước đó cho nên chào hỏi cũng không quá áp lực. Bất quá ông nội của cô cùng mấy người đó có việc muốn trò chuyện, cô cũng không bao lâu sau liền có một số cô gái trẻ tuổi vây quanh, để lại Bạch Tình Tình một mình đứng đó không ai quan tâm tới.

Ở bên trong góc, nhìn thấy Bạch Tình Tình đang lẻ loi ở đại sảnh, một cô gái dáng người thanh tú đột nhiên đẩy vai Bạch Túc Túc: "Đây là em gái của cậu sao? Sao lại không dám mang cô ấy tới?

Người nói chuyện chính là bạn học của nguyên chủ, tên gọi Chu Lạc Lạc. Xuất thân cùng cô không sai biệt lắm, mặc dù bình thường không thường liên lạc nhau nhiều, nhưng có gặp mặt vẫn là nói chuyện với nhau một ít.  Nghe vậy, Bạch Túc Túc chỉ ngồi ở kia nhấp một hớp nước, nhún nhún vai "Vì em ấy không muốn tới thôi, tớ chính là không thèm ngăn cản luôn đó chứ."

"Ha ha ha..." Chu Lạc Lạc nhịn không được bật cười.

Thấy Bạch Túc Túc rõ ràng là tự tin hoạt bát lên không ít, các cô đều tưởng vì vào giới giải trí nên mới thay đổi, nên cũng không có hiếu kì gì. Chỉ là cô gái có làn da ngăm đen bên cạnh bỗng nhiên nhìn Bạch Túc Túc cười nói: "Vậy cậu với Phó Sâm khi nào kết hôn đó?"

Bạch Túc Túc có chút xấu hổ, cô còn không có ý định đó. Nhưng nhắc tào tháo, tào tháo tới liền. Sau một khắc, Bạch Túc Túc thấy ngay một thân ảnh quen thuộc ở ngoài cửa. Đứng bên cạnh còn có một người phụ nữ khí chất không hề tầm thường. Thấy cô ta cùng Phó Sâm, Bạch Túc Túc cũng chỉ nhàn nhạt uống một hớp nước trái cây. Không ngờ tới thế mà có thể gặp được người ở đây. Tiếc là lại không có nữ chính, ngày hôm nay xem ra không xem được náo nhiệt rồi.

Cô gái đó chính là nữ hai, là thanh mai trúc mã với nam chính. Một mực đi theo bước chân nam chính từ tiểu học đến đại học không rời. Sau khi tốt nghiệp thì chèo lái công ty của nhà, cô ta là điển hình của một nữ cường nhân, rất thông minh, cũng không dính người. Một mực cùng nam chính duy trì khoảng cách, bởi cô ta biết lấy lòng quá độ sẽ khiến Phó Sâm phản cảm. Mà cho dù cô ta biết Phó Sâm có vị hôn thê cũng không một hai nhắm vào, đơn giản thôi, cô ta biết rõ nam chính không thích nguyên chủ. Nhưng với nữ chính thì khác, cô ta một mực ở trong bóng tối phá hư tình cảm nam nữ chính. Và đương nhiên, kết cục cuối cùng cũng không tránh khỏi thất bại.

Phó Sâm vừa đến, liền có không ít cô gái trẻ tuổi trong đại sảnh vây lại, nhìn thấy một màn này, Chu Lạc Lạc bỗng nhiên nhướng mày nhìn Bạch Túc Túc: "Vị hôn phu của cậu vẫn y như trước rất được hoan nghênh đó, cậu còn không mau nhanh chút ra đó biểu thị địa vị chính thất của mình."

-11 /10/2021-

xxxxxxxxxxxx

Editor -JL- : "Cô ta" là một nhân vật không hề tầm thường đâu =))

Cầu góp ý (✿◡‿◡) - Mong ủng hộ (✿◡‿◡) - Theo dõi tớ để tiếp thêm động lực nhé, cảm ơn các cậu (✿◡‿◡)

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện