Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Lầm Rồi

28: Hoạ Thuỷ 3


trước sau

Advertisement


Tư Đồ Hạo cứng họng, một mặt ngơ ngác chỉ vào bản thân, "Ngươi nói là do ta tưới quá nhiều linh dịch?"
"Đúng thế, ngươi cũng không nghĩ xem vì sao gần đây nó từ chối để các ngươi bón linh dịch.

Linh dịch quá nặng nề đối với nó rồi, không những không làm cho nó tiếp tục trưởng thành, ngược lại còn khiến nó đau khổ bất kham." Đông Phương Minh Huệ lấy một bình linh dịch từ trong không gian, "Đây là linh dịch mà hôm đó ngươi đưa cho ta, nó không tình nguyện uống, ta cũng đem cất đi."
Thấy Tư Đồ Hạo không lên tiếng kháng nghị, Đông Phương Minh Huệ tiếp tục nói, "Thực ra lần này ta muốn nói với ngươi, nếu như ngươi thực sự vì Lam Tinh Mộng, cách tốt nhất là cho nó ở với ta một đoạn thời gian."
Tư Đồ Hạo cau chặt mày, "Không vấn đề, ta sẽ để dược nô sắp xếp cho ngươi một gian phòng, ngươi đoạn thời gian này ở trong phủ của ta, còn về học viện, ta sẽ nghỉ phép cho ngươi."
"Ngươi hiểu nhầm rồi, ta không muốn rời khỏi viện dược tề."
Tư Đồ Hạo ngây ra, hắn híp mắt nhìn về phía cô, không thể tin được nói, "Ý của ngươi là nó cùng với ngươi một đoạn thời gian, nghĩa là ngươi muốn đưa nó vào Học viện Hoàng gia?"
Đông Phương Minh Huệ gật đầu.
Tư Đồ Hạo đột nhiên bật dậy, phiền não đi đi lại lại ở đại sảnh, quá điên rồi, suy nghĩ này cmn điên rồi, "Lam Tinh Mộng quá đặc biệt với ta, nó trước nay đều chưa rời khỏi ta nửa bước.

Ngươi hiện tại muốn ta, muốn ta, muốn ta, không thể được, không làm được."
"Ô." Đông Phương Minh Huệ đứng dậy, híp mắt cười, "Nếu ngươi đã không nỡ, vậy tử tế mà giữ nó ở bên cạnh, đợi Lam Tinh Mộng khô héo thì châm cho nó một ngọn lửa, chỉ một ngọn lửa là có thể giải quyết tất cả đau khổ của nó."
Nói xong, cô liền rời khỏi đại sảnh.
Bỏ lỡ qua vòng thi ứng tuyển đầu tiên của nữ chủ đại nhân, là đã khiến cô muốn phát hoả rồi.

Chứ đừng nói, vì chuyện của Lam Tinh Mộng, cô còn rất nhiều chuyện để làm.
Kết quả người ta là bởi vì tiếc không nỡ, cũng không quản sống chết của Lam Tinh Mộng, cô vì sao còn phải lo lắng.
Sau khi trở về, quản sự cũng không làm khó cô, chỉ dặn dò cô nghỉ ngơi sớm, ngày mai không được đến trễ.
"Ai." Đông Phương Minh Huệ lặn lộn, làm thế nào cũng không ngủ được, "Tiểu Sắc, ngươi nói xem làm thế nào để trốn khỏi đám dược đồng của viện Bạch Chỉ, lén lút ra ngoài xem Thất tỷ ứng tuyển?"
Tiểu Sắc: "Mau đi ngủ đi."
Đông Phương Minh Huệ lại lo lắng lật người, "Thất tỷ nếu như vào được học viện, cũng sẽ là viện tổng hợp, cách viện dược tề chúng ta quá xa rồi."
Rõ ràng là cùng một học viện, nhưng lại bị phân cách hai nơi.


Ngay cả gặp mặt cũng không, vậy cô vào học viện này là không công rồi?
"Nữ nhân ngu xuẩn, ngươi còn muốn chuyện như chuyện của Mục Thanh xảy ra không? Chuyện lần trước đã không dạy cho ngươi một bài học, Thất tỷ ngươi lợi hại như vậy, ngươi lại phế thế này, lần sau ta gọi ngươi là cái hố đen."
Đông Phương Minh Huệ che miệng, cô vừa nãy không cẩn thận để lời trong lòng nói ra.
"Ta nói cho ngươi biết —"
"Phì phì." Đông Phương Minh Huệ không chịu nổi nữa, hình tượng em bé của Tiểu Sắc ở trong lòng cô đã ăn sâu bén rễ rồi, cô tượng tưởng hình ảnh một đứa bé để cái mông trần ở trong đầu, chống cái eo, mặt nghiêm túc lảm nhảm dạy dỗ cô.
Tiểu Sắc trực tiếp vươn dây leo cuốn lấy cái tay đang che miệng của cô, "Từ ngày hôm nay, ta sẽ luôn giám sát đốc thúc ngươi tu luyện, nửa khắc cũng không được nghỉ ngơi."
"Ô ô." Mau buông ta ra.
Tiểu Sắc chống eo, ngẩng mặt nói lớn, "Nhiệm vụ cấp bách, ngươi phải có một kĩ năng, để cho linh lực của ngươi khi sử dụng càng có hiệu quả."
Kĩ năng?
Đông Phương Minh Huệ nghe đến cuối cùng lại ngủ mất, Tiểu Sắc nói đến miệng lưỡi khô lại, ngẩng đầu lên liền tức đến dẫm chân xuống đất, "Ngươi cái đồ vướng chân."
Sáng ngày hôm sau, không đợi Đông Phương Minh Huệ nghĩ làm sao có thể chuồn ra ngoài để đi cổ vũ cho nữ chủ đại nhân, cơ hội lại đến tận cửa.
Từ dược sư triệu hồi bọn hắn lại một chỗ, ở trước mặt cô có mấy nhánh thực vật, Đông Phương Minh Huệ đánh giá kĩ lưỡng một phen, liền phát hiện có vài nhánh trong đó đã bị bệnh.
"Nghĩ mọi người đã biết rất rõ ràng, gần đây đúng lúc là lúc Học viện Hoàng gia bận rộn nhất, kì tuyển sinh mỗi năm một lần, chúng ta cũng chỉ tuyển năm mươi người vào viện dược tề.

Vòng sơ tuyển hôm qua cũng đã loại hơn một nửa, vòng bán kết còn có một trăm ba mươi người tham gia.

Gọi các ngươi đến đây, là bởi vì có nhiệm vụ giao cho các ngươi."
Đông Phương Minh Huệ nghe thấy có nhiệm vụ, lập tức dựng thẳng tai lên, cô cảm giác hơn nửa là có liên quan đến cuộc thi.
Quả nhiên, rất nhanh liền nghe thấy Từ lão sư nói tiếp, "Các ngươi phân ra mỗi hàng mười người, đem mười chậu linh dược đến nơi thi đấu, đến lúc đó Từ dược sư sẽ nói cho các ngươi làm gì."
Dược đồng ở trong viện Bạch Chỉ chỉ có ba mươi người, hai quản sự sư huynh, hai mươi dược tề sư sơ cấp, mười dược tề sư trung cấp, còn có ba vị dược tề sư cao cấp, một là phó viện trưởng, một là viện trưởng.

Cơ hội được lộ mặt bày ra ở trước mắt, ai mà không muốn được tranh công.
Kết quả ba mươi người, không ai nhường ai, trong một chốc, cả viện Bạch Chỉ đều ồn ào như cái chợ.
Từ dược sư nhìn thấy cảnh này, không kìm được mà ôm đầu, "Đừng tranh nữa."
Âm thanh của cô tương đối lạnh nhạt, không lớn, nhưng đủ để tất cả các dược đồng đang tranh biện phải dừng lại nghe cô nói.

"Trước mặt ta để mười chậu dược liệu, trong đó có ba chậu là linh dược trung cấp, một chậu là cao cấp.

Các ngươi nếu như có thể phân biệt rõ ràng, ta sẽ tính là các ngươi thông qua."
Mọi người đột nhiên ngây ngốc, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, mặt đối mặt.
Đây là câu hỏi khó, việc của dược đồng là chăm sóc tốt linh dược ở trong dược bồ, nếu có thể phân biệt được dược liệu, còn làm dược đồng làm gì, trực tiếp làm dược sư luôn rồi.
Đông Phương Minh Huệ chóp chép miệng, là người đầu tiên đứng ra, "Ta muốn phân biệt trước."
"Đây là cây linh dược cao cấp, hai cây này là linh dược trung cấp, còn cây này ta không phân biệt ra." Đông Phương Minh Huệ cố hạ thấp bản thân, dù gì cô mới là một dược đồng.
Thần sắc bất động của Từ dược sư liếc cô một cái, trong lòng cảm thấy quỷ dị, nhưng vẫn nói, "Còn ai muốn phân biệt không?"
Sau Đông Phương Minh Huệ lại có thêm mấy người lên sân phân biệt, bất quá đại đa số đều sai, có cái cũng bị họ đoán chúng.

Ba mươi người đều phân biệt xong, Từ dược sư thì thầm với quản sự sư huynh một phen.
Sau đó bao gồm Đông Phương Minh Huệ, tổng cộng mười người, chọn một bồn dược liệu đi đến khu ứng tuyển.
Mọi người đều chọn cái cây linh dược trông tràn đầy sức sống, lúc đến lượt cô, chỉ còn lại một cây mỹ nhân trúc trông ốm yếu, mỹ nhân trúc là loại hoa rất đẹp, bởi vì khi nó nở rộ thì giống tiếu nhan của một mỹ nhân, từ đó cố ý được gọi là mỹ nhân trúc, hoa của nó dùng làm dược liệu rất có tác dụng.
Nhưng mà bông hoa mỹ nhân trúc này cúi xuống đến tận phần rễ rồi, vừa xem là thấy có vấn đề, "Này, ngươi làm sao rồi?"
Đông Phương Minh Huệ một bên đi cùng đoàn đội để đến khu ứng tuyển, một bên dùng ý thức giao tiếp với nó.
Mỹ nhân trúc đại khái không ngờ sẽ có người cùng nó nói chuyện, nó vô lực nói, "Ta sắp chết rồi."
"Vì sao a?" Dược đồng mỗi ngày đều sẽ đúng giờ diệt sâu cho đám dược liệu, chăm sóc cẩn thận, làm sao sẽ vô duyên vô cớ chết.
Mỹ nhân trúc lắc cái đầu, "Chân của ta bị người cắt đi một đoạn."
Đông Phương Minh Huệ không hiểu, nơi có linh khí nhất của mỹ nhân trúc nằm ở hoa, là tên gia hoả không có tri thức nào cắt mất gốc rễ của người ta, đúng là tạo nghiệp.
"Tiểu Sắc, rễ của mỹ nhân trúc bị cắt rồi, còn có thể sống không?"
Tiểu Sắc cảm thấy cần phổ cập tri thức cơ bản nhất về thực vật

Advertisement
cho cô, nhất là linh dược, nếu cô muốn trở thành một dược tề sư, cần phải biết phân biệt đặc trưng của các linh dược, dược tính, cách dùng vân vân.
"Ngươi lại muốn làm gì?" Tiểu Sắc đối với niệu tính thích lo chuyện bao đồng của cô đã đạt đến mức độ hiểu biết nhất định, "Ngươi trước đừng làm loạn, xem xem khu ứng tuyển cần ngươi làm gì."
Đông Phương Minh Huệ vuốt hoa của mỹ nhân trúc, "Kiên trì một chút."

Đến khu ứng tuyển, Đông Phương Minh Huệ mới biết mục đích bọn họ đưa những cây linh dược này đến, là để khảo hạch năng lực phán đoán và nhận biết của các dược sư.
Mười loại linh dược không giống nhau, dược tính khác nhau, còn có đẳng cấp linh lực của bọn nó.
"Đặt đồ vật xuống, các ngươi có thể đi, qua hai canh giờ lại đến." Lời nói này quá là Đông Phương Minh Huệ hài lòng, cô đợi mãi thời khắc này.
Dược đồng lần lượt trở về viện Bạch Chỉ, Đông Phương Minh Huệ đi theo sau, đi một lúc liền lén lút rẽ sang đường khác đi.
"Thất tỷ sẽ ở đâu?" Cô nhớ lúc vào Học viện Hoàng gia, nữ chủ đại nhân đã thức tỉnh thuộc tính thứ ba, đúng rồi, là ám hệ.
Nhưng thuộc tính này không được bạo lộ ở trước mặt công chúng, nếu không sẽ dẫn đến hỗn loạn.
Hai loại thuộc tính còn lại là lôi, thổ.
"Chúng ta đi Lôi điện xem xem." Đông Phương Minh Huệ hỏi người trên đường, mới biết điện Lôi ở đâu.

Nhưng khi cô vừa đến, đã bị một đám người chặn ngoài cửa.
"Dược đồng của viện dược tề."
Đông Phương Minh Huệ "Ý" một cái, mới phát hiện mình đang mặc y phục của dược đồng, chẳng trách rất nhanh đã bị phát hiện.
"Vị cô nương này, ngươi có việc gì?" Người kia nhìn thấy người đến là người của viện dược tề, còn đặc biệt khách khí.

Nếu như là người khác tự ý xông vào Song Hệ điện đường, có lẽ là sẽ bị đuổi ra ngoài không khách khí.
Thiên tài thuộc hệ lôi tính cách thường rất bạo lực, mà từng người lại trông rất tráng kiện, bọn họ vây quanh Đông Phương Minh Huệ.

đam mỹ hài
"Vị sư huynh này, thực ra là thế này, ta có người thân đến bên này ứng tuyển, ngươi xem ta không phải là người đã xin viện trưởng mới có thể chuồn ra ngoài.

Ngươi thông cảm một chút, cho ta đi vào xem xem, nàng ấy thông qua rồi, ta liền trở về." Đông Phương Minh Huệ từ trong không gian lấy ra cây bán hạ mà hôm qua được thưởng nhét vào tay vị đại ca kia.
Ở trong viện lâu ngày đều rõ, ngươi đắc tội với ai, chứ đừng đắc tội với người của viện dược tề, nếu không ngươi sẽ phải chịu khổ.
Mọi người đều tình nguyện kết giao với người của viện dược tề, vị sư huynh kia hàm hồ cười, "Tiểu sư muội, đây là xem thể diện ngươi mới cho ngươi vào, nhưng ngươi xem thì xem, đừng làm loạn, nếu không đến ta cũng phải chịu phạt."
"Tuyệt đối không." Đông Phương Minh Huệ lần nữa bảo đảm.
Đối phương rất nhanh liền cho đi, nàng lén lút chuồn vào, ở đằng sau tìm nửa ngày cũng không thấy nữ chủ đại nhân, nhưng cô lại thấy một người rất quen mắt.
Sư huynh Lý Dự Nam được làm trợ lý giám khảo ở Học viện Hoàng gia cũng là một trong những nhân vật truyền kỳ, hắn là thiên tài song hệ Thuỷ và Lôi, từ nhỏ đã thức tỉnh linh lực, trước mắt đã là Đại Linh Sư song hệ cấp Ba.
Thiên tài song hệ ở Học viện Hoàng gia cũng không ít, nhưng có thể khiến hai hệ đồng thời là Đại Linh Sư cấp Ba lại rất hiếm.
Đông Phương Minh Huệ là biết nữ chủ đại nhân sẽ ở Học viện Hoàng gia gặp phải mấy thành viên ở trong hậu cung của nàng, nhưng cô không ngờ đến, mới đi vài bước đã gặp, vài bước nữa lại gặp tiếp.

Đây nhất định là bởi vì tác giả lười biếng, cái gọi là cận thuỷ lâu thai tiên đắc nguyệt*, là từ đạo lý này mà ra.
*Cận thuỷ lâu thai tiên đắc nguyệt: ý chỉ ai đến trước thì được lợi trước.
"Thất tỷ nhất định sẽ ở đây." Đông Phương Minh Huệ ngồi ở một góc, đợi nữ chủ đại nhân xuất hiện, một trong những nam chủ Lý Dự Nam đều xuất hiện rồi, nàng sẽ không lý do gì không ở a.
"Vị cô nương này."
Vai của Đông Phương Minh Huệ bị người vỗ vài cái, giật mình, quay đầu lại, càng bị doạ đến phách lạc hồn tan, cô chỉ vào đối phương, kinh hãi đến nói không thành lời, "Ngươi, ngươi, ngươi—"
Lý Dự Nam thấy mặt thiện của cô, đoán bản thân nhất định trước đây đã gặp qua, thêm y phục của đối phương là của viện dược tề, ban đầu đến đây để thăm hỏi tình huống, lại không ngờ bản thân dọa người đến sắc mặt trắng bệch.
"Vị cô nương này, chúng ta trước đây có gặp qua?"
Đông Phương Minh Huệ nhớ đến cách mình chết, ban đầu là bởi vì cùng nữ chủ đại nhân tranh giành nam nhân, mới rơi vào hoàn cảnh này.
"Không quen, chưa từng gặp qua." Cô che cái mặt nhỏ lại, sợ đối phương nhớ ra trước đây đã từng giúp Thất tỷ giải vây.
Cô không muốn động đến đám nam nhân này, nam nhân giống như mãnh thú nước lũ, quá đáng sợ.

Quan trọng là cô không biết khi nào sẽ đụng phải nam nhân trong hậu cung của nữ chủ đại nhân, cô còn muốn sống thọ trăm tuổi, hu hu hu.
Lý Dự Nam tướng mạo đường đường, khí độ phi phàm, lại bởi vì thiên phú cực cao, danh tiếng ở Học viện Hoàng gia cực lớn, đi đâu cũng được các sư muội yêu thích, nhưng chưa từng nhìn thấy cô nương nào gặp hắn, giống như nhìn thấy mãnh thú rắn rết, sợ hãi cực độ.
Hắn không tự chủ được mà cười, vuốt vuốt gương mặt anh tuấn của mình, "Cô nương, ta tướng mạo không như thế đáng sợ đi."
Đông Phương Minh Huệ đã sầu đến tóc đều bạc rồi, còn có nghe hắn nói gì, chỉ nói cho có, "Đáng sợ."
Lý Dự Nam liền cười haha, hắn chưa gặp qua cô nương nào thẳng thắn đáng yêu thế này.
"Cửu muội, muội làm sao đến đây?" Đông Phương Uyển Ngọc ban đầu không chú ý đến người ở trong góc, đều là Lý Dự Nam vị trọng tài sư huynh này đột nhiên rời vị trí, dẫn đến sự chú ý của mọi người, nàng mới phát hiện ra Cửu muội.
Lúc Đông Phương Uyển Ngọc nhìn thấy Lý Dự Nam, đã nhớ đến chuyện trước đây, đối phương hình như lại quên mất, nhưng xem ra chỉ nhớ mỗi Cửu muội.
Đông Phương Minh Huệ bị nữ chủ đại nhân gọi, liền có cảm giác như làm chuyện gian bị bắt, lập tức từ dưới đất bò lên, cô bắt lấy cánh tay của Đông Phương Uyển Ngọc, trốn ở đằng sau lưng nàng nói, "Ta cố ý đến xem Thất tỷ ứng tuyển."
Trong đầu của Lý Dự Nam đột nhiên hiện ra một cảnh tượng, hình như hai người tỷ muội này cũng như thế này chặn đối phương.

Đúng rồi, hắn lần trước đi rèn luyện, đi qua một tiểu trấn, cùng với một cô nương đánh nhau, là bởi vì thay hai tỷ muội này đòi chút công đạo.
Kết quả còn chưa đợi hắn kết thúc chuyện đó, hai vị cô nương kia đã không thấy rồi.
"Cô nương, ta nhớ ra ngươi rồi." Lý Dự Nam cười cười.
Đông Phương Minh Huệ run cầm cập, cô một chút cũng không hy vọng đối phương nhớ ra.

Đùa giỡn cái gì, câu này không phải nên nói với nữ chủ đại nhân sao?.

Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện